Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khi Đồng Vụ Vân đã rời khỏi biệt thự, Mộc Hàn Mặc mang Đồng Oa Oa đi vòng quanh làm quen với nơi đây một chút. Trở vào căn phòng ngủ sạch sẽ, thoải mái. Vừa vào cửa, ánh sáng mặt trời chiếu vào sàn nhà vàng nhạt, màu sắc cả hai quyện vào nhau.

Phòng lấy màu cam làm màu sắc chủ đạo, cùng màu xanh lam và hồng phấn phối hợp với nhau. Chẳng những không tương phản mà còn hòa hợp đến bất ngờ. Toàn bộ tường sơn màu cam. Mộc Hàn Mặc kỳ công nhờ thợ khắc nổi trên cả bốn vách tường hình hai đóa sen cùng chung một gốc, biểu thị cho tình cảm mặn nồng của hai vợ chồng.

Vật dụng bên trong phần lớn là màu trắng, bên cạnh giường là tủ quần áo rất lớn, đối diện là cửa sổ sát đất màu lam. Trước cửa sổ còn có lót chiếu tatami, có thể nằm trên đó nhàn nhã xem cảnh sắc bên ngoài. Chiếc giường nước hình tròn màu hồng phấn đặt cách tủ quần áo chừng ba bước chân, ngay cạnh bên trái là một cái tủ đầu giường màu trắng.

Tất cả vật dụng trong phòng này đều được sắp xếp vì Oa Oa, Mộc Hàn Mặc một tay ôm chặt eo cô, một tay nắm chặt tay, đem cô đến bên chiếc giường nước, ngồi xuống.

Oa Oa đứng ngồi không yên, hai bàn tay mảnh khảnh không ngừng chà vào nhau. Cô muốn nói nguyên nhân từ đầu mình tiếp cận anh, nhưng ba lần bốn bận mở miệng rồi lại nuốt câu nói vào trong.

Mộc Hàn Mặc ngồi xổm trước mặt cô, nắm chặt đôi tay nhỏ bé, ngón tay vuốt ve mu bàn tay cô, rất nhớ cảm giác ấm áp hạnh phúc này.

“Tôi… tôi muốn nói chuyện với anh.” Cô cúi đầu xuống, mấy sợi tóc rối tung ở hai bên vai xõa xuống trước ngực, hai tay đặt trên đùi vẫn không ngừng chà sát nhau.

Gương mặt điển trai của Mộc Hàn Mặc xuất hiện nụ cười tà mị, “Oa Oa muốn nói gì? Anh nghe.”

“Tôi… tôi thật ra đồng ý theo ba đi ra mắt là vì nghe nói anh có tính lãnh cảm, hơn nữa nghĩ rằng sẽ thoát khỏi sự khống chế của Đồng gia mới đáp ứng.” Càng nói, đầu càng cúi thấp, chỉ sợ anh sẽ tức giận.

Mộc Hàn Mặc nhìn vẻ căng thẳng của cô, không thể không cảm thấy thương cảm, hàng mày kiếm nhăn nhăn, “Không sao, chỉ cần em trở lại làm người của anh thì sao cũng được.” Còn đang cảm ơn bản thân bấy lâu nay không chạm vào cô gái nào, để thiên hạ đồn đại mình lãnh cảm nên cô mới đến với anh. Anh còn đang lo lúc tìm được cô, cô đã yêu người khác, bây giờ thì chẳng còn gì phải suy nghĩ nữa.

Oa Oa nhất thời đỏ bừng hai má, không biết phải trả lời thế nào, hai tay nắm chặt vào nhau. Anh đối với cô thật quá tốt, đến như vậy cũng không tức giận cô.

Mộc Hàn Mặc nhìn hai má đỏ hồng của cô, thân thể không khỏi phản ứng. Hít sâu một hơi, đem cả cơ thể của người đang ngồi trên đùi mình ôm lấy. Bàn tay vuốt ve hai má cô, đặt trên vầng tráng một nụ hôn nhẹ nhàng. Rồi anh lần xuống mắt, chóp mũi, cuối cùng hôn lên đôi môi kiều diễm ướt át.

Bị hôn từ trên xuống dưới, Oa Oa không khỏi lui người lại, cảm giác trong lòng kỳ lạ, tim đập “thình thịch” như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Mộc Hàn Mặc một tay ghì chặt eo cô, tay kia đặt sau gáy cố định cái đầu nhỏ, không để cô giãy giụa. Mắt liếc thấy đôi môi đỏ mọng của cô, không tự giác nuốt nước miếng. Cổ họng phát ra âm thanh “ừng ực”. Oa Oa không thể lui lại, hai tay chống lên ngực anh.

“Oa Oa.” Đôi mắt anh trở nên sâu thẳm, chăm chú nhìn gương mặt cô, tiếng nói khàn khàn trầm thấp vang vọng bên tai.

“A, cái này, tôi… tôi muốn đi toilet.”

Mộc Hàn Mặc bất đắc dĩ nhìn cô một cái, cục cưng đáng yêu này, chuyên môn phá hỏng không khí.

Âm thầm kiềm chế ham muốn của mình, buông Oa Oa ra, vòng tay qua lưng dẫn đường cho cô đến phòng tắm.

Mộc Hàn Mặc cùng Oa Oa bước vào phòng tắm, anh đi đến mở nắp bồn cầu ra.

Cảm thấy anh không có ý định đi ra, Oa Oa bắt đầu cảm thấy bất ổn, “Mặc, anh có thể ra ngoài trước hay không?” Mặc ửng đỏ, hai tròng mắt nhìn anh, khuôn mặt khẩn cầu.

Đôi mắt chim ưng nhìn gương mặt cô, nụ cười tà mị đột nhiên xuất hiện, muốn đùa với suy nghĩ của cô một chút.

“Hơ, tôi muốn đi toilet, anh ở trong này sao mà được!” Oa Oa không biết anh nghĩ cái gì trong đầu, xấu hổ nói.

“Haha… Được, anh ra ngoài.” Mộc Hàn Mặc nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, cất tiếng cười to, không chọc ghẹo nữa. Nếu còn chọc, không chừng cô sẽ hận không thể tự mình đi lại được.

Oa Oa nghe tiếng anh bước đi, hai tay đóng sập cửa, xoay người tựa lưng vào, không ngừng thở dốc. Nhớ lại lúc nãy anh hôn mình, khuôn mặt đỏ rực, vô cùng đáng yêu.

Cô với anh lúc đó thật là quá nhanh đi… Anh nói hai người họ kiếp trước là vợ chồng yêu nhau, vậy cũng có thể giải thích được sao? Kiếp trước yêu nhau, kiếp này coi như cũng có thể gặp lại đi. Nhưng tại sao anh biết chuyện đó mà cô lại không?

Lắc lắc đầu, đem mấy suy nghĩ đó vứt đi hết…

Mộc Hàn Mặc ngồi trên giường lớn, lấy chiếc Philips x810 ra, tìm kiếm một hồi thì thấy số di động của Lâm Phong, gọi.

“Đại ca.”

Mộc Hàn Mặc cởi mấy cái cúc áo, “Tìm Đồng Lăng, hình như anh ta có mở một băng đảng gì đó, mang hết tài liệu đến đây.”

“Vâng, đại ca.” Âm thanh lạnh lùng của Lâm Phong truyền đến tai anh, khiến cho anh vừa lòng gật đầu, sẵn tiện nói, “Sau khi tìm được thì thông báo mọi nơi rằng anh ta là người thuộc quyền bảo hộ của Mộc Hàn Mặc này, ai dám động đến anh ta sẽ là kẻ địch của anh.”

“Được.” Lâm Phong nói xong, hai người đồng thời cúp máy.

Oa Oa lấy lại bình tĩnh thì mò mẫm ra khỏi phòng tắm, Mộc Hàn Mặc vội vàng đến đỡ cô.

Mộc Hàn Mặc nói chuyện phiếm cùng Oa Oa, thỉnh thoảng cũng sẽ động chạm chút…

Lâm Phong nhận được lệnh của Mộc Hàn Mặc, mở máy tính vào internet, xâm nhập hệ thống của cục cảnh sát, tìm tư liệu của Đồng Lăng.

Tìm hết nửa ngày mới tìm ra được dữ liệu của anh ta. Không ngờ được Đồng Lăng đổi họ, bây giờ tên là Mạc Lăng, thành lập một bang phái quy mô không hề nhỏ. Nhưng nếu so với đại ca thì vẫn phải gọi một tiếng sư phụ.

Chạng vạng, hai người cùng nhau ăn bữa tối ấm áp, lúc trở về phòng thì vấn đề lại tới.

“Mặc, tôi tự mình ngủ được rồi, anh ngủ ở phòng mình đi!” Oa Oa nói xong bắt đầu đi về phía giường.

Mộc Hàn Mặc ôm lấy thân thể của cô, mờ ám nói, “Khó khăn rồi, chỗ này là phòng của chúng ta, em còn muốn anh ngủ chỗ nào, hửm?”

“Hả?” Oa Oa trợn mắt há mồm, lập tức tránh khỏi cái ôm của anh như tránh tà, “Vậy anh ngủ ở đây, tôi ra phòng khách ngủ!”

“Không được.” Mộc Hàn Mặc bắt được người vừa thoát khỏi mình, ôm cô càng chặt hơn, lại còn cọ cọ trên gương mặt nhỏ nhắn của cô, “Em ngủ một mình anh sẽ rất lo lắng. Mắt của em không thấy đường, lúc nào cũng cần có người chăm sóc, phải không?” Thật ra anh định nói rằng anh lo cô sợ bóng tối, xong nghĩ lại mắt cô vốn nhìn không thấy, liền đổi cớ.

“Được rồi!” Oa Oa bất đắc dĩ, để cho anh ôm. Ở Đồng gia cũng là anh hai mỗi đêm ngủ cùng cô, chăm sóc cô.

Thực hiện được gian kế, Mộc Hàn Mặc bế bổng cô lên, cùng giường mà ngủ…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

BÌNH LUẬN FACEBOOK