Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 42: Trời ạ, mình thật sự rất thích A Hoàn

Nhất Tiết Ngẫu

28/12/2020

Edit: Ry

Trông Hạ Thanh Hoàn không có vẻ gì bất thường, anh nhẹ nhàng khóa kĩ cửa lớp học, sau đó còn đùa giỡn với Việt Phong hai câu.

Tầm mười giờ anh đi ra ngoài, Việt Phong nhìn thấy toàn bộ từ lầu hai nhà mình. Đêm hôm đó rất đen, khiến chùm hoa thược dược đủ màu trở nên diễm lệ đến đáng sợ, Hạ Thanh Hoàn đứng ở ven đường, nhìn Việt Phong hớt hải chạy ra khỏi nhà.

Hắn đứng trước mặt Hạ Thanh Hoàn, điều chỉnh lại cảm xúc, cẩn thận hỏi: "A Hoàn, ông đi đâu vậy?"

Hạ Thanh Hoàn cũng không giấu diếm hắn: "Đi gặp Vọng Vọng một chút."

Lông tơ cả người hắn lập tức dựng đứng, Hạ Thanh Hoàn chắc chắn sẽ không chỉ đơn giản là đến gặp. Việt Phong không biết giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì trong lúc hắn không biết, hắn giả vờ như không hiểu: "Muộn như thế rồi, mai còn phải đi học đấy."

Hạ Thanh Hoàn nhìn hắn một cái, đi ra ngoài đón xe.

Việt Phong đứng ở sau lưng gọi với theo: "A Hoàn, xe của nhà ông đâu?"

Hạ Thanh Hoàn không trả lời hắn, ngay cả bóng lưng anh cũng khiến người ta cảm nhận được sự lạnh lẽo u ám tột độ.

Việt Phong chạy vào nhà, quẹo lựa mười tám kiểu mới có được số điện thoại của Cố Vọng, hắn muốn báo cho đối phương một tiếng, lại cảm thấy như vậy quá không có tình nghĩa anh em, nhưng nếu không nói cho đối phương, hắn lại cảm thấy mình đang hại A Hoàn. Do dự thật lâu, hắn bèn nhắn cho Cố Vọng một tin nhắn.

[Đêm mây đen gió lớn là lúc giết người.]

Hắn dùng một cái sim vứt đi ở trong nhà nên cũng không lo mình sẽ lòi đuôi, mà còn có thể giúp Cố Vọng cảnh giác hơn.

Việt Phong lại không biết, cái sim này đã bị vứt xó quá lâu, chẳng biết làm sao mà bây giờ lại trở thành số điện thoại của bọn chào hàng lừa đảo, lúc Cố Vọng nhận được tin nhắn, ứng dụng điện thoại sẽ tự động nhắc nhở cậu đây là tin nhắn rác.

Cố Vọng trực tiếp xóa đi.

Cậu xóa tin nhắn xong thì trước cửa nhà họ Cố có một chiếc xe taxi đỗ lại. Hạ Thanh Hoàn bước xuống khỏi xe, lái xe tắt máy và đèn xe, cả xe lẫn người hòa vào trong bóng đêm.

Lúc đầu Hạ Thanh Hoàn chuẩn bị gọi điện thoại cho Cố Vọng, dụ dỗ cậu ra ngoài rồi trực tiếp mang đi, Cố Vọng lại tự mình đi ra, cậu không nhìn về phía Hạ Thanh Hoàn, chỗ đó quá tối quá âm u.

Lúc Cố Vọng đứng ở ven đường nghe ca hát, Hạ Thanh Hoàn đang ngồi ở trong xe cách đó không xa lẳng lặng nhìn.

Lần trước Cố Vọng cũng hát bài này, bởi vì Hạ Thanh Hoàn chê nên cậu nói sẽ sửa lại, Hạ Thanh Hoàn nói được, cậu bé kia lập tức vui sướng vô cùng.

Dựa theo lời nói lần trước của Cố Vọng, Hạ Thanh Hoàn đoán không sai, người thanh niên đang hát kia chính là người bạn mà lần trước Cố Vọng nói.

Hạ Thanh Hoàn nhàn nhã tựa lên ghế, đứa bé trai đứng cách đó không xa tinh khiết tới nỗi có thể khiến lòng người sụp đổ, hoàn toàn không giống với anh, và những người xung quanh anh.

Hạ Thanh Hoàn hơi tò mò, không phải là bạn à, tại sao Cố Vọng lại có vẻ như không hề biết người này?

Cố Vọng nghe hát xong, khen người ta hát rất hay, rồi đứng ở ven đường đón xe. Tài xế bật biển xe trống lên, lái về phía Cố Vọng.

Lúc Hạ Thanh Hoàn ôm người vào trong ngực, đứa bé trong vòng tay anh tinh khôi mềm mại đến diệu kì.

Hạ Thanh Hoàn hơi ngừng lại, rồi nói địa chỉ nhà Cố Vọng.

Cố Vọng cứng đờ, cậu cảm nhận được ngón tay của Hạ Thanh Hoàn đang dừng lại ở gáy mình, giống như đang kiềm chế con mồi, thực tế, vừa rồi trái tim cậu suýt chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng.

Cậu không biết Hạ Thanh Hoàn định làm gì. Cố Vọng đẩy người ra, nét mặt có chút lạnh lùng: "Hạ Thanh Hoàn, tôi..."

Hạ Thanh Hoàn khẽ cười một tiếng, ngắt lời Cố Vọng: "Vọng Vọng, tôi đưa em về nhà, em đừng nói gì hết."

Vốn dĩ tôi không định đưa em về nhà, tôi vốn là tới mang em đi.

Trong nhà tôi có vườn hoa riêng và một khu rừng nhỏ, phía sau biệt thự có hồ nhân tạo, bên trong nuôi rất nhiều cá chép xinh đẹp, tôi nhớ em nói em thích hoa hồng, tôi sẽ trồng cả vườn hoa hồng cho em.

Vậy nên, em sẽ không cảm thấy nhàm chán đâu.

Nhưng khi thấy bộ dáng Cố Vọng đứng ở ven đường, Hạ Thanh Hoàn lại thay đổi ý nghĩ.

Đúng là anh cảm thấy Cố Vọng rất xinh đẹp, mà đối với những thứ xinh đẹp, Hạ Thanh Hoàn luôn không chút do dự mà chiếm hữu. Chỉ cần người khác chạm vào một cái thôi, Hạ Thanh Hoàn cũng sẽ không muốn nó nữa, không những không cần nữa, mà anh sẽ còn phá tan nát thứ đã bị vấy bẩn đó.

Nhưng Cố Vọng bị người khác hôn, Hạ Thanh Hoàn lại không muốn làm tổn thương cậu, mà anh càng muốn khiến cho cậu hoàn toàn thuộc về mình.

Suy nghĩ tối tăm ấy trong chốc lát đã chiếm lĩnh, anh lấy ra đống xiềng xích dưới tầng hầm, khiến cho cả đám người trong phòng khách hoảng sợ, Tiểu Lục vì sợ quá mà òa lên khóc. Những thứ trong tầng hầm chưa từng được sử dụng, không biết là chuẩn bị cho ai.

Vẫn lại không nỡ.

Khi người ở trong vòng tay mình, những suy nghĩ kia của Hạ Thanh Hoàn chậm rãi biến mất. Cố Vọng, vẫn nên sống dưới ánh mặt trời, làm những việc cậu muốn làm thì sẽ tốt hơn.

Cố Vọng tựa vào cửa sổ, im lặng không nói gì. Cậu có cảm giác đang bị người ta hoàn toàn giam cầm, cậu không muốn trêu chọc Hạ Thanh Hoàn, càng không muốn thích đối phương hoặc là bị đối phương thích.

Vừa rồi, lúc Hạ Thanh Hoàn khẽ ấn lên từng đốt cột sống của cậu, cả người Cố Vọng như bốc cháy, đồng thời lại cảm thấy hơi rợn tóc gáy.

Là người như thế nào mới có thể xuất hiện ở trên chiếc taxi bạn tình cờ gọi lúc nửa đêm chứ.

Cố Vọng cái gì cũng có thể thành thạo điêu luyện đối phó, lần đầu tiên cảm thấy mờ mịt và luống cuống.

Cậu không có kinh nghiệm tình cảm, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ngần ấy lí do để từ chối người ta, nhưng những lí do ấy hoàn toàn không dùng được với Hạ Thanh Hoàn, đối phương là một người cực kì ngang ngược.

Giống như lúc trước Cố Vọng kia thích Hạ Thanh Hoàn, thích đến mức vô lý.

Chỉ cho phép chính hắn thích, bất cứ ai đến gần anh đều là kẻ địch của Cố Vọng, ở trước mặt những người này, Cố Vọng điên cuồng như thể hắn là bá chủ của Trái Đất, nhưng vừa đứng trước mặt Hạ Thanh Hoàn, móng vuốt của hắn sẽ tự động thu hồi ngay tức khắc.

Cả hai đều là những người bá đạo.

Cái thích của bọn họ bá đạo và khiến cho người ta không thể thở nổi.

Hạ Thanh Hoàn vẫn không nói gì, cho đến tận khi xuống xe, Hạ Thanh Hoàn mới giữ chặt cổ tay Cố Vọng. Cố Vọng đứng ở ngoài xe, cậu không nhìn thấy mặt Hạ Thanh Hoàn, Hạ Thanh Hoàn cũng không nhìn thấy mặt cậu.

"Vọng Vọng, hãy ở bên tôi, nhà họ Hạ sẽ là của em, tôi cũng sẽ là của em."

"Tôi sẽ thi vào cùng một trường đại học với em."

"Em muốn cái gì, tôi cũng sẽ cho em."

Đối với học sinh cấp ba mà nói, thi cùng một trường đại học dường như đã trở thành phương pháp tốt nhất để chứng minh tình cảm và tấm lòng của mình.

Thành tích tốt sẽ vì thành tích kém mà hạ điểm xuống, thành tích kém sẽ vì thành tích tốt mà cắn răng trèo lên.

Ngay cả Hạ Thanh Hoàn cũng không ngoại lệ.

Cố Vọng giằng ra khỏi tay Hạ Thanh Hoàn: "Không cần."

Cậu đi vào trong nhà, lúc cửa lớn mở ra, Cố Đại Chí vội vàng mặc áo khoác chạy ra, vẫn không quên lải nhải: "Trễ như thế rồi anh còn đi đâu hả? Bà anh gọi cho tôi, anh muốn đi thì nói với tôi một tiếng tôi đưa anh đi, một mình ra ngoài là cái kiểu gì, anh muốn để tôi với mẹ anh lo lắng chết à."

Cố Vọng giương mắt, nhìn thấy Đỗ Lệ Bình đang ngồi trên ghế sô pha lật tạp chí, bình thường giờ này bà đã đi ngủ để giữ gìn nhan sắc rồi, trông thấy Cố Vọng trở về, bà quan sát cậu từ trên xuống dưới mấy lần rồi mới ngáp một cái: "Mẹ đi ngủ đây, Vọng Vọng ngủ ngon nhé."

Cố Đại Chí rót cho Cố Vọng một cốc nước, đẩy cậu đi lên lầu: "Mau đi ngủ đi, mai còn phải đi học đấy, lần sau còn chạy lung tung thì tôi đánh gãy chân anh cho xem!"

Từng ánh đèn trong ngôi biệt thự phụt tắt, cuối cùng chỉ còn lại căn phòng nào đó trên lầu hai còn sáng.

Di động của Hạ Thanh Hoàn vang lên, Hạ Chi Nham gọi tới.

"Tôi nghe dì giúp việc bảo anh đi ra ngoài à?"

"Tôi mang về vài tài liệu của công ty, anh về xem đi, viết cho tôi mấy cái đề án, sáng mai trước khi đi học thì đưa cho tôi."

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt, thản nhiên nói: "Biết rồi."

Cố Vọng đứng ở trước cửa sổ, nhìn thấy Hạ Thanh Hoàn đi rồi mới thở dài một hơi.

-

Mọi người sẽ đến quán bar nhạc nhẹ You để mừng sinh nhật của Thẩm Chiếu, nhưng Cố Vọng còn đang bận chạy bài của ngày hôm đó, Tống Chi Ngôn thì chen vào chỗ trước bàn của cậu, Cố Vọng khoanh một cái, cậu ta cũng khoanh một cái.

Tống Chi Ngôn: "Vọng Vọng, mau lên mau lên."

Cố Vọng bó tay: "Tao làm cho mày chép rồi, đừng có giục nữa."

Lớp bọn họ có số bài tập nhiều nhất cả khối, bài tập các bộ môn rồi còn thêm bài của Lý Thư Nhã giao, khối lượng ngang với cả lớp 12.

Nếu là Cố Vọng, cậu gần như chỉ cần đọc đề bài là biết đáp án, mỗi ngày đều có thể đi ngủ đúng giờ, nhưng nếu là kiểu học sinh như Tống Chi Ngôn thì mỗi ngày phải thức đến mười hai giờ là chuyện bình thường.

Trước kia Tống Chi Ngôn toàn chơi game đến sáng, nhưng bây giờ lại là ngồi làm bài đến sáng. Lúc đầu Tống Chi Ngôn và Thẩm Chiếu còn mỗi ngày đăng bài trên tường nhà, mấy cái dòng trạng thái kiểu như là --- hôm nay lại là một ngày chăm chỉ học tập, cố lên!

Thẩm Chiếu đứng ở bên cạnh, nó mặc một cái áo thun màu hồng, trên áo in hình báo hồng, cực kì rêu cmn rao, ngay cả Cố Vọng trước kia cũng không mặc mấy cái màu nữ tính mềm mại như thế.

"Mấy người nhanh lên đi, lâu quá à."

Ngòi bút của Tống Chi Ngôn đã sắp đánh ra lửa với mặt giấy rồi, cậu ta quát: "Giục giục giục, giục cc à mà giục, giục nữa tao ném giày của mày xuống dưới lầu bây giờ!"

Thẩm Chiếu nghe thế thì hưng phấn: "Mau lên mau lên, mau ném đi, tao sẽ đi nhặt!"

Tống Chi Ngôn: "..."

Nhiễm Nhiễm đứng bên cạnh Thẩm Chiếu huých nó một cái, cô nói: "Chiếu bảo*, kia là Việt Phong à?"

*Bảo ở đây là bảo bối, quý giá chứ không phải là em bé (bảo bảo) nhé

Việt Phong đang đi lên trên tầng, xách theo một cái bánh gatô siêu bự, được đóng gói cẩn thận bằng hộp giấy màu hồng. Thẩm Chiếu trước đó còn lầm bầm oán trách, trông thấy hắn, lập tức sửng sốt: "Vọng Vọng, ông mau nhìn hộ tôi, tên Việt Phong kia thật sự mua bánh gatô cho tôi à?"

Cố Vọng ngó ra ngoài cửa sổ, cũng sửng sốt một lúc. Cậu không rõ chuyện của chính mình, nhưng vẫn có thể nhìn ra chuyện của người khác, cái này giống như mấy đứa FA muôn thuở, là chuyên gia phân tích tình cảm cho người khác, nhưng đến chuyện của mình lại không phân tích nổi cái gì.

Cố Vọng còn đang suy nghĩ nên nói thế nào với Thẩm Chiếu, Tống Chi Ngôn đã thẳng thừng nói ra mà không cần nghĩ: "Việt Phong muốn tán mày đó Chiếu."

Thẩm Chiếu nhăn mặt. Việt Phong là bạn thân của Hạ Thanh Hoàn, hiện giờ Hạ Thanh Hoàn đang dây dưa khó nói với Cố Vọng, theo lý mà nói, nó cũng không nên dính dáng tới Việt Phong.

Việt Phong đi đến, đưa bánh gatô cho Thẩm Chiếu.

"Cám ơn em hôm qua đã dạy tôi đánh cầu lông, chúc em sinh nhật vui vẻ."

Tống Chi Ngôn sửng sốt: Lươn lẹo vl!

Việt Phong biết nếu chỉ đơn thuần là tặng bánh mừng sinh nhật thì chắc chắn Thẩm Chiếu sẽ không nhận, nhưng nếu lấy một cái lí do nho nhỏ nào đó thì chưa chắc.

Thẩm Chiếu khá là ngốc.

Cố Vọng nhìn Thẩm Chiếu bê bánh gatô đi vòng vòng quanh hành lang, không có cách nào khác, tiếp tục làm bài tập. Cậu cũng không thể trông coi hai người này cả đời, chuyện tình cảm, không ai có thể chen tay vào được.

Hạ Thanh Hoàn lên lầu ngay sau Việt Phong.

Bây giờ là buổi chiều, tối thứ ba không có tiết tự học, Thẩm Chiếu chọn đúng giờ lành nên trong lớp và ngoài hành lang chỉ còn lại vài người muốn đi ăn sinh nhật Thẩm Chiếu.

Hạ Thanh Hoàn ôm một bó hoa hướng dương đi lên tầng, trực tiếp nhét vào trong ngực Thẩm Chiếu: "Sinh nhật vui vẻ."

Thẩm Chiếu ngơ ngác nói cám ơn, người xung quanh cũng sững sờ, Thẩm Chiếu không hề nói với bọn họ là sẽ có cả Hạ Thanh Hoàn nữa.

Là đi chơi chung với Hạ Thanh Hoàn đó, hồi hộp quá đi mất.

Mấy đứa con gái bắt đầu soi gương chỉnh tóc, tô lại son.

Thẩm Chiếu cũng không tưởng bở, nó không cần dùng đầu cũng biết Hạ Thanh Hoàn đến là vì Cố Vọng, mua hoa làm quà cho mình cũng chỉ là tiện thể thôi.

Mẹ nó, tên với tuổi cũng không thèm ghi, qua loa đến mức như thế cơ mà!

Hạ Thanh Hoàn đứng ở bên cạnh cửa sổ chỗ Cố Vọng, hỏi cậu: "Còn mấy tờ?"

Bút trong tay Cố Vọng không ngừng: "Còn một tờ đề nữa."

Hạ Thanh Hoàn không giống với bọn họ, anh chuyên môn làm đề nâng cao, nên không phải làm nhiều như những học sinh khác. Mà đề nâng cao đối với anh mà nói cũng không tính là khó, nên anh đã làm xong toàn bộ từ tiết trước.

Cố Vọng vừa dứt lời, cánh tay Hạ Thanh Hoàn đã xuất hiện trước mắt, lấy một cái bút ở trên bàn của cậu, rút tờ đề cậu để ở bên cạnh tới.

Anh đứng đó, tờ đề được kê trên bệ cửa sổ, bệ cửa rất hẹp, nhưng bởi vì đây là đề của Cố Vọng, nên Hạ Thanh Hoàn còn viết nắn nón chăm chút hơn cả bài của mình.

Tống Chi Ngôn teo cả não: "Anh Hạ ơi, anh hộ thằng em tí luôn đi."

Đại khái là ở trước mặt Cố Vọng, Hạ Thanh Hoàn luôn có vẻ rất dễ nói chuyện, nên mới khiến Tống Chi Ngôn to gan như thế.

Tốc độ làm bài của Hạ Thanh Hoàn nhanh hơn Cố Vọng nhiều, mấy cái đề này Hạ Thanh Hoàn đã làm chán rồi, người khác làm một trăm cái, anh thì phải làm hơn nghìn đề, so với số đề mà Cố Vọng - người đã lên đại học tốt nhất từng làm, có khi còn nhiều hơn.

Hạ Thanh Hoàn làm xong bài cho Cố Vọng, trực tiếp lấy tờ đề của Tống Chi Ngôn tới, ba phút sau, anh ném lại cho cậu ta.

Tống Chi Ngôn: "..." Đừng nói là làm bừa nhé, nhưng mà đúng hay sai thì cậu ta cũng không biết được.

Tờ bài làm của Cố Vọng thì chữ viết rất nắn nót xinh đẹp, còn tận tình viết cả tên Cố Vọng và tên lớp. Đề của Tống Chi Ngôn thì khoanh lệch cả ra ngoài, những phần trả lời ngắn thì nét bút còn nối liền dính cả với nhau.

Tống Chi Ngôn: Đây đại khái chính là tình yêu.

"Xong!" Cố Vọng ném bút đi, duỗi người một cái. Hạ Thanh Hoàn ở ngoài cửa sổ thò tay vào vuốt tóc cậu, Cố Vọng lập tức lùi về sau để tránh, tí thì ngã ngửa.

Nhiễm Nhiễm đi bên cạnh Thẩm Chiếu, cô khẽ hỏi: "Cố Vọng với Hạ Thanh Hoàn đang yêu đương à?"

Thẩm Chiếu: "Không phải, là Hạ Thanh Hoàn đang theo đuổi Vọng Vọng nhà bọn tôi."

Nhiễm Nhiễm kinh ngạc che miệng lại: "Không thể nào, trước đó là Cố Vọng theo đuổi Hạ Thanh Hoàn mà? Sao bây giờ lại là Hạ Thanh Hoàn theo đuổi Cố Vọng rồi?"

Thẩm Chiếu cũng không biết nên nói thế nào, nó cũng không rõ hai người này xảy ra chuyện gì, nhưng nó hoàn toàn đứng về phía Cố Vọng, nó hung dữ nói: "Thì làm sao, chẳng lẽ Vọng Vọng nhà bọn tôi lại không đủ đẹp trai không đủ ưu tú để Hạ Thanh Hoàn theo đuổi à?"

Nhiễm Nhiếm cấu nó một phát: "Dữ cái gì mà dữ, tôi chỉ hỏi thôi mà!"

-

Quán bar You nằm ở trung tâm thành phố phồn hoa, trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng hai bên phố thương mại đã lên đèn, người qua lại cũng nhiều hơn, trên quảng trường vẫn còn bồ câu.

Bọn họ đi xuyên qua quảng trường, Thẩm Chiếu ôm bánh gatô chạy lên trước: "Đcm đừng có đuổi theo bố mày nữa!"

Có lẽ là do trên người nó có vị ngọt của bánh gatô nên từ lúc nó đi vào quảng trường, đám bồ câu đã bắt đầu đuổi theo nó, không hẳn là muốn ăn, chúng chỉ tò mò về hương vị ngọt ngào kia thôi.

Một đám người toàn thiếu niên thiếu nữ mười mấy tuổi, cực kì gây chú ý, nhất là mấy cậu con trai đi cuối cùng, nhìn qua đã biết là không phải con nhà bình thường.

Hạ Thanh Hoàn nhìn bồ câu trên mặt đất, xám trắng đều có, chúng bay là là mặt đất, thích đứng ở dưới chân mọi người để được cho ăn.

Học kì hai năm lớp 10, lần đi chơi xuân cùng lớp, Cố Vọng ôm một túi thức ăn bồ câu đến trước mặt Hạ Thanh Hoàn: "A Hoàn, bọn mình cùng cho bồ câu ăn nhé?"

Bản thân Hạ Thanh Hoàn không thích tham gia hoạt động tập thể, chơi xuân cũng là bị ép đi, anh không thích bồ câu, càng miễn bàn tới chuyện cho chúng ăn.

"Không." Anh ngắn gọn từ chối, vô cùng dứt khoát.

"Ừ, vậy tớ đi một mình." Cố Vọng lại bình bịch chạy đi, đám bồ câu kia vây quanh cậu, bay cả lên đầu cậu. Cuối cùng cậu chàng cảm thấy khó chịu, bốc một nắm thức ăn ném tứ tung: "Đm đừng có bám lấy tao, bọn mày phiền quá đi mất!"

"Đang quay bồ câu à?" Văn Đình đội mũ che nắng, đi qua hỏi.

Hạ Thanh Hoàn lưu lại ảnh vừa chụp, tắt màn hình, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Có đứa bé con xông vào bầy bồ câu khiến chúng bay tán loạn, có một con đậu lên vai Cố Vọng.

Nét mặt Cố Vọng thản nhiên, đuổi bồ câu trên vai đi, lạnh nhạt không hề giống với trước kia, tựa như là hai người khác nhau.

Buổi tối là lúc quầy bar náo nhiệt nhất, Thẩm Chiếu bao một căn phòng ở trên tầng hai, đối mặt với sảnh lớn là mặt tường bằng kính, có thể từ trong phòng quan sát toàn bộ khu vực phía dưới, nhưng người ở bên ngoài sẽ không thấy được bên trong.

Tống Chi Ngôn cười như không cười: "Chiếu, mày hào phóng quá nhỉ."

Thẩm Chiếu phất tay: "Có tí tiền thôi ấy mà."

Hai giây sau nó bị Tống Chi Ngôn đè ra ghế sô pha nện cho một trận. Nó xài tiền của Tống Chi Ngôn, tiền đặt cọc thì tự nó trả, nhưng phần còn lại sẽ là do Tống Chi Ngôn bỏ tiền, Thẩm Chiếu không hề đau lòng.

Lúc Thẩm Chiếu ước, nó ước rất chậm cũng rất nghiêm túc. Nó nghĩ đến từng người ở trong phòng, đến lượt Hạ Thanh Hoàn, nó thầm ước ở trong đầu.

"Nếu như anh ta thật sự thích Vọng Vọng, vậy con ước anh ta sẽ thích Vọng Vọng còn lâu hơn, nhiều hơn cả khi Vọng Vọng thích anh ta."

Đến Việt Phong.

"Con ước lần sau anh ta sẽ mua bánh mâm xôi, con không thích anh đào."

Nó ước quá lâu, mọi người đã bắt đầu cắn hạt dưa, đến lúc nó cảm động mở to mắt, cứ nghĩ là sẽ được một tràng pháo tay, ai ngờ nó chỉ thấy mọi người đang xem thực đơn, chọn bài hát, Vọng Vọng thậm chí còn đang cầm nĩa chọc chọc bánh gatô của nó!

Thẩm Chiếu: "..."

Cố Vọng lấy từ trong cặp ra một cái túi giấy, cái túi đã bị ép bẹp dí, cậu giũ giũ mấy cái, đưa cho Thẩm Chiếu: "Quà cho ông nè, hát hò tính là quà khác."

"Ngại quá đi mất, tôi... Aaaaaaaa!" Thẩm Chiếu che miệng: "Cái này cái này cái này, đây là áo khoác của STY tôi lưu trong giỏ hàng mà?"

STY là thương hiệu dành riêng cho giới trẻ, xem như là nhãn hiệu mới nổi, kiểu dáng độc đáo, giá cả cũng đắt hơn các hãng khác. Cái áo khoác này là hàng mới ra mắt mùa thu năm nay, giá những mấy vạn, đối với học sinh mà nói thì đúng là giá trên trời, mặc dù nhà bọn họ giàu thật, nhưng tiền tiêu vặt của bọn họ vẫn có hạn.

Thẩm Chiếu chắc chắn sẽ không bao giờ có đủ tiền, nó còn muốn mua đồ uống có vị thuốc trừ sâu với búp bê Hồ Lô*.

Việt Phong tặng cho Thẩm Chiếu một cái đồng hồ đeo tay, Thẩm Chiếu không buồn nhìn, trực tiếp ném vào trong cặp: "Được rồi, cám ơn, người tiếp theo."

Việt Phong: "..."

Tống Chi Ngôn mua giày cho nó, tháng trước đã thuê người xếp hàng giành mua. Tống Chi Ngôn thích giày thể thao, Thẩm Chiếu lại thích giày canvas với giày trượt ván, vừa hay tháng trước ra phiên bản collab giới hạn số lượng, Tống Chi Ngôn đã mua từ lúc đó.

Thẩm Chiếu đê tiện cười hề hề: "Người tiếp theo."

Tống Chi Ngôn tặng cho nó một cái tát vào lưng, thiếu điều đánh nó ngất luôn.

Đối với quà của những người còn lại, Thẩm Chiếu tỏ ra rất vui mừng, dù có được tặng cái gì nó cũng tỏ vẻ rất thích rất rất thích. Lúc đầu đám Nhiễm Nhiễm thấy quà của bọn Cố Vọng còn cảm thấy ngượng ngùng, bây giờ thấy Thẩm Chiếu thích mới thở ra một hơi.

Tặng quà xong, Thẩm Chiếu mon men đến cạnh Cố Vọng: "Vọng Vọng..."

Cố Vọng đã đồng ý hát cho nó nghe. Thực ra nó chẳng thiếu gì về mặt vật chất, thế nên việc được nghe Cố Vọng hát càng thêm hấp dẫn với nó.

"Vậy mấy người cắt bánh gatô trước đi, tôi xuống sân khấu hát cho ông nghe." Cố Vọng đứng dậy, kéo cửa đi ra ngoài.

Hạ Thanh Hoàn ngồi ở chỗ cạnh cửa kính, anh nhìn thấy Cố Vọng lễ phép nói gì đó với người trên sân khấu, người kia trông có vẻ như là sinh viên, anh ta gỡ đàn ghita xuống đưa cho Cố Vọng, Cố Vọng chỉnh cho mic thấp xuống, ngồi ở trên ghế, cậu không thích đứng đánh đàn.

Cậu vẫn còn mặc đồng phục, trên áo có huy hiệu của trường, vừa nhìn đã biết là học sinh của trường Kim Dương ở gần đây, học ở Kim Dương đều là những học sinh ngoan hoặc là con nhà giàu.

Cậu bé ở trước mặt này, vừa nhìn đã biết chắc chắn không phải do gia đình bình thường nuôi ra, nhưng cũng không hề giống với mấy đứa trẻ trâu nhà giàu hay tới quán bar ăn chơi nhảy múa.

Cậu có thể khiến người ta vô thức nhìn về phía mình, rồi cứ thế đắm chìm.

Cố Vọng hát nốt thấp cũng không quá trầm, cậu vẫn còn là thiếu niên, giọng nói còn trong trẻo, nên khi cố gắng trầm giọng xuống cũng chỉ thêm chút mềm mại ôn hòa.

Lời ca vang lên là một bài hát bọn họ chưa từng nghe.

"Bước qua núi cao và biển rộng,

Vượt qua sông lớn và suối dài,

Bạn nói mệt rồi, muốn dừng lại,

Ngẩng đầu là trời sao lấp lánh, nhìn xuống là đom đóm lập lòe,

Đừng dừng lại,

Đừng dừng lại,

Phía trước còn có miền tuyết và thảo nguyên."

Đây là ca khúc Cố Vọng tự viết khi học đại học, cậu cũng không biết vì sao lại muốn viết, ngày hôm ấy trời mưa rất lớn, cậu từ lớp học đàn về, bỗng linh cảm tới, cậu bèn nhớ kĩ, lời bài hát là sau này mới dành thời gian viết. Cậu không ngờ là thật sự có ngày dùng đến nó.

Thẩm Chiếu chạy xuống, nhảy lên sân khấu cho Cố Vọng một cái ôm thật lớn, nước mắt đầm đìa: "Vọng Vọng, tôi yêu ông."

Cố Vọng lau nước mắt cho nó, trả ghita lại cho người thanh niên: "Cám ơn."

Chàng trai kia nói không cần cám ơn, còn khen cậu: "Hát hay lắm!"

Lúc Cố Vọng đi lên lầu, có người đuổi theo sau giữ cậu lại, là người ca sĩ phiêu bạt hát ở trên quảng trường tối hôm qua. Y nhét một tờ giấy vào trong tay Cố Vọng: "Lần trước cậu cùng tôi sửa lại bài hát này, cậu lại không đến lấy. Tối hôm qua sao cậu lại không nhận ra tôi vậy?" Vẻ mặt Cố Vọng như không hề quen biết y nên lúc ấy y cũng không dám chắc chắn cậu thật sự là nam sinh kia, cho tới hôm nay nhìn thấy dáng vẻ cậu ngồi trên sân khấu đàn hát mới dám xác định.

Cố Vọng có chút ngơ ngác, cậu thấy rõ những dòng chữ trên giấy, thật ra cũng không nhiều lắm, nhưng ca từ ban đầu đã được thay đổi.

Cố Vọng kinh ngạc, chính là bài hát - « Tặng cho người » này.

Là bài hát nguyên thân nói viết cho Hạ Thanh Hoàn, hắn nói sẽ sửa lại, sửa xong rồi sao?

Người thanh niên còn đang nói chuyện: "Cậu nói là viết cho người cậu thích nên tôi cho rằng cái này rất quan trọng với cậu, lúc cậu lại về quên cầm theo. Với thiên phú của cậu thì không có cái này chắc cũng không sao, nhưng mà tôi không yên tâm. Cậu lại không cho tôi số điện thoại để liên lạc, làm tôi chờ ở chỗ này hết mấy tháng. Giờ đồ vật về với chủ cũ rồi nên tôi đi đây, trước giờ tôi chưa từng ở lại một cái thành phố nào lâu như vậy."

Mặc dù bây giờ đầu óc Cố Vọng rối bời, nhưng cậu vẫn nói cám ơn, nhìn theo người đó ra khỏi quán bar. Thẩm Chiếu kinh ngạc: "Vọng Vọng, ông vẫn còn..."

Cố Vọng xé tờ giấy, ném vào trong thùng rác bên cạnh: "Lâu rồi nên tôi quên mất, thôi đi lên tầng đi, tôi muốn ăn bánh gatô."

Bọn họ vừa đi lên, Hạ Thanh Hoàn đã xuống dưới từ lâu cũng bước ra từ một góc khuất. Lúc Cố Vọng còn đang hát anh đã đi xuống rồi, anh ngồi một mình ở ghế dài, mấy người kia mải nói chuyện nên không để ý đến anh.

Túi rác vừa mới được thay, khá nông, phía trên thùng còn có trang trí, nếu không phải có dán tờ giấy ghi rõ thì thật sự không nhìn ra đây là thùng rác.

Hạ Thanh Hoàn nhặt lại từng mảnh giấy, phía trên mảnh giấy cuối cùng còn viết một hàng chữ --- Trời ạ, mình thật sự rất thích A Hoàn, rốt cuộc cậu ấy có muốn hẹn hò với mình không đây? Rắc rối quá đi mất.

Hạ Thanh Hoàn chớp mắt, ánh mắt anh vừa u ám lại vừa mềm mại, một giọt nước mắt thừa dịp anh chớp mắt vội vàng rơi mất.

Tác giả có lời muốn nói:

Hạ Thanh Hoàn: Anh sẽ sửa

- Thật ra có rất nhiều chi tiết đó huhu, ví dụ như Hạ chó ghim Wechat của Vọng Vọng lên đầu nè, Vọng Vọng nhiều lần tỏ ra kháng cự hắn, hắn đều kiềm chế ham muốn khống chế của mình, bao gồm cả lần này hắn muốn giam bé con lại, cuối cùng vẫn mềm lòng đó thôi. A Hoàn của chúng ta, hắn thật sự sẽ sửa đổi~

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook