Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 38: Em ở trên hay là tôi ở trên

Nhất Tiết Ngẫu

28/12/2020

Edit: Ry

Cũng như lần trước, đồng phục Hạ Thanh Hoàn cho Cố Vọng mượn bị rộng, nhưng vẫn mặc được.

Còn đỡ hơn là mặc của Việt Phong, áo của Việt Phong là size lớn nhất, Cố Vọng mặc vào sẽ càng thêm thùng thình, nhưng tệ hơn nữa là, Hạ Thanh Hoàn cực kì cực kì để ý chuyện Cố Vọng sẽ mặc quần áo của người khác.

Anh nhìn Cố Vọng ngoan ngoãn mặc áo của mình vào mới quay người rời đi.

Văn Đình đến bên cạnh Cố Vọng, tiện tay giúp cậu chỉnh lại cổ áo: "Vọng Vọng, có phải là Hạ Thanh Hoàn đang, có ý kia không?"

Cô hỏi rất hàm súc, nhưng ai cũng hiểu được.

Cố Vọng nhìn lá cờ đã được cuộn lại: "Không."

Văn Đình cười hì hì, tỏ vẻ tôi hiểu mà, cậu không thừa nhận cũng không sao, tôi nhìn ra rồi.

Cố Vọng: "..."

Các lớp chỉnh đốn lại hàng ngũ, giáo viên chủ nhiệm đi tuần xung quanh, bộ phận tác phong cũng phối hợp với các thầy cô kiểm tra đồng phục, trong sân bỗng vang lên tiếng rè rè từ loa phóng thanh, cả sân trường lập tức lặng ngắt như tờ.

Việt Phong mặc áo thun, đứng ở cuối hàng, Chu Hổ chắp tay sau lưng, trong tay còn cầm bình giữ nhiệt, ôm cái bụng to khệ nệ, từ đằng xa đã bắt đầu lần lượt kiểm tra từng lớp.

"Ừm, không tệ, tuần này khá ngoan, tất cả đều mặc đồng phục."

"Khóa kéo kéo tử tế cho tôi, phong phanh ra là cái thể loại lưu manh nào hả, không biết nhìn xem là đang ở đâu à?"

"Mấy cái đứa kia, xắn quần tới đầu gối là để tí nữa đi cấy lúa hả?" Chu Hổ chỉ ra từng chỗ không đúng, đến lúc kiểm tra lớp của Thẩm Chiếu, ông vừa nhìn đã bắt gặp một học sinh nam -- mặc áo thun màu trắng, phía sau còn in hình móng vuốt đỏ rực!

Á à! Dám chống đối luôn!

Việt Phong nhìn ông bác mập mạp ở trước mặt mình, hắn muốn giải thích: "Em..."

"Tôi không có nghe lí do gì hết, hết chưa giặt thì là quên không mang, em lên sân khấu dưới đài chủ tịch đứng cho tôi! Đối mặt với quốc kì mà tự kiểm điểm đi!"

"Là Hạ..."

"Đi lên trên."

Việt Phong thậm chí muốn giết Hạ Thanh Hoàn cho rồi, thứ anh em chó má, sao có thể làm ra chuyện như vậy chứ!

Người ta thì vì anh em mà không tiếc mạng sống, nó thì vì Cố Vọng mà đâm anh em hai dao.

Hắn đi ra khỏi hàng, đi lên phía đài chủ tịch, Chu Hổ gật gù, đây là lần thứ hai ông tóm được người từ đầu tuần đến giờ, tốt lắm, xem ra là vẫn sẽ có học sinh sai phạm, thái độ cũng không tệ chút nào.

Lúc Việt Phong đi ngang qua Thẩm Chiếu, hắn nhìn nó một cái, Thẩm Chiếu vênh mặt lên, không biết nó lại mò đâu ra cái kẹp tóc màu xanh da trời, đang kẹp trên tóc: "Thối lắm!"

Chưa nếm mùi thì chưa biết sợ, Việt Phong cười với nó, nhãi con cứ chờ đấy.

Hắn đứng ở dưới đài chủ tịch, Hạ Thanh Hoàn đang cầm micro trong tay, đứng ở trên cao nhìn xuống hắn. Hẳn là đã đoán được từ trước cho nên lúc nhìn thấy Việt Phong, trong mắt Hạ Thanh Hoàn không hề có chút kinh ngạc nào.

Hạ Thanh Hoàn: "Tình cờ nhỉ."

Việt Phong: "..."

Tất cả sự chú ý của Hạ Thanh Hoàn đều đặt trên người Cố Vọng ở cách đó không xa.

Cùng một địa điểm, cùng là một người đứng trên đài chủ tịch một người đứng dưới sân.

Nhưng cõi lòng và địa vị đã không còn như trước.

Cố Vọng đứng đối diện Hạ Thanh Hoàn, cách đài chủ tịch khoảng 60, 70m, bình tĩnh tự nhiên. Cậu hơi nâng lá cờ, không hề cong eo gù lưng, cả người đứng nghiêm, ánh mắt vô tư mà sáng trong, vẻ mặt điềm tĩnh.

Không biết vì sao, nhìn thấy Cố Vọng như vậy, nơi nào đó trong tim Hạ Thanh Hoàn bỗng như bị người ta đâm cho một nhát.

Ngày khai giảng hôm đó, thật ra Hạ Thanh Hoàn cũng không đặc biệt chú ý đến Cố Vọng, anh cũng chỉ nhìn lướt qua rồi thôi, nhưng lúc này, Cố Vọng của khoảnh khắc đó lại hiện lên rõ ràng trong đầu anh.

Trời nóng như vậy, Cố Vọng còn mặc một chiếc hoodie màu trắng, quần lại là quần cộc màu đen ngắn hơn bình thường 5 phân. Cậu nhìn thấy Hạ Thanh Hoàn, lập tức chen từ từ dưới lên hàng đầu tiên, Hạ Thanh Hoàn nhớ rõ cậu còn đi một đôi giày bóng rổ màu trắng phiên bản giới hạn số lượng.

Cực kì phô trương.

Đôi mắt cậu cực kì sáng, so với mặt trời ngày hôm đó còn rực rỡ hơn.

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt, bắt đầu đọc lời dẫn của người chủ trì.

Giọng anh lạnh nhạt, gương mặt vừa trong trẻo vừa lạnh lùng, lúc đọc lời dẫn cũng thong thả nhưng không hề dài giọng. Ánh mắt của rất nhiều người nhìn anh từ phía dưới đều là hưng phấn, kích động.

Giống như Cố Vọng ngày trước.

Lúc đọc đến tên Cố Vọng, Hạ Thanh Hoàn giương mắt nhìn về phía cậu. Cố Vọng là người kéo cờ nên đứng trên một đường thẳng với Hạ Thanh Hoàn, cậu đi về phía đài chủ tịch lại như đang đi về phía Hạ Thanh Hoàn, khiến ánh mắt của anh cũng trở nên mềm mại hơn.

Cậu đi dọc theo bậc thang của đài chủ tịch, Hạ Thanh Hoàn lùi sang mấy bước nhường đường.

Ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời điểm nào thì Quốc kì và Quốc ca đều đại diện cho sự thiêng liêng. Cố Vọng nhìn lá cờ từ từ đi lên, ánh mắt chăm chú mà trang nghiêm.

Tất cả những người khác cũng vậy.

Khi câu hát cuối cùng của Quốc ca kết thúc, ánh mắt Hạ Thanh Hoàn mới rời khỏi lá Quốc kỳ, chuyển xuống người Cố Vọng. Cố Vọng đang thắt lại dây kéo cờ, Hạ Thanh Hoàn khẽ nhếch môi, cậu là một bạn nhỏ rất ưu tú.

Dù hiện giờ Cố Vọng đã thẳng thắn từ chối anh, Hạ Thanh Hoàn nhìn ngón tay của Cố Vọng mà nghĩ, nhưng một Vọng Vọng ưu tú khiến người khác phải say mê như vậy, anh không muốn để cho cậu ấy chạy mất.

Anh có rất nhiều biện pháp để ép Cố Vọng phải ngoan ngoãn nghe lời, ví dụ như lúc trước kì nghỉ Quốc Khánh, anh chỉ tùy tiện một chút cũng có thể ép cho Cố Vọng không dám phản bác lại nửa cậu.

Nhưng một Cố Vọng tỏa sáng lấp lánh như vậy mới càng khiến cho người ta yêu mến.

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt, trừ khi cần thiết, anh cũng không muốn hái xuống những ánh sao trong mắt cậu.

-

Buổi chiều là tiết thể dục, bởi vì trời mưa mấy ngày liền nên sân vẫn còn ẩm ướt. Cả đám học trò thấp thỏm trông ngóng trong nhóm chat, bọn họ không muốn thầy Lý dạy thể dục bị ốm đâu.

Sợ điều gì thì sẽ gặp phải điều đó, khoảng mười phút nữa là vào học, thầy dạy tiếng Anh bỗng nhắn vào trong nhóm lớp: "Hôm nay thầy Lý bị ốm nên tiết thể dục chiều nay sẽ do tôi dạy thay. Các em muốn học bài mới hay là chữa bài tập nào?"

Trong nhóm chat không có ai trả lời, trong phòng học thì đã nổ banh chành rồi.

"Thề luôn, cả tuần tôi chỉ trông mong mỗi tiết thể dục để kéo dài tính mạng, lúc nào lên lớp tôi cũng chỉ còn có một hơi tàn."

"Tôi không muốn học tiếng Anh đâu, học Văn còn hơn!"

"Giấc mơ tiếng Anh chỉ dành cho bọn nhà giàu thôi!"

Tống Chi Ngôn nghĩ ngợi một hồi, cậu ta nhắn vào trong nhóm chat riêng của lớp: "Buổi sáng thầy Lý còn kêu tôi đi vác đệm mà, nói là trưa sẽ thi gập bụng."

"Thi gập bụng á, tự nhiên không muốn học thể dục nữa đâu."

"Thà thế còn hơn là học tiếng Anh."

"Đồng ý, tôi thà mệt như chó còn hơn là buồn ngủ như chó còn nằm mơ mình bị chửi ngu như heo."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha."

Lúc đầu tưởng là chắc chắn sẽ phải học tiếng Anh rồi, nhưng thầy dạy tiếng Anh bỗng báo mình có việc, hôm nay cả lớp vẫn học thể dục như bình thường, thầy Lý còn đang nhắn trong nhóm chat gọi cả lớp tập trung ở tầng hai tòa tổng hợp.

Sân tập trong nhà rất lớn, lớn đến nỗi có thể bắt cả lớp chạy năm vòng. Thầy Lý cầm bình giữ nhiệt, vừa uống vừa ung dung chỉ đạo: "Mấy bạn con gái kia, đã chạy sau rồi còn dám đi bộ hả?"

"Mấy bạn nam kia chạy nhanh như vậy để làm gì hả, tỏ vẻ cho ai xem? Cả người toàn là mỡ."

"Tống Chi Ngôn, em cứ chạy lẫn trong đám con gái để làm gì thế hả?"

Cố Vọng nhìn về phía sau, Tống Chi Ngôn đang chạy cùng với Mạnh Âu, con gái chạy chậm hơn nên đa số tụt lại phía sau, một tên con trai cao lớn như Tống Chi Ngôn chạy giữa một bầy con gái thật nổi bật.

Cậu không nhịn được cười.

Sau đó cậu không cười nổi nữa, vì Hạ Thanh Hoàn đã cố tình chạy chậm lại để chạy song song với cậu.

"Em ghét tôi?" Hạ Thanh Hoàn hỏi.

Cố Vọng: "Không."

Công bằng mà nói thì cậu không ghét Hạ Thanh Hoàn, thậm chí cậu còn rất thưởng thức dạng người như anh. Nếu như không phải vì nguyên thân thì Cố Vọng nghĩ mình chắc chắn đã thua trận rồi.

Hạ Thanh Hoàn cũng không làm ra chuyện gì không thể tha thứ đối với nguyên thân, chỉ vì anh không thích nên mới không để ý tới nguyên thân, đây là một chuyện rất bình thường.

Nhưng cũng thật phức tạp. Nếu như không có Hạ Thanh Hoàn, nam chính sẽ không ghét nguyên thân đến như vậy, mặc dù bây giờ Cố Vọng không sợ Tưởng Trì, nhưng là người thì ai cũng muốn tránh gió hiểm, Hạ Thanh Hoàn không đáng để cậu phải mạo hiểm.

Cậu không giống nguyên thân, nguyên thân đối với Hạ Thanh Hoàn là bất chấp tất cả, nhưng cậu không phải là nguyên thân.

Đúng vậy, cậu không phải.

Cậu chạy lên trước, Tống Chi Ngôn từ phía sau đuổi theo, cậu ta nhìn thoáng qua Hạ Thanh Hoàn, sau đó thở dài. Đáng tiếc lại là một con rùa vàng to tướng, nếu như trước đây không hờ hững với Cố Vọng như vậy thì bây giờ cần gì phải theo đuổi ngược nữa, có khi còn được ôm ôm hôn hôn bế lên cao rồi.

Tống Chi Ngôn không biết chuyện sau này, cho nên cậu ta nghĩ rất đơn giản, những cậu thiếu niên mới mười mấy tuổi mà thôi, lấy đâu ra thù sâu hận lớn nặng nề như vậy.

Làm nóng người xong, thầy Lý chia nhóm theo số thứ tự trong danh sách, hai người một nhóm, gập bụng, một người giữ chân, một người gập.

Có học sinh giơ tay hỏi: "Nam nữ trộn lẫn ạ?"

Thầy Lý ném qua một quả cầu lông: "Mơ đẹp lắm."

"Vậy chia nhóm như thế nào ạ?"

"Nam nữ tách ra, sau khi tách ra thì cứ theo số thứ tự mà ghép nhóm, hai người một nhóm, một người nhớ đếm số lần, đếm xong thì ra báo cáo cho cán sự bộ môn, không được phép khai láo, đừng có tưởng là tôi không biết. Có mấy cái gập bụng mà cũng phải có người kéo mới được, dám giở trò với tôi hả, vô dụng thôi!" Thầy Lý là giáo viên tinh nhất trong tất cả các giáo viên thể dục, tinh như khỉ luôn, trong lớp có mấy đứa giở trò khôn vặt đều bị thầy bắt quả tang hết.

Cán sự thể dục bắt đầu đọc tên, Cố Vọng đang nói chuyện với Tống Chi Ngôn.

Tống Chi Ngôn lén lút nhìn Hạ Thanh Hoàn từ phía sau: "Vọng Vọng, nếu như Hạ Thanh Hoàn cứ cắn chết không chịu nhả thì làm sao bây giờ?"

Cố Vọng rùng mình, lập tức giả vờ như không để ý mỉm cười: "Chắc là sẽ không đâu."

Cậu không nghĩ tới khả năng đó, cậu cũng hiểu kha khá về Hạ Thanh Hoàn, nhưng chỉ giới hạn trên việc học hành, quan hệ với mọi người rồi cách anh ta ứng xử trong gia tộc. Cậu biết anh là một người rất có thủ đoạn, tàn nhẫn, vô tình và để đạt được mục đích sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào, nhưng dù có nhìn anh dưới góc độ của Thượng Đế, cậu cũng không biết một Hạ Thanh Hoàn cắn chặt lấy người mình thích, không chịu buông tay là như thế nào.

Nếu như ở trên phương diện đó, anh ta vẫn là kiểu người như vậy thì, Cố Vọng bỗng thấy lạnh sống lưng.

Chắc là sẽ không đâu.

Anh ta vốn đâu có thích nguyên thân.

Anh ta chỉ là đang tức giận, không cam tâm.

Cán sự thể dục đọc đến tên Cố Vọng xong, phía sau là một loạt tên con gái, tên đứa con trai tiếp theo sẽ là bạn hợp tác với Cố Vọng.

Cậu tưởng sẽ là Tống Chi Ngôn.

Sau đó cậu nghe thấy tên của Hạ Thanh Hoàn.

Cán sự vung tay: "Những người được đọc tên rồi thì qua đó bắt đầu gập bụng đi, làm xong thì báo số lần với tôi."

Hạ Thanh Hoàn cởi áo khoác, bên trong anh mặc một chiếc áo thun màu đen, anh nhìn Cố Vọng vẫn đang bọc kín mít, khóa áo kéo tận lên cổ, còn chọc cả vào cằm. Hạ Thanh Hoàn cảm thấy hơi buồn cười: "Vọng Vọng, em không nóng à?"

Cố Vọng không chớp mắt: "Không nóng."

Hạ Thanh Hoàn nửa ngày cũng không nói gì, Cố Vọng nhíu mày: "Anh có muốn làm không?"

Hạ Thanh Hoàn nhìn tấm đệm, hơi ngừng lại: "Em muốn ở trên hay ở dưới?"

Cố Vọng không nghĩ nhiều, cũng không hiểu, cậu chỉ cho là Hạ Thanh Hoàn đang hỏi là cậu muốn nằm xuống làm trước hay là ở trên giữ chân, cậu nghiêm túc suy nghĩ một hồi: "Tôi làm trước, anh ở phía trên đi."

Hạ Thanh Hoàn nhướng mày: "Được, nghe theo em."

Giọng Hạ Thanh Hoàn vốn hơi lạnh, khi anh cố ý hạ thấp giọng xuống nghe cực kì quyến rũ. Rõ ràng chỉ là mấy chữ bình thường mà không hiểu sao Cố Vọng nghe xong lại cảm thấy lỗ tai hơi nóng.

Cố Vọng nằm xuống, Hạ Thanh Hoàn ở trên cao nhìn xuống cậu. Anh quỳ một gối xuống bên cạnh cậu, hai tay giữ lấy bắp chân của Cố Vọng.

Cố Vọng gầy nên bắp chân cũng nhỏ, hai bàn tay Hạ Thanh Hoàn hơi ấn xuống là có thể dễ dàng cố định cậu. Anh nhớ lại cái buổi tối ở cửa sau của lớp, Cố Vọng xắn ống quần lên cùng nghiên cứu lông chân với đám Thẩm Chiếu, chân của cậu thiếu niên trắng đến chói mắt, cũng chính là khi ấy anh đã biết, chỗ nào của Cố Vọng cũng đều đẹp.

Sờ cũng thích nữa.

Trên đầu mỗi tấm đệm đều có máy bấm giờ, tự người gập bụng phải bấm máy tính giờ khi bắt đầu. Cố Vọng vừa thò tay bấm máy xong, không biết là đứa mắt mù nào đi đường cũng đá phải máy bấm giờ của bọn họ, Cố Vọng đành phải thò tay mò mẫm nửa ngày mới tìm được nó.

Lúc cậu tìm máy tính giờ, tay duỗi lên đỉnh đầu khiến áo đồng phục bị kéo lên, lộ ra một đoạn eo trắng nõn mảnh mai, bụng Cố Vọng không hề mềm mại, Hạ Thanh Hoàn thấy được cậu có cơ bụng.

Nó cũng không quá rõ ràng, nhưng từng đường cong đều mượt mà xinh đẹp. Không chỉ Hạ Thanh Hoàn thấy được, bên cạnh đúng lúc có một bạn nữ đi ngang qua, che miệng nhìn về phía bên này rồi nói gì đó, Hạ Thanh Hoàn rũ mắt, giơ tay kéo áo cậu xuống.

Đúng lúc Cố Vọng bấm máy tính giờ, cậu phát hiện Hạ Thanh Hoàn kéo áo xuống giúp mình, khẽ nói cám ơn.

"Vậy tôi bắt đầu đây." Cậu nhắc nhở Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn: "Ừ."

Làm cái gập bụng đầu tiên, khi nhấc người lên, Cố Vọng hơi thả lỏng người, cậu không muốn cách Hạ Thanh Hoàn quá gần, nhưng cái động tác gập bụng này, nếu không có người giữ thì cậu nhất định phải gồng người mới bật dậy được, nhưng nếu hơi thả lỏng thì khi dựng người dậy sẽ rất tốn sức, bởi vì cậu chủ yếu dựa vào lực quán tính trong nháy mắt đó để kéo người lên*.

*Như vậy là không nên vì rất tốn sức và dễ sai tư thế, tin tui đi tui gg rùi =))

Có mấy lần, cậu suýt nữa đụng vào Hạ Thanh Hoàn, khiến cậu hết cả hồn, nhưng Hạ Thanh Hoàn vẫn rất bình thản, làm tròn bổn phận giữ chân giúp cậu.

Làm đến cái thứ 40, chỉ còn mười giây, cậu không còn sức nữa, nằm đó không chịu cử động.

Cậu nhìn về phía Hạ Thanh Hoàn, thở hồng hộc: "Vậy đi, tôi không làm nổi nữa."

Hạ Thanh Hoàn vươn tay về phía cậu: "Vọng Vọng, làm thêm một cái nữa thôi."

Đây là gian lận!

Sao anh lại gian lận hả Hạ Thanh Hoàn?

Cố Vọng liếc nhìn sang bên cạnh, đưa tay cho Hạ Thanh Hoàn, vừa nắm lấy, cánh tay Hạ Thanh Hoàn đã dùng sức kéo Cố Vọng lên. Cả người Cố Vọng không còn sức, thật dễ để chi phối, Hạ Thanh Hoàn kéo thẳng người vào trong ngực.

Thời gian cũng vừa hết.

Thầy Lý ở đằng kia bỗng chẹp miệng, bắt đầu nói: "Bạn học sinh kia, cậu đấy, là cán bộ lớp mà dám cầm đầu phạm quy à. Tôi không chỉ đích danh, nhưng con trai gập bụng 40 là được, bạn này thì gập 55 cái cho tôi, nếu như không làm được thì 0 điểm cuối kì nhé."

Cán sự trong lớp có khoảng mười mấy người, trong đó có bốn người là con trai, hai người đã xin phép nghỉ hôm nay rồi, còn hai người, một người là cán sự thể dục, người kia là lớp trưởng của bọn họ...

Đều là người một nhà, bọn họ hiểu rõ trong lớp có những ai, nên rất mau chóng phân tích ra.

Thầy Lý đang nói tới Hạ Thanh Hoàn, Hạ Thanh Hoàn giúp Cố Vọng gian lận.

Dưới ánh mắt kinh ngạc và tò mò của mọi người, Hạ Thanh Hoàn thản nhiên nở nụ cười, sau đó anh nhìn về phía Cố Vọng, khẽ nói: "Vọng Vọng, đến tôi, giờ đến lượt em ở phía trên."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook