Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 16: Phải chết, trốn không thoát đâu

Nhất Tiết Ngẫu

28/12/2020

Edit: Ry

"Buổi tối thứ sáu tuần sau có dạ tiệc Quốc Khánh, mọi người có đề xuất gì không?" Mạnh Âu vỗ lên mặt bàn, phía dưới chậm rãi yên tĩnh trở lại.

"Âu tỷ*, ngoài việc học ra bọn này cái gì cũng không biết, hay là cậu cứ lên hát một bài cho xong."

*Edit thuần Việt là chị Âu, nhưng Mạnh Âu không thật sự lớn tuổi hơn mọi người trong lớp nên có thể nói nó như cái biệt danh cho cô nàng vậy (như Tống Chi Ngôn gọi Mạnh Âu là Tiểu Âu). Đây cũng là cách gọi con gái thông dụng như kiểu Việt Nam mình hay gọi con gái "em/chị gái ơi" đấy.

"Còn nhớ hồi năm lớp mười bọn mình phải hát hợp xướng không, chả ra cái giai điệu gì, tôi không muốn phải tiếp tục lên sân khấu nữa đâu."

"Âu tỷ, cậu biết dancesport* mà đúng không? Hay là tìm một người trong lớp hợp tác với cậu?"

*Nguyên văn: 国标, đội ơn thím wismeo đã trợ giúp.

"Oa, tôi còn chưa được nhìn thấy Âu tỷ khiêu vũ bao giờ! Âu tỷ nhảy cho tôi xem đi!"

Là bạn cùng lớp mấy năm, quan hệ đương nhiên không tệ, Mạnh Âu còn là cực kì được hoan nghênh, phía dưới bắt đầu nhao nhao lên.

Mạnh Âu cười: "Vậy ai biết dancesport nào?"

"Oaaaaaaaaaaaaaa Âu tỷ sẽ nhảy thật sao?"

"Để tôi để tôi, để tôi cho!"

"Dẹp ông đi, ông đến quán bar nhảy disco thì may ra."

"Tôi nhớ là... Hình như lớp trưởng biết đấy."

Không biết ai nói câu này, phòng học lập tức trở nên tĩnh lặng, ai bọn họ cũng có thể lừa gạt dỗ dành cổ vũ để lên nhảy, chỉ có mỗi Hạ Thanh Hoàn là có đánh chết bọn họ cũng không dám.

Nhưng cả đám vẫn vô thức nhìn về phía Hạ Thanh Hoàn, có lẽ là vẫn muốn biết xem liệu anh có chịu lên nhảy hay không, lại nói, biết đâu, biết đâu Hạ Thanh Hoàn sẽ đồng ý hợp tác với Mạnh Âu thì sao?

Hạc Khánh giương mắt lên, đang định mở miệng, từ phía cuối lớp bỗng vang lên một tiếng gào đinh tai nhức óc: "Cố Vọng biết!"

Cố Vọng bị Tống Chi Ngôn đẩy ra, Tống Chi Ngôn gào mồm lên xong cực kì hèn mọn nói với Cố Vọng: "Đừng để Mạnh Âu tiếp xúc với Hạ Thanh Hoàn, nhờ cả vào mày đấy Vọng Vọng."

Ánh mắt vừa rồi nhìn Hạ Thanh Hoàn của Mạnh Âu khiến còi báo động trong đầu Tống Chi Ngôn rung lên mãnh liệt.

Anh em, là để hi sinh.

Cố Vọng: "..."

Nguyên thân có biết không thì Cố Vọng chịu, nhưng đúng là Cố Vọng có biết, cậu còn biết rất nhiều thứ khác, chủ yếu là để cho bản thân càng có khả năng ngồi được vào bàn, mau chóng hòa nhập với xã hội thượng lưu.

Theo Cố Vọng biết thì nguyên thân nhảy disco cũng rất được.

Tất cả mọi người trong lớp nhìn Cố Vọng, bao gồm cả Hạ Thanh Hoàn. Đúng thật là bọn họ không nhìn ra Cố Vọng còn biết khiêu vũ, cũng chưa từng nghe nói, trong mắt tất cả đều mơ hồ lộ ra ý muốn xem trò vui.

Thứ nhất là chưa chắc Cố Vọng đã biết nhảy thật, thứ hai là chưa chắc Mạnh Âu đã đồng ý nhảy cùng với cậu.

Cố Vọng thấy được ánh mắt của mọi người trong lớp nhìn nguyên thân, nói mình là kiểu người vạn người chê cũng không đủ, chỉ có Thẩm Chiếu với Tống Chi Ngôn là thấy Cố Vọng chỗ nào cũng tốt.

Cố Vọng ngước mắt nhìn về phía Mạnh Âu ở trên bục giảng, Mạnh Âu nhẹ nhàng mỉm cười, cô là một cô gái thông minh, cho dù đối phương có là Cố Vọng, Mạnh Âu cũng sẽ chừa lại đường sống, cho Cố Vọng, cũng là cho chính cô.

Ngay lúc mọi người cho rằng Cố Vọng sẽ như trước đây làm mấy động tác trêu chọc rồi cười ngả ngớn cho qua, Cố Vọng lại nghiêng đầu, chậm rì rì nói: "Được."

Thẩm Chiếu ở phía sau lập tức ngây ra: "Vọng Vọng biết dancesport?"

Tống Chi Ngôn lườm nó một cái: "Mày lớn lên với nó mà còn không biết? Mẹ Cố Vọng đạt giải đặc biệt cuộc thi dancesport cấp quốc gia đấy, đương nhiên là nó sẽ biết một chút rồi."

Thẩm Chiếu: "Chắc là... Biết một chút?"

Tống Chi Ngôn tự biết đuối lý, là cậu ta đẩy Vọng Vọng xuống dưới mí mắt của đám người đó. Cậu ta chắp hai tay trước ngực: "Lần này lão Lưu mà bắt chép bài thi, tao sẽ chép hộ Vọng Vọng."

Lão Lưu là thầy dạy đại số của bọn họ, không có niềm vui nào khác ngoài việc bắt học sinh chép bài thi. Điểm thấp hơn một trăm hai mươi chép năm lần, thấp hơn chín mươi chép mười lần.

Lúc Cố Vọng đi đến, Mạnh Âu đã lấy điện thoại ra tìm nhạc, cô thật sự sẽ thử với Cố Vọng, đặt điện thoại lên bàn, bài nhạc đầu tiên vang lên chính là nhạc thường dùng cho dancesport.

Cố Vọng đứng dưới bục giảng, một tay đặt sau lưng, xoay người đưa tay ra hiệu cho Mạnh Âu đặt tay lên.

Mạnh Âu thấy Cố Vọng như vậy, hơi lơ đãng trong chốc lát, cô chưa từng quan sát kĩ Cố Vọng, giờ mới phát hiện ra mắt Cố Vọng lại đẹp đến như vậy.

Mạnh Âu chậm rãi đặt tay vào lòng bàn tay Cố Vọng, cánh tay Cố Vọng hơi dùng sức, kéo Mạnh Âu vào trong lồng ngực, toàn bộ động tác trôi chảy, bá đạo, mạnh mẽ nhưng cũng lại hết sức thân sĩ.

Phía dưới vang lên những tiếng hít mạnh.

Chỉ là mấy động tác đơn giản, nhưng lại khiến đám người ngoài nghề đứng xem trò vui cảm thấy tất cả sự chú ý đã bị Cố Vọng hút mất.

Động tác của cậu thiếu niên rất trôi chảy, ngón tay đan xen với ngón tay của Mạnh Âu, tất cả bước nhảy của Mạnh Âu cũng vô thức đi theo tiết tấu của Cố Vọng. Trên người Cố Vọng không còn mùi nước hoa thường thấy, mà là hương chanh thoang thoảng.

Toàn bộ quá trình không đến một phút, Mạnh Âu đứng bên cạnh Cố Vọng, ngẩng đầu nhìn cậu, thật lòng khen ngợi: "Cố Vọng, cậu thật lợi hại."

Từ nhỏ cô đã học khiêu vũ, trình độ của Cố Vọng như thế nào, cô rõ hơn tất cả mọi người ở đây.

Giây phút sững sờ ngắn ngủi qua đi, đám học sinh bắt đầu đập bàn cổ vũ cho Cố Vọng và Mạnh Âu.

Không nhìn cái khác, chỉ nhìn mặt Cố Vọng thôi, cậu đứng chung một chỗ với Mạnh Âu đã khiến cho giá trị nhan sắc của cô nàng giảm xuống.

Trong khoảnh khắc này, tất cả mọi người đã quên đi những lịch sử đen tối của Cố Vọng, cậu ở trên bục giảng dịu dàng mỉm cười, như thể đã biến thành một người khác.

Mạnh Âu nghiêng đầu nhìn Cố Vọng: "Cậu thấy sao, làm tiết mục với tôi không?"

Cố Vọng nhếch môi: "Được."

Tống Chi Ngôn nhìn Cố Vọng đi xuống dưới, chỉ hận không thể quỳ lạy cậu, bảo cậu ta gọi ba ba cũng được. Cố Vọng một tay chống lên mặt bàn của Tống Chi Ngôn: "Mày muốn báo đáp tao như nào?"

Tống Chi Ngôn cười ngả ngớn: "Vọng Vọng, tao có thể lấy thân báo đáp."

Cố Vọng: "..."

Đoạn biểu diễn ngẫu hứng này của Cố Vọng và Mạnh Âu đã được bạn học trong lớp nhanh tay chụp lại, sau đó tuồn lên trên diễn đàn của trường. Mạnh Âu cũng khá nổi tiếng ở trong trường, cô xinh đẹp, thành tích tốt, ba là hiệu trưởng, lại thêm cách ăn mặc rêu rao không giống với các học sinh khác. Tiêu đề chỉ cần có tên của Mạnh Âu với Cố Vọng thôi là đảm bảo sẽ trở thành chủ đề nóng.

[Đây là Cố Vọng á? Không thể nào không thể nào, đây mà là Cố Vọng á?]

[Eo Cố Vọng nhỏ thật đấy, tay trắng ghê, cổ cũng trắng nữa.]

[Chưa từng thấy Cố Vọng khiêu vũ, tôi chỉ biết cậu ta là ông hoàng con của hộp đêm thôi, không ngờ lúc nghiêm chỉnh trông vẫn rất đẹp trai.]

[Thật xứng đôi với Mạnh Âu, đừng nói là Cố Vọng bắt đầu để ý Mạnh Âu rồi nhé?]

[Lầu trên nghĩ nhiều rồi, Tống Chi Ngôn thích Mạnh Âu, sao Cố Vọng có thể cướp người của anh em mình được?]

[Cố Vọng đẹp trai quá, yêu chết mất.]

[Tôi cũng vậy. Quá mê người mà! Cả cái tay ôm Mạnh Âu cũng thật thân sĩ!]

[Dân nhà nghề biểu thị đoạn biểu diễn ngẫu hứng này rất chuyên nghiệp, rất phù hợp.]

...

-

Bản thân Cố Vọng lại không chú ý tới những việc này, cậu chỉ lo làm thế nào để tránh khỏi Hạ Thanh Hoàn với Tưởng Trì.

Thành tích của kì thi tháng đã ra, tiếp theo là chuyện đổi chỗ ngồi, đổi như thế nào là do Lý Thư Nhã quyết định, danh sách chỗ ngồi đã được cô sắp xếp sẵn.

Tống Chi Ngôn trông thấy Lý Thư Nhã đi vào phòng học, quay đầu sang nhìn Cố Vọng, cố gắng ra vẻ nước mắt rưng rưng: "Vọng Vọng, tao không muốn xa mày."

Lần này Cố Vọng thi được 300 điểm, Tống Chi Ngôn hơn hai trăm, chênh lệch không lớn nên tỉ lệ trở thành bạn cùng bàn là rất nhỏ.

Cố Vọng lấy từ trong bàn ra một quyển vở bài tập: "Đây là đề bài tao đã sửa cho phù hợp với trình độ của mày rồi đấy, mày nhớ làm đấy nhé, làm xong đưa tao kiểm tra."

Tống Chi Ngôn: "..." Cố Vọng bây giờ là một cái máy không có tình cảm chỉ biết học thôi.

Lý Thư Nhã vừa bước vào, trong lớp học dần trở nên yên tĩnh, cô nhìn quanh lớp một vòng, nở nụ cười: "Kì thi tháng lần này, lớp chúng ta có mấy bạn tiến bộ rất nhiều, chỉ còn một năm nữa là thi đại học, xem ra các bạn ấy đã bắt đầu cảm thấy áp lực."

"Hôm nay cô chủ yếu nói chuyện đổi chỗ ngồi, vị trí chỗ ngồi cô đã đưa cho bí thư lớp, bí thư lớp sẽ phụ trách việc sắp xếp chỗ ngồi theo danh sách, bạn nào có vấn đề thì tới phòng làm việc tìm cô." Lý Thư Nhã đưa danh sách chỗ ngồi cho Văn Đình ở bàn đầu rồi đi ra ngoài.

Mấy việc nhỏ nhặt trong lớp đều do bí thư lớp quản, Hạ Thanh Hoàn là lớp trưởng, phụ trách tạo áp lực cho lớp là đủ rồi.

Cô giáo vừa đi, trong lớp lập tức trở nên nhốn nháo.

"Tôi không muốn đổi đâu, tôi với Đại Vĩ đang ngồi cùng nhau rất tốt mà."

"Bí thư nhìn hộ tôi xem bạn cùng bàn mới của tôi là ai thế?"

"Tôi cũng muốn biết!"

Văn Đình bị bọn họ làm cho đau cả đầu, đứng lên bục giảng gào lên: "Tôi đọc đấy nhé, tự mà nghe, nghe xong thì bê đồ đi đổi chỗ."

"Quách Vĩ, Chu Tinh."

"Đặng Phương Phương, Dư Ái Dân."

"Mạnh Âu, Tống Chi Ngôn."

Tống Chi Ngôn đang gác lên vai Cố Vọng diễn vở xuân đau thu buồn, bộ dáng trông như thể sắp sinh ly tử biệt với Cố Vọng, nghe đến tên mình với Mạnh Âu, lập tức sống lại.

Cậu ta nói năng lộn xộn, cực kì xúc động: "Vọng Vọng, tao không nghe nhầm chứ, tao sẽ ngồi cùng bàn với Tiểu Âu Tỷ!"

Cố Vọng: "..." Rất khó để tưởng tượng được là một giây trước đó Tống Chi Ngôn còn đang ôm Cố Vọng than thở tao sống chết không thể không có mày.

Đa số tất cả mọi người đều đã được gọi tên. Cố Vọng vốn không có để ý chuyện đổi chỗ ngồi cho lắm, ngồi với ai cũng được, cậu không có ý kiến.

Người chưa được gọi tên càng lúc càng ít, đến cuối cùng, chỉ còn lại tên của Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn.

Kết quả quá rõ ràng rồi.

"Hạ Thanh Hoàn, Cố Vọng."

Cố Vọng: "..."

Trong đoạn video trên diễn đàn kia, về cơ bản thì Cố Vọng đã tuyên bố cậu chính thức kết thúc mối tình đơn phương với Hạ Thanh Hoàn, nhưng bây giờ hai người lại được xếp cho ngồi cùng một bàn, rất khó để người ta không suy nghĩ.

Đời sống thật là máu chó.

Tống Chi Ngôn đang sung sướng vì được ngồi cùng bàn với Mạnh Âu, nghe tin Cố Vọng sẽ làm bạn cùng bàn với Hạ Thanh Hoàn, sung sướng lập tức biến mất. Là anh em tốt của Cố Vọng, cậu ta cực kì không muốn Cố Vọng lại dính dáng đến Hạ Thanh Hoàn.

Khó khăn lắm Vọng Vọng mới quyết định không thích Hạ Thanh Hoàn nữa.

Không phải là Tống Chi Ngôn không tin tưởng vào quyết tâm của Cố Vọng, là cậu ta không tin tưởng Hạ Thanh Hoàn. Gương mặt kia của Hạ Thanh Hoàn không phải chỉ để trưng cho đẹp, lực sát thương cực lớn, ngay cả Thẩm Chiếu có đôi khi cũng sẽ không khống chế được mà khen ngợi anh vài câu.

Tống Chi Ngôn cau mày: "Hay là đi nói chuyện với Lý Thư Nhã đi?"

Cố Vọng không yên lòng nói ừ, cậu thu dọn sách vở trên bàn, rồi lách từ sau lưng Tống Chi Ngôn ra ngoài. Tống Chi Ngôn tưởng là Cố Vọng định đi tìm Lý Thư Nhã, không ngờ Cố Vọng lại đi tới chỗ ngồi cạnh Hạ Thanh Hoàn.

Mọi người trong lớp còn đang nhốn nháo đổi chỗ, trong chốc lát không có ai chú ý tới bên này.

Ngoại trừ Dương Nhạc, bạn ngồi cùng bàn với Hạ Thanh Hoàn. Y ngửi được mùi nguy hiểm không giống với bình thường, lập tức rụt cổ giả vờ làm người tàng hình.

Ánh mắt Hạ Thanh Hoàn đen như mực, đối đầu với con ngươi nhạt màu như hổ phách của Cố Vọng, trong con ngươi ấy phản chiếu rõ ràng mặt của Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn rất khó tưởng tượng được, thế gian này lại có ánh mắt sạch sẽ trong veo như vậy.

Ngón tay trắng buốt che trên bìa sách, Hạ Thanh Hoàn có vẻ không ghét cũng không kinh ngạc bạn cùng bàn mới của mình lại là Cố Vọng. Trong chốc lát Cố Vọng trở nên mờ mịt, cậu cảm thấy có gì đó không đúng.

Cố Vọng nhìn Hạ Thanh Hoàn một lát, rũ mắt, nói bằng giọng rất nhẹ: "Hạ Thanh Hoàn, tôi với cậu đi tìm cô Lý, tôi biết cậu không muốn ngồi chung bàn với tôi, tôi cũng không muốn."

Cậu nói xong, trong lòng khẽ thở ra, Hạ Thanh Hoàn chắc sẽ đồng ý thôi.

Ngón tay giấu dưới gầm bàn của Dương Nhạc co lại: Cố Vọng thật sự không thích lớp trưởng nữa?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook