Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khi ngoặt vào một hành lang náo nhiệt, Âu Dương Dạ buông tay Cổ Thanh Phong ra, còn cố ý hướng về sau nhìn một chút phát hiện Lý Sâm không đi theo, lúc này mới thở ra một hơi liếc mắt nhìn Cổ Thanh Phong nghiêm mặt nói.

“Này, ngươi không nên hiểu lầm, ta vừa rồi nắm tay ngươi chỉ là muốn vứt bỏ Lý Sâm, không có bất kỳ ý tứ gì khác cho nên ngươi đừng nghĩ nhiều.”

“Hiểu lầm?” Cổ Thanh Phong nhàn nhã cắn hạt dưa, nhẹ nhàng cười nhạt nói: “Ta cũng không phải tiểu hài nhi ba tuổi, làm sao lại hiểu lầm.”

“Vậy là tốt rồi.”

Âu Dương Dạ ném qua một ánh mắt tán thưởng, sau đó lại rất nghiêm túc nhắc nhở: “Chỉ là nhớ một lúc tiến vào hội trường, ngươi không thể nói lung tung biết không? Hôm nay sơn trang cử hành thế nhưng là Nhạc Nghệ Thịnh Hội, người tới đều là những đại sư âm nhạc nổi tiếng Thanh Dương địa giới, đến lúc đó ngươi ngồi bên cạnh ta một mực cúi đầu ăn là được rồi.”

“Không có vấn đề.”

Cổ Thanh Phong cũng đã lâu chưa ăn qua đồ ngon, suy nghĩ chờ một lúc nữa ăn một bữa cơm no đủ rồi nói sau.

“Không nghĩ tới ngươi vẫn rất biết điều, đã như vậy ngươi yên tâm đi, ta đã mang ngươi vào cùng, tuyệt đối sẽ để ngươi ăn no uống ngon.”

Cổ Thanh Phong cười cười, cũng không nói cái gì.

Âu Dương Dạ liên tục dặn dò, lúc này mới mang theo hắn tiến vào hội trường.

Đừng nói.

Hội trường bố trí giống như sắp xảy ra chuyện vậy, hội trường lớn như vậy bị bảy tám cái trận pháp bao phủ, bên trong hội trường chẳng những linh khí nồng đậm, hoàn cảnh cũng vô cùng ưu nhã bốn phía là lầu các cổ kính, lầu các phía dưới là từng cái bàn tinh xảo, trung tâm là một đài cao hình tròn đài cao này hẳn là nơi diễn tấu.

Người trong hội trường quả thực không ít, trẻ có già có, có nam có nữ, tốp năm tốp ba tập hợp một chỗ, có chỗ đang đàm tiếu vui vẻ, cũng có chỗ đang giao lưu âm luật vô cùng náo nhiệt.

Âu Dương Dạ tìm tới một ông lão, giống như tổng quản nơi này, hai người nói chuyện với nhau một lúc, sau đó liền dẫn Cổ Thanh Phong đi vào một bộ bàn ghế dựa phía Tây ngồi xuống trước, trên mặt bàn bày không ít món ngon, nhưng mà chủ yếu đều là một chút linh quả loạn thất bát tao, ngược lại để Cổ Thanh Phong có chút thất vọng, hắn vốn muốn ăn chút thức ăn mặn, hiện tại xem ra không có gì hi vọng.

Còn tốt, có rượu uống.

Cổ Thanh Phong rót cho mình một ly nếm nếm, hương vị thực sự chẳng ra sao cả, nhưng cũng có thể chịu đựng uống.

“Này, ngươi ăn trước đi, ta đi chào hỏi các vị tiền bối.”

Âu Dương Dạ đứng dậy, đang muốn rời đi cũng không biết nhìn thấy người nào, bỗng nhiên nói ra: “Diệp Hủy đáng ghét kia làm sao cũng tới, hơn nữa còn đi cùng với Lý Sâm.”

“Sao thế?”

Cổ Thanh Phong thuận theo ánh mắt Âu Dương Dạ nhìn quanh, trông thấy hai người trẻ tuổi đứng ở cửa, là một nam một nữ, trong đó nam nhân kia chính là Lý Sâm lúc trước ở bên ngoài quấn lấy Âu Dương Dạ, đối diện Lý Sâm còn có một nữ tử trẻ tuổi ăn mặc trang điểm lộng lẫy.

“Không có gì, chỉ là trông thấy nữ nhân ta ghét nhất!” Âu Dương Dạ bĩu môi, rất là khó chịu, sau đó đột nhiên ý thức được cái gì, thần sắc khẽ giật mình, lập tức lo lắng: “Thôi xong rồi... tên khốn Lý Sâm kia nhất định sẽ nói với Diệp Hủy rằng ta mang Xích Diễm công tử đến... Lần này làm sao bây giờ...”

Âu Dương Dạ dáng vẻ hối hận, vỗ vỗ cái trán: “Đáng chết! Ta lúc ấy hết lần này tới lần khác nói Xích Diễm công tử làm gì chứ, lần này làm sao bây giờ!”

Cổ Thanh Phong nhàn nhã ngồi trên ghế, chân bắt chéo, vừa ăn một quả nho tím, một bên uống rượu, nhìn Âu Dương Dạ lo lắng hối hận, nói ra: “Ngươi liền nói ta không phải Xích Diễm công tử kia không phải được rồi sao!”

“Ngươi không hiểu rõ đồ quỷ sứ Diệp Hủy này đáng ghét thế nào, nếu như ta nói ngươi không phải Xích Diễm công tử, nàng nhất định sẽ châm chọc khiêu khích! Đến lúc đó toàn bộ phái Vân Hà đều sẽ biết.”

Cổ Thanh Phong lắc đầu, có chút nghe không hiểu.

Âu Dương Dạ dạo bước, sau đó nhìn chằm chằm Cổ Thanh Phong nhìn một hồi, nói ra: “Này, họ Cổ, chờ một lúc nữa ngươi tiếp tục giả mạo Xích Diễm công tử được hay không.”

“Vì sao?” Có lẽ là thật lâu không uống rượu, Cổ Thanh Phong một chén tiếp lấy một chén uống vào, càng uống càng cao hứng, chỉ là Âu Dương Dạ khiến hắn rất nghi hoặc, nói ra: “Làm gì phiền toái như vậy, ngươi mời Xích Diễm công tử đến không được sao.”

“Căn bản không có Xích Diễm công tử!”

“Không có Xích Diễm công tử?” Cổ Thanh Phong càng nghĩ không thông, hỏi: “Ở bên ngoài ta nhớ được nghe Lý Sâm kia nói, ngươi đối với Xích Diễm công tử tựa như là vừa thấy đã yêu mà? Làm sao bây giờ còn nói không có.”

“Ngươi sao lại đần như thế chứ! Nói với ngươi vậy, Xích Diễm công tử hoàn toàn là một người ta tưởng tượng ra, căn bản không tồn tại!”

Nghe đến đó, Cổ Thanh Phong càng thêm hồ đồ, đổi tư thế, hứng thú mà hỏi: “Ta nói này muội tử, đầu óc ngươi không phải có bệnh đấy chứ? Ngươi tự dưng tưởng tượng ra một người không tồn tại làm cái gì.”

“Đầu óc ngươi mới có bệnh ấy!”

Âu Dương Dạ hung tợn trừng mắt liếc, nói ra: “Ta cũng là bị buộc không có biện pháp được không, ở phái Vân Hà Lý Sâm còn có mấy tên đệ tử khác cả ngày quấn lấy ta, vì để cho bọn hắn hết hi vọng, ta không thể làm gì khác hơn là nói mình có người trong lòng, cho nên liền tưởng tượng ra Xích Diễm công tử.”

“Chỉ vì để những tên theo đuổi ngươi hết hi vọng thôi sao?”

“Cũng không hoàn toàn là bởi vì cái này, đây chỉ là phụ, trọng yếu nhất chính là Diệp Hủy đáng ghét kia!”

Cổ Thanh Phong nhìn cô nương trang điểm ăn mặc lộng lẫy đứng ở cổng, nói ra: “Nếu như ánh mắt của ta không sai, người kia chắc là nữ nhân? Chẳng lẽ cũng theo đuổi ngươi?”

“Ngươi nói mê sảng cái gì thế!” Âu Dương Dạ tức giận: “Ngươi không biết, từ khi ta tiến vào Phái Vân Hà, Diệp Hủy này vẫn luôn nhìn ta rất không vừa mắt, thường xuyên đối nghịch với ta, khắp nơi gây phiền phức cho ta, nhất là sau khi khiến ta tưởng tượng ra Xích Diễm công tử, tuyên bố hắn chính là đạo lữ của ta, đồ quỷ sứ đáng ghét này khắp nơi điều tra Xích Diễm công tử, mà luôn luôn chất vấn Xích Diễm công tử có tồn tại thật hay không.”

“Nàng vô duyên vô cớ tại sao phải chất vấn?”

“Cái này...” Âu Dương Dạ nhìn có chút xấu hổ, do dự một hồi mới đáp lại nói: “Cái này nói đến cũng trách ta lúc đó lòng hư vinh quấy phá, miêu tả Xích Diễm công tử quá mức hoàn mỹ, nói hắn là rồng trong loài người, mười kỹ nghệ tiên đạo đều tinh thông, nhất là kỹ năng âm nhạc thì càng là nhân tài kiệt xuất...”

“...”

Cổ Thanh Phong im lặng lắc đầu.

“Này, ngươi đừng dùng loại ánh mắt này nhìn ta được không, ngươi không biết Diệp Hủy, căn bản không biết cô ta là loại người gì, tên quỷ đáng ghét kia từ sau khi cấu kết với Vân Hồng, thường xuyên ở trước mặt ta thể hiện ân ái, nói Vân Hồng sư huynh kỹ năng âm nhạc lợi hại như thế nào, ngươi nói loại chuyện này ta có thể chịu được sao? Cho nên ta liền... ta liền tưởng tượng ra Xích Diễm công tử...”

Nghe đến đó Cổ Thanh Phong dẫn rõ hơn chút sự tình, ngửa đầu đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch, nói.

“Ngươi xem ta hiểu như vậy đúng hay không, ngươi sở dĩ tưởng tượng ra đạo lữ Xích Diễm công tử, thứ nhất là muốn mượn Xích Diễm công tử để những người theo đuổi ngươi hết hi vọng, thứ hai, Diệp Hủy mang tới một đạo lữ kỹ nghệ âm nhạc rất cao, ngươi không muốn thua nàng, cho nên ngươi tưởng tượng ra Xích Diễm công tử là rồng trong loài người, mười kỹ nghệ tiên đạo đều tinh thông, nhất là kỹ năng âm nhạc càng là cao minh.”

Âu Dương Dạ hung hăng gật gật cái đầu nhỏ, nói ra: “Diệp Hủy tên quỷ đáng ghét kia một mực hoài nghi sự tồn tại của Xích Diễm công tử, nhiều lần đều ở nơi công cộng ép ta đưa Xích Diễm công tử ra, nhưng ta một mực không đưa, mặc dù có chút mất mặt, nhưng Diệp Hủy cũng không bắt được nhược điểm gì của ta, thế nhưng là vừa rồi ta vì vứt bỏ Lý Sâm... nói phét ngươi chính là Xích Diễm công tử... Mà bây giờ Lý Sâm khẳng định đã nói chuyện này cho Diệp Hủy...”

Âu Dương Dạ tiếp tục nói ra: “Nếu như ta bây giờ nói ngươi không phải Xích Diễm công tử, Diệp Hủy tên quỷ đáng ghét kia chắc chắn sẽ cắn lấy chuyện này không thả, sau đó đến Phái Vân Hà ồn ào khắp nơi, nói trên thế giới này căn bản không có Xích Diễm công tử... Tất cả đều là ta tưởng tượng... đến lúc đó ta...”

“Đến lúc đó ngươi liền mất hết thể diện rồi?”

Cho dù Âu Dương Dạ không muốn, nhưng không thể không thừa nhận, sự thật đung là như thế, nàng vụng trộm nhìn thoáng qua Diệp Hủy cùng Lý Sâm đang đứng ở cửa, có vẻ có ý tứ muốn đến bên này, tranh thủ thời gian nói: “Này, ngươi giúp ta một chút thôi, ngươi không được quên ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, nếu như không phải ta, ngươi khả năng sẽ chết đói tại nghĩa trang đấy.”

“Chết đói tại nghĩa trang...”

Cổ Thanh Phong lắc đầu cười khổ, nhấc bầu rượu lại rót cho mình một chén, đưa lên miệng, nhẹ nhàng nếm một ngụm, cau mày, nói: “Được, coi như ngươi là ân nhân cứu mạng của ta đi, giúp ngươi một chuyện cũng không tính là chuyện lớn gì, nhưng mà nha đầu, ta căn bản không biết Xích Diễm công tử mà ngươi tưởng tượng đến cùng là người như thế nào, đến lúc đó lộ miệng làm sao bây giờ...”

“Lúc trước ta tế bái Xích Tiêu Quân Vương tại nghĩa trang ngươi cũng ở đó đúng hay không?”

“Thì sao?”

“Như thế, ngươi cũng rất khâm phục Xích Tiêu Quân Vương?”

“Cái này... xem như thế đi.”

“Vậy ngươi nhất định cũng đã được nghe nói sự tích về Xích Tiêu Quân Vương?”

Lúc đầu có chút hiểu, nhưng nghe Âu Dương Dạ nói kiểu này, Cổ Thanh Phong lại lú đi, hỏi: “Việc này cùng Xích Tiêu Quân Vương có quan hệ gì sao?”

“Ta... Ta! Thôi được, chuyện cho tới bây giờ nói cho ngươi cũng không sao, cũng không sợ ngươi chê cười, tình nhân trong mộng Xích Diễm công tử bản tiểu thư tưởng tượng ra chính là lấy nguyên mẫu từ Xích Tiêu Quân Vương thuở thiếu thời.”

Cổ Thanh Phong đang uống rượu, nghe đến câu nói này suýt sặc, ngạc nhiên nhìn Âu Dương Dạ.

“Này... Ngươi đừng nhìn ta chằm chằm như thế được không, cái này không có gì đáng xấu hổ, ta sùng bái Xích Tiêu Quân Vương không được sao? Ta hâm mộ Quân Vương không được sao? Tình nhân trong mộng của ta chính là Xích Tiêu Quân Vương không được sao?”

Âu Dương Dạ cũng không cảm thấy đỏ mặt, cũng không thấy có cái gì thẹn thùng, ngược lại có chút lẽ thẳng khí hùng.

Thật ra, nàng sở dĩ tưởng tượng ra Xích Diễm công tử, có lẽ là vì để cho những người kia hết hi vọng theo đuổi nàng, cũng có lẽ là vì không muốn thua Diệp Hủy, nhưng mà, càng quan trọng hơn là, nàng muốn cho mình một sự an ủi tinh thần, bởi vì từ sau khi đàn qua từ khúc của Quân Vương, nàng dần dần mê luyến Quân Vương, lại thêm trong thiên hạ luôn luôn lưu truyền Quân Vương sẽ luân hồi chuyển thế, cho nên liền khiến nàng có tưởng niệm, nghĩ đến Quân Vương khả năng có một ngày sẽ thật sự luân hồi...

Đối với cái này, Cổ Thanh Phong còn có thể nói cái gì?

Hắn ngoại trừ cười khổ, ngoại trừ bất đắc dĩ, cái gì cũng nói không được.

“Đáng chết! Lý Sâm cùng Diệp Hủy đến rồi! Ngươi đến cùng có giúp hay không!”

Cổ Thanh Phong nhìn nhìn, quả nhiên cô nương ăn mặc trang điểm lộng lẫy cùng Lý Sâm đang đi tới bên này, nhìn Âu Dương Dạ như là kiến bò trên chảo nóng, nói: “Được, ta giúp ngươi, không phải chỉ là giả mạo Xích Diễm công tử lấy Xích Tiêu Quân Vương thời niên thiếu làm nguyên mẫu tưởng tượng ra thôi sao, ngươi thật đúng là tìm đúng người, không có vấn đề, việc này ta nhất định giúp...”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tôn Thượng

BÌNH LUẬN FACEBOOK