Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lúc dã thú xông lại, Tiểu Nhu gần như đã tuyệt vọng.

Thân thể nhỏ nhắn không khỏi run rẩy, giống như nhận mệnh nhắm mắt.

Liền chết như vậy sao... bị loại móng vuốt kia vồ chết có phải sẽ rất đau hay không?

... A?

Nhẹ nhàng quá... Đây chính là cảm giác của cái chết sao? Không đúng...

Nghi hoặc, Tiểu Nhu mở hai con mắt vừa nhắm chặt.

Trong khóe mắt, một thân ảnh thon gầy chẳng biết lúc nào xuất hiện ở trước người, khoác cái chăn rách quen thuộc kia, mạnh mẽ ngăn cản thú trảo to lớn.

Tiểu Nhu ngây người!

Chuyện này... sao có thể được?

Hắn lại có thể ngăn cản dã thú lớn như vậy, nhưng hắn rõ ràng vẫn đang bị thương...

Trong nháy mắt, trong đầu Tiểu Nhu đột nhiên xuất hiện hình ảnh ngày hôm qua lúc ban nhìn thấy Từ Khuyết ở trên núi, hắn máu me khắp người, mà bây giờ hắn còn không để ý nguy hiểm tính mạng lao ra cứu mình.

Mũi Tiểu Nhu đột nhiên hơi chua chua, nước mắt đảo quanh ở viền mắt.

Các thôn dân ở bên cạnh vây xem đã trợn mắt ngoác mồm, từ trong nháy mắt Từ Khuyết lao ra kia, hầu như không ai kịp phản ứng lại.

Nhưng khi nhìn thấy thân ảnh thon gầy của hắn miễn cưỡng ngăn cản dã thú, các thôn dân đều bị kinh sợ sâu sắc.

Một người đang mang thương tích, làm sao có khả năng chống đỡ được dã thú hung mãnh như vậy, làm như thế nào?

- Hống!

Lúc này, dã thú gào thét một tiếng, nhất thời đem tất cả mọi người kéo trở lại từ trong trạng thái thất thần.

Thú trảo to lớn cao cao nhấc lên, mang theo tiếng gió vun vút, đột nhiên từ không trung chém xuống.

Sắc mặt của đông đảo thôn dân kinh biến, hô to nói:

- Không ổn, nhanh lùi về sau.

- Chàng trai trẻ, mau tránh ra kìa!

- Cẩn thận...

Tiểu Nhu cũng bị dọa cho phát sợ, hoa dung thất sắc, duỗi tay nhỏ ra muốn kéo Từ Khuyết trở về, nhưng phát hiện mình căn bản kéo không được.

Thân thể của Từ Khuyết nhìn có vẻ gầy yếu, đứng ở trước mặt dã thú cường tráng to lớn, ai mạnh ai yếu, thực sự là có sự chênh lệch rất rõ ràng.

Cho dù hắn đỡ được một lần công kích, nhưng đoàn người cũng không cho rằng một mình hắn liền có thể đối kháng với dã thú.

Nhưng mà đúng vào lúc này, nguyên bản Từ Khuyết vẫn không nhúc nhích, chân phải đột nhiên nhấc lên, bỗng nhiên đá tới con dã thú kia.

- Ầm!

Một tiếng vang trầm thấp vang lên, mọi người trợn mắt ngoác mồm nhìn một mànnày xuất hiện.

Dã thú hung mãnh mà to lớn kia trực tiếp bị đá bay, từ không trung mạnh mẽ rơi xuống đất, bị trượt ra xa mấy mét.

Các thôn dân nhất thời bị dọa sợ.

Một cước... Một cước đá bay dã thú? Mẹ nó đây là loại cước pháp gì? Cước lực gì đây?

- Ding, chúc mừng kí chủ Từ Khuyết vô hình Trang Bức thành công, thu được ba điểm Trang Bức.

- Ding, chúc mừng kí chủ Từ Khuyết vô hình Trang Bức thành công, thu được năm điểm Trang Bức.

Liên tiếp hai tiếng thông báo của hệ thống vang lên, Từ Khuyết cũng không cố ý Trang Bức hai lần vừa rồi, hắn lao ra chỉ có một mục đích, chính là cứu Tiểu Nhu.

Vì lẽ đó một cước vừa rồi, hắn vận dụng linh khí năm loại thuộc tính trong cơ thể, sau khi ngưng tụ đồng thời bộc phát ra.

Nhưng sau một khắc hắn liền cảm giác chân của mình mơ hồ hơi tê tê.

Hiển nhiên con dã thú trước mắt này cũng không yếu, da còn rất dầy, một cước hoàn toàn không đủ đạp chết nó.

- Các hương thân yên tâm, con súc sinh này giao cho ta đi!

Từ Khuyết hô to một tiếng, trực tiếp vọt tới hướng dã thú, đè cái đầu nó xuống đất, tiếp theo đấm đá một trận.

Mỗi một quyền mỗi một cước đều ngầm có linh khí, đánh cho dã thú gào thét đau đớn.

Các thôn dân tỏ rõ vẻ ngơ ngác, ánh mắt đờ đẫn nhìn tình cảnh này, trước sau có chút không tỉnh táo được.

Dã thú hung mãnh to lớn như vậy, dĩ nhiên bị đánh cho không còn sức hoàn thủ.

Cảm giác này giống như là một đại hán cường tráng mạnh mẽ, bị một đứa nhỏ bi bô tập nói đè xuống đất đánh, làm cho ai cũng cảm thấy ngơ ngác.

- Ding, chúc mừng kí chủ Từ Khuyết đánh giết Hổ Ngưu Thú, Trang Bức thành công, thu được sáu điểm Trang Bức.

- Ding, chúc mừng kí chủ Từ Khuyết đánh giết Hổ Ngưu Thú, thu được 1200 Kinh nghiệm.

- Phù!

Theo âm thanh thông báo của hệ thống vang lên, Từ Khuyết rốt cục thở phào nhẹ nhõm.

Thuận thế liền nằm trên người dã thú đã không còn động tĩnh gì nữa kia, trong thân thể bỗng nhiên vọt lên một nguồn sức mạnh, lập tức lỗ chân lông cả người mở ra, Linh khí bốn phương tám hướng dâng trào lao đến, điên cuồng chảy vào trong cơ thể.

Hắn cảm thấy mình lại trở nên mạnh mẽ.

- Ding, chúc mừng kí chủ Từ Khuyết thăng cấp, cảnh giới bây giờ là Trúc Cơ kỳ tầng một.

- Ding, chúc mừng kí chủ Từ Khuyết bước vào Trúc Cơ kỳ, khen thưởng một phần "Quà trưởng thành ", mỗi lần tăng lên một cảnh giới đều có thể mở ra một lần, có kiểm tra hay không?"

- Ding, nhắc nhở kí chủ Từ Khuyết, công pháp Thái Cổ Ngũ Hành Quyết thiên cấp thấp đã tu luyện đến đỉnh cao, không cách nào tiếp tục tu luyện, có 200 điểm kinh nghiệm đã được thu nhập vào túi kinh nghiệm dự trữ, xin mau sớm bổ sung thiên trung giai.

Từ Khuyết nhất thời kinh ngạc, một con dã thú liền hơn một ngàn kinh nghiệm?

Ta kháo, so với ăn kinh nghiệm đan còn có lời hơn! Xem ra sau này cần phải lên núi đánh quái thăng cấp nhiều hơn mới được.

Lúc đang suy nghĩ, Từ Khuyết liền chuẩn bị mở ra gói quà trưởng thành do hệ thống khen thưởng để nhìn thử, kết quả đột nhiên cảm giác thân thể bị móc sạch... À không đúng, cảm giác thân thể đột nhiên bị người nhấc lên.

Định thần lại, dĩ nhiên là bị các thôn dân nhấc lên, trên mặt mỗi người ngoại trừ kinh ngạc, còn có nụ cười mừng rỡ.

Bọn họ bắt đầu hoan hô, ném Từ Khuyết hướng lên trên không trung, tiếp lại, lại ném lên, chúc mừng dã thú đã bị chế phục.

Một ông lão run giọng hô:

- Hay, hay, được, anh hùng xuất thiếu niên.

- Tiểu ca, ngươi đây chính là trời sinh thần lực đó! Tương lai nhất định có tiền đồ.

- Không sai, trưởng thôn nói đúng, tiểu ca là anh hùng, là phúc tinh do ông trời phái đến thôn chúng ta.

...

Mọi người dồn dập hô to, xưng hô đối với Từ Khuyết cũng từ "Tiểu oa tử" biến thành "Tiểu ca".

Từ Khuyết cũng không xấu hổ khoác lác một phen:

- Quá khen rồi, các vị quá khen rồi. Thứ khác không dám nói, dã thú như loại này, đến bao nhiêu ta liền đánh bấy nhiêu.

Đùng!

Từ Khuyết bị mọi người ném lên lần thứ hai, nhưng lúc này lại cảm giác trên người mát lạnh, cái chăn rách mình khoác ở trên người không biết tăm hơi, quay đầu nhìn lại, là mấy tên hùng hài tử làm ra chuyện tốt.

Hắn vội vàng che ngực, lớn tiếng nói:

- Các vị hương thân, nhanh nhắm mắt lại.

Mọi người ngẩn ngơ, nhìn thấy Từ Khuyết đột nhiên trở nên trống trơn, vài người phụ nữ đều đỏ bừng mặt, nghiêng đầu sang chỗ khác.

Tiểu Nhu cũng cả kinh, đang chuẩn bị che mắt, nhưng khi nàng trong lúc lơ đãng nhìn thấy mảnh vải đỏ mà Từ Khuyết quấn vào giữa hai chân, lại ngây người tại chỗ.

Tấm vải đỏ này, làm sao nhìn quen mắt như thế?

Hình thêu trên vải đỏ, làm sao cùng cái yếm của mình... giống như thế?

Aaa...

Tiểu Nhu kịp phản ứng lại, che cái miệng nhỏ, đỏ cả mặt, hồng đến bên tai, vừa thẹn vừa vội bỏ chạy.

Từ Khuyết cũng bị các thôn dân để xuống.

Một tên tráng hán từ trong tay đám hùng hài tử cướp lại chăn, hỗ trợ phủ lại cho hắn, còn căn dặn hắn cẩn thận, không nên để cảm lạnh.

Lão thôn trưởng chống gậy, dặn dò mọi người nhanh đi lấy quần áo.

Kết quả Tiểu Nhu lại chạy về đến, nâng một bộ quần áo vải bố ráp màu lam nhạt, cúi cái đầu nhỏ, mặt đỏ tới mang tai nhét vào trong tay Từ Khuyết, không nói một lời, xoay người lại chạy.

Từ Khuyết tiếp nhận quần áo, nhưng đối với biểu hiện ngượng ngùng của Tiểu Nhu cảm thấy khó hiểu.

Chẳng lẽ là vừa nãy biểu hiện quá mức uy vũ, để tâm của em gái nhỏ động? Ai nha! Chuyện này... Đúng là thật không tiện a!

Xem ra sau này phải tiếp tục Trang Bức nhiều hơn mới được.

Ngay lúc trong lòng hắn đang mừng thầm, một vị bác gái đột nhiên đưa tay chỉ về cái khố đỏ của Từ Khuyết, kinh hô:

- Chuyện này... Đây không phải là cái yếm mà ta thêu cho Tiểu Nhu sao? Tiểu ca, ngươi làm sao lại mặc vào?

Minh Lâm - Lục Đạo

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống

BÌNH LUẬN FACEBOOK