Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 52: Người thiếu niên gầy gò, cổ tay tinh tế, xương cổ tay nhô ra, Hạ Thanh Hoàn tùy tiện đã có thể giữ lấy lòng bàn tay.

Nhất Tiết Ngẫu

29/12/2020

Lúc đám Thẩm Chiếu quay lại thì đã thấy Cố Vọng nằm bò ra bàn, kinh ngạc: "Vọng Vọng lại ngủ rồi?"

Hạ Thanh Hoàn thản nhiên, vẻ mặt không có chút gì khác thường: "Ừm."

"Vọng ngủ ghê thật đấy." Tống Chi Ngôn thò tay lay Cố Vọng: "Về lớp đi, mày bảo là còn phải làm bài tập cơ mà?"

Gọi mấy lần Cố Vọng mới ngẩng đầu, cậu mặt không đỏ tim không đập nói: "Mệt quá nên không cẩn thận lại ngủ thiếp đi mất."

Thực ra là vì vừa rồi không biết nên làm phản ứng gì với Hạ Thanh Hoàn, bèn dứt khoát nằm bò ra bàn vùi đầu giả vờ như không nghe, không biết.

Hạ Thanh Hoàn đương nhiên biết nguyên nhân, nhưng anh cũng không vạch trần Cố Vọng.

Việt Phong đi từ trong nhà vệ sinh ra, vừa lau tay vừa nói: "Vậy tôi về trước đây, không quấy rầy mấy người học hành."

Thẩm Chiếu thấy bánh mì trước đó Cố Vọng cho Hạ Thanh Hoàn lại để ở trên mặt bàn, nó bèn thò tay bóc ra ăn, vẻ mặt say mê: "Chà bông cay của trường đúng là ngon nhất."

Việt Phong đen mặt, bóp cổ nó: "Tôi nói là tôi về đây."

Được chiều nên không hề sợ hãi, Thẩm Chiếu: "Ờ."

Tống Chi Ngôn và Thẩm Chiếu ôm đồ ăn vặt đi trước, Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn đi sau, tan học rồi nên ngoài lớp 12 ra có rất ít người chọn ở lại trường tự học, một nửa lớp 10 với 11 đều sẽ chọn về nhà, việc học của bọn họ vẫn chưa đến lúc căng thẳng.

Hai đầu cầu thang rất náo nhiệt, đám con trai kề vai sát cánh tôi đẩy ông ông đẩy tôi đùa nghịch, đám con gái ôm tay nhau cười toe toét.

Chỉ có ô cửa sổ nhỏ ở trên vách tường cao cao mang nắng chiều vào, chiếu sáng một phần hành lang.

Một sự bình an không tên.

Phía đối diện có mấy cô gái đang xuống lầu, đi rất chậm, còn thì thầm với nhau, trong đó có một người nữ sinh đỏ mắt, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Hạ Thanh Hoàn.

Cố Vọng lập tức hiểu ý, cậu cũng nhìn sang Hạ Thanh Hoàn.

Dường như là đã lấy hết dũng khí, cô gái kia đi xuống, cách Hạ Thanh Hoàn mấy bậc thang, ngăn anh lại.

Cố Vọng hắng giọng một cái, đi cũng không được, không đi cũng không xong, cậu bèn hơi nép ra sau Hạ Thanh Hoàn, cố gắng giảm xuống mức độ tồn tại của mình.

Còn phải tiện thể làm lơ đi chút khó chịu nơi đáy lòng.

"Hạ Thanh Hoàn, tôi là Giang Viện của năm ba lớp một." Cô hơi ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía Cố Vọng ở bên cạnh, nhẹ nhàng liếc một cái rồi nhanh chóng trở về trên mặt Hạ Thanh Hoàn: "Tôi biết bây giờ cậu đang theo đuổi Cố Vọng, nhưng tôi, tôi muốn nói là, nếu như, nếu như cậu không theo đuổi được, có thể cân nhắc đến tôi không?"

Cố Vọng: "..."

Đây là cam tâm tình nguyện làm lốp xe dự phòng! Trâu bò vãi!

Khóe miệng Hạ Thanh Hoàn giật giật, đang định nói chuyện lại bị Giang Viện chen ngang.

"Cậu không cần phải vội vã cho tôi một câu trả lời chắc chắn, tôi có thể đợi cậu cân nhắc cho thật tốt. Thành tích của tôi rất tốt, thi vào đại học A không phải là vấn đề, tôi có thể, tôi có thể đến đại học A chờ cậu một năm." Ánh mắt Giang Viện tràn ngập chờ mong, gia cảnh cô sung túc, bản thân cô cũng ưu tú, là hoa khôi của lớp, cũng có danh hiệu tài nữ xinh đẹp, ít nhất ở trong lòng mình, cô cho rằng mình đủ xứng đôi với Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn mỉm cười, ý cười rất nhạt, không nhìn ra vui buồn. Anh bình tĩnh nói: "Tại sao chị lại cảm thấy tôi sẽ bị từ chối?"

Cố Vọng: "..."

Giang Viện sững sờ, đây không phải là ý của cô.

Ý của cô rõ ràng là hi vọng Hạ Thanh Hoàn có thể cho cô một cái cơ hội, sau này không thích Cố Vọng nữa thì ưu tiên cân nhắc đến cô.

Nhưng mà trọng điểm của Hạ Thanh Hoàn lại là tại sao anh lại có thể bị Cố Vọng từ chối?

Hiện giờ người khó xử nhất là Cố Vọng.

Hai người ở ngay trước mặt cậu thảo luận việc có thể bị cậu từ chối hay không, cậu lại không thể đứng ra phụ họa Hạ Thanh Hoàn.

Đúng thế, tại sao chị lại cho rằng tôi sẽ từ chối Hạ Thanh Hoàn?

Giang Viện giật mình, cô không biết nên trả lời Hạ Thanh Hoàn như thế nào, đó chẳng qua chỉ là giả sử thôi. Thật ra trước khi đến tỏ tình, đám bạn thân của cô cũng cực kì phản đối, khuyên cô dừng cương trước bờ vực quay đầu là bờ, Hạ Thanh Hoàn và Cố Vọng ở bên nhau là chuyện chắc chắn rồi, cô đi thổ lộ chỉ đơn giản là tự tìm khó chịu mà thôi.

Cô không tin, sao Hạ Thanh Hoàn lại thích... Người như Cố Vọng chứ?

Đúng, Cố Vọng hiện tại vẫn chưa thể hiện kĩ năng gì quá đặc biệt, ngoài lần diễn văn nghệ hôm Quốc Khánh như phù dung sớm nở tối tàn kia, thành tích mới là thứ quan trọng.

Cố Vọng gãi mũi, không định ở lại nữa, cậu vòng qua Giang Viện và đám bạn thân của cô, chậm rãi đi lên lầu.

Hạ Thanh Hoàn nhìn theo bóng lưng của Cố Vọng, nhìn sang Giang Viện, khẽ nói: "Tôi từ chối đề nghị của chị, ngại quá."

Giang Viện sao không nghe ra sự lạnh lùng trong giọng nói của anh, sắc mặt trở nên trắng bệch. Hạ Thanh Hoàn đi rồi, đám bạn gái đứng ở sau lập tức tiến lên an ủi cô.

"Ôi trời đã bảo bà đừng tỏ tình rồi."

"Bà nhìn Hạ Thanh Hoàn giống người dễ dàng bỏ cuộc à? Nếu bà để mình làm lốp xe dự phòng thì còn khổ sở dài."

"Tập hợp đủ mười hai chòm sao không sướng hơn à? Làm gì mà phải treo cổ trên một thân cây, mặc dù những người kia so với Hạ Thanh Hoàn đều là cây xiêu vẹo nhưng cũng đáng để lựa chọn một chút à."

"Hầy, con trai mà, đều cùng một loại, con mẹ nó chỉ thích người đẹp thôi."

Giang Viện nghiến răng nghiến lợi: "Ý bà là tôi xấu?"

Ngay thẳng girl: "Sao có thể? Mỗi lần tôi đăng ảnh bà lên tường nhà có thể được 99 like lận!"

Giang Viện hừ một tiếng.

Ngay thẳng girl: "Ý tôi là so với Cố Vọng thì bà kém hơn người ta một chút."

Giang Viện: "..."

Hai giây sau, trong hành lang có một đám con gái đang cấu xé nhau.

"Đừng đánh nhau, đều là chị em mà, đừng đánh nữa."

"Viện Viện, bà cứ so đo với chó làm gì, con nhỏ này suốt ngày cắm đầu vào mấy bài đăng cp của Hạ Thanh Hoàn và Cố Vọng trên diễn đàn, đâu phải bà không biết."

"Đúng thế, hôm nay bà đi thổ lộ với Hạ Thanh Hoàn có khác gì phá thuyền của tôi không, tôi nhịn như thế rồi còn gì, thấy tôi yêu bà nhiều cỡ nào chưa."

"..." Giang Viện hít sâu một hơi: "Mạc Đình Đình, tôi sẽ giết bà!"

-

Tiết tự học buổi tối đại hội thể dục thể thao đều là tự nguyện nên không có giáo viên, Thẩm Chiếu xách cặp đi thẳng sang lớp Cố Vọng dựng trại đóng quân, nó chiếm bàn trước mặt Cố Vọng, may là bàn ngồi trước Cố Vọng là một học tra hoàn toàn không để ý đến chuyện học hành, hạng mục hôm nay còn chưa kết thúc y đã leo tường chạy mất.

Nó viết xong tên lên tờ đề Cố Vọng mới xuất hiện trong phòng học.

"Sao giờ ông mới lên đến nơi vậy?" Tờ đề này có hơi khó, không có Cố Vọng hướng dẫn nó không làm được, nên ngoài họ tên với số lớp ra nó chưa viết gì.

Cố Vọng kéo ghế ngồi xuống: "Bài nào không biết?" Trực tiếp nhảy qua câu hỏi của Thẩm Chiếu đi vào chủ đề chính, không nhìn gương mặt lập tức sụp đổ của Thẩm Chiếu.

"Tất cả."

Cố Vọng: "..."

Cậu cầm bút giảng bài cho Thẩm Chiếu, hồi học đại học cậu đã từng đi làm gia sư nên biết dạy thế nào để người nghe dễ hiểu và vận dụng được. Mặc dù Thẩm Chiếu không thích học nhưng có Cố Vọng ở bên chỉ dạy, nó cũng có chữ vào đầu.

Thẩm Chiếu hoàn toàn không nghĩ vì sao đề bài nào Cố Vọng cũng hiểu, bởi vì Cố Vọng diễn quá tốt, ba giờ sáng đăng bài, ai hỏi cậu cũng nói là đang đọc sách làm bài, mà Vọng Vọng nhà nó vốn đã thông minh rồi, bây giờ còn cố gắng như vậy, hai thứ hợp nhất, bùng nổ.

Vọng Vọng có phát minh ra tên lửa phóng lên mặt trăng cũng không kì lạ chút nào.

Giảng chưa được hai bài, Hạ Thanh Hoàn đã trở lại, Cố Vọng nhìn thoáng qua, thu tầm mắt lại tiếp tục giảng bài cho Thẩm Chiếu.

Hạ Thanh Hoàn lấy từ trong cặp ra một quyển sách bài tập, ngồi xuống bàn trống bên cạnh Cố Vọng, không nói gì, thật sự bắt đầu làm bài.

Anh cũng không hẳn là nói dối Việt Phong, hôm qua Lý Thư Nhã bỏ đống bài tập này lên bàn anh, là đề thi học sinh giỏi, độ khó rất cao, hiện giờ Hạ Thanh Hoàn không cần làm mấy cái đề cơ bản kia nữa.

Bầu không khí giữa Hạ Thanh Hoàn và Cố Vọng có chút kì lạ, nhưng Thẩm Chiếu không cảm nhận được, Cố Vọng giảng cho nó hiểu được mạch suy luận của đề bài, nó còn đang hăng say làm.

Hoàn toàn không chú ý tới sự là lạ giữa Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn.

Cố Vọng không yên lòng xoay bút, đỡ cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, hiện giờ cậu có cảm giác xấu hổ khi bị người khác vạch trần suy nghĩ, trực tiếp đặt lên mặt bàn.

Nếu như không đuổi được...

Loại giả thiết này, Cố Vọng thu lại tầm nhìn, rũ mắt nhìn xuống đề bài số học trên mặt bàn, có thể thành lập à?

Cậu đang ngẩn người, Hạ Thanh Hoàn cũng không tập trung làm bài, hoàn toàn dùng sự quen thuộc và trực giác mà làm.

Cho đến khi Thẩm Chiếu khoanh được đáp án, giương mắt lên lại thấy Vọng Vọng của nó đang ngẩn người, bèn nhìn tờ đề của cậu, một bài cũng chưa làm!

"Vọng Vọng, ông đang nghĩ gì thế?"

Cố Vọng lấy lại tinh thần, không chút nghĩ ngợi nói: "Không biết làm."

Thẩm Chiếu dùng bút chọc chọc cánh tay Cố Vọng: "Vậy ông hỏi lớp trưởng lớp ông đi, chắc chắn cậu ta biết mà."

Cố Vọng liếc nhìn tờ giấy nháp viết đầy công thức trên bàn Hạ Thanh Hoàn: "Không sao, tự tôi làm được."

Cậu chỉ thuận miệng nói vậy, chứ không phải là thật.

Cố Vọng nói xong thì Hạ Thanh Hoàn cũng vừa hay viết xong công thức giải câu hỏi cuối cùng, anh đặt bút xuống, rút tờ đề dưới tay Cố Vọng, nhẹ nhàng hỏi: "Câu nào không biết?"

Giọng điệu hoàn toàn khác lúc nói chuyện với người khác, ngay cả Việt Phong cũng không có loại đãi ngộ này.

Cố Vọng lại không nhận ra.

Cậu tiện tay chỉ vào một câu: "Câu này."

Là một bài hình, yêu cầu phải vẽ hình ra.

"Có thước không?" Hạ Thanh Hoàn hỏi.

"Có." Cố Vọng thuận tay lấy thước của Thẩm Chiếu cho Hạ Thanh Hoàn.

Thẩm Chiếu: "?????" Gì, tự nhiên như không vậy.

Thật ra mấy câu hỏi này Cố Vọng đều biết, thậm chí bình thường sách cậu đọc cũng không phải tài liệu giảng dạy của cấp ba, chỉ có trước lúc thi là cậu sẽ giở sách ra ôn tập củng cố lại một lần.

Nhưng bây giờ, cậu phải giả vờ như mình không hiểu, tự mình đào hố thì phải tự nhảy xuống thôi.

Tờ đề được để ở chỗ hai cái bàn ghép lại với nhau, Hạ Thanh Hoàn đang chăm chú giảng bài cho Cố Vọng, Cố Vọng hơi nghiêng người, bọn họ cách nhau rất gần.

Những ngón tay thon dài giữ thước kẻ, khớp xương rõ ràng, Hạ Thanh Hoàn không có sự gầy gò của người thiếu niên như Cố Vọng, khi đặt bút viết, chỗ cánh tay sẽ hiện lên đường cong cơ bắp mượt mà mạnh mẽ.

Anh đang xắn tay áo, nên Cố Vọng có thể trực tiếp thấy rõ.

Theo cánh tay là bờ vai chính trực, phần ống tay rộng rãi của áo chữ T nương theo động tác của Hạ Thanh Hoàn mà khẽ di chuyển. Cố Vọng thoáng nhìn dọc theo chỗ xương quai xanh lộ ra ngoài cổ áo của anh, rồi cứ thế đi lên, là yết hầu, mỗi khi anh nói chuyện hay nuốt nước miếng đều sẽ động đậy.

Ánh mắt Cố Vọng cứ thế một đường đi lên trên, không dừng lại, cho đến khi gặp ánh nhìn của Hạ Thanh Hoàn.

"Em không nghe?" Trong mắt Hạ Thanh Hoàn mang theo chút ý cười vụn vặt, anh vẽ xong hình, hỏi cậu có nghe rõ không, nghiêng đầu đã thấy Cố Vọng đang nhìn mình cằm chằm.

Ánh mắt Cố Vọng thoáng có chút hoảng loạn ngắn ngủi, cậu không ngờ mình lại lật xe.

"Có." Cố Vọng biện minh cho mình.

Để chứng minh mình có nghe, Cố Vọng cầm bút, lấy ra một tờ giấy nháp, vẽ lại hình đề bài yêu cầu, còn đánh dấu ở bên cạnh.

Lúc vẽ vẻ mặt cậu rất chăm chú, có thể là vì muốn chứng minh mình quả thật không mất tập trung, mà có mất tập trung hay không thì cũng không thay đổi sự thật là cậu bị bắt quả tang nhìn trộm người ta.

Hạ Thanh Hoàn nhếch khóe môi, anh cũng không ngại Cố Vọng nhìn lén mình, thậm chí, quang minh chính đại mà nhìn lại càng tốt hơn.

"Xong." Cố Vọng đẩy tờ giấy nháp đến trước mặt Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt nhìn, thật lâu sau, anh chợt cười.

Đây không phải là cách vẽ vừa rồi anh dạy Cố Vọng.

Cố Vọng thấy anh cười, tưởng mình vẽ sai, đối với Cố Vọng thì làm sai còn dễ nổi cáu hơn là bị phát hiện nhìn lén.

Cậu khô cằn hỏi: "Tôi vẽ sai à?"

Hạ Thanh Hoàn bấm ngón tay, gõ lên mặt giấy, thản nhiên nói: "Câu này có ba cách vẽ hình, em vẽ đúng."

Cố Vọng thở ra một hơi.

Hạ Thanh Hoàn ngừng lại một chút mới nói tiếp: "Nhưng cách vừa rồi tôi dùng không phải là cái này."

Cố Vọng: "..."

Từ lúc bắt đầu đã nghe lén bọn họ nói chuyện, Thẩm Chiếu phì cười, Cố Vọng nhìn nó một cái, Thẩm Chiếu lập tức ngậm miệng cúi đầu cầm bút làm bài.

Cố Vọng kéo lại tờ đề về trước mặt mình, ra vẻ bình tĩnh: "Có lẽ là tôi thông minh khác người nên suy một ra ba."

Hạ Thanh Hoàn cũng không tiếp nhận câu nói này, mà lẩm bẩm rất khẽ, nhẹ nhàng nỉ non: "Vọng Vọng muốn ngắm tôi, tôi không ngại."

Anh ghé sát vào người Cố Vọng mà nói, lại thì thầm rất khẽ, ngoài Thẩm Chiếu loáng thoáng nghe thấy tiếng ra thì không ai nghe được, mà nó cũng không nghe rõ nội dung là gì.

Đầu ngón tay Cố Vọng run lên, lỗ tai đang sát gần Hạ Thanh Hoàn như có ngọn lửa bùng lên, đốt cho nóng rẫy.

Cậu không muốn nhìn lén Hạ Thanh Hoàn.

Càng không muốn bị phát hiện.

Và còn lâu mới muốn nhìn một cách quang minh chính đại.

-

Chẳng bao lâu sau, cũng chỉ bằng thời gian Cố Vọng làm xong hai tờ đề đơn giản, trong hành lang xuất hiện một nam sinh đeo kính mắt, rất nhã nhặn, cầm theo một túi đồ ăn vặt to bự.

"Có Cố Vọng ở đây không?"

Cố Vọng hơi giật mình: "Là tôi."

Nam sinh kia đặt túi đồ ăn lên bệ cửa sổ rồi đi mắt, thấy nó suýt rơi xuống, Thẩm Chiếu nhanh tay nhanh mắt tóm lấy, nhìn về phía Cố Vọng: "Vọng Vọng, cái này ai tặng thế?"

Cố Vọng lắc đầu, cậu cũng không biết, trong khoảng thời gian này, bên cạnh cậu không hề xuất hiện người nào, ngoại trừ Lâm Manh mấy hôm trước thổ lộ ra thì thật sự không có một ai khác.

Thẩm Chiếu mở túi lấy ra một tờ giấy, không nhìn đã đưa cho Cố Vọng: "Chắc chắn là người kia viết."

Nói là tờ giấy, nhưng thật ra là nguyên một trang giấy viết đầy chữ, Cố Vọng trực tiếp lướt xuống xem người gửi.

Hôn hôn hôn hôn yêu anh Mai Lệ.

Cố Vọng: ....

"Vọng Vọng, oa hu hu, em chia tay rồi, thằng chó đó chỉ là mê nhan sắc với tiền tài của em, nó cắm sừng em, cắm sừng em với một con bé hoa sen trắng lớp 10, nó nói em quá buông thả nó không hầu hạ được, em còn chưa đủ kéo léo hiểu lòng người thấu tình đạt lý à? ........... Vọng Vọng, anh giới thiệu Tống Chi Ngôn cho em đi, em thấy anh ta cũng đẹp trai ra phết, à với cả, tháng sau em sẽ diễn kịch ở ngoài, anh phải tới thăm em, phải tới cổ vũ cho em, bởi vì con nhỏ sen trắng chết tiệt kia cũng tham gia, nhưng mà em là Center* nên anh cứ yên tâm!"

*C 位: Center/Carry (thuật ngữ game) chỉ nhân vật trung tâm, gánh team

Cố Vọng đọc hết, nhìn về phía Tống Chi Ngôn đang múa bút thành văn ở bên kia lớp học: "Mai Lệ bảo tao giới thiệu mày cho em ấy."

Tống Chi Ngôn sững sờ, phản ứng đầu tiên là nhìn sang Mạnh Âu ở bên cạnh, thấy Mạnh Âu không tỏ vẻ gì, trong lòng cậu ta vừa đắng vừa con mẹ nó chát chúa vãi, cậu ta nhìn về phía Cố Vọng: "Đừng, Vọng Vọng mày tuyệt đối không được làm thế với tao, con mẹ già đó, tao không đỡ nổi đâu."

Không phải Tống Chi Ngôn tự dưng lại gọi Mai Lệ là con mẹ già, bởi vì Mai Lệ mở mồm chửi cậu ta là Tống ngu si.

Cố vọng chậm rãi gấp tờ giấy lại, thong thả nói: "Chúc mày may mắn."

Tống Chi Ngôn: "..."

Thẩm Chiếu chống cằm thở dài, tự nhủ: "Hầy, thật ra cô nàng đó có thể thử với tôi mà."

Cố Vọng bỏ đồ ăn vặt xuống dưới bàn, để Thẩm Chiếu thích ăn thì có thể lấy, tiền thì đợi lát nữa cậu trả lại cho Mai Lệ sau, chuyện cô nhỏ cưa Tống Chi Ngôn cậu không giúp được.

Cậu nói với Thẩm Chiếu xong, do dự một chút, lại nói với Hạ Thanh Hoàn: "Anh muốn ăn thì cứ việc lấy."

Dừng một chút, Cố Vọng lấy túi khoai tây chiên vị chanh ra, giương mắt: "Được rồi, bây giờ thích gì cứ lấy."

Hạ Thanh Hoàn: "..."

Khóe miệng anh khẽ giật, ánh mắt có chút quái dị, bút trong tay lại đều nhịp gõ xuống mặt bàn, chậm rãi nói: "Vọng Vọng, tại sao em lại cho rằng, tôi sẽ ăn đồ bạn gái cũ của người tôi thích?"

Trông anh thiếu một miếng ăn này sao?

Cố Vọng chớp mắt, đối với nửa câu sau của Hạ Thanh Hoàn bỗng thấy rất là thông cảm, miệng hơi co quắp, đợi đến lúc cậu hiểu ra, lại đón nhận ánh mắt của Hạ Thanh Hoàn, cảm xúc nơi đáy lòng lập tức không còn như trước.

Hạ Thanh Hoàn hơi cúi đầu, trông như thể vừa nhận phải đả kích và tổn thương rất lớn.

Cố Vọng không biết vì sao lại cảm thấy chột dạ, nhưng để che lấp, cậu cứng rắn nói: "Thế có muốn ăn hay không."

Hạ Thanh Hoàn: ....

-

Chín giờ tối, Tống Chi Ngôn đỏ vành mắt cầm sách vở từ đầu kia của lớp đi sang, đứng trước bàn của mấy người bọn họ, cúi đầu không nói.

Thẩm Chiếu giật hết cả mình: "Chó Ngôn, mày sao thế?"

Tống Chi Ngôn đập một tệp đề làm văn lên mặt bàn, giọng điệu vừa bực vừa nhanh: "Cái này đm là cái đề chó gì thế? Nguyên một tờ đề là đọc hiểu văn bản, toàn bộ đều là biểu đạt tình cảm của tác giả cái con khỉ gì đó!"

"Mày viết gì rồi?" Cố Vọng lấy đề bài trong tay cậu ta, câu thứ nhất trả lời là tình cảm yêu nước của tác giả, câu thứ hai là nỗi nhớ nhà, câu thứ ba... Yêu chim?

Ánh mắt Cố Vọng trở nên phức tạp, nửa ngày sau cậu mới nói: "Con chim này là bạn của tác giả tặng, mày trả lời là tác giả nhớ bạn mình thì đúng hơn."

Tống Chi Ngôn tức đến nổ phổi, đặt mông ngồi xuống trước mặt Hạ Thanh Hoàn: "Tao biết, tao chỉ là muốn chọc tức thầy thôi."

Con trai có dây thần kinh thô, hiếm khi tinh tế tỉ mỉ được như con gái, Tống Chi Ngôn lại là một trong số những thằng đơ nhất cả. Trong khoảng thời gian này, Cố Vọng rõ ràng cảm nhận được Tống Chi Ngôn cực kì trầy trật với mấy môn xã hội, nhất là Ngữ Văn, đọc hiểu văn bản lại là thứ làm cho cậu ta dễ phát điên nhất.

Thẩm Chiếu vỗ vai cậu ta: "Ngôn à, mày đừng nóng vội, từ từ cái gì đến sẽ đến, lúc đó tao với Vọng Vọng sẽ học ở đại học A, mày có thể đăng kí vào trường đối diện, bọn mình sẽ vẫn như hình với bóng, làm anh em tốt cả đời."

Đối diện chính là cái trường cao đẳng trái phép kia.

Hai người đối mặt hai giây, sau đó lao vào cấu véo nhau.

Mặc dù Hạ Thanh Hoàn ít khi tận mắt chứng kiến hai người này đánh nhau, nhưng cũng làm quen rất nhanh, anh làm xong bài, đóng nắp bút, khép sách bài tập lại, nhìn về phía Cố Vọng: "Tôi cần em giúp một chút."

Cố Vọng đang vui vẻ nhìn Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn đấm đá nhau, ánh mắt không chút thay đổi, chưa nghĩ đã gật đầu: "Được, muốn làm gì?"

"Giúp tôi bôi thuốc."

Nét mặt Cố Vọng chậm rãi cứng lại.

Mấy phút sau, trong nhà vệ sinh của trường.

Cố Vọng cầm thuốc bôi trong tay, nét mặt xoắn xuýt: "Nhưng mà anh về nhà cũng phải tắm mà, bôi bây giờ có tác dụng gì đâu?"

Hạ Thanh Hoàn chậm rãi kéo ống tay áo xuống, rũ mắt: "Một ngày bốn lần, đây là giờ bôi thuốc theo đề nghị của bác sĩ."

Chín giờ sáng, ba giờ chiều, chín giờ tối, và trước khi ngủ.

Việc này anh thật sự không lừa Cố Vọng.

Đúng là bác sĩ đề nghị như vậy, nhưng cũng đã nói nếu như điều kiện không cho phép thì có thể bỏ lần bôi thuốc lúc chín giờ tối, nhưng rõ ràng là điều kiện bây giờ cho phép.

Cố Vọng không thể từ chối, dù sao thì Hạ Thanh Hoàn bị thương là vì cậu, cậu không có mặt mũi để từ chối.

Trong nhà vệ sinh là đèn chân không, nhưng hỏng mất hai cái, chỉ còn lại hai cái ánh sáng rất yếu ớt, độ sáng cực kì thấp, chiếu xuống mặt hai người, tạo nên một lớp ánh sáng mông lung.

Cậu trai cúi đầu vặn nắp, bóp ra một ít.

Cố Vọng ngẩng lên, ánh mắt hơi mờ mịt: "Bôi kiểu gì đây?"

Là vén áo lên hay là...

"Không cởi ra thì em không thấy được." Hạ Thanh Hoàn thản nhiên nói.

Cố Vọng: "..." Nếu không phải nét mặt và giọng điệu Hạ Thanh Hoàn vẫn lạnh nhạt bình tĩnh thì cậu thật sự sẽ cho rằng Hạ Thanh Hoàn cố ý.

Hạ Thanh Hoàn đưa lưng về phía Cố Vọng, cởi áo ra, ánh mắt Cố Vọng đi từ vòng eo Hạ Thanh Hoàn lên, cậu vốn nên để ý xem dáng người Hạ Thanh Hoàn đẹp cỡ nào, nhưng hấp dẫn mọi sự chú ý của cậu lại là phần da thịt đỏ ửng chiếm gần hết lưng.

Da Hạ Thanh Hoàn không phải màu lúa mì, anh khá trắng, lại thêm đèn nhà vệ sinh không đủ sáng, nếu không thì thấy vết phỏng lớn như vậy hẳn là càng thêm đau lòng.

Hạ Thanh Hoàn vẫn luôn tỏ ra nhẹ nhàng như không, nên bọn họ cũng thật sự cho rằng vấn đề không lớn.

Phần da ửng đỏ dừng lại ở đoạn giữa gáy với bả vai, mặc dù không bị trầy do Hạ Thanh Hoàn không phơi nắng với mặc vải trơn mềm tránh ma sát, nhưng nhìn vào vẫn khiến lòng người lạnh lẽo.

Phần da bị phỏng đối với phần da hoàn toàn khỏe mạnh hình thành đường ranh giới rõ ràng, đủ để cho người ta tưởng tượng được lúc bị phỏng đau đớn cỡ nào.

Hạ Thanh Hoàn làm thế nào để mặt không đổi sắc như vậy.

Thậm chí còn có tâm tư để Cố Vọng thổi cho mình một chút.

Động tác Cố Vọng rất nhẹ, từ xương bả vai bôi xuống, sau đó là phần eo, cậu không có suy nghĩ khác, chỉ sợ mình không tập trung sẽ không khống chế được lực tay.

Hạ Thanh Hoàn cũng không cần khom lưng, Cố Vọng không thấp hơn anh quá nhiều, hai người đứng ở trước gương, Hạ Thanh Hoàn nghiêng đầu nhìn sang tấm gương.

Đứa bé trai cau mày, nét mặt rất nghiêm túc, còn có chút, đau lòng?

Có lẽ chính cậu cũng không nhận ra.

Thật ra hiện giờ vết thương chỉ trông đáng sợ thôi, chứ cảm giác đau đớn chủ yếu nằm ở tối hôm qua, đến nửa đêm vẫn như thiêu như đốt, cho tới sáng nay, cảm giác bỏng rát kia mới dần biến mất.

Hiện giờ thì không có cảm giác gì.

Hạ Thanh Hoàn cũng không hối hận, dù đêm qua phải hai ba giờ sáng anh mới ngủ được, anh vẫn không có suy nghĩ biết vậy không che cho cậu, anh chỉ nghĩ rằng may là anh bị thương.

Nhưng bây giờ lại có chút hối hận.

Không phải hối hận vì đã che cho Cố Vọng, mà là hối hận vì đã để Cố Vọng bôi thuốc cho mình, vốn dĩ, anh chỉ muốn chọc cậu một chút.

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt: "Xong chưa?"

Cố Vọng khẽ giật mình: "Tôi làm đau anh à?"

"Hơi lạnh." Hạ Thanh Hoàn tùy tiện bịa ra một cái lý do.

Cố Vọng không nghĩ nhiều, tăng tốc động tác, rất mau sau đó cậu nói: "Xong."

Hạ Thanh Hoàn mặc áo vào, Cố Vọng đặt tuýp thuốc sang một bên, rửa tay.

Ngoài hành lang mờ tối.

Thẩm Chiếu ngồi xổm ở cửa, đè thấp tiếng nói: "Giờ tao vào được chưa?"

Tống Chi Ngôn: "Chưa."

Thẩm Chiếu: "Hai người bọn họ bạo dạn thật đấy! Chưa hẹn hò mà đã như thế rồi!"

Tống Chi Ngôn: "???? Chỉ là bôi thuốc thôi mà?"

Thẩm Chiếu: "Vậy thì tại sao Hạ Thanh Hoàn không nhờ tao?"

Tống Chi Ngôn: "???? Đm nhờ mày làm gì?"

Thẩm Chiếu: "Đó, tức là cậu ta vốn muốn làm Vọng Vọng thôi, à nhầm, tạo ra tình yêu, chín bỏ làm mười thì là thế mà."

Tống Chi Ngôn: "Mày đến đi đái hay là đến hóng chuyện hả?"

Thẩm Chiếu chớp mắt: "Hóng chuyện đó, à lại nói nhầm, tao tới đi đái, mày tin tao, tao buồn đái sắp chết rồi!"

Tống Chi Ngôn: "..."

Vách tường cạnh bồn rửa tay có giấy vệ sinh để lau, Cố Vọng rửa tay xong thì nghe thấy tiếng kéo giấy, cậu tưởng Hạ Thanh Hoàn lấy giấy hộ mình, giơ tay ra đón thì bị người ta kéo cổ tay.

Người thiếu niên gầy gò, cổ tay tinh tế, xương cổ tay nhô ra, Hạ Thanh Hoàn tùy tiện đã có thể giữ lấy trong lòng bàn tay.

Cố Vọng ngơ ngác, bị động cho Hạ Thanh Hoàn đến gần.

Một tay Hạ Thanh Hoàn nắm chặt cổ tay Cố Vọng, tay khác cầm giấy vệ sinh dịu dàng cẩn thận lau tay cho cậu. Ngón tay, lòng bàn tay, mu bàn tay.

Hạ Thanh Hoàn lau đến chăm chú, vẻ mặt cũng nghiêm túc. Cố Vọng không biết làm thế nào để ngăn lại, cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mình nhanh chóng tăng lên, ngay cả lòng bàn tay cũng bắt đầu nóng lên.

Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm Chiếu: Trời ạ, đây là làm cái gì?

Tống Chi Ngôn: Lau tay

Thẩm Chiếu: Tôi cũng

Hạ Thanh Hoàn: Cậu đang nghĩ muốn ăn đào

Thẩm Chiếu: ...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook