Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 40: Vọng Vọng, sao em lại chạy?

Nhất Tiết Ngẫu

28/12/2020

Edit: Ry

Tiếng cười đùa của một đám người vọng lại từ cuối hành lang, Cố Vọng rũ mắt, kéo xuống cái tay Hạ Thanh Hoàn đang nâng mặt mình lên.

"Anh nghĩ nhiều rồi." Cố Vọng giở sách ra, thản nhiên nói.

Khi nói câu đó, đầu ngón tay Cố Vọng hơi nhói một cái, cảm giác đau đớn cứ thế chạy dọc theo cánh tay lên trên, khiến nửa người cậu cũng tê tê nhói nhói.

Hạ Thanh Hoàn đứng trong hành lang, vẻ mặt trở nên tối tăm, anh nhìn Cố Vọng, ép cho cậu cảm thấy hơi khó thở.

Nhưng cũng chỉ là hơi thôi.

Nếu như hiện giờ cậu là nguyên thân, có cảm xúc của nguyên thân thì chắc chắn cậu đã khóc vì cực độ vui sướng, chắc chắn cậu sẽ vui vẻ đến nỗi lập tức nhào vào trong ngực Hạ Thanh Hoàn.

Nhưng không, cậu không phải, Cố Vọng cảm thấy rất khó chịu, và cậu vẫn phân biệt được rõ ràng, cảm xúc khó chịu này là của chính cậu.

-

Thẩm Chiếu cầm theo vợt cầu lông đi trên hành lang với Tống Chi Ngôn, nó ghé vào ô cửa bên cạnh chỗ Cố Vọng, hỏi cậu: "Vọng Vọng, mai là sinh nhật tôi rồi, ông mau hỏi tôi thích cái gì đi?"

Cố Vọng đặt bút xuống, xuôi theo nó: "Ông thích cái gì?"

Thẩm Chiếu ngạc nhiên che miệng lại: "Ối! Thật à? Ông nhất định phải tặng quà cho tôi à? Vậy sao được? Ngại chết."

"..." Cố Vọng cười: "Vậy thôi nhé?"

"Đừng mà, tôi muốn, ông gảy đàn ghita cho tôi nghe nhé." Thẩm Chiếu ngượng ngùng nói món quà sinh nhật mà nó muốn.

Cố Vọng sửng sốt, lập tức đồng ý: "Được."

Nguyên thân thích chơi ghita, ghita điện với ghita thường đều chơi được vài bài, không được coi là xuất sắc, nhưng luyện tập một chút cũng không đến nỗi nào. Cố Vọng cũng biết, hồi học đại học cậu còn gia nhập câu lạc bộ âm nhạc, sau khi nghe đàn chị đánh một bài «Tiễn người đi », cậu không thể thoát khỏi tình yêu với loại nhạc cụ này, sau đó còn học một khóa dạy chơi đàn ở bên ngoài.

Thẩm Chiếu vui vẻ nhảy nhót: "Vậy tôi đi đặt chỗ trước nhé, quán You sắp mở ở trung tâm thành phố nhé, ngày mai khai trương giảm 50% đó."

Trong ba người bọn họ, Thẩm Chiếu là đứa nghèo khổ nhất vì trong ví lúc nào cũng rỗng, không phải là phụ huynh cho tiền tiêu vặt ít, mà là nó quá đốt tiền, ăn uống chơi bời, cứ đầu tháng được phát tiền là nó không chớp mắt tiêu linh tinh cho bằng hết. Nói thế nào cho dễ hình dung nhỉ? Nếu như người ta giới thiệu loại đồ uống mới có vị thuốc trừ sâu, chắc chắn nó sẽ mua cho bằng được để nếm thử.

Bởi vì nó mua quá nhiều thứ vô dụng, người trong nhà phải khống chế nghiêm ngặt tiền tiêu vặt của nó, thế là vừa đến cuối tháng, nói đúng hơn là vừa đến khoảng giữa tháng là nó bắt đầu ăn ké cơm nhà họ Cố và nhà họ Tống.

Nó vừa nói đặt chỗ xong, Tống Chi Ngôn ở bên cạnh lập tức bùng nổ: "Lạy bố đấy bố ạ, tiết kiệm một chút đi, con cũng không có nhiều tiền đâu."

Cố Vọng phì cười, hóa ra là tiền tổ chức sinh nhật cho Thẩm Chiếu là từ túi Tống Chi Ngôn.

Thẩm Chiếu: "Tao không nghe thấy gì hết."

"Nhưng tao còn chưa biết mời những ai nữa. Quan hệ của tao với mấy đứa cùng lớp cũng không tệ, bạn cùng bàn thì chắc chắn phải mời rồi, còn có lớp trưởng lớp tao rồi bí thư cùng với đám cán sự bộ môn, bình thường bọn nó thả tao nhiều lắm, rồi Việt Phong cũng đòi đến nữa, nhưng tao không thân với anh ta." Thẩm Chiếu giơ điện thoại tính toán, lầm bầm, hoàn toàn không quan tâm đến Tống Chi Ngôn ở bên cạnh mặt đã đen giống cái đít nồi.

Cố Vọng hơi kinh ngạc: "Việt Phong cũng nói muốn đến à?"

"Ừ đúng rồi." Thẩm Chiếu muốn nói lại thôi, do dự một chút mới chậm rãi nói: "Lúc đầu tôi không định đồng ý, nhưng mà anh ta nói là sẽ mua cho tôi bánh gatô rất lớn, nên là..."

Cố Vọng và Tống Chi Ngôn liếc nhau một cái, trong lòng mơ hồ có vài suy đoán. Nhưng Cố Vọng lại cảm thấy không thể nào, mặc dù trong tiểu thuyết Việt Phong không được nhắc đến nhiều lắm, nhưng chỉ cần hắn xuất hiện là gần như tác giả sẽ phí sức miêu tả một chút.

Nếu như Hạ Thanh Hoàn là quan lớn ra lệnh giết người, thì Việt Phong chính là đao phủ, nếu Hạ Thanh Hoàn giết người, Việt Phong chắc chắn sẽ là kẻ đưa dao cho anh.

Dạng người như vậy, không hề giống vẻ ngoài ôn hòa dễ gần của hắn.

Tống Chi Ngôn nhìn Cố Vọng và Thẩm Chiếu, thấy hơi buồn lo, sao hai cái đứa này lại bị những người như vậy để mắt tới chứ? Mà buồn hơn nữa là hình như chỉ có mình cậu ta không có ai theo đuổi.

Trời bắt đầu nổi gió, lá cây ban đầu còn lúc lắc treo trên những chạc cây khô héo bị thổi rơi xuống đất, trên mặt đất lại bị cuốn thành một cơn sóng màu vàng kim rất mỏng.

Trời chiều màu hồng, nhuộm cả dãy lớp học trong ánh hoàng hôn mập mờ.

Nó xuyên qua lớp cửa kính, len vào trong từng góc phòng, bao phủ lấy tất cả mọi người.

Cố Vọng đã luyện chữ được hơn nửa tiếng rồi, viết chữ khiến lòng người thư thái hơn. Từ lúc bị Hạ Thanh Hoàn nói bên tai những lời kia, Cố Vọng vẫn luôn cảm thấy buồn bã không yên.

Cố Vọng ghìm đầu bút xuống, trang giấy luyện chữ kia lập tức bị cậu chọc thủng, lúc cậu lật sang trang mới, trước mắt xuất hiện một cốc trà sữa.

Việt Phong cười hì hì nằm bò ở bên cạnh: "A Hoàn mua cho cậu."

Cố Vọng thu tầm mắt lại: "Tôi không uống trà sữa."

Việt Phong liếc nhìn sang bên cạnh, do dự một chút rồi lại nhìn về phía Cố Vọng: "Cố Vọng, trước đó A Hoàn không hiểu chuyện, cậu tha thứ cho cậu ấy đi, chỉ một lần này thôi, A Hoàn sẽ đối xử rất tốt với cậu."

Chỉ cần cậu nghe lời, chắc chắn cậu ấy sẽ không giam cậu lại đâu. Việt Phong yên lặng nghĩ ở trong lòng.

Cố Vọng không nói gì.

Cậu lười nói. Không một ai biết nguyên thân đã ngậm bao nhiêu đắng, bọn họ chỉ cho rằng nguyên thân theo đuổi Hạ Thanh Hoàn nửa năm nhưng không đuổi được người mà thôi, bọn họ không biết, nguyên thân đã vì Hạ Thanh Hoàn mà chết một lần.

Việt Phong thở dài, bắt đầu chân thành tỏ vẻ đáng thương: "Thật ra A Hoàn nhà bọn tôi, từ nhỏ đã rất khổ, cậu thấy cậu ấy lớn lên trong cơm ngon áo đẹp, áo được dâng đến tận tay cơm được đưa tới tận miệng, lại có thân phận người thừa kế, được mọi người vây quanh."

Việt Phong nhìn Hạ Thanh Hoàn đứng trong hành lang, vẻ mặt hờ hững, trái tim khẽ nhói, giọng nói cũng trầm xuống, trở nên nghiêm chỉnh hơn: "A Hoàn, cậu ấy, không biết thích người khác, cũng chưa từng thích một ai. Khi mẹ cậu ta sinh cậu ta ra bị khó sinh, giữ đứa nhỏ mà bỏ mẹ sẽ là phạm pháp, nhưng lúc ấy chính mẹ cậu ta đã nói, nếu như giữ mạng cho bà thì bà sẽ lập tức tự sát. Còn ba của A Hoàn, ông ta chẳng phải người tốt lành gì, đối với ông ta mà nói, A Hoàn chỉ cần trở thành một người thừa kế đạt tiêu chuẩn là đủ."

"Năm tuổi A Hoàn bị người ta bắt cóc, sau đó thì trong nhà có thêm một đống anh chị em khác mẹ. A Hoàn có thể hơi tàn nhẫn, nhưng nếu không tàn nhẫn cậu ta sẽ không sống được tới bây giờ, cậu ấy đã quen sống như vậy rồi. Cậu ấy chưa từng đối xử tốt với ai, cũng chưa từng đơn thuần thích một người. Nếu như cậu tức giận thì cứ việc đánh cậu ta, nhưng đừng như vậy nữa, A Hoàn biết sai rồi."

Ngòi bút của Cố Vọng dừng lại trên trang giấy rất lâu, Việt Phong tưởng cậu không nghe, lại thở dài thêm mấy lần, chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi đi, hắn lại thấy trang giấy trước mặt Cố Vọng sậm màu bởi những giọt nước mắt trong suốt.

Việt Phong sửng sốt, lại càng thêm không hiểu.

Hai người này đang làm cái gì vậy?

Trong lòng Cố Vọng bị đè nén tới mức không thở được, nhưng cậu không rõ đây là đau khổ hay là cái gì khác. Rõ ràng cậu là một người rất phóng khoáng, nếu như không có Hạ Thanh Hoàn, cậu có thể khiến cho nguyên thân có một cuộc sống rất tốt, để Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn trở thành những người hoàn toàn khác với trong truyện.

Nhưng chỉ cần Hạ Thanh Hoàn tới gần, Cố Vọng có thể cảm giác được bản thân cậu cũng thay đổi, tâm tình của cậu càng lúc càng dễ dàng bị Hạ Thanh Hoàn làm ảnh hưởng. Một Cố Vọng không có chút kinh nghiệm trong chuyện tình cảm, ngoài mờ mịt thì chỉ còn hỗn loạn.

Là tránh không thoát cốt truyện gốc hay là do mình không đủ kiên định?

Cậu cúi đầu, người ở bên cạnh bệ cửa sổ đã đổi từ lúc nào cũng không biết.

Hạ Thanh Hoàn đi đến cạnh Cố Vọng, cúi đầu nhìn cậu một lát rồi mới cúi xuống nâng mặt cậu về phía mình, dùng khăn giấy lau đi những vệt nước mắt của Cố Vọng.

"Em đừng khóc."

Khóc cũng vô dụng, em chạy không thoát đâu.

Cuối cùng ly trà sữa kia cũng bị ném đi, Cố Vọng vứt nó ngay trước mặt Hạ Thanh Hoàn. Bởi vì thùng rác ở cuối lớp học mà Cố Vọng lại ngồi bàn đầu, nên một đường cậu cầm trà sữa đi vứt cũng không thiếu người nhìn theo.

"Bịch" một tiếng, trà sữa nện vào trong thùng, vẻ mặt Cố Vọng hờ hững, hoàn toàn không có chút dáng vẻ nào của một người vừa mới khóc. Cậu vẫn như trước, cho rằng đó là cảm xúc của nguyên thân, những thứ không rõ ràng như vậy, nên dứt khoát một gậy đập chết.

[Mấy người vẫn chưa phân tích được ra à? Bây giờ mối quan hệ của hai người này là như thế nào vậy?]

[Còn chưa đủ rõ ràng à? Hạ Thanh Hoàn đang theo đuổi Cố Vọng đó.]

[!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!]

[Tôi cần chứng cứ!]

[Cái này còn cần chứng cứ gì nữa? Bị mù hả? Vừa rồi Hạ Thanh Hoàn còn lau nước mắt cho cậu ấy kìa, ôi, cảm giác ấy mới tuyệt tuyệt tuyệt làm sao, rõ ràng muốn nuốt chửng người ta rồi mà động tác vẫn dịu dàng biết mấy. Nếu hẹn hò với người như vậy thì đời sống giường chiếu sau này chắc hạnh phúc lắm.]

[Tôi thề cái cô lầu trên đang bị ghs* chắc luôn.]

*ghs là viết tắt chữ cái đầu piyin của 搞黄色 (gǎo huáng sè) tức biến mọi thứ thành màu vàng (dục vọng)

[Nào, đặt cược, cược xem Hạ Thanh Hoàn có thể đuổi được Cố Vọng không!]

[Chắc chắn là được rồi! Cố Vọng trước kia thích Hạ Thanh Hoàn đến chết đi sống lại cơ mà, bây giờ cùng lắm là giận dỗi tỏ vẻ chút thôi, tôi thấy rõ là Hạ Thanh Hoàn cao giá hơn Cố Vọng nhiều.]

[Tôi cũng đặt là được.]

[Tôi đặt có thể, nhưng tôi nghĩ là sẽ khó đấy. Mấy người không hiểu được đâu, khi bị tổn thương rồi thì khó yêu được ai lắm, với cả, làm gì mà nhanh như vậy được?]

[Thật ra, tôi thấy là hai người bọn họ không thành thì tốt, chị em mình có thể mỗi người lấy một người.]

[Là chị em với nhau, tôi cũng đồng ý, bọn họ ở bên nhau quá là lãng phí tài nguyên.]

[+1]

[...]

-

Lúc giờ tự học buổi tối sắp kết thúc, Lý Thư Nhã cầm theo mấy tờ đơn bước vào, đưa cho cán sự thể dục, rồi chậm rãi đi lên bục giảng nói: "Đại hội thể dục thể thao mùa thu sẽ được tổ chức vào tuần sau, nếu tổng điểm lớp chúng ta đứng đầu cả trường thì tối hôm đó cô sẽ mời cả lớp đi xem phim uống trà sữa."

Lý Thư Nhã vừa dứt lời, một đám học trò lập tức gào rú, cực kì hào hứng. Được xem phim hay không không quan trọng, chủ yếu là thời gian diễn ra đại hội thể dục thể thao thì toàn trường sẽ được nghỉ ba ngày, ai không có hạng mục có thể đi ra ngoài trường chơi.

Lý Thư Nhã đi rồi, cán sự thể dục cầm phiếu báo danh chạy khắp nơi bắt người ta đăng kí.

Chạy nước rút, nhảy xa đều là những hạng mục tương đối được tranh giành, thuộc về hạng mục rất hấp dẫn, nhưng mấy thứ như chạy cự li dài 1000 mét 3000 mét 5000 mét thì lần nào cũng là do mấy đứa cán sự đi thi, phải chạy bán sống bán chết thì thôi, còn không được cái giải gì.

Cán sự thể dục đứng trên bục giảng, gào khản cổ.

"Không có tinh thần tập thể gì cả! Quá thất vọng! Tôi quá thất vọng với mấy người!"

"Chỉ mấy ngàn mét thôi, mất chút nước chứ gì đâu!"

"Nghĩ đến phim, nghĩ đến trà sữa đi, không đủ để mấy người hào hứng phấn khởi à?"

Cán sự đứng trên bục giảng, cảm xúc sục sôi, những đứa ở dưới vẫn chỉ quan tâm xem là buổi sáng đi chơi hay là buổi chiều đi chơi. Mặt cán sự thể dục hết đỏ lại tím, hết tím lại đen, cuối cùng cậu ta nhếch miệng, dập đầu trên bục giảng: "Tôi xin mấy người đấy, báo tên đi."

Cố Vọng giương mắt nhìn lên trên bảng.

Cậu và cán sự thể dục nhìn nhau.

Cán sự: "!!!!!!!!"

Cố Vọng: "..."

"Hay! Tôi biết mà, Vọng Vọng là bé ngoan có tinh thần hi sinh kính dâng vì tập thể, 3000 mét dành riêng cho cậu đấy!" Cán sự thể dục cũng không đến nỗi quá đáng, không ép Cố Vọng chạy 5000 mét.

Chạy 5000 mét mỗi lớp phải báo hai người, cán sự thể dục là một, vị trí còn lại ai thích thì đi.

Cậu ta đứng ở trên bục giảng, bắt đầu tự mình điền tên của mọi người vào, phía dưới lập tức kêu khóc.

"Đại ca ơi, tôi không nhảy cao đâu, lần trước nhảy tôi rách cả đũng quần rồi!"

"Để tôi thi nhảy cao cho." Người giơ tay là Tằng Hiểu, cô vẫn ngồi ở chỗ cũ. Thấy cô nàng chủ động muốn thi nhảy cao, trên mặt cán sự hiện rõ mấy chữ "Tôi thấy bà nhảy không nổi đâu".

"Này, cấp hai tôi ở trong đội thi nhảy cao đấy, ông đừng nhìn tôi có 1m6 mà coi thường."

"Vậy thì được."

Điền hết các vị trí, chỉ còn thiếu một người chạy 5000 mét, cán sự giơ tờ phiếu báo danh đi tới đi lui giữa các dãy bàn: "Mau lên nào, thiếu một người chạy 5000 mét nữa thôi, cơ hội mất đi là không trở lại nữa đâu đấy! Lần này ai về nhất mục chạy 5000 mét là sẽ có sô cô la, là hàng nhập khẩu từ nước ngoài đấy!"

Cậu ta vừa mới đi tới bên cạnh chỗ ngồi của lớp trưởng, phiếu báo danh trong tay đã bị người ta cướp mất.

Cán sự tròn mắt, cậu ta nhìn người con trai như đóa hoa trên núi cao này, lắp ba lắp bắp hỏi: "Sao... Sao thế?"

Hạ Thanh Hoàn nhấc bút viết tên mình sau cột báo danh 5000 mét rồi đưa cho cán sự thể dục. Cậu ta nhận lấy rồi nhìn cái tên phía sau hạng mục chạy 5000 mét, sửng sốt hỏi lại: "Lớp trưởng, cậu chắc là cậu muốn đăng kí chạy 5000 mét chứ?"

Hạ Thanh Hoàn không mặn không nhạt ừ một tiếng.

Cán sự cảm thấy không thể tin được, xưa nay Hạ Thanh Hoàn vốn không tham gia mấy hoạt động của tập thể chứ đừng nói là đại hội thể dục thể thao, còn là chạy 5000 mét. Hình như về phương diện thể dục thể thao thì Hạ Thanh Hoàn không nổi bật lắm, không có chói lòa như thành tích học tập của anh.

Chủ yếu là rất ít khi thấy Hạ Thanh Hoàn tham dự.

Cố Vọng không để ý tới bên đó, cậu còn đang trả lời tin nhắn của Mai Lệ. Mai Lệ nói là không biết vì sao mà trước đó trường Kim Dương nói có chỗ trống, hoan nghênh học sinh chuyển đến, hôm sau lại nói là số lượng học sinh đã đủ chỉ tiêu rồi, Mai Lệ đành phải quay về trường cũ Tam Trung của mình.

Trường Tam Trung khối văn hóa không tốt lắm, gần như là một trường chuyên về nghệ thuật.

Thật ra Mai Lệ ở lại đó mới càng phù hợp, dù sao thì khối năng khiếu của Kim Dương rất bình thường.

Nhưng cô nàng vẫn còn có ý định với Cố Vọng nên cứ quấn lấy cậu không buông, cứ thế lằng nhằng dây dưa cho đến tận khi buổi tự học kết thúc, cô nàng lập tức gọi điện cho Cố Vọng, Cố Vọng còn đang bận cất sách vở.

"Em muốn nhảy lầu!"

"Em nhảy thật đấy!"

"Ôi, hôm nay có một anh tỏ tình với em đấy, đẹp trai lắm. Vọng Vọng, hay là em thử hẹn hò với anh kia hai ngày nhé, nếu không hợp thì em lại về tìm anh, anh nhớ đợi em."

Cố Vọng: "..."

Có vẻ đầu óc của Mai Lệ không giống người bình thường cho lắm, đây là kết luận mà Cố Vọng có được. Cậu ừ một tiếng rồi cúp điện thoại, chuẩn bị trở về nhà.

Hạ Thanh Hoàn đứng ở cửa trước một hồi, Cố Vọng vẫn chưa ra ngoài đã thấy được góc áo của anh, còn lộ một đoạn cánh tay. Cố Vọng chỉ nhìn thấy những chi tiết đó đã khẳng định là Hạ Thanh Hoàn.

Cậu đứng lại, lùi về sau một bước, thôi đi cửa sau đi.

Cậu bèn quay người định đi xuống cửa sau.

Cậu nghe thấy tiếng công tắc đèn bị ai đó bấm tắt, trước mắt bỗng đen kịt một màu.

Trong lớp còn có mấy học sinh chưa về, hét lên mấy tiếng rồi bắt đầu phàn nàn: "Đứa nào tắt đèn đấy? Rảnh quá à?"

"Mấy người là học sinh tiểu học à?"

Chỉ có ngọn đèn trần bên ngoài hành lang hắt vào, nhưng nó rất yếu ớt, không có chút tác dụng nào với bóng tối trong phòng học, nhanh chóng bị bóng đêm cắn nuốt.

Cố Vọng đi chưa được hai bước, một cái tay đã vòng ra trước cổ cậu, trực tiếp kéo cậu ra sau. Cậu bị kéo vào trong vòng tay của một người nào đó, lưng dán lên lồng ngực của người ta.

Anh không dùng nhiều sức, chỉ là kéo người vào trong lòng, rồi dùng tư thế chặn lại không cho người ta chạy thoát.

Mùi bạc hà thoang thoảng tràn vào khoang mũi, hơi thở của người sau lưng cũng mát lạnh như vậy.

Hạ Thanh Hoàn cúi người ghé vào bên tai Cố Vọng, giọng nói mang theo ý cười: "Vọng Vọng, sao lại em lại chạy?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook