Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Cháu chào hai bác.” Mạc Lăng khom người hành lễ, tinh tế đánh giá hai người họ.

Người đàn ông trung niên nhìn qua chín chắn giỏi giang, vẻ mặt uy nghiêm. Bên tay ông là một phụ nữ trung niên mặc một bộ sường xám thanh lịch, gương mặt lộ ra vẻ quen thuộc không nói nên lời. Gương mặt lạnh nhạt trông hơi giống Mộc Hàn Mặc, nụ cười cũng không khác là mấy, đây chắc chắn là phu nhân Mộc gia tiếng tăm lừng lẫy! Nữ cựu tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Long. Ở bên cạnh chắc chắn là Mộc Thiên Long chồng bà.

Hai người gật đầu với Mộc Lăng, anh còn chưa kịp lên tiếng lần nữa thì một âm thanh hùng hổ từ trên xe truyền ra, “Cái thằng cháu thối này, cưới vợ cũng không nói cho ông ngoại một tiếng, nếu ông ngoại không ở chỗ cha mẹ ngươi chắc ngươi cũng không thèm báo cho ông một tiếng.”

Mọi người nhìn qua, đập vào mắt một cụ già cao gầy, mi thanh mục lãng, con ngươi sáng lộ ra khí phách ngời ngời đầy uy nghi. Cũng chỉ có những người địa vị cao mới có khí chất thanh tao cao ngạo như vậy.

Mộc Hàn Mặc không khỏi chột dạ, ông cụ sao lại ở đây, từ lúc nhỏ đã toàn gây sự với anh, đến lúc lớn cũng không tha sao?

“Ông ngoại, ông đến rồi!” Mộc Lâm mắt sáng rỡ ngọt ngào kêu lên, vui vẻ chạy đến bên cạnh Phượng lão gia, vô cùng thân thiết kéo tay ông.

Phượng lão gia vỗ vỗ mu bàn tay của cháu gái, cảm giác kiêu ngạo cùng khí phách ban nãy đã biến mất, nháy mắt đã trở thành một ông cụ hiền từ, “Vẫn là Lâm Lâm của ông tốt nhất! Không như cái thằng nhóc kia lúc nào cũng đối nghịch với ông.” Nói xong khóe mắt còn liếc liếc Mộc Hàn Mặc.

Mộc Hàn Mặc coi như không thấy, giới thiệu với cha mẹ, “Cha mẹ, đây là Oa Oa con đâu tương lai của hai người.” Trên mặt là nụ cười đầy hạnh phúc.

“Cháu chào hai bác!” Oa Oa có chút sợ sệt không biết phải làm sao, hai tay khoanh lại.

Hai người tinh tế đánh giá cô, vừa lòng cười cười. Phượng Diên chủ động đến trước mặt Oa Oa, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, giọng nói đầy dịu hiền, “Con tên là Oa Oa? Thật đáng yêu.”

“Bác gái…” Oa Oa miễn cưỡng cười nhẹ, ngoan ngoãn gọi.

Phượng Diên nhìn hai mắt vô thần của Oa Oa, nghi ngờ nhíu mi, nhìn Mộc Hàn Mặc ý muốn hỏi.

Mạc Lăng từ đầu tới cuối nhìn Phượng Diên, không khỏi có chút lo lắng.

Mộc Hàn Mặc nhìn ánh mắt thăm dò của mẹ, cười nhợt nhạt ý bảo bà an tâm, “Cha mẹ, ông ngoại, chúng ta vào trong thôi!” Anh biết không phải mẹ có vấn đề gì về đôi mắt của Oa Oa, bà chỉ muốn biêt tại sao cô lại thành ra như vậy thôi.

Phượng Diên thấy con tỏ ra trấn an mình, nét mặt cũng giãn ra, vỗ vỗ mu bàn tay của Oa Oa rồi quay lại bên chồng mình.

Oa Oa thở phào nhẹ nhõm, không khỏi thấy may mắn trong lòng, cũng nhờ có anh chứ không cô cũng chẳng biết phải ứng phó như thế nào với họ.

Lão già ngẩng đầu ưỡn ngực như trẻ con giương oai nhìn Mộc Hàn Mặc, kéo Mộc Lâm đi tuốt đằng trước. Phượng Diên kéo tay Mộc Thiên Long theo sát sau đó, Mộc Hàn Mặc mang Oa Oa cùng Mạc Lăng đi vào nhà hàng Thương Nghiệp tráng lệ.

Đồng Vụ Vân ở đại sảnh đi qua đi lại, thấy đoàn người Mộc Hàn Mặc đã đến, gương mặt quyến rũ động lòng người nở nụ cười nịnh nọt đến trước mặt bọn họ, lập tức cúi đầu chào hai người lớn Mộc gia, “Cháu chào bác trai bác gái, cháu là Đồng Vụ Vân, là chị của Oa Oa.”

Mộc Lâm nhìn khuôn mặt trang điểm xinh đẹp của ả, nhíu mày chu cái miệng nhỏ, hừ lạnh một tiếng, chọt chọt cánh tay Phượng lão gia, “Ông ngoại, cô ta không thèm nhìn tới ông nha! Thật xấu nha!”

Đồng Vụ Vân theo phản xạ quay đầu lại thì thấy cô, khinh thường nhìn bọn họ, Mộc Lâm sao có thể ở đây? Lão già bên cạnh nó là ai?

Mộc Lâm đắc ý ngoáy ngoáy chân trái, nhíu mày hất cằm lên với ả.

“Sao cô lại ở đây?” Đồng Vụ Vân khinh khỉnh hỏi, khiến cho vợ chồng Mộc gia không hẹn mà cùng nhíu mày, bao nhiêu hảo cảm đều bay biến mất.

Mộc Lâm trợn mắt nhìn ả, vừa cười xán lạn vừa khiêu khích nói, “Sao tôi lại không thể ở đây?” Không ngờ hai năm không gặp, ả vẫn ngang ngược như vậy, mà cũng không đúng, phải nói là so với trước kia còn kiêu căng ngang ngược hơn.

Mạc Lăng nghiêm nghị nhìn Mộc Lâm, cô bé này đúng là không đơn giản, so với anh trai thì có một điểm cực kỳ giống nhau: bụng dạ đen tối!

Đồng Bụ Vân thấy vợ chồng Mộc gia nên không quá làm càn, “Kẻ nghèo như cô nên nhanh chân chạy khỏi nơi này đi! Đây không phải nơi cô nên đến.” Nghe qua thì như tốt bụng nhắc nhở, nhưng giọng điệu thì đầy vẻ châm chọc.

Oa Oa không khỏi vì Đồng Vụ Vân mà đổ mồ hôi, bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm lấy tay Mộc Hàn Mặc, lòng bàn tay ươn ướt. Con ngớ ngẩn này đúng là tự tìm cái khó. Cho dù có là kẻ nghèo hèn, nếu người ta đã muốn đến thì ả quản được sao? Huống chi Mộc Lâm cũng không nghèo hèn gì.

Mộc Hàn Mặc nắm chặt tay cô, gương mặt tuấn mỹ nở nụ cười nham hiểm như thấy cá cắn câu, rõ ràng không có ý cản em gái lại.

“Cha, mẹ, chúng ta thật sự nghèo vậy sao?” Mộc Lâm mắt đọng đầy nước, quay đầu đáng thương nhìn vợ chồng Mộc gia làm nũng.

Hai tròng mắt vô thần của Oa Oa cũng không nhịn được mà trợn trắng. Mộc gia mà nghèo, toàn thế giới chắc không ai giàu nổi.

Đồng Vụ Vân thấy Mộc Lâm gọi Phương Diện và Mộc Thiên Long là cha mẹ, bao nhiêu cái gọi là “được giáo dục” như đổ sông đổ biển. Đôi mắt đẹp trừng lớn, vô cùng kinh sợ hỏi, “Cô là con gái của bác trai bác gái?”

Mạc Lăng cùng Mộc Hàn Mặc như đang thưởng thức vở kịch hay, xem Mộc Lâm biểu diễn mà cười vào biểu cảm của Đồng Vụ Vân. Xong Mạc Lăng lại trở lại bộ dáng cà lơ phất phơ.

Mộc Lâm nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, đôi mắt linh động đầy vẻ thắng cuộc, nhướn mày hỏi, “Thì làm sao? Không được à?”

“Cô thật sự là con của bác trai bác gái? Không phải con của tài xế?” Đồng Vụ Vân đánh giá cô một lượt, có điều đến lúc này cũng không thể nhìn ra được khí chất quý tộc của cô, trên người cô cũng chỉ là quần áo rẻ mạt.

“Tiểu thư đây là con của ai, cô quản được sao?” Mộc Lâm làm ra vẻ đại tiểu thư, không thua gì mẹ mình mang quý khí đầy người cùng một chút dịu dàng.

Đồng Vụ Vân chán nản, cũng không dám làm càn nữa, âm thầm liếc Mộc Lâm một cái, vươn tay trái, “Mời bác trai bác gái.” Rõ ràng bỏ qua Phượng lão gia cùng Mộc Lâm.

Phượng lão gia bắt đầu thổi râu trừng mắt nhìn, cả người bất động, hai vợ chồng phía sau cũng không dám nhúc nhích.

Oa Oa đang định sải bước, bị Mộc Hàn Mặc kéo lại vào lòng, “Sao vậy?” Oa Oa đập tan sự yên tĩnh lúc đó, ngước mặt lên, hai tròng mắt vô thần mờ mịt nhìn anh.

“Đợi chút.” Mộc Hàn Mặc thâm thúy dịu dàng nhìn cô.

Oa Oa vẫn chưa hiểu gì gật gật đầu, ngoan ngoãn để anh ôm trong lồng ngực, bảo vệ trong vòng tay. Cả người lo lắng thấp thỏm giờ như tìm được nơi tránh gió…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

BÌNH LUẬN FACEBOOK