Tổng Giám Đốc Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi

Chương 24

Lâm Miên Miên

10/01/2021

Mấy đoạn video, sâu chuỗi tất cả sự việc lại với nhau.

Đầu tiên có người phá hỏng đèn trong hành lang nhà họ Quý, dẫn tới mẹ Quý ngã từ trên cầu thang xuống bị gãy xương phải nhập viện. Sau đó nhà họ Quý mời một hộ công. Không bao lâu sau hộ công xuất hiện trong đoạn video, đang cùng với một người đàn ông tiến hành giao dịch nào đó.

Lâm Hướng Đông còn chưa già cả hoa mắt, thậm chí nhìn ra người đàn ông xuất hiện trong mấy đoạn video đều là lái xe của anh – Chương Kiến.

Tuy trong video cũng không hiển thị đèn trong hành lang đến cùng có phải Chương Kiến phá hỏng không, người hộ công kia cùng Chương Kiến giao dịch cái gì cũng không rõ, nhưng Lâm Hướng Đông cũng nghĩ được, Nguyễn Tố không hề thêm mắm dặm muối. Nhà họ Quý gần đây gặp phải những việc này, tuyệt đối cùng Chương Kiến không thoát khỏi can hệ. Cũng khó trách Nguyễn Tố sau khi tra được những cái này sẽ cho rằng anh ta đã làm ra thủ đoạn gì trong này. Chung quy Chương Kiến cũng là tài xế của anh ta.

Nhưng mà, anh ta từ đầu đến cuối đều không nghĩ qua muốn đi giày vò Nguyễn Tố.

Anh ta đích xác nhìn không quen Nguyễn Tố luôn ức hiếp Nguyễn Mạn, nhưng nói thế nào đây cũng là chuyện giữa những người phụ nữ với nhau. Anh không nên can dự vào, càng huống hồ, Nguyễn Tố và Nguyễn Mạn vẫn là chị em trong mắt người ngoài. Anh ta càng biết, nếu như không phải là Nguyễn Tố, anh ta và Nguyễn Mạn cũng không thể ở bên nhau.. Căn cứ vào đủ loại nguyên nhân, chỉ sợ anh ta có không thích Nguyễn Tố đến mấy, lại đau lòng Nguyễn Mạn ra sao, anh ta cũng không thể thật sự trả thù Nguyễn Tố. Đây căn bản không phải là chuyện đàn ông nên làm!

Nhưng không có sự tỏ ý của anh, sao Chương Kiến lại dám tự động chủ trương làm những chuyện này?

Những chuyện này anh ta đều nhìn không được. Giống như Nguyễn Tố nói, thù oán gì cũng không nhất thiết làm như vậy với một lão thái thái.

Chuyện đến hôm nay, Lâm Hướng Đông căn bản không nguyện ý tin tưởng những chuyện này có liên quan đến Nguyễn Mạn. Anh ta thà tin rằng, là Chương Kiến tự chủ trương vì chị gái mà trút giận.

Trong trí nhớ của anh ta, Nguyễn Mạn xưa nay đối với người không quen biết cũng có thể đưa tay ra giúp đỡ. Cô rất lương thiện, làm sao cô ta có thể đi làm loại chuyện này được?

Anh ta lại nhớ đến lời của Nguyễn Tố. Nếu như anh ta không đi ngăn Chương Kiến, nếu như Chương Kiến lại làm loại chuyện mà đàn ông không nên làm, Nguyễn Tố làm ồn đến chỗ ba anh ta thì e là chuyện này không thể đơn giản như vậy mà kết thúc.

Không giống như Lâm Hướng Đông mờ mịt phiền lòng, khi Nguyễn Tố bước ra khỏi cao ốc Lâm Thị, từ đầu đến chân đều cảm thấy rất sảng khoái.

Chuyện này chọc đến trước mặt Lâm Hướng Đông, cô có thể đoán được sẽ dẫn đến hai loại kết quả. Loại thứ nhất, Lâm Hướng Đông sẽ nhìn thấu bản chất của Nguyễn Mạn, anh ta sẽ quyết đoán chia tay với Nguyễn Mạn. Không để cho cô ta ảnh hưởng đến mình dù chỉ là một mảy may. Sau đó không có sự hậu thuẫn của Lâm Hướng Đông, Nguyễn Mạn sẽ thành con hổ giấy, căn bản không đáng phải lo ngại. Loại thứ hai, Lâm Hướng Đông vẫn tin tưởng Nguyễn Mạn, hơn nữa còn cho rằng toàn bộ sự việc là do Chương Kiến tự mình chủ trương. Vậy thì anh ta nhất định sẽ làm ra chuyện gì đó, cuối cùng Nguyễn Mạn cũng sẽ biết. Lấy sự hiểu biết của cô về Nguyễn Mạn, Nguyễn Mạn vì không làm cho Lâm Hướng Đông hoài nghi cùng phản cảm, ít nhất cũng sẽ thành thật một đoạn thời gian. Nguyễn Mạn nói không chừng còn phải cầu Bồ Tát phù hộ, nhà họ Quý và cô không xảy ra thêm chuyện gì nữa mới tốt. Bằng không toàn bộ đều đến tính trên người Chương Kiến và trên đầu cô ta. Đến lúc đó, cô ta nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không hết tội.

Coi như Lâm Hương Đông tin tưởng những việc này không liên quan gì đến Nguyễn Mạn, nhưng ở trong lòng anh ta nhất định sẽ gieo xuống một hạt giống hoài nghi. Chỉ cần Nguyễn Mạn lại làm ra một chút chuyện gì không tốt thì hạt giống này sẽ nảy mầm.

Đây chính là đòn đánh trả của Nguyễn Tố.

Đánh rắn phải đánh giập đầu, Nguyễn Mạn để ý nhất là Lâm Hướng Đông, không phải sao?

Sau khi Lâm Hướng Đông làm rõ ràng, Nguyễn Tố biết không bao lâu sau Nguyễn Mạn cũng sẽ biết, Hồ hộ công cũng không có tác dụng gì nữa. Vì vậy khi cô trở về lấy cơm canh, Nguyễn Tố đến một câu cũng không muốn nói nhiều, cũng lười ngụy trang. Chung quy chỉ cần cô muốn, tùy thời cô đều có thể đuổi Hồ hộ công đi.

Hồ hộ công cũng nhận thấy Nguyễn Tố hôm nay đối với cô ta đặc biệt không khách khí. Nhưng ngẫm nghĩ lại, cô ta cho rằng Nguyễn Tố đoán được cô ta đang châm ngòi li gián, vậy thì hành vi của Nguyễn Tố cũng không có gì kỳ lạ. Cô ta vốn dĩ chột dạ nên cũng không dám hỏi nhiều.

Nguyễn Tố xách theo bình cách nhiệt, đón Đậu Tương, một lớn một nhỏ hướng bệnh viện mà đi.

Đậu Tương lúc này đặc biệt trông ngóng đến giờ tan học. Trước đây trông đến giờ tan học để về nhà xem phim hoạt hình, bây giờ thì trông đến bệnh viện thăm chú.

Đối với Đậu Tương mà nói, nó không nhớ hình dáng của ba mình như thế nào, cũng không quá nhớ rõ ông nội. Trưởng bối trong nhà là phái nam chỉ có chú, bây giờ chú tỉnh lại rồi, nó quá vui mừng rồi. Ngày ngày ngóng trông chú mau chóng xuất viện, sau này cùng nó đi đá bóng, chơi bóng rổ!

Đến bệnh viện, Quý Minh Sùng đang tỉnh, Đậu Tương xông đến nói chuyện với anh, chia sẽ chuyện thú vị ở nhà trẻ hôm nay.

Nguyễn Tố cùng mẹ Quý ra bên ngoài phòng bệnh, nói về chuyện của Hồ hộ công. Nguyễn Tố kể về chuyện hôm nay cô đi tìm Lâm Hướng Đông, mẹ Quý nghe vậy cười cười: "Đây là một cách hay."

Nguyễn Tố được mẹ Quý khen, còn có chút ngượng ngùng.

Kỳ thật cô cũng không quá am hiểu xử lý loại chuyện này.

Rốt cuộc trong nhân sinh của cô cũng chưa từng đụng phải dạng người như Nguyễn Mạn. Ngay cả anh trai chị dâu của mẹ nuôi cô cũng sẽ không làm chuyện quá đáng như vậy, sẽ có sự dè dặt.

Nguyễn Tố lại nói: "Mấy ngày tới có thể để Hồ hộ công đi được rồi."

Mẹ Quý nhìn Nguyễn Tố một cái, nói: "Vậy cũng hơi đáng tiếc, cái khác không nói, tay nghề nấu cơm của cô ta cũng không tồi."

Nguyễn Tố Nguyễn tố bị lời này thức tỉnh.

Thật vậy, bây giờ là lúc nhà họ Quý đang thiếu nhân lực, chỉ cần Hồ hộ công nấu cơm thôi thì cô và mẹ Quý cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

"Vậy," Nguyễn Tố nghĩ nghĩ: "Đợi đến lúc Minh Sùng có thể xuất viện cứ để cô ta nấu cơm thêm vài ngày. Về phần Hồ hộ công, con cảm thấy cũng không cần trả tiền công đi? Bây giờ có thể tiết kiệm được chút nào hay chút đó."

Mẹ Quý hơi hơi mỉm cười: "Là cái ý này."

Hai người không trả tiền, Hồ hộ công cũng không tiện cãi vã lôi kéo.

Ai bảo Hồ hộ công thông qua hai người kiếm tiền từ Nguyễn Mạn.

Mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau, đều vui vẻ nở nụ cười. Thật ra cũng không phải vì tiết kiệm được một tháng tiền lương này, mà vì sảng khoái. Trên thế gian này không phải tất cả những ủy khuất đều có thể đánh trả, càng nhiều hơn chính là bẻ răng nuốt máu.

Ngày thứ hai, Nguyễn Tố đem mắt động nghi đến.

Cô báo giá sai cho mẹ Quý, chỉ nói một nửa số tiền thực sự.

Thao tác sử dụng mắt động nghi không hề khó, Quý Minh Sùng lại là một người thông minh. Không bao lâu anh đã học được dùng mắt động nghi để biểu đạt đơn giản những lời mình muốn nói. Điều này làm mẹ Quý vui mừng không thôi. Bây giờ bà rất sợ con trai chịu không nổi trạng thái này, rốt cuộc trên người anh ngoại trừ đôi mắt ra chỗ nào cũng không thể cử động được. Qua thời gian dài, người bình thường đều sẽ phát điên. Hiện tại có cái có thể biểu đạt ý tứ của anh, trong lòng con trai có lẽ cũng dễ chịu hơn nhiều nhỉ?

Quý Minh Sùng so với tưởng tượng của mẹ Quý mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Chung quy anh đã trải qua chém giết chân chính, cũng là người từ trong núi đao biển lửa xông ra. Đối với trạng thái trước mắt này, anh ngoại trừ có một chút quẫn bách ra cũng không có cảm xúc tiêu cực khác. Đại khái anh cũng biết bản thân nhất định sẽ khỏe trở lại.

Nhưng mà có mắt động nghi này, anh cũng được an ủi hơn nhiều. Có thể biểu đạt đơn giản ý nghĩ của bản thân, cũng rất tốt rồi.

Buổi tối, hơn tám giờ, mẹ Quý lại phải đưa Đậu Tương về nhà. Đậu Tương vẫn là một đứa trẻ, bình thường chín giờ đã ngủ, không tiện ở bệnh viện quá lâu. Trải qua những ngày sống chung này, bất kể là Nguyễn Tố hay là Quý Minh Sùng đều tận lực thoát khỏi hoặc nói là xem nhẹ sự xấu hổ của bản thân.

Cả hai người đều cùng chung tâm lý: Chỉ cần tôi không xấu hổ, như vậy chính là người khác xấu hổ.

Đèn trong phòng bệnh sáng ngời, Nguyễn Tố một bên bơm sữa bò cho Quý Minh Sùng, một bên đọc tin tức trên báo tài chính cho anh nghe.

Cô cảm thấy, Quý Minh Sùng có lẽ rất muốn tìm hiểu xu hướng kinh tế hiện tại.

Quý Minh Sùng quả nhiên nghe những tin tức này đến mức mê mẫn.

Có thể là rất lâu rất lâu rồi anh không tiếp xúc với những thứ này, vừa bắt đầu có chút lạ lẫm. Nhưng bản năng trong xương cốt vẫn không biến mất, anh nghe nghe liền bắt đầu để bụng. Thật ra, tình huống hiện tại của anh không tốt lắm, nhưng anh cũng có đủ thời gian để tìm hiểu tình hình trước mắt. Như vậy đợi anh khỏe lại rồi mới có thể nhanh chóng chuẩn bị Đông Sơn tái khởi.

Trong lúc anh cấp bách mà tiếp thu tin tức, chỉ nghe hai chiếc nhẫn lại bắt đầu đối thoại.

Kỳ thật hôm nay Nguyễn Tố vừa bước vào cửa, hai chiếc nhẫn này đã bắt đầu quấn quýt nhau, cái gì mà chồng ơi em nhớ anh, vợ ơi anh nhớ em..

Loại đối thoại này trên cơ bản có thể tự động bỏ qua.

Nhưng hai chiếc nhẫn này cũng sẽ nói chuyện chính sự, chia sẽ cho nhau một chút tin tức hôm nay.

Nhẫn nữ: "Tố Tố hôm nay rất mệt mỏi, buổi tối còn phải chăm sóc đàn ông chó, quá đau lòng con gái phải làm sao?"

Nhẫn nam: "Ai, hy vọng chủ nhân có thể nhanh chút khỏe lại, Tố Tố quả thật ốm đi rất nhiều. Lần trước Tố Tố mua chúng ta về, nhân viên bán hàng kia cũng nói tay Tố Tố quá gầy."

Nhẫn nữ: "Anh vẫn còn nhớ là Tố Tố mua chúng ta về à, vậy mà anh còn mỗi tiếng mỗi kêu chủ nhân, anh căn bản đã quên ai là chủ nhân của anh rồi!"

Nhẫn nam: ".. Nhưng mà anh bị đeo ở trên tay chủ nhân a. Vậy thì người là chủ nhân của anh."

Nhẫn nữ: "Hừ."

Lúc này Quý Minh Sùng mới phát hiện, thì ra đôi nhẫn này là NguyễnTố mua về.

Chắc là nhẫn dùng trong hôn lễ?

Thế gian vạn vật, có rất ít âm thanh phát ra khiến anh nghe được, đây cũng coi như là một loại duyên phận.

Nguyễn Tố cũng không biết những chuyện này, cô vẫn đang đọc tin tức tài chính cho anh.

Nhẫn nữ: "Nhưng mà, hôm nay Tố Tố lại bị bắt chuyện rồi, là một anh chàng khá đẹp trai. Muốn em nói a, Tố Tố dứt khoát ly hôn với đàn ông chó đi cho xong. Tố Tố xinh đẹp lại dịu dàng như vậy, nhất định sẽ tìm được chó tốt hơn đàn ông chó. Không đúng, là đàn ông!"

Nhẫn nam: ".. Cái này cái này.. Tố Tố cho phương thức liên lạc rồi sao?"

Nhẫn nữ: "Đừng nhắc nữa, khẳng định không cho. Trung tâm kiểm tra sức khỏe có một đồng nghiệp nam rất được, luôn đem bữa sáng bữa trưa các thứ cho Tố Tố, nhưng Tố Tố hình như không có ý tứ kia với anh ta. Em thật không hiểu, cô ấy tại sao lại thích đàn ông chó a?"

Nhẫn nam: "Tố Tố hình như không thích chủ nhân mà?"

Nhẫn nữ: "Đúng, Tố Tố bởi vì lương thiện mới chăm sóc hắn. Hy vọng Tố Tố người tốt có hồi báo tốt, bằng không em mỗi ngày nguyền rủa đàn ông chó."

Nhẫn nam: "Đổi cái xưng hô đi, không nên kêu đàn ông chó đàn ông chó. Nể mặt anh có được không?"

Nhẫn nữ: "Anh có cái mặt quỷ ấy."

* * *

Quý Minh Sùng nhìn về hướng Nguyễn Tố.

Từ mấy ngày chung sống này, còn có lời của người bên cạnh, anh đại khái cũng biết cô bây giờ là vợ của anh. Tuy là hữu danh vô thật nhưng cô thật lòng mà chăm sóc anh. Có lẽ trước khi xảy ra chuyện, anh không thể nhìn ra được một người là thật tâm hay giả ý, vẫn là do anh còn quá trẻ, kinh nghiệm không đủ phong phú. Nhưng bây giờ trải nghiệm nhiều như vậy, cô đến cùng có phải thật tâm không, anh vẫn có thể nhìn ra được.

Trước đó, anh và cô chưa từng gặp mặt, càng đừng nhắc đến cảm tình gì đó. Chẳng lẽ cô thật sự là vì cái gọi là hôn nhân mà không ngại cực khổ chăm sóc anh?

Trong năm năm qua, anh gặp qua rất nhiều ngươi lừa ta gạt, có người thậm chí vì cái gọi là lợi ích mà có thể bán đứng người thân trong nháy mắt.

Trở về lại thế giới nguyên bản, anh đã mệt mỏi bất kham, bên cạnh cơ hồ lại có một người vợ trong sáng như thế.

Anh nhìn lại mắt động nghi đặt ở trên giường.

Nguyễn Tố đang cúi đầu đọc báo, đột nhiên nghe được âm thanh của máy móc, là từ mắt động nghi truyền đến.

Chỉ có ba chữ đơn giản.

Truyền đạt ý nghĩ của Quý Minh Sùng muốn biểu đạt: "Cảm ơn em."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Giám Đốc Siêu Cấp Giàu Có Là Chồng Tôi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook