Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 43: Em ấy cũng là người nhà của tôi

Nhất Tiết Ngẫu

28/12/2020

Nước mắt của Hạ Thanh Hoàn là vô thức, giọt lệ đó giống như hạt nước không biết dính phải ở đâu, vẻ mặt anh vẫn bình thản, không thấy được bất kì sự đau đớn nào.

Chính anh cũng cảm thấy kì quái.

Cái gì là thích?

Nếu như thích là muốn giam người lại, vậy thì anh thật sự rất thích rất thích Cố Vọng, từ rất lâu về trước đã thích, bây giờ lại càng thêm thích.

Có là đứa bé trai phô trương giương nanh múa vuốt làm người ta cảm thấy phiền toái trước kia, hay là Cố Vọng bình tĩnh ưu tú bây giờ, anh đều rất muốn, rất muốn nhốt người ở trong nhà.

-

Thẩm Chiếu không thể uống rượu, nó vụng trộm uống hai chén, lúc xuống lầu đã va đầu vào tường. Cố Vọng và Tống Chi Ngôn còn chưa kịp tiến lên đỡ nó, Việt Phong ở đằng sau đã chạy lên trước kéo người lại.

Thẩm Chiếu với đôi mắt đẫm lệ mơ màng: "Anh nói đi, tôi có thể vĩnh viễn mười tám tuổi không?"

Việt Phong mang vẻ mặt phức tạp: "Nhưng mà em mới mười bảy mà?"

Thẩm Chiếu: "..."

Bọn họ cùng nhau đi ra ngoài. Đám Nhiễm Nhiễm đã bắt xe về trước, chỉ còn lại Tống Chi Ngôn, Thẩm Chiếu và Việt Phong, Cố Vọng với Hạ Thanh Hoàn đi ở phía sau.

Cố Vọng đang nghĩ tới bà Cố ở trong bệnh viện với mấy đề toán nâng cao vẫn chưa ra kết quả ở nhà, người thanh niên đột ngột xuất hiện trước đó hoàn toàn không gây ảnh hưởng đến cậu.

Đó là chuyện giữa nguyên thân và Hạ Thanh Hoàn, không liên quan gì đến cậu.

Bọn họ rơi lại ở phía sau, Hạ Thanh Hoàn mặc đồng phục, so với lúc mặc đồ bình thường thì khiêm tốn và mờ nhạt hơn rất nhiều, khiến cho Đỗ Chu không nhận ra ngay, lại thêm giờ đang là ban đêm, bốn phía là đèn nê ông lờ mờ. Gã cũng không ngờ lại có thể gặp được Hạ Thanh Hoàn ở chỗ này.

Đỗ Chu khoác vai Cố Vọng, ngay từ đầu gã chỉ quan tâm đến cậu con trai này, bóng lưng gầy gò, khí chất sạch sẽ, vốn dĩ gã chỉ định nhìn mặt cậu thôi, nhưng khi thấy là Cố Vọng thì gã lại cười đầy ý nhị.

"Tình cờ thật đấy, Cố Vọng nhỉ, anh vẫn còn nhớ rõ tên của em." Đỗ Chu nói, tay của gã vẫn chưa chịu buông vai Cố Vọng ra.

Không cần gã phải buông ra, Hạ Thanh Hoàn đã tóm lấy cổ tay Đỗ Chu, dùng sức vứt qua một bên.

"Hạ Thanh Hoàn? Vậy thì càng hay." Vẻ mặt tươi cười của Đỗ Chu trở nên lạnh lẽo.

Hai người kia mãi không đuổi kịp, ba người phía trước bèn quay đầu lại thì nhìn thấy Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn đã bị vây quanh. Việt Phong chửi đm, nhét Thẩm Chiếu vào ngực Tống Chi Ngôn: "Hai người ở đây đừng có đi đâu hết, để tôi..."

Tống Chi Ngôn nhíu mày: "Đợi cái cc ấy mà đợi!*"

*Nguyên văn là 买尼玛的橘子, tức mua quýt cm nhà mày. Cụm từ 买橘子 ở đây là đi mua quýt, xuất phát từ tản văn "Hình bóng" của Chu Tự Thanh, trong đó kể chuyện ba Chu Tự Thanh nói với ông "Ba mua mấy quả quýt đi. Con ở yên đây, đừng đi đâu hết.". Câu nói này vốn mang nghĩa được đón chào, gặp điều may mắn, nhưng bị dân mạng bên Trung dùng như một câu chửi, ý kiểu "tao là bố mày đó", nên câu nói của Việt Phong cũng có thể hiểu là bố đi đây mấy con đứng đợi ở đây, nên Tống Chi Ngôn mới chửi lại như thế.

Buổi tối Đỗ Chu thích mang theo đám anh em của mình, một là lảng vảng ở trung tâm thành phố, hai là đi vào trường người khác tìm con gái, hoặc con trai, nhưng Việt Phong lại không ngờ rằng thế giới này lại nhỏ đến như vậy, và đen đủi đến như vậy.

Nơi này hơi vắng vẻ, phải đi thêm một quãng nữa mới đến chỗ đông người, Việt Phong hơi lo lắng.

Mỗi lần Hạ Thanh Hoàn và Đỗ Chu gặp nhau, mười lần hết tám là đánh nhau, hai người bọn họ lại học võ từ cùng một thầy, lúc đánh nhau thì không ai xen vào được. Nhưng để một mình Việt Phong đánh với bảy tám thằng đàn em của Đỗ Chu thì hắn không làm được, nhất là còn có Cố Vọng nữa, Cố Vọng trông nhã nhặn như vậy, chắc chắn không đánh được ai.

Trước đây gần như luôn là Đỗ Chu ra tay trước, nhưng lần này lại là Hạ Thanh Hoàn ra tay trước.

Cố Vọng lùi về phía sau mấy bước, Việt Phong giữ lấy cậu: "Cậu đừng có chạy, giúp tôi một tay đi."

Mấy thằng đàn em của Đỗ Chu đã vây quanh bọn họ.

Cố Vọng liếc hắn một cái: "Không giúp."

Việt Phong kêu khóc: "A Hoàn, ông xem con sói con vô ơn nhà ông này!"

Việt Phong không biết đánh nhau, hắn luôn để người khác đánh thay mình. Lúc đám Hạ Thanh Hoàn học tán đả, hắn sẽ ở bên cạnh vui chơi giải trí, nhưng hắn luôn ra tay rất hung ác, mặc dù không có tí kĩ thuật nào, nhưng kẻ nào để Việt Phong tóm được cổ, chắc chắn sẽ cảm thấy hoài nghi về cuộc đời.

Việt Phong bị một tên đá từ phía sau, hắn lảo đảo bước lên phía trước mấy bước, nhìn dấu giày trên áo đồng phục của mình, tức điên lên được.

Cố Vọng không nhìn được nữa, cậu vốn đã rời xa khỏi khu vực chiến đấu, Việt Phong bỗng cảm nhận một cơn gió ập tới, Cố Vọng đã đá tên đánh lén Việt Phong bay ra ngoài.

Việt Phong ngơ ngác: "Mẹ nó, trông đẹp trai đấy."

Không phải Cố Vọng mềm lòng, chỉ là cậu nhìn không nổi nữa.

Nguyên thân là người không biết đánh nhau, chỉ thích đánh lén, nhưng Cố Vọng lại thích đường đường chính chính đánh với người ta. Tên kia bị đá bay tới chân Hạ Thanh Hoàn, Hạ Thanh Hoàn lo lắng cho Cố Vọng, lúc nhìn ra sau bị Đỗ Chu đấm thẳng vào mặt.

Đỗ Chu cười: "A Hoàn, như thế này không giống mày đâu, mày làm sao vậy?"

Hạ Thanh Hoàn quay người đá một phát vào bả vai Đỗ Chu, Đỗ Chu ôm vai lùi lại mấy bước, gã âm trầm cười: "Hôm nay, tao nhất định phải mang Cố Vọng đi, đương nhiên là, mày có thể lựa chọn cách giết tao."

Không phải là gã nhất định phải mang Cố Vọng đi, mà là gã nhất định phải cướp được đồ của Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn ngàn che vạn chở, nhưng cuối cùng cũng không bảo vệ nổi.

Cố Vọng không biết những chuyện này, cậu và Việt Phong còn đang bận đối phó với bảy tám người kia. Thân thủ Cố Vọng rất tốt, lối đánh không hề chuyên nghiệp, nhưng có thể thấy được là một tay già đời, một đấm có thể đánh cho những đứa kia ngu người.

Tống Chi Ngôn ở đằng sau nhìn mà sôi trào máu nóng, cậu ta ném Thẩm Chiếu xuống đất: "Mày ở yên đấy đừng có đi đâu hết..."

Thẩm Chiếu mở to mắt: "Bọn mày đi đâu vậy?"

Cho dù có thêm Tống Chi Ngôn gia nhập, bọn họ vẫn rơi xuống thế hạ phong, đối phương có quá nhiều người. Hạ Thanh Hoàn lại không lo được cho bọn họ, đến lúc anh phản ứng được thì Cố Vọng đã ăn mấy cây gậy.

Việt Phong và Tống Chi Ngôn còn tệ hơn. Tống Chi Ngôn cứ đánh được một cú lại ăn một đòn, đánh được một cú lại ăn một đòn. Việt Phong cũng không khá hơn, hắn bị đứa nào đó phang nguyên cây gậy vào mặt, hiện giờ máu mũi tè le, nào nhìn ra được bộ dạng tên công tử văn thơ vô cùng đắc chí lúc trước.

Hạ Thanh Hoàn tranh thủ cản đòn giúp Cố Vọng, đối phương có nhiều người, lại đang trong thời kì phá phách nên còn mang theo cả gậy. Đỗ Chu nhìn Hạ Thanh Hoàn có chút chật vật, lần đầu tiên trong đời cảm thấy thật hãnh diện.

Chỉ cần thắng Hạ Thanh Hoàn là được.

Đỗ Chu nháy mắt với một người bên cạnh gã, Cố Vọng không chú ý, bị người đứng phía sau vặn tay lại đè vai xuống. Sự tàn ác trên mặt Hạ Thanh Hoàn lập tức trở nên nặng nề hơn trước rất nhiều.

Việt Phong thở hổn hển: "Đỗ Chu, tao khuyên mày mau buông tay ra, đừng có động vào Cố Vọng."

Đỗ Chu không cho là đúng: "Cố Vọng là tâm can của nó à mà đến cả mày cũng như thế? Chậc, đừng có như vậy mà, những người như chúng ta, muốn kiểu gì mà lại không có, chúng mày còn quan tâm đến một đứa nhỏ như vậy?"

Gã vừa dứt lời, một thanh thép bay từ phía sau Việt Phong tới, cắm thẳng vào vai Đỗ Chu. Bên cạnh có một cửa hàng hoàn kim đang trong quá trình sửa chữa, có không ít gạch đá dây thép bị vứt đi ở trước cổng, Hạ Thanh Hoàn rút từ dưới đất lên một thanh thép, không chút nghĩ ngợi đã ném về phía Đỗ Chu.

Anh cảm thấy vẫn chưa đủ.

Việt Phong ôm lấy Hạ Thanh Hoàn, chặn anh lại, quay đầu gào lên với Đỗ Chu: "Mấy thằng ngu chúng mày còn không mau cút đi?"

Mấy tên đàn em của gã lập tức thả Cố Vọng ra, Cố Vọng đứng dậy khỏi mặt đất, nhìn Hạ Thanh Hoàn đi đến trước mặt mình, ngồi xuống, cúi đầu tỉ mỉ phủi bụi trên quần cho cậu, cuối cùng là trên áo, rồi trên lưng. Khi nhìn thấy mấy dấu chân sau lưng cậu, Hạ Thanh Hoàn hơi ngừng lại, anh thở dài.

"Việt Phong bảo em đánh à?"

Hạ Thanh Hoàn như vậy khiến Cố Vọng không thể chống cự, cậu lắc đầu: "Tôi tự nguyện."

Cố Vọng cực kì phấn khích, còn có chút kiêu ngạo mơ hồ. Hạ Thanh Hoàn nhìn cậu, anh muốn cười, nhưng trong lòng lại thấy bực bội.

Tại sao phải ra mặt chứ? Không ra mặt là sẽ không bị thương rồi? Nếu như giam em ấy lại thì sẽ không có nhiều chuyện phiền phức như vậy.

Đám Đỗ Chu không chạy được bao xa đã bị cảnh sát tóm lại. Đỗ Chu không có vấn đề gì, nhà gã có tiền, nhưng gã đã tiện tay kéo theo Hạ Thanh Hoàn xuống bùn, Hạ Chi Nham sẽ không tha cho Hạ Thanh Hoàn.

-

Cảnh sát ở khu này không giống với cảnh sát ở khu vực quanh trường bọn họ, bên kia hay phải xử lý học sinh đánh nhau nên bình thường đều giơ cao đánh khẽ.

Nhưng nơi này lại khác, bọn họ bị bắt đứng thành một hàng ở ngoài hành lang, bao gồm cả Thẩm Chiếu say mèm. Nó bị gió lạnh thổi cả một đường nên cũng đã tỉnh táo hơn nhiều.

"Ông trời ơi tại sao chứ? Hôm nay là sinh nhật con mà! Tại sao con lại trải qua nó ở đồn cảnh sát chứ!"

Cố Vọng và Tống Chi Ngôn, Việt Phong và Hạ Thanh Hoàn, tất cả đều lựa chọn im lặng.

"Trời ơi tại sao chứ? Hôm nay là sinh nhật tôi mà! Tại sao tôi lại phải trải qua sinh nhật ở đồn cảnh sát chứ!"

Mấy người bên cạnh vẫn im lặng, giả vờ như không nghe thấy.

Đám Đỗ Chu bị tra hỏi trước, Đỗ Chu đi vào không bao lâu đã đi ra, gã bị thương, mặt không còn chút máu, cảnh sát quyết định để cho gã đến bệnh viện trước. Lúc đi ra, gã còn nở một nụ cười không rõ nghĩa với Hạ Thanh Hoàn.

Bọn Cố Vọng cũng nhìn thấy. Lần đầu tiên Cố Vọng chủ động bắt chuyện với Hạ Thanh Hoàn, đại khái mối quan hệ của mấy đứa con trai là như vậy, sau khi cùng nhau chiến đấu thì tình cảm cũng đổi khác.

"Thằng đó cười cái gì vậy?"

Hạ Thanh Hoàn hơi khựng lại, tìm đại một lí do lừa cậu: "Khi còn bé thằng đó sốt cao, hỏng não rồi."

Cố Vọng: "..." Chắc là tôi tin đấy.

Trông Đỗ Chu như thể gã vừa đạt được lợi ích gì, hoặc là vừa gài bẫy được người nào đó.

Camera theo dõi cho thấy Hạ Thanh Hoàn ra tay trước, sau đó là Việt Phong bị đánh, Cố Vọng chủ động xông vào, Tống Chi Ngôn chạy tới từ một chỗ khác.

Bọn họ nhìn video theo dõi, Thẩm Chiếu tủi thân vô cùng: "Mấy người cứ thế ném tôi xuống đất à?"

Cố Vọng nhìn về phía Việt Phong và Tống Chi Ngôn: "Mấy người ném cậu ấy xuống đất à?"

Việt Phong nhìn về phía Tống Chi Ngôn: "Cậu ném em ấy xuống đất à?"

Tống Chi Ngôn bất động như núi, da mặt dày, chết không nhận tội.

Người phụ trách bọn họ là một cảnh sát mặt đen, mặt đen vỗ bàn nói: "Phải lưu lại hồ sơ, không xóa được, nhưng cũng không có ảnh hưởng gì lớn."

Chú ta nói thật nhẹ nhàng, nhưng để lại tiền án tương đương với việc cuộc sống đã có vết nhơ.

Hạ Thanh Hoàn giơ tay, thản nhiên nói: "Tôi muốn gọi điện thoại."

Lúc đầu mặt đen định quát không được, nhưng nhìn chàng trai này mặt bị thương mà vẫn bình tĩnh như không, khí chất cũng không giống con nhà bình thường. Chú ta gật đầu, để Hạ Thanh Hoàn gọi điện ngay tại đây.

Cuộc gọi này kéo dài một phút, có lẽ một phút cũng chưa đến, Hạ Thanh Hoàn chỉ nói: "Ba, tôi xảy ra chút chuyện."

Hạ Chi Nham nói gì đó với mặt đen, sau khi cúp điện thoại, thái độ của mặt đen lập tức thay đổi, chú ta hắng giọng một cái rồi nói: "Rồi, cậu và cái cậu Việt, Việt gì đó kia có thể đi, ba đứa còn lại đợi nộp tiền bảo lãnh đã."

Cố Vọng không quan tâm khi nào thì được thả, chắc chắn Cố Đại Chí sẽ đến, và cũng sẽ giúp cậu xóa hồ sơ. Chẳng qua cậu sợ bọn họ sẽ lo lắng, cũng lo Đỗ Chu sẽ gây phiền phức cho nhà họ Cố.

Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn mang vẻ mặt đời này không còn gì luyến tiếc, chắc chắn bọn họ sẽ bị đánh chết.

Hạ Thanh Hoàn rút hai tờ khăn giấy đưa cho Cố Vọng, anh đứng ở bên cạnh Cố Vọng, nhìn cậu lau bụi đất trên mặt rồi mới ngước mắt lên nói với cảnh sát: "Em ấy cũng là người nhà tôi, tôi muốn dẫn em ấy đi luôn bây giờ."

Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm Chiếu and Tống Chi Ngôn bị bỏ rơi: Đây đại khái chính là tình yêu đó!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook