Tôi Đã Chờ Em Rất Lâu

Chương 42: Đã chiếu áng mây trôi (1) (*)

Giảo Xuân Bính

01/04/2020

Câu này nằm trong bài từ Lâm Giang Tiên kỳ 1 của Án Kỷ Đạo nói về tình cảm quyến luyến với người xưaMộng tỉnh lầu cao khóa chặt,Men phai màn lụa buông lơi,Hờn xuân năm trước vẫn chưa nguôi.Hoa rơi người đứng lẻ,Mưa nhỏ én bay đôi. Nhớ dáng Tiểu Tần lúc gặp,Áo là đôi lớp hồng tươi.Tỳ bà thỏ thẻ nhớ nhung người.Bấy giờ vầng nguyệt sáng,Đã chiếu áng mây trôi. Dịch thơ: FB Tầm Dương Tham khảo thêm: https://zhidao.baidu.com/question/44693981.html_________ Kết thúc bài hát Ca sĩ cúi đầu cảm ơn, tiếng vỗ tay dưới đài vang lên liên tục, anh ta ôm ghita bước xuống, tiết mục tiếp theo chuẩn bị bắt đầu. Khán giả náo nhiệt, người cũ đi người mới tới. Giống như chuyển cảnh trong một bộ phim, khung hình không ngừng thay đổi. Vừa rồi Ôn Dĩ Ninh còn nắm chặt lấy bàn tay Đường Kỳ Sâm, giờ cô mới thoáng nới lỏng thì anh đã vội siết chặt, anh nói,"Đi đâu hả?"

Anh cố gắng trấn tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng,"Còn muốn chạy à, không có chuyện đấy đâu" Ôn Dĩ Ninh cúi đầu cười, khóe mắt cũng đã bớt ướt, tôn lên con ngươi sáng tỏ, cô đáp,"Anh nắm chặt quá làm em đau" Đường Kỳ Sâm thả lỏng tay, ra vẻ anh đã hiểu, sau đó lại siết chặt. Ôn Dĩ Ninh khẽ thở dài, thôi được rồi. Cô dùng sức nắm mạnh tay anh để đáp trả, hai người tựa như đang trêu đùa nhau, mười ngón tay quấn quít một chỗ, anh nắm chặt thì em còn nắm chặt hơn. Cuối cùng, Đường Kỳ Sâm nói một cách bất đắc dĩ,"Chúng ta đang đọ tay à?" Ôn Dĩ Ninh bèn rút tay về, thản nhiên véo cánh tay anh,"Em không có sở thích này đâu. Không giống ai đó, thích vật tay cùng người ta" Hai người chậm rãi đi dọc con phố, tiếng huyên náo từ sân khấu đã lùi lại phía sau "Địch ý của bạn nam cùng lớp em với anh quá lớn" Đường Kỳ Sâm thành thực "Thầy tiểu Lượng nhỏ tuổi hơn anh nhiều, dù người ta có đòi đấu với anh thì sao anh phải tích cực thế làm gì?" "Anh mà không tích cực thì chả nhẽ đợi cậu ta chê cười à?" Đều là đàn ông, vừa nhìn là anh biết tâm tư của cậu ta. Ở Thượng Hải anh đã từng gặp qua Lý Tiểu Lượng, cậu ta chính là người ăn khuya cùng với Ôn Dĩ Ninh ở quán lão Lý. Hôm đó, anh và Kha Lễ vừa khéo tới đó. Về sau Kha Lễ đi thăm dò qua anh mới biết, đó là bạn trai cũ của cô. Ba chữ bạn trai cũ cũng chẳng có lực sát thương mấy. Cô cũng đã hai sáu hai bảy tuổi rồi, có vài mối tình cũng là chuyện bình thường. Đường Kỳ Sâm nhớ kỹ cái tên Lý Tiểu Lượng. Sau đó khi đi cùng cô về thành phố H, chính cái đêm vật tay, lúc anh ngẩng đầu đã chạm ánh mắt của cậu ta, anh có thể nhận ra từ đôi mắt ấy bùng lên ngọn lửa thù địch. Có điều, cách cậu ta thể hiện ra sự thù địch này quá đơn giản và lỗ mãng. Đường Kỳ Sâm không nghĩ nhiều, anh chỉ cảm thấy cậu ta rất kiêu ngạo, cho nên anh mới không muốn nhận thua Chẳng mấy chốc, Đường Kỳ Sâm sực tỉnh, anh cau mày chọn ra ý quan trọng,"Cậu ta kém anh nhiều tuổi lắm à?" Ôn Dĩ Ninh không nhận ra ý tứ của anh,"Thầy Tiểu Lượng bằng tuổi em, nhỏ hơn anh 8..." Cô lập tức hiểu ra, phản ứng kịp để đổi giọng,"Cũng chỉ nhỏ hơn anh 8 7 6 5 4 3 2 1 tuổi.....thôi mà" Đường Kỳ Sâm bật cười, đuôi lông mày nhếch cao. Ôn Dĩ Ninh giả bộ ngiêm túc, đầu hơi cúi xuống Phố đi bộ trên đường Nam Kinh rất dài, hai người không cần mua đồ gì, cứ thế nắm tay, tản bộ cưỡi ngựa xem hoa. Đi hết con đường thì trời đã tối hẳn, gió đêm phả vào mặt, Đường Kỳ Sâm nhìn qua khu trung tâm thương mại Xinjiekou bên đường hỏi,"Có muốn đi tiếp không?" Ôn Dĩ Ninh lắc đầu,"Thôi, anh xem, mình có định mua gì đâu" Đường Kỳ Sâm cười,"Lần sau anh sẽ cùng em đi tiếp" Đường Kỳ Sâm đưa Ôn Dĩ Ninh về nhà. Anh lái xe rất chậm, rõ ràng có thể kịp đèn xanh nhưng anh lại cố tình đỗ đèn đỏ. Hơn chục giây chờ đợi, anh duỗi tay qua bảng điều khiển, đặt lên mu bàn tay cô. Ôn Dĩ Ninh ngoảnh đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ khẽ mỉm cười Đường Kỳ Sâm véo lên làn da mỏng trên mu bàn tay cô, sau đó hỏi,"Niệm Niệm, ở trong công ty, em muốn anh làm thế nào?" Ôn Dĩ Ninh quay lại, nhanh chóng hiểu ra, anh đang hỏi ý kiến của cô. Hai người ở bên nhau là vô tư hay là có ý đồ khác thì anh vẫn hết sức tôn trọng cô. Cô cảm thấy trong lòng ấm áp, bèn hỏi ngược lại, "Thế còn anh thì sao?" Ánh mắt anh dịu dàng và điềm tĩnh,"Chỉ cần em không ngại, thì anh thế nào cũng được" Ôn Dĩ Ninh cười,"Anh là ông chủ, anh không sợ người ta nói trên không nghiêm thì dưới tất loạn à?" Đường Kỳ Sâm đáp,"Tập đoàn Á Hối chưa bao giờ có quy định này, nếu trên không nghiêm thật thì dưới cứ việc loạn" Ôn Dĩ Ninh vui vẻ cười lớn, cô cúi đầu, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh Cô biết, Đường Kỳ Sâm lo lắng cho cô. Vấn đề này được anh đưa ra một cách rất thẳng thắn, bất kỳ lời nói nào nếu quá thẳng thắn thì đôi khi sẽ làm tổn thương người nghe. Hai người vừa mới ở bên nhau, không biết sự hiểu biểu về nhau sâu đậm bao nhiêu, vì vậy nếu cô có nhỡ hiểu lầm ý anh thì đó là chuyện có thể tha thứ. Nhưng cô không hiểu lầm, cũng không nghĩ ngợi gì. Năm năm trước, cô chỉ là một cô nhóc không hiểu sự đời cho nên mới ngỡ cứ nắm tay nhau là có thể ở bên mãi mãi, đồng nghĩa, cứ tưởng một câu nói cũng đủ đưa con người ta xuống địa ngục. Nhưng bây giờ thì khác, cô đã đủ trưởng thành, đủ chín chắn. Cô sẵn sàng dùng lý trí để hiểu được thiện ý, ý nghĩa của thiện ý cùng với sự ấm áp trong lời nói của đối phương, Cô im lặng hồi lâu, Đường Kỳ Sâm sợ cô hiểu lầm nên kiên nhẫn giải thích, "Dĩ Ninh, ý của anh là muốn được công khai" Không phải là anh nghĩ, không phải là anh hi vọng, mà là anh muốn. "Ở trong cái giới này nhiều năm,anh đã nghe, đã thấy, đã gặp phải vô số chuyện lộn xộn. Nếu chỉ liên quan tới anh thì anh không quan tâm. Nhưng em thì khác, em là con gái, là nhân viên của tập đoàn Á Hối, trong mắt mọi người, anh và em vốn không thể nào ở bên nhau được. Những lời đồn đại không dám chĩa mũi dùi về phía anh cho nên mọi sự bất công sẽ đổ dồn vào em. Đương nhiên, anh sẽ dùng hết khả năng để bảo vệ em, nhưng anh vẫn muốn tôn trọng ý kiến của em" Một lúc lâu sau, Đường Kỳ Sâm nhìn cô, duỗi tay vuốt ve gương mặt cô khẽ nói,"Khiến em phải tủi thân rồi" Ôn Dĩ Ninh cúi đầu, cọ xát vào lòng bàn tay anh, giả bộ do dự,"Làm gì có ai như vậy, vừa mới trở thành bạn trai đã khiến người ta phải tủi thân. Đường Kỳ Sâm, hay là em suy nghĩ lại nhỉ" Bàn tay đang phủ lên mặt cô khẽ bóp một cái, anh cau mày,"Ôn Dĩ Ninh" Ôn Dĩ Ninh nghiêng đầu, chép miệng,"Sếp thật là dung dữ" Trông thấy vẻ không đứng đắn của cô, Đường Kỳ Sâm chỉ biết cười trừ,"Được rồi, ngoan nào" Tới bên dưới nhà, Ôn Dĩ Ninh cởi dây an toàn, quay đầu nói với anh,"Em lên đây, anh lái xe chậm thôi nhé" Đường Kỳ Sâm ậm ừ, nhấn mở khóa,"anh đưa em lên" "Không cần đâu" Ôn Dĩ Ninh nhìn động tác tắt máy không chút do dự của anh mà thấy thấp thỏm,"Không xa mà, đi vào thang máy là tới" Đường Kỳ Sâm liếc nhìn cô, bình tĩnh đáp trả,"Vừa mới trở thành bạn trai của em, anh không thể khiến em tủi thân được" Hay lắm,đúng là gậy ông đập lưng ông. Ôn Dĩ Ninh nhẹ nhõm hơn hẳn, cô đè lên tay anh, "Không cần thật mà, em ở cùng bạn. Cô bé ấy vẫn còn là nghiên cứu sinh, phòng lại nhỏ, người nhiều bất tiện lắm, đừng quấy rầy người ta thì hơn" Đường Kỳ Sâm không biến sắc,"Anh đưa em tới cửa thôi, không vào trong đâu. Em nghĩ anh có thể làm ra chuyện gì bất tiện chứ?" Ôn Dĩ Ninh ngây người. Nét mặt của anh quá đỗi bình tĩnh, ánh mắt lại thâm thúy, tựa như đang thực sự phân tích vấn đề, nhưng giọng nói lại mang theo đôi phần cợt nhả. Anh tự biến mình thành một chính nhân quân tử nghiêm trang đạo mạo, còn cô thì trở thành một kẻ có ý đồ đen tối.

Ôn Dĩ Ninh nhếch miệng, vươn tay xoa đầu cô, không trêu chọc thêm nữa,"Lên đi, anh đứng đây nhìn em" Ôn Dĩ Ninh bước xuống xe, cẩn thận đi từng bước, cuối cùng đứng ở hành lang vẫy tay với anh, rồi khuất bóng. Đường Kỳ Sâm ngồi trong xe, vừa định kéo cửa kính lên thì ánh đèn hành lang bật sáng, Ôn Dĩ Ninh thò đầu ra, nhìn anh nở nụ cười tươi tắn. Sau đó nhanh như chớp lủi mất Đường Kỳ Sâm bật cười, đợi một lúc rồi mới nổ xe. ____ 10 giờ sáng hôm sau Kha Lễ bàn giao lại tài liệu cho cuộc họp hội đồng quản trị để Đường Kỳ Sâm phê duyệt. Cuộc họp ban quản trị thường kéo dài, tùy vào dự án và nội dung liên quan mà dễ xảy ra tranh chấp bất đồng ý kiến. Sau khi tư liệu được bộ phận hành chính chỉnh sửa, Kha Lễ còn đích thân kiểm tra lại. Dự án hệ thống định vị giao thông mà Đường Kỳ Sâm luôn dốc sức phát triển cũng được liệt kê trong đó. Dự án này đã chuẩn bị và dự tính nghiên cứu thực hiện trong nửa đầu năm nay, nhưng quá trình tiến hành luôn vấp phải khó khăn. Đám thành viên hội đồng quản trị phần lớn là những bô lão từ thời ông nội anh, ai cũng nắm thực quyền trong tay, nhưng sau lưng thì lại ngầm tranh đấu Có quá nhiều vấn đề liên quan, lợi ích của ai mà chẳng là lợi ích. Đường Kỳ Sâm khống chế tình hình đại cục, hầu như toàn phải mắt nhắm mắt mở cho qua. Đám bô lão này cũng coi như có bỏ ra công sức, ít nhất bề ngoài vẫn giữ thái độ ôn hòa, ít khi tranh cãi ra mặt. Chỉ khi thay đổi chính sách, phá vỡ định kiến cũ hoặc đổi mới dự án, thì những hòn đá ngầm dưới đáy biển mới mơ hồ đâm vào người "Tại cuộc họp này, dự án định hướng sẽ được tiến hành bỏ phiếu biểu quyết, Vu tổng và Liêu tổng chắc sẽ thông qua, nhưng những người khác thì..." Kha Lễ nói tiếp,"Đường tổng, anh có cần đả thông với ông cụ không?" Đường Kỳ Sâm nhìn tài liệu,"Tạm thời không cần" Kha Lễ tiếp thu ý kiến, ông cụ đã mấy lần nhắc qua chuyện để Đường Kỳ Sâm và Minh Diệu Khoa Chế cùng hợp tác, chia dự án này ra để cho Minh Diệu Khoa Chế cùng nghiên cứu, còn tập đoàn Á Hối với ưu thế tuyệt đối trên thị trường sẽ phụ trách quảng bá và tiêu thụ sản phẩm. Nhưng Đường Kỳ Sâm không muốn thế Anh đóng tư liệu lại nói,"Nền công nghiệp nói chung trải qua các thời đại bây giờ không còn dùng tới cách đập đi xây lại, tập đoàn Á Hối cũng không thể giữ mãi những lợi thế hiện có để duy trì tăng trưởng lợi nhuận được. Trong vòng năm năm, có thể sẽ rất vinh quang, nhưng trong tất cả các ngành nghề, nhu cầu thị trường đang dần phát triển, đang dần thay đổi. Có lẽ ông nội hiểu nhưng con tàu này quá lớn, ai mà chẳng muốn trong giai đoạn này mạo hiểm bước lên. Nếu tập đoàn Á Hối muốn tiếp tục phát triển, nhất định phải nối tiếp đường ray với thời đại, tiếp tục di chuyển tới vùng đất mới. Tôi sẽ tiếp tục làm việc với hội đồng quản trị, còn cậu dặn dò bên dưới phải đuổi kịp tiến độ nghiên cứu kỹ thuật" Kha Lễ gật đầu,"Em biết rồi. Nhưng anh không cần phải hao tâm tổn trí quá. Trong chuyện này, thái độ của Trình tổng tuy không rõ, nhưng ông ta và Chủ tịch An có mối quan hệ khá tốt, chỉ cần chủ tịch An đồng ý thuyết phục ông ta là được. Như vậy, nếu Liêu tổng và Vu tổng có bỏ phiếu phản đối thì chúng ta vẫn còn giữ được một vé thông qua dự án" An Thanh Sơn, Chủ tịch An, ba của An Lam Đường Kỳ Sâm trầm mặc hồi lâu không nói gì, anh vặn nắp bút nói,"Hủy bữa tiệc xã giao tối mai đi" Kha Lễ khó xử, nhắc nhở,"Tối mai là bữa tiệc do phó cục trưởng cục xây dựng mời" Đường Kỳ Sâm không ngẩng đầu,"Hủy đi" Kha Lễ đáp,"Vâng" Rồi hỏi tiếp,"Đường tổng, giờ còn sớm, em bảo lão Dư qua đón anh đi ăn cơm trưa nhé?" Đường Kỳ Sâm nhìn đồng hồ, giọng nói dịu đi đôi phần,"Buổi trưa tôi ăn ở căng tin" Kha Lễ im lặng gật đầu,"Vâng" Thức ăn ở căng tin tập đoàn Á Dối cũng không tệ, 3 món mặn và một bát canh nóng, 12 giờ, nhân viên lục đục tan ca, tốp năm tốp ba vừa cười vừa nói. Đồng nghiệp kéo tay Ôn Dĩ Ninh đang hăng hái nói chuyện về một quán ăn mới mở,"Mình còn một phiếu giảm giá, hôm nào đi ăn nhá" Ôn Dĩ Ninh xếp hàng lấy cơm,"Bao giờ?" "Ngày mai, mai chúng ta đi ăn tối nha!" "Mai không được, buổi tối mình có việc rồi. Cậu rủ Chi Chi và Dao Dao đi" Lấy xong cơm, Ôn Dĩ Ninh và vài đồng nghiệp ngồi chung một chỗ. Vừa náo nhiệt vừa tiện chia thức ăn cho nhau. Con gái mà, ăn uống khá kén chọn, cái người thì không ăn tỏi,người thì không ăn trứng, Ôn Dĩ Ninh thì không thích ăn hành lá, mấy món hôm nay có bỏ hành, cô cố gắng gạt hết qua một bên, đang định ăn thì trưởng phòng hậu cần qua tìm cô,"Này, Dĩ Ninh"

Ôn Dĩ Ninh bất ngời,"Trưởng phòng Chung" "Đây, hôm nay có thêm món, mời mọi người ăn hoa quả" Trưởng phòng Chung chưa tới 40 tuổi, mặt mày rạng rỡ, xách theo một cái giỏ đựng nhiều hộp, chia cho mỗi người một phần. Bên trong là một đĩa trái cây được cắt múi gọn gàng. "Nhiều dâu tây và cherry quá, toàn loại đắt tiền" "Cảm ơn trưởng phòng Chung!" "Phúc lợi tốt quá đi!" Mọi người mừng rỡ, ai cũng tươi cười hớn hở "Phúc lợi của công ty, nhân viên nữ đều có" Trưởng phòng Chung cười híp mắt, nhân lúc mọi người đang tản ra, anh ta lấy một cái hộp đặt trước mặt Ôn Dĩ Ninh, sau đó hạ gióng nói bên tai cô,"Trợ lý Kha bảo tôi đưa cho cô" Ôn Dĩ Ninh mở hộp cơm ra, cô ngẩn người, tất cả món ăn đều không có hành Theo bản năng, cô ngoảnh đầu nhìn xung quanh, vừa khéo trông thấy Đường Kỳ Sâm và Kha Lễ đang bước tới. Ánh mắt anh và cô giao nhau, dừng lại khoảng hai giây rồi im lặng dứt ra, anh và Kha Lễ ngồi xuống vị trí gần cửa sổ Vừa nãy, khóe miệng anh thoáng hiện lên nét cười nhưng nhanh chóng biến mất, chỉ có cô là kịp chứng kiến "Oa, Đường tổng tới căng tin kìa. Thật là kỳ lạ!" Đồng nghiệp nhỏ giọng tám chuyện,"Hôm nay gió thổi hướng nào vậy nhỉ, thổi cả tiên tử hạ phàm rồi kìa" Ôn Dĩ Ninh cúi đầu, mùi thơm và hơi nóng của thức ăn phả vào mặt, cô mím môi cười nói,"Có lẽ là gió thổi tự nhiên" Bên này, Kha Lễ đáng sáng tỏ, ban nãy lúc Đường Kỳ Sâm giao việc cho cậu, cậu đã mơ hồ đoán ra. Quy tắc của Đường Kỳ Sâm rất khắt khe, ăn không nói, ngủ không nói. Nhưng ăn được một nửa, anh nhướng mắt, nhìn Kha Lễ,"Có chuyện gì?" Kha Lễ thản nhiên cười đầy hàm ý,"Đưởng tổng, chúc mừng anh" Đường Kỳ Sâm nhếch miệng cười, giọng nói vẫn bình tĩnh,"Ừ" Kha Lễ định quay đầu liếc về phía Ôn Dĩ Ninh thì Đường Kỳ Sâm thẳng thừng ngăn lại,"Đừng nhìn cô ấy" Kha Lễ bừng tỉnh, hai người này không muốn công khai ở công ty rồi Quyết định này tới từ Ôn Dĩ Ninh. Hôm qua lúc Đường Kỳ Sâm hỏi ý kiến thì cô nói không muốn Cô không muốn trở thành tiêu điểm của dư luận, cũng không muốn biến thành tấm bia cho mọi người công kích. Quan trọng hơn, cô không muốn đặt mình vào vị trí bị động ngay từ đầu. Nếu ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra thì cũng không tới nỗi lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục, mất hết cả thể diện. Đương nhiên, mấy lời này cô không nói ra, nhưng nó luôn đè nặng trong lòng cô Làm sao Đường Kỳ Sâm lại không nhìn ra. Từ trong ánh mắt do đự và mờ mịt thoáng qua của cô, anh hiểu cả. Có một số việc dùng hành động chứng minh có ích hơn dùng miệng để nói. Nói tóm lại, tương lai còn dài, chuyện gì tới sẽ tới. Đường Kỳ Sâm ăn khá ít, được vài miếng đã đặt đũa xuống. Kha Lễ thở dài,"Đường tổng, anh không ăn nữa ạ?" Đường Kỳ Sâm thò tay ra rút giấy ăn "Anh uống hết bát canh đi, anh mà không uống thì để em bảo Dĩ Ninh mang tới văn phồng cho anh vậy" Kha lễ bình tĩnh nói Đường Kỳ Sâm khựng lại, thu lại tay. Anh liếc nhìn Kha Lễ, ánh mắt sâu xa mang theo ý cảnh cáo, chuyện gì thế này, người thân tín bên cạnh mình cũng bắt đầu biết uy hiếp mình rồi à? Kha Lễ phớt lờ giả bộ ngó qua chỗ khác, tay cầm lấy điện thoại Đường Kỳ Sâm cụp mắt, trầm mặc bưng bát canh lên Buổi chiều, Ôn Dĩ Ninh bận rộn cùng các thành viên trong nhóm làm bản dự thảo dự án gọi thầu. Trần Táp tới công ty, Ôn Dĩ Ninh không để tâm lắm, bận rộn xong cô mới nghe thư ký của chị nói,"Con trai của giám đốc Trần tới" Đang nói dở thì Trần Tử Du đã chạy qua, đứng trước mặt cô,"Trời ạ, các thần tiên tỷ tỷ ở đây ai cũng xinh đẹp. Mẹ em đúng là có mặt nhìn người" Bản chất không đứng đắn của thằng nhóc này đúng là bẩm sinh, khuôn mặt đẹp trai tỏa nắng khiến người ta phát ghét. Chỉ lảm nhảm đôi câu đã dụ được các nữ đồng nghiệp của cô tươi cười hớn hở. Khí chất của Đường Kỳ Sâm rất giống mẹ, nhưng ngũ quan lại khác, đặc biệt là cặp mắt hẹp và sáng, vô cùng nên thơ. Cậu cười không đứng đắn rồi nói với Ôn Dĩ Ninh,"Chị tiểu Ôn, mời em uống gì đi chứ"

Ôn Dĩ Ninh cũng làm gần xong việc bèn cười nói,"Đi nào" "Tôi còn chưa tan làm không thể trốn ra ngoài được. Cậu uống tạm thứ này đi" Trong phòng trà, Ôn Dĩ Ninh rót cho cậu cốc nước chanh,"Sao cậu lại tới đây hả tiểu thiếu gia" Trần Tử Du không ngồi tử tế mà chồm hỗm trên ghế sofa,"Buổi tối em phải đi ăn cùng mẹ, gần đây mẹ quản em chặt lắm, chị tin được không, mẹ còn tới tận nơi đón em tan học cơ. Xấu hổ chết đi được" Ôn Dĩ Ninh nhìn cậu, cũng đoán được nguyên nhân, nhưng cô không thể nói ra Trong thời gian này, Trần Táp vô cùng phiền muộn, người đàn ông kia chắc là đã thực sự hạ quyết tâm muốn được ở bên hai mẹ con cho nên lại về Thượng Hải. Trần Táp từng nói qua với cô, từ sau hôm đó, rất ít khi chị tới công ty Trần Tử Du uể oải nói,"Không phải chỉ là một người đàn ông muốn tới nhận con thôi sao?" Ôn Dĩ Ninh suýt nữa thì sặc nước, cô ho khan rồi chần chờ nói,"Cậu, cậu biết hả?" "Ông ấy tới tìm em, em còn dẫn ông ta đi chơi video game" Trần Tử Du gác chéo chân, vẻ mặt kiêu ngạo của tuổi dậy thì,"'Ông ta muốn nhận em làm con trai, em nói, mẹ em bằng lòng làm vợ ông ta thì em sẽ làm con trai ông ta" Ôn Dĩ Ninh kinh hãi,"Cậu, hai người, ông ấy, ông ấy đã gặp cậu" Trần Tử Du cố gắng tỏ ra không để tâm,"Hơi già nhưng vẫn đẹp trai. Chị biết không, đàn ông sau 30 xuống cấp nhanh lắm, thường bị hói, rụng róc, chức năng tình dục hoạt động không tốt nữa" Nhìn Trần Tử Du lý luận, Ôn Dĩ Ninh không khỏi đau lòng,"Trẻ thành niên như cậu thì hiểu được gì mấy chuyện đấy" Trần Tử Du khinh thường,"Không tin chị hỏi thử chú Lễ, hỏi Đường tổng mà xem, xem họ có được không?" Ôn Dĩ Ninh nín lặng Trần Tử Du nhướng mắt,"Ha!" tựa như phát hiện ra đại lục mới,"Chị gái, chị đỏ mặt kìa!" Ôn Dĩ Ninh lườm cậu,"Cậu tự chơi đi, tôi đi làm việc" Trần Tử Du đuổi theo,"Nói nghiêm túc này, để trống cuối tuần cho em nhé, đi cùng em tới một nơi" Hai người vừa đi vừa nói, phong cách của Trần Tử Du khá khôi hài, nói xong việc chính rồi, cậu ta liền thoải mái nói chuyện phiếm với Ôn Dĩ Ninh, cậu ta kể một câu chuyện ngắn khiến Ôn Dĩ Ninh cũng phải phì cười. Trần Tử Du nhảy tưng tưng như con khỉ, đúng lúc này, Đường Kỳ Sâm và Kha Lễ xuất hiện, hai người đang nhỏ giọng nói chuyện, thấy tiếng động, Kha Lễ ngẩng đầu lên," ́y, Tử Du à, tới làm gì thế?" Trần Tử Du đột nhiên khoác vai Ôn Dĩ Ninh, cợt nhả,"Tới gán gái" Ánh mắt Đường Kỳ Sâm rơi vào cánh tay của cậu nhóc, giữa chân mày có vẻ không vui,"Cậu, đến từ đâu, thì quay lại đó đi" Kha Lễ cười giảng hòa,"Bớt bớt lại, đang giờ làm việc, đừng khiến chị gái cậu bị trừ lương" Trần Tử Du nghiêng đầu, cố tình nói với ,"Buổi tối em còn định hẹn chị đi ăn cơm" Đường Kỳ Sâm chợt bước qua, hơi nghiêng đầu, giọng đầy ngụ ý,"Còn không đi?" Trần Tử Du lẩm bẩm,"Mẹ kiếp, dữ dằn thế, cướp bạn gái chú hay là cướp tiền của chú thế" Kha Lễ nín cười, ý tứ vỗ bả vai cậu, gẩy cánh tay đang khoác lên vai Ôn Dĩ Ninh xuống,"Được rồi, bỏ xuống. Tới phòng làm việc tôi mà chơi" Đường Kỳ Sâm và Kha Lễ xuống đây đúng là có việc, hai người tiếp tục đi tới văn phòng của phó tổng. Trong phòng Kha Lễ có VR (kính thực tế ảo), Trần Tử Du hí hửng chuồn mất.

Ôn Dĩ Ninh đứng tại chỗ nhìn theo hướng bóng lưng Đường Kỳ Sâm biến mất, cô cúi đầu môi thoáng cong lên Năm rưỡi tan làm, 5 giờ 40 phút Ôn Dĩ Ninh mới thu dọn đồ đạc đi vào thang máy xuống bãi đậu xe Cô đi về bên phải một đoạn, dừng trước vị trí chiếc Land Rover đen đang đỗ. Đường Kỳ Sâm kéo cửa kính xuống, ra hiệu bảo cô lên. Ôn Dĩ Ninh ngồi vào ghế phó lái, tiện tay lấy chai sữa nóng từ trong túi ra đưa cho anh,"Anh uống lót dạ đi" Đường Kỳ Sâm đón lấy,"Em làm nóng bao giờ đấy?" "Tan làm" Ôn Dĩ Ninh nhìn anh cười,"còn nửa tiếng nữa mới tới giờ anh, anh đừng để bị đói, như thế hại dạ dày lắm" Khóe mắt Đường Kỳ Sâm tạo thành một đường cong, ánh mắt này vừa thâm thúy lại vừa mang theo ý cười, rất có khả năng quyến rũ người ta Giờ tan tầm là đỉnh điểm tắc đường trong khu vực nội thành, Đường Kỳ Sâm không đi quá xa, hai người ăn ngay cơm ngay ở gần Lục Gia Chủy. Ăn xong, hai người đi dạo loanh quanh, trong thang máy trung tâm thương mại khá đông người, Ôn Dĩ Ninh bước ra sau, nói với Đường Kỳ Sâm,"Đi thôi" Nhưng Đường Kỳ Sâm không nhúc nhích Ôn Dĩ Ninh quay đầu, ánh mắt khó hiểu Ngây người mất hai giây rồi cô mới hiểu ra, cô cười, đi tới cạnh anh sau đó khoác tay anh. Lúc này, Đường Kỳ Sâm mới cất bước, thảnh thời nhàn hạ nhìn xung quanh Lần này, Ôn Dĩ Ninh không còn lúng túng như lần đi dạo ở phố đi bộ nữa, cô rất tự nhiên đi tới cửa hàng mình yêu thích. Tới Thượng Hải mấy năm, thu thập của cô cũng không thấp, có thể tự mình mua được nhãn hiệu mà mình thích. Nhãn hiệu này có vài cửa hàng ở Thượng Hải, cửa hàng ở Lục Gia Chủy này là lớn nhất, giá cả phải chăng, Ôn Dĩ Ninh thích thiết kế và quan điểm tư tưởng cùng với giá cả của sản phẩm. Vừa đúng lúc có hàng mới, cô băn khoăn hỏi Đường Kỳ Sâm,"Anh có thể đợi em một lát không?Khoảng 10 phút thôi" Trông Đường Kỳ Sâm không phải dạng người thích mua sắm. Nhưng anh nói,"Không vội, em vào xem đi, anh giúp em nhìn" Giọng nói của anh rất hờ hững, không cố ý nịnh nọt, từ nét mặt anh có thể nhận ra không hề có sự miễn cưỡng, tất cả đều do anh cam tâm tình nguyện đi theo cô. Ôn Dĩ Ninh thả lỏng, cô chọn hai cái cùng kiểu dáng nhưng khác màu, phân vân đứng trước gương xoay qua xoay lại. Đường Kỳ Sâm bước tới đứng sau lưng cô nói,"Em mặc màu trắng xem" T

"Hả? Màu trắng có phải nhẹ nhàng hơn không?" Cô ướm bộ màu trắng lên Đường Kỳ Sâm đáp,"Phối cùng bộ quần áo hôm qua anh mặc rất hợp" Ôn Dĩ Ninh ngẩn người, cả người cô như được ủ trong rượu, tai nóng bừng, bộ quần áo đang cầm trong tay tựa như cũng bị thiêu đốt theo, buông không được, mua cũng không xong. Đường Kỳ Sâm cầm giúp cô,"Anh cầm cho em, lát thanh toán luôn" Ôn Dĩ Ninh sờ chóp mũi, quan sát bên trái bộ đồ,"Em nhớ rồi, em có một cái tương tự thế này, cũng màu trắng, em..." Cô nghĩ lại, đổi cách nói,"Trước đây bạn em tặng, mà em cũng không mặc được mấy lần"

Đường Kỳ Sâm cắt ngang,"Bạn em là nữ?" Ôn Dĩ Ninh nhìn anh Được vài giây, Đường Kỳ Sâm gật đầu, bình tĩnh đọc lên cái tên,"Thầy Tiểu Lượng" Ôn Dĩ Ninh không nói gì Đường Kỳ Sâm nhìn bộ đồ trong tay, treo lại về giá,sau đó dõng dạc nói,"Ừ, cũng không đẹp lắm" Sau đó anh dắt cô ra khỏi cửa hàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Đã Chờ Em Rất Lâu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook