Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tầng 60 tập đoàn Thiên Long, văn phòng tổng giám đốc, một phụ nữ mặc đồng phục thư ký, trông qua khoảng chừng ba mươi tuổi, nâng bàn tay trắng nõn mảnh khảnh, “coong coong coong” gõ ba cái vào cửa thủy tinh của văn phòng.

Tiện đà đẩy cửa vào, cô đứng ở cửa văn phòng, hơi xoay người, “Tổng giám đốc, giám đốc Đồng của tập đoàn Phong Vân có chuyện muốn gặp ngài.”

“Cho ông ta vào đây.” – người đàn ông đang vùi đầu vào văn kiện ngẩng lên, hàng mi dài cong vút, đôi mắt sắc lạnh cùng con ngươi sáng như ngọc bảo thạch, sâu trong ánh mắt là một tia thần bí tao nhã, lộ ra một vẻ ngang ngược, cao ngạo, vô tình, khó có thể nắm bắt. Sống mũi cao thẳng, nằm ngay bên dưới đó là đôi môi mỏng, khóe miệng như đang cười quỷ dị, ngũ quan tinh xảo mà hoa lệ, vô cùng phức tạp.

Thư ký nghiêng người lui ra, vươn tay trái mở cửa, cúi đầu khách khí nói, “Mời tổng giám đốc Đồng.”

Đồng Vân Phong liếc mắt nhìn thư ký một cái, kéo Đồng Oa Oa vào.

“Tổng giám đốc Mộc, xin chào!” – Đồng Vân Phong bước vào văn phòng, cung kính cúi người ba mươi độ chào.

Đồng Oa Oa đứng ngay phía sau, bị mông ông ta đẩy nhẹ một cái, lập tức đứng thẳng không xong, phải lui lại mấy bước.

Mộc Hàn Mặc đưa mắt ưng liếc nhìn, xem bộ dạng cô gái đang lui về phía sau. Hốc mắt phiếm hồng, như có một mảng sương mù phủ nhẹ. Mười ngón tay lồng vào nhau, nhỏ nhắn run run. Cô thật sự đang xuất hiện trước mắt anh, anh đau khổ tìm hai mươi lăm năm, tìm khắp nơi không thấy. Hôm nay, bỗng dưng cô lại xuất hiện.

Trong mắt Đồng Vân Phong có chút tức giận, nhưng nháy mắt đã tỏ vẻ bình thường, ra dáng tự phụ, dịu dàng hỏi han “Ai ha, Oa Oa con không sao chứ?”

“Không sao.” – Đồng Oa Oa lạnh lùng nhìn Đồng Vân Phong, sao tự dưng người này lại hiền lành như vậy? Cô bất đắc dĩ lắc đầu, tự cười cợt, nhất định mình đã nghe lầm, người này hai mươi năm qua chưa từng cho cô chút quan tâm hay tình cảm. Tất cả chỉ là lời nói lạnh nhạt.

Ngay cả lúc này đây, cuộc hôn nhân của cô cũng là ý của ông ta. Nghe đồn tổng giám đốc Mộc lãnh cảm, chưa từng có cô gái nào bên cạnh. Người gọi là “cha” này không nỡ gả đi người chị xinh đẹp của cô, nên dùng cô để thay thể.

Như vậy, đối với cô mà nói, không phải là không tốt. Một người đàn ông lãnh cảm, gả cho anh ta, cô cũng có thể sống một cuộc sống tự do tự tại, mà quan trọng hơn là, không cần phải chịu đựng những câu nói lạnh nhạt của cha cùng mẹ kế, cũng sẽ không bị người chị kia khinh thường. Chỉ là, không biết tổng giám đốc Mộc có để ý chuyện cô từ năm bảy tuổi đã mất đi đôi mắt hay không.

Đồng Vân Phong có vẻ xấu hổ, lại chỉ có thể tàn nhẫn liếc cô một cái, buồn bực vì cô không hiểu chuyện, ở trước Mộc Hàn Mặc khiến cho ông khó xử.

“Tổng giám đốc Mộc, đây là con gái của ta, Đồng Oa Oa.” – Đồng Vân Phong đẩy Đồng Oa Oa tới phía trước, giới thiệu cho Mộc Hàn Mặc. Lúc này đây, ông ta đang thử vận may. Mộc Hàn Mặc không biết Đồng Oa Oa mù mắt, bỏ qua khuyết điểm này, có thể nói cô là một cô gái đáng yêu.

Trên khuôn mặt thanh tú là một đôi mắt vô hồn, mờ mịt nhìn hết thảy mọi thứ, cái mũi mười phần xinh đẹp, đôi môi như hai cánh đào khéo léo. Mái tóc thẳng hơi vàng, dài ngang vai, sáng rực trông như nhuộm. Cô mặc áo khoác trắng, tay đeo một chiếc túi xách thanh lịch màu hồng nhạt, chân mang một đôi giày cũng màu trắng.

Đồng Oa Oa rũ mắt xuống, trông qua thì như cô đang nhìn mũi chân, nhưng thực ra là để che giấu chuyện mình bị mù.

Mộc Hàn Mặc bình tĩnh một chút, đứng lên, dáng người cao ngất, chân thon dài, bước từng bước về phía cô.

Mắt Đồng Vân Phong hiện lên một chút đắc ý cùng hưng phấn khó có thể phát hiện…

“Oa Oa…” – Mộc Hàn Mặc đặt hai tay lên vai cô, không thể kềm được ôm cô vào lòng, dịu dàng mà hoài niệm gọi tên.

Thân thể Đồng Oa Oa cứng ngắc trong lòng anh, tùy ý để cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ giam cầm lấy mình. Trong lòng hiện lên trăm ngàn câu hỏi, không hiểu vì sao anh lại kích động như vậy. Ngay cả Đồng Vân Phong cũng vô cùng bất ngờ, không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn a dua cười theo.

Thật lâu sau, Mộc Hàn Mặc buông tay, khuôn mặt tuấn tú vùi vào hõm vai cùng mái tóc cô, ngửi một chút hơi thở quen thuộc. Lòng chợt cảm thán, nhưng trong nháy mắt, hơn hai mươi năm đau khổ tìm kiếm rốt cuộc mong muốn cũng được đền bù.

Cả người Đồng Oa Oa như đông cứng, cử động một chút cũng không dám, hai tay không biết đặt ở chỗ nào cho phải. Tự nhủ, sao anh ta không như người khác kể, lại nhiệt tình như vậy. Ôm cô rất nhanh, cũng rất ấm áp, khiến cô bị cuốn vào hưởng thụ sự ấm áp đó.

“Đi nào Oa Oa, chúng ta ra sofa ngồi.” – Mộc Hàn Mặc tự nhiên vòng tay qua eo cô, đi về phía sofa. Đồng oa Oa để anh ôm mình, dựa theo cảm giác tiến về phía trước, không rõ được chính xác phương hướng.

Đồng Oa Oa cùng Mộc Hàn Mặc dựa sát vào nhau ngồi trên sofa, đôi tay đặt trên đùi, bất an nắm chặt. Xem ra anh ta cũng coi trọng cô, như vậy có phải may mắn không? Ít nhất, cô sẽ không thấy phản cảm với anh, anh đối với cô cũng dịu dàng săn sóc.

“Không biết tổng giám đốc Mộc có hài lòng không? Nếu ngài không vừa lòng, tôi sẽ giới thiệu con gái khác của ta là Đồng Vụ Vân cho ngài.” – Đồng Vân Phong nịnh nọt mong chờ, suy nghĩ mang con mù này ra mắt đúng là sai lầm. Nếu biết Mộc Hàn Mặc ôn nhu như vậy, ông đã đem con gái lớn đến.

Mộc Hàn Mặc tươi cười, đôi mắt chim ưng nhìn thẳng như có thể thấy hết ý đồ của ông ta. Khóe môi cười có vẻ ấm áp, đầy thâm ý nói, “Cảm ơn ý tốt của tổng giám đốc Đồng. Không cần đổi, tôi thực sự vừa lòng.”

Đồng Vân Phong nở nụ cười cứng ngắc trên mặt, lấy lòng nói, “Ngài Mộc, Oa Oa không phải người xinh đẹp tuyệt trần gì, con gái kia của tôi lại quyến rũ động lòng người, chắc chắn ngài sẽ càng thấy thích.”

Thư ký khéo léo bưng một cái khay đi vào, đặt trước mặt mỗi người một ly nước, rồi lại không phát ra tiếng động rời đi.

Mộc Hàn Mặc chợt ngưng ánh mắt, nụ cười vẫn ở trên môi, khẽ mở cánh môi khêu gợi, “Tổng giám đốc Đồng cho rằng, Đồng Vụ Vân có thể làm cho tôi vui hơn sao?” – Cầm ly cà phê nồng đậm, từ tốn nhâm nhi. Hương vị êm dịu, khiến người ta ghi nhớ.

“Ý của tôi không phải như vậy, chỉ là cảm thấy Oa Oa không thích hợp với ngài.” – Đồng Vân Phong âm thầm đánh giá, xem ra Mộc Hàn Mặc không hổ danh tiếu lý tàng đao, rõ ràng là đang ôn hòa tươi cười, nhưng lại làm người ta đổ mồ hôi lạnh.

* tiếu lý tàng đao: trong nụ cười giấu dao

Mộc Hàn Mặc bắt chéo chân, nửa người trên dụi dụi vào Đồng Oa Oa, ngả lưng về phía sau. Khoát bàn tay to lên ghế sofa sau lưng cô, thản nhiên liếc mắt một cái, “Không thích hợp như thế nào? Lý do?”

Đồng Oa Oa một lòng bất an, tay trái gắt gao nắm chặt tay phải, khẽ cắn môi dưới, cúi thầm đầu. “Cha” thật sự không muốn mình hạnh phúc. Thấy Mộc Hàn Mặc đối tốt với cô, liền lập tức muốn giành cho chị cô, tại sao cô lại không thể có hạnh phúc?

“Mắt Oa Oa bị mù. Nó không thể chăm sóc cuộc sống hàng ngày của ngài được.” – Đồng Vân Phong khôn khéo nói, đôi mắt lóe lên, nói ra khuyết điểm của cô. Nếu như thế này mới có thể làm Vân nhi hạnh phúc, ông ta sẵn sàng tổn thương Đồng Oa Oa.

Đồng Oa Oa run rẩy, cô rõ ràng biết sẽ như vậy, lại còn mong chờ gì nữa chứ?

Mộc Hàn Mặc chấn động toàn thân, đáy mắt phát ra một tia lạnh lẽo, lòng cuộn lên một nỗi đau khó nói. Anh thuận tay kéo Đồng Oa Oa vào trong lòng, ý cười trên mặt càng lộ rõ, “Vậy ông cho rằng chỉ cần không phải người tàn tật là có thể chăm sóc cho cuộc sống của tôi sao?”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

BÌNH LUẬN FACEBOOK