Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không

Chương 51: Thay đổi

Ngũ Nhân Thang Viên

29/12/2020

Nếu Đào Thời Diên đã đồng ý, vậy thì thỏa thuận này lập tức có hiệu lực từ hôm nay luôn. Vừa vặn Trình Hề đang khó chịu chết đi được, rất muốn được ngủ ngon một giấc, cậu bèn nhấc chăn lên dùng chân khều khều dép lê: “Đi thôi.”

Đôi bàn chân trắng như tuyết của nhóc con cũng bị nóng đến ửng hồng, Đào Thời Diên nhướn mày: “Đi đâu?”

“Phòng của anh đó,” Trình Hề thúc giục: “Đừng nấn ná nữa, chúng ta nhanh đi ngủ thôi, ngày mai còn phải dậy sớm quay phim đấy.”

Đào Thời Diên: “……………..”

Nghe như muốn làm cái loại giao dịch không thể cho ai biết được ấy.

Dép lê bị đá ra khá xa, nhóc con khều mãi mà không tới, bàn chân nhỏ cứ khua loạn lên, Đào Thời Diên dùng mũi chân mình đè lên dép: “Trong hành lang có gió lùa, đừng đi ra ngoài. Ngủ luôn ở phòng cậu đi, tầng trên tầng dưới gì cũng giống nhau cả mà.”

Mũi chân Trình Hề rướn thẳng: “Khác mà, anh có hai phòng ngủ, chỗ em chỉ có một cái, nếu ở chỗ của em, chúng ta phải……….ngủ chung một giường đó.”

Đào Thời Diên: “Không sao.”

Cũng không phải chưa từng ngủ chung giường.

“…….Không được,” Trình Hề vội la lên: “Nhanh đưa dép cho em!”

Thấy cậu hơi cáu, Đào Thời Diên cũng hết cách, đành đá dép lê đến cạnh chân cậu, rồi khoác thêm áo gió của mình lên cho cậu.

Cửa sổ của nhà khách đã cũ lắm rồi, xung quanh hành lang đều có gió lùa, vừa bước ra khỏi cửa, Đào Thời Diên lại không yên tâm, bèn ôm chăn nhỏ của Trình Hề qua, vòng trong vòng ngoài quấn người lại kín mít.

Trình Hề bị quấn chặt như con nhộng, chỉ có thể cứng đờ nhúc nhích đi theo phía sau anh. May mà do trời mưa nên mọi người không ra ngoài, chứ nếu nhìn thấy hai người bọn họ, có khi lại tưởng bí thuật cổ xưa nào đó ở phương Tây đã được khôi phục!

Đến phòng 303, Trình Hề rất tự giác ôm áo của Đào Thời Diên đi sang phòng ngủ bên cạnh. Cậu còn đang sốt, vì để tiện trông nom, Đào Thời Diên cố ý không đóng cửa phòng ngủ, đỡ đến lúc có người ngất ở bên trong cũng không biết.

Sáng hôm sau, Đào Thời Diên bị đánh thức bởi tiếng nói chuyện đứt quãng.

Chắc là Trình Hề đang nghe điện thoại, cách âm của nhà khách rất kém, nên cho dù giọng nói bên kia đã cố ý đè xuống thật thấp, thì vẫn có thể nghe được gần hết nội dung.

“…………..Ừ, em không có ở phòng mình, tối hôm qua sang phòng cưa…. thầy Đào ngủ.”

“Hết sốt rồi, nhưng cả người chẳng có chút sức nào, hơi nghẹt mũi. Không sao, anh không cần lo, chỉ cảm thông thường thôi.”

“Em không ngủ chung giường với anh ấy, em ngủ ở phòng ngủ bên cạnh, anh đừng có nói cmn bậy!”

“Sao không ngủ chung……Em bị cảm mà, nếu ngủ chung sẽ lây cho anh ấy!”

Nghe đến đây, Đào Thời Diên cuối cùng cũng biết vì sao nhóc con cho dù bị lạnh, vẫn gắng gượng nhất quyết phải đến phòng của anh.

Hóa ra là không muốn lây cảm cho anh.

Đào Thời Diên đứng dậy, lặng lẽ đóng cửa lại, đi sang phòng bên cạnh tìm Lâm Tuyết Phong.

Năm phút sau, đuổi được Triệu Tiểu Đào liên tục tra khảo, Trình Hề thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại, ôm lấy áo gió, định hy sinh luôn bữa sáng để nằm thêm một chút nữa.

Gian phòng nhỏ ấm áp tràn ngập mùi hương của Đào Thời Diên, cậu ngáp dài một cái. Đang mơ mơ màng màng ngủ thì cảm giác cửa phòng mình bị đẩy ra.

Có người dùng mu bàn tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cậu, sau đó nhẹ giọng nói: “Bên phía đạo diễn Lâm tôi đã xin nghỉ giúp cậu rồi, hôm nay cứ nghỉ ngơi cho thật tốt. Lát nữa Trương Tĩnh sẽ mang bữa sáng tới, buổi trưa tôi sẽ quay về ăn cơm cùng cậu, nhớ phải uống thuốc, tôi sẽ kiểm tra.”

Lông mi Trình Hề khẽ run, vẫn tiếp tục giả bộ ngủ.

.

Cho dù đã xin nghỉ, nhưng không muốn làm lỡ tiến độ quay phim, nên buổi chiều sau khi đã lấy lại được chút sức, Trình Hề vẫn đến trường quay.

Anh Lý – đạo diễn của nhóm B rất quan tâm đến cậu nên chọn quay mấy cảnh quần chúng khá nhẹ nhàng. Trình Hề điều chỉnh tốt trạng thái, chờ khi kết thúc công việc, thì lại quay bù thêm một số cảnh của buổi sáng.

Bởi vì đẹp giai nhưng không làm màu, tính cách lại khiêm tốn lễ phép, nên toàn bộ người của đoàn phim đều rất quý cậu. Mấy ngày nay bị ốm, Trình Hề đã trở thành “con cưng của đoàn”, trái cây, đồ ăn vặt của các vị tiền bối và staff trong đoàn phim chất đầy một bàn nhỏ trong phòng nghỉ, mỗi ngày vừa bước vào trường quay thì câu đầu tiên nghe được chính là: “Tiểu Trình, hôm nay đỡ hơn chút nào chưa?”

“Khỏe lắm rồi, khỏe lắm rồi.”

Từ trường quay vào đến phòng thay đồ, ít nhất Trình Hề cũng phải lặp lại câu trả lời này đến ba mươi lần.

Kể cả Diệp Nhược Kỳ, bề ngoài trông cô ấy có vẻ luôn toe toét, phóng khoáng, nhưng thật ra lại rất chu đáo, còn nấu toàn món ngon, buổi trưa rất hay cho cậu thêm đồ ăn.

Dưới sự chăm sóc của mọi người, sau một tuần, Trình Hề rốt cục cũng khỏi hoàn toàn. Lâm Tuyết Phong rất vui vẻ, ông vung tay lên: “Để ăn mừng Tiểu Trình khỏi bệnh, tối nay tôi mời, chúng ta vào thành phố ăn một bữa thật ngon nhé!”

“Áu áu áu Tiểu Trình vạn tuế, đạo diễn Lâm vạn tuế!!”

Gần đây toàn đi sớm về khuya, lịch quay phim dày đặc, thần kinh của ai cũng căng thẳng, thật ra Lâm Tuyết Phong đã muốn đưa cả đoàn đi chơi cho thoải mái từ lâu rồi, chứ chỉ là khỏi cảm thôi, có cái gì hay đâu mà chúc mừng.

Trình Hề có thể nhìn ra ý đồ của Lâm Tuyết Phong, nên cũng không từ chối. Sau khi quay xong, một nhóm người chia ra mấy xe, cứ như nông dân được vào thành phố giải ngố ào ào kéo nhau vào một quán lẩu.

Một bữa cơm nước no nê, Diệp Nhược Kỳ và Thang Vũ Khuynh ham vui vẫn chưa chơi đã, nên Lâm Tuyết Phong cho staff của đoàn phim về trước, còn mình thì dẫn theo mấy diễn viên chính, diễn viên phụ chạy qua KTV.

Dù sao ở đây cũng có nhân vật cấp ảnh đế ảnh hậu, nên để an toàn, Lâm Tuyết Phong trực tiếp bao cả một tầng riêng.

Yêu cầu người phục vụ mang rượu và đồ ăn vặt lên xong, Diệp Nhược Kỳ la hét nói: “Nào nào nào đạo diễn Lâm, khuấy động bầu không khí cho chúng tôi nào!”

Lâm Tuyết Phong cũng chẳng từ chối, chọn một bài hát nào đó đang thịnh hành dạo gần đây, bắt đầu mở miệng hát ——

Thang Vũ Khuynh nói: “Đừng nghe nữa, chúng ta lại đây chơi xúc xắc uống rượu đi.”

Diệp Nhược Kỳ che lỗ tai: “Xin lỗi, ban nãy em không nên gây rối. Để em gọi phục vụ lấy xúc xắc, Tiểu Trình mới ốm dậy, đừng nên uống rượu.”

Trình Hề cũng không muốn uống, bởi vì vài lần say rượu ít ỏi trong trí nhớ của cậu, đều có hình ảnh bị Đào Thời Diên bắt nạt, khiến mỗi lần cậu nghĩ đến rượu chỉ thấy ám ảnh, chứ chẳng có chút ký ức vui vẻ nào cả.

Mà Đào Thời Diên đã debut 7 năm, khó tránh khỏi phải tham gia những dịp như thế này. Đối với việc uống rượu chơi game, anh vẫn luôn giữ thái độ có thể tham gia, nhưng cũng không thật sự nghiêm túc. Nhưng hôm nay đều là mấy người bạn lâu năm, nên vẻ mặt của anh ít nhất cũng rất bình thường, không đến nỗi lạnh mặt ngồi xuống bàn rượu, dọa cho mấy đứa trẻ ngồi quanh bàn không dám nói chuyện lớn tiếng như trước kia.

“Đúng rồi,” Trong lúc chờ xúc xắc, Thang Vũ Khuynh hỏi: “Tiểu Trình, tối hôm qua anh sang thăm cậu, gõ cửa mãi mà chẳng có ai trả lời, cậu không ở trong phòng à?”

Cậu có ở trong phòng, nhưng mà là ở trong phòng của Đào Thời Diên.

“………Vâng,” Trình Hề nói qua loa: “Em đi ra ngoài mua đồ.”

“Nói mới nhớ,” Diệp Nhược Kỳ tiếp lời: “Hôm qua với hôm kia em mang canh qua cho Tiểu Trình, cũng không tìm thấy Tiểu Trình đâu.”

Trình Hề: “…………”

Trình Hề gian nan nói: “Sau khi bị cảm, vì muốn nhanh khỏi một chút, nên mỗi tối em đều ra ngoài tập thể dục.”

Thang Vũ Khuynh & Diệp Nhược Kỳ: “À, à, ra là vậy.”

Vất vả lắm mới lừa gạt được bọn họ, Trình Hề lau mồ hôi trên đầu. Cậu vẫn chưa khỏi hẳn, cả người còn hơi mệt mỏi.

Lúc này, [Diên gửi cho bạn một tin nhắn]

Trình Hề cạn lời, trong phòng riêng của KTV chỉ có một cái bàn dài, Đào Thời Diên đang ngồi đối diện cậu, có chuyện gì thì dùng miệng mà nói, chứ gửi tin nhắn wechat làm gì?

Cứ có cảm giác……giống như đang yêu đương vụng trộm.

Cậu liếc nhìn Đào Thời Diên đang lười biếng ngồi bên đó giống như bản thân không hề làm ra chuyện gì, rồi mở tin nhắn ra.

Trình Hề: “…………….”

Đờ mờ mờ, sao cậu lại thích tên chết tiệt này được nhỉ? ? ?

Một lát sau, người phục vụ đã mang xúc xắc lên, Trình Hề không thể uống rượu nên không tham gia, ba người còn lại bắt đầu chơi game.

Họ đang chơi game đoán điểm, mỗi người có 5 viên xúc xắc, ba người tổng cộng là 15 viên. Bắt đầu lần lượt đoán điểm từ người đầu tiên, ví dụ như người đầu tiên đoán “5 viên 2 điểm”, vậy người thứ hai chỉ có thể đoán lớn hơn như “5 viên 3 điểm” hoặc “6 viên 2 điểm”, người thứ ba cứ thế mà suy ra.

Cũng có thể chọn mở cốc luôn, nếu điểm của xúc xắc trong ba cốc nhiều hơn hoặc bằng con số đã đoán thì thắng, người chọn mở cốc phải uống rượu; nếu như ít hơn số đã đoán, thì người đoán điểm sẽ uống rượu.

Quy tắc game rất đơn giản, chủ yếu phụ thuộc vào mức độ mạo hiểm của mỗi người. Trình Hề không rành trò này lắm, cũng không có hứng thú hóng chuyện, nên buồn chán ngồi lướt điện thoại.

Sau vài vòng, thoáng liếc thấy dáng vẻ uể oải của nhóc con, Đào Thời Diên vỗ vỗ ghế sô pha, “Trình Hề, lại đây.”

“……….Hở?” Trình Hề lại gần: “Sao vậy?”

Đào Thời Diên: “Cậu đoán điểm đi.”

Hồi đi học Trình Hề cũng từng chơi game này rồi, nhưng lâu lắm rồi nên đã quên gần hết, cậu thuận miệng đoán bừa: “10 viên 5 điểm.”

Đào Thời Diên: “Được, 10 viên 5 điểm.”

“Mở mở mở, cậu đi tìm chết ư,” Nghe thấy con số, Thang Vũ Khuynh lập tức phấn khởi mở cốc ra: “Tôi không có viên nào 5 điểm, hahahahaha!”

Bản thân Đào Thời Diên cũng chỉ có hai viên 5 điểm, cho dù Diệp Nhược Kỳ có mở ra năm con xúc xắc 5 điểm, cũng chắc chắn không đủ số lượng.

Đào Thời Diên bưng ly lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Lúc này Trình Hề mới nhận ra con số mà mình chỉ thuận miệng đoán bừa, đã hại Đào Thời Diên tự nhiên phải uống một ly rượu.

Thế nhưng người này vẫn không biết rút ra bài học, qua vài vòng vẫn bắt cậu đoán điểm. Bây giờ Trình Hề phải cẩn thận suy nghĩ rồi mới dám mở miệng, nhưng đáng tiếc vì kiến thức nửa vời, thêm vào đó cũng không có kinh nghiệm, bị Thang Vũ Khuynh bắt bài nhiều lần, nên Đào Thời Diên cũng chỉ có thể chấp nhận hình phạt uống hết ly này đến ly khác.

Thang Vũ Khuynh ‘chậc’ một tiếng: “Tiểu Trình, thật ra cậu là gián điệp do anh cài qua đó phải không?”

Trình Hề hơi áy náy cúi đầu xuống không nói gì.

Đào Thời Diên bóp nhẹ bả vai cậu như đang vỗ về, cười nhạo nói: “Cậu ấy thấy tôi khát nước, nên để tôi uống chút rượu thấm giọng không được à? Sao anh lắm lời thế.”

Thang Vũ Khuynh: “……….”

Mắng đúng lắm, đúng là anh ta không nên tự há miệng đòi ngược.

Nhưng khiêu khích của Thang Vũ Khuynh lại khiến Trình Hề sinh ra khao khát chiến thắng mãnh liệt, chỉ là vài viên xúc xắc nho nhỏ, cậu không tin bản thân mình không tìm được cách chơi!

Toàn bộ thời gian còn lại, cậu vừa quan sát quy luật và vẻ mặt của quân địch vừa đoán điểm, cũng không mắc phải bẫy của Thang Vũ Khuynh nữa. Từ thua hoàn toàn đã biến thành chỉ thua một nửa, đến cuối cùng, rốt cục cậu cũng nắm được cách chơi, đoán điểm chính xác cực kỳ, khiến Thang Vũ Khuynh và Diệp Nhược Kỳ uống đến kêu cha gọi mẹ!

Thắng liền 10 vòng liên tiếp, Trình Hề vui vẻ cong khóe miệng, theo bản năng quay sang Đào Thời Diên, đưa tay ra với anh.

“Làm tốt lắm.” Đào Thời Diên cũng đưa tay ra, đập tay cùng cậu!

“Không được rồi không được rồi, em phải dừng đã, uống nữa thì sẽ ói ra mất,” Diệp Nhược Kỳ xin hàng đầu tiên: “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Thang Vũ Khuynh nấc lên: “Cũng được, lần tới không được tìm người giúp đỡ nữa, hai người cấu kết với nhau, quá đáng lắm rồi đó.”

Trình Hề vốn không có hứng lắm, nhưng chơi đến bây giờ tâm trạng cũng đã thay đổi, cậu hoàn toàn hòa nhập vào cuộc xã giao hôm nay rồi: “Bên đó hai người, bên đây cũng hai người, rất công bằng còn gì!”

Hở……Thang Vũ Khuynh và Diệp Nhược Kỳ cảm thấy có cái gì đó sai sai, nhưng rốt cuộc cũng không biết là sai ở chỗ nào, nghĩ được một lúc thì bỏ cuộc.

Diệp Nhược Kỳ kéo đĩa trái cây qua, chia một vòng cho mọi người, xúc động nói: “Thời gian trôi nhanh thật đấy, tính ra em với anh Diên đã quen biết nhau 5 năm rồi, các anh còn nhớ hình ảnh lúc mình mới debut không?”

“Chuyện này lâu quá rồi,” Thang Vũ Khuynh mỉm cười lắc đầu: “Tôi nhớ lúc trước tôi muốn học chuyên hóa, nhưng cha tôi dạy ở Học viện Sân khấu Thượng Hải, cứ bắt tôi phải học diễn xuất, tôi chẳng còn cách nào khác chỉ có thể thi vào học viện, cứ như vậy cho đến bây giờ thôi. Thời Diên thì sao, vì sao cậu lại bước chân vào showbiz?”

Trình Hề lập tức vểnh tai lên nghe, cậu cũng rất tò mò, với gia thế của Đào Thời Diên tại sao lại phải đi làm diễn viên.

Nhưng Đào Thời Diên lại không nói nguyên do cụ thể, mà chỉ nói: “Vì tìm người.”

Trình Hề không phải người có tính cách nhạy cảm, thế nhưng sau khi nghe thấy đáp án, lại liên tưởng ngay đến chủ nhân của chiếc hộp gỗ kia.

Có thể vì người đó mà từ bỏ sự nghiệp của gia tộc họ Đào bước chân vào giới showbiz đóng phim, thế mới biết sự hy sinh đó lớn đến chừng nào, trái tim của Trình Hề giống như bị một bàn tay lớn bóp chặt, vừa sưng vừa đau, hít thở vô cùng khó khăn.

Tâm trạng vui vẻ thoáng chốc đã tiêu tan, cậu lại lui về góc vừa nãy ngồi, tiếp tục lướt điện thoại di động.

Sau khi hát hơn mười bài, thánh phá nhạc Lâm Tuyết Phong hiếm khi biết mệt, nhịn đau nhường vị trí cầm mic cho người khác. Là ca sĩ chân chính trong mấy người ở đây, đương nhiên Trình Hề biết mình chạy không thoát, cậu bước lên hát hai bài hát ngày xưa, đều là những ca khúc u sầu với ca từ buồn bã.

Đào Thời Diên khẽ nhíu mày.

Thời gian còn lại Trình Hề vẫn ngồi ở một góc, lông mày cụp xuống che khuất đi đôi mắt nên không thấy rõ vẻ mặt. Qua thêm vài vòng nữa, Đào Thời Diên bỗng nhiên nói: “Mọi người chơi đi, tôi vào phòng vệ sinh.”

Cùng lúc đó, Trình Hề nhận được một tin nhắn wechat.

……….Họ Đào gọi cậu đi theo làm gì?

Không phải là uống nhiều rượu nên muốn ói, gọi cậu đi theo hầu hạ đấy chứ?

Trình Hề nghi ngờ đi ra ngoài, kết quả còn chưa bước về phía phòng vệ sinh, đã bị một người kéo vào lối cầu thang thoát hiểm!

“Anh, không phải anh muốn ói à,” Trình Hề sợ hết hồn: “Sao không vào phòng vệ sinh?”

“Ai nói tôi muốn ói…….Suỵt, nhỏ giọng một chút, bên cạnh có thể nghe thấy đó.”

Trình Hề giật giật ống tay áo, giũ giũ cái tay đang kéo tay của mình ra, nhỏ giọng nói: “Vậy anh gọi em ra đây làm gì.”

“Cảm thấy cậu không thích nơi này,” Đào Thời Diên: “Để tôi đưa cậu về trước.”

Lúc này Trình Hề mới phát hiện ra đối phương đang cầm chìa khóa xe trong tay, rõ ràng đã chuẩn bị từ trước. Trong lòng cậu lập tức cảm thấy có một luồng cảm giác khó giải thích được chợt dâng lên, trộn lẫn giữa chua xót và ngọt ngào, nhưng nhiều hơn cả là sự tức giận.

Tức giận vì sao đối phương luôn là người đầu tiên nhận ra sự khác thường của cậu; tức giận vì sao đối phương luôn cân nhắc đến cảm giác của cậu; tức giận vì sao đối phương có thể vứt những người bạn khác của mình lại để đưa cậu về; tức giận vì sao đối phương lại muốn…. đối xử tốt với cậu.

Bọn họ chỉ là bạn bè, không cần phải làm đến mức này.

Không phải họ Đào đã có người mà anh ta liều mạng thích rồi sao?

Càng nghĩ Trình Hề càng giận, cậu hoàn toàn không định để ý đến họ Đào, mà xoay người muốn rời đi.

Nhìn dáng vẻ giận đùng đùng của cậu, Đào Thời Diên cảm thấy mơ hồ, anh giơ tay ngăn cậu lại: “Cậu không muốn về nhà khách à?”

“Không muốn, không muốn một chút nào hết, lấy móng vuốt của anh ra. Đêm nay ông đây sẽ ở lại KTV!”

Vừa nghe đã biết đó là lời nói lúc tức giận, Đào Thời Diên cảm thấy đau đầu, nhưng cũng không buông tay ra, mà định gặng hỏi cậu nhóc lý do khiến cậu tức giận.

Lúc này, cửa phòng riêng bị mở ra lần nữa, tiếng bước chân vang lên đang đi đến gần bên này. Chắc là nghe thấy giọng Trình Hề, cảm thấy không yên tâm nên muốn qua đây xem thử.

Hai người đàn ông trốn trong lối thoát hiểm nói chuyện hơi kì lạ, anh thì không sao, nhưng chưa chắc Trình Hề đã không thèm để ý. Đào Thời Diên phản ứng cực kỳ nhanh, trước tiên anh trốn ra sau cửa của lối thoát hiểm, rồi nắm lấy cánh tay của Trình Hề, kéo cậu về phía mình luôn.

Ban nãy uống nhiều rượu, đầu hơi choáng, nên không kiểm soát được lực kéo. Một giây sau, cơ thể mềm mại lảo đảo tiến vào trong lồng ngực anh!!

Hai cơ thể dính chặt vào nhau, Trình Hề nhất thời cứng đờ người, cậu không kịp nghĩ nhiều, mà giãy dụa thật mạnh: “Thả tay ra!”

Sợ cậu tạo ra tiếng ồn quá lớn, Đào Thời Diên dùng tay trái che miệng cậu lại, tay phải thì đè sau eo không cho cậu chạy trốn, thế nên kẽ hở cuối cùng giữa hai người cũng biến mất chẳng còn tăm hơi.

Đúng lúc này, tiếng bước chân dừng lại ở bên ngoài lối thoát hiểm: “Tiểu Trình? Tiểu Trình? Là cháu à? Không sao chứ?”

Kêu mấy tiếng, còn ló đầu nhìn vào trong lối thoát hiểm, nhưng không thấy bóng dáng Trình Hề, Lâm Tuyết Phong nghĩ mình nghe nhầm, bèn lắc đầu quay về phòng riêng.

Mãi cho đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Đào Thời Diên mới thả người trong lồng ngực mình ra. Chân Trình Hề hơi nhũn, mặt đỏ bừng bừng, cậu lập tức biến mất như một làn khói.

Nhưng Đào Thời Diên không đuổi theo.

Anh cúi đầu nhìn sự thay đổi của mình, nhắm mắt lại hít sâu một hơi, rồi giơ tay dùng sức kéo vạt áo sơ mi chùng xuống.

Tác giả có lời muốn nói:

Đào Lão Cẩu: Có người nói tôi không được á? Tôi không những được, mà tôi còn cứng ấy!!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Có Thể Ở Chung Với Anh Không

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook