Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 20: Ai đánh em? Hửm?

Nhất Tiết Ngẫu

28/12/2020

Edit: Ry

Việt Phong ở đầu dây bên kia "đù" một tiếng, xong còn nói: "Không thể nào? Vậy là giờ hai người đang hẹn hò à?"

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt: "Em ấy đang giận dỗi."

Việt Phong càng con mẹ nó kinh ngạc, liên tiếp chửi "đù" mấy tiếng: "Vậy để tôi quỳ luôn với ông nội Vọng Vọng kia, dám giận dỗi với ngài."

Hắn nói xong lại cảm khái: "Chậc, biết ngay là không nên hỏi ông mà, Cố Vọng chẳng phải đúng gu ông sao."

Nghe ra được sự trêu ghẹo trong lời nói của Việt Phong, Hạ Thanh Hoàn chỉ cười, không nói gì.

Bóng đêm bên ngoài dần đậm đặc, không bao lâu sau, trong đêm đen nổi lên cơn gió lốc.

Hạ Thanh Hoàn cúp điện thoại, xoay tròn nó trong tay, rũ mắt.

Không có mấy người thân thiết được với Hạ Thanh Hoàn, nhưng những người gần gũi với anh đều biết Hạ Thanh Hoàn có một cọng lông bệnh.

Hạ Thanh Hoàn là người thích cái đẹp, cực kì thích.

Với những đứa con riêng có bộ dạng đẹp mắt, anh đều sẽ mềm lòng hơn một chút, nương tay hơn một chút. Đối với Hạ Thanh Hoàn mà nói, ngắm gương mặt đẹp là một loại hưởng thụ của thị giác, không liên quan đến tình cảm.

Trong truyện không nói tới điểm ấy, nên bây giờ Cố Vọng cũng không rõ, càng không biết hiện giờ cậu đang nhảy nhót trên gu thẩm mỹ của Hạ Thanh Hoàn.

Vẻ ngoài của Cố Vọng đúng chuẩn gu của Hạ Thanh Hoàn, đây cũng là lí do mà Cố Vọng có thể quấn lấy Hạ Thanh Hoàn lâu như vậy. Với điều kiện của Hạ Thanh Hoàn, từ nhỏ đến lớn người thích anh vô số kể, trong đó thầm mến hay công khai, bình thường hay không bình thường, Hạ Thanh Hoàn đều đã xử lý không biết bao nhiêu người.

Nhưng chỉ riêng Cố Vọng.

Trước đó Hạ Thanh Hoàn chỉ đơn thuần cảm thấy vẻ ngoài của cậu không tệ, nhưng tính cách đúng là không ưa nổi, nếu xử lý thì thật đáng tiếc.

Nhưng gần đây, Hạ Thanh Hoàn nhếch khóe môi, ngay cả tính cách cũng đi theo sở thích của anh rồi.

Có điều hình như bạn nhỏ đang giận dỗi, Hạ Thanh Hoàn nghe thấy hết cuộc đối thoại của Cố Vọng và Tưởng Trì ở bên ngoài hội trường.

Ai cho em ấy lá gan muốn đi thì đi?

Con ngươi đen nhánh của Hạ Thanh Hoàn cuồn cuộn bóng đêm.

Tiểu Lục nhẹ nhàng đẩy cửa, thò đầu vào ngó, chớp chớp mắt: "Anh ơi, ba ba gọi anh ạ."

Hạ Thanh Hoàn cười: "Ừ."

Tiểu Lục nhẹ nhàng đóng cửa lại, rón rén xuống lầu, người phụ nữ đợi ở dưới chân cầu thang vội ôm chặt lấy bé con, la lên: "Sao mặt lại trắng bệch như vậy? Hắn dọa con à?"

Tiểu Lục vùi đầu ở cổ người phụ nữ: "Không ạ."

Cô ta xoa lưng cho Tiểu Lục, ngồi xuống ghế sô pha, lườm người phụ nữ ở phía đối diện: "Tại sao cứ phải để Tiểu Lục đi? Cô xem con bé bị dọa rồi này!"

"Chị đừng như vậy, hắn đối với Tiểu Lục như thế nào chị còn chưa thấy sao? Do Tiểu Lục nhát gan thôi, nếu con bé biết tranh giành hơn một chút, bám chặt lấy hắn thì còn phải lo về mấy thứ xấu xí kia sao?" Ả ta không có con cái, chỉ có vẻ ngoài và công phu giường chiếu, thấy Hạ Thanh Hoàn có vẻ nhân nhượng Tiểu Lục nên cố ý giữ mối quan hệ với hai mẹ con này.

Tiểu Lục thò đầu ra từ cổ mẹ mình: "Các anh chị không phải là mấy thứ xấu xí."

Trương Bạch Lộ cười đến quyến rũ, đây là thói quen của ả: "Có phải thứ xấu xí hay không, xem ai thảm nhất là biết mà."

Lời này quá cao siêu, Tiểu Lục nghe không hiểu, bé con lắc tay mẹ mình: "Ý của dì Lộ là sao ạ?"

Ánh mắt Trương Bạch Lộ rơi xuống cánh tay trắng nõn như ngó sen của Tiểu Lục, trên cổ tay bé con đeo một sợi dây đỏ, bên trên còn lủng liểng một viên ngọc, nhìn qua thì không có gì đặc biệt, nhưng điểm khác biệt to lớn nhất chính là sợi dây này được Hạ Thanh Hoàn tặng cho.

Cái ngày Tiểu Lục tròn ba tuổi, Hạ Thanh Hoàn phái người mang quà đến bữa tiệc, lúc ấy tất cả đều sợ ngây người, từ đó về sau, Tiểu Lục và mẹ của con bé có quyền nói chuyện hơn một chút.

Hạ Thanh Hoàn là con thứ ba, trên anh còn có một người anh trai và một người chị gái, phía dưới có một đám em trai em gái. Dù sao thì nhà họ Hạ cũng có tiền, nuôi vậy có nuôi nữa cũng được, nhưng người chân chính xứng đáng với cái danh cậu chủ, lại chỉ có mình Hạ Thanh Hoàn.

Hiện giờ chủ nhân của nhà họ Hạ cũng đã định sẵn Hạ Thanh Hoàn chính là chủ nhân đời tiếp theo, là người thừa kế của gia tộc họ Hạ, không ai dám đắc tội anh, dù cho trong mắt Hạ Thanh Hoàn căn bản không có sự tồn tại của bọn họ.

Những đứa lớn lớn gặp Hạ Thanh Hoàn còn đỡ, có thể miễn cưỡng không để lộ sự sợ hãi, nhưng đám lít nhít chừng mười tuổi thì nói chuyện lắp bắp, còn đám nhỏ nữa thì có khi bị dọa cho khóc luôn.

Bọn họ đối với Hạ Thanh Hoàn, là vừa tôn kính vừa sợ hãi.

Dạo trước có một hôm buổi tối trời mưa, Hạ Thanh Hoàn từ trường trở về, tâm tình có vẻ rất tốt, còn bế Tiểu Lục chơi đùa một lát. Hạ Thanh Hoàn rất đẹp, là người đẹp nhất trong thế hệ này của nhà họ Hạ, dù sao thì mẹ anh cũng xuất thân từ nhà quyền quý, nên xương cốt máu thịt trong người sẽ không thay đổi.

Mặc dù Tiểu Lục rất sợ, nhưng thấy anh trai không lạnh lùng như mọi khi, nên chưa đầy một lát sau đã cười toe toét, mẹ con bé đứng ở bên cạnh nhìn mà trái tim treo cổ họng.

Hạ Chi Nham là ba của Hạ Thanh Hoàn, gã xem trọng con của vợ cả, luôn thưởng thức và bảo vệ đứa con trai này, thấy thằng bé có tâm trạng tốt bèn hỏi có phải gặp chuyện gì vui ở trường không.

Hạ Thanh Hoàn nhéo khuôn mặt đầy thịt của Tiểu Lục, khẽ gật đầu.

Tâm trạng của anh tốt, tiếng chuyện trò trong nhà cũng to hơn một chút.

Tối hôm đó là ngày Hạ Thanh Hoàn cho Cố Vọng mượn dù. Cậu thiếu niên có đôi mắt xinh đẹp, không dám nhìn anh, dáng vẻ miễn cưỡng khi nhận cây dù thật đáng yêu.

-

Sáng hôm sau, buổi tự học bắt đầu bằng cơn mưa xối xả, ào ào trút xuống từ trên trời, vài cành thông trong trường đung đưa theo gió.

Kể từ khi ngồi chung bàn với Hạ Thanh Hoàn, mỗi ngày Cố Vọng đều đến rất sớm, Hạ Thanh Hoàn chưa đến cậu sẽ tranh thủ đi vệ sinh, luôn cố gắng để không phải tiếp xúc với anh ta.

Tống Chi Ngôn đứng nói chuyện nên không thấy đau lưng, cậu ta ngồi cùng bàn với Mạnh Âu, cực kì đắc ý, nhìn Cố Vọng ngày ngày lo lắng hãi hùng còn cảm thấy hơi buồn cười.

Ngoài Cố Vọng ra, những pháo hôi như Tống Chi Ngôn hoàn toàn không biết gì về Hạ Thanh Hoàn, có thể trực giác mách bảo bọn họ Hạ Thanh Hoàn hơi nguy hiểm, nhưng cụ thể như thế nào, Cố Vọng rõ hơn bọn họ nhiều.

Hạ Thanh Hoàn đổi sang mặc đồng phục mùa thu, màu xanh lam phối với màu trắng, anh vừa bước vào đã có rất nhiều người vô thức nhìn theo.

Cố Vọng cúi đầu, đang mải chat.

Hạ Thanh Hoàn thản nhiên nhìn cậu, chỉ thấy được cái đỉnh đầu xù xù mềm mại của Cố Vọng. Cho đến tận khi anh ngồi xuống, Cố Vọng mới nhận ra là Hạ Thanh Hoàn tới rồi.

Cố Vọng hơi hoảng hốt, dịch sang bên cạnh, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại.

[Chiếu Chiếu muốn thi đại học: Vọng Vọng, sao hôm qua Hạ Thanh Hoàn lại tặng hoa cho ông vậy?]

[Vọng Vọng: Tôi cũng không biết.]

[Chó Ngôn đã tiến bộ một trăm: Cái này tao biết, đáng lẽ là bí thư lên tặng, nhưng nghĩ đến vụ chụp ảnh kỉ niệm nên cậu ta muốn để cho mấy người đẹp đẹp trong lớp đi, nên mới kêu tao, chắc là Hạ Thanh Hoàn cũng vậy.]

[Chiếu Chiếu muốn thi đại học: Mày đẹp chỗ nào? Lớp trưởng chúng mày bị hỏng mắt à, hôm qua mày đứng cạnh Mạnh Âu xấu điên lên được.]

[Chó Ngôn đã tiến bộ một trăm: Để buổi trưa bố mày cho mày biết cái gọi là hối hận vì làm người.]

Cố Vọng thấy chủ đề đã bị Thẩm Chiếu lái đi mất thì cười. Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn còn đang chửi nhau trong nhóm chat, Thẩm Chiếu mắng Tống Chi Ngôn đầu óc ngu si tứ chi phát triển, chẳng đâu vào đâu, Tống Chi Ngôn chửi Thẩm Chiếu là thằng lùn diễn kịch, cậu ta vẫn còn cay vụ lần trước ở quán net, khi cảnh sát tới Thẩm Chiếu lại giả vờ ngất, thấy chết không cứu.

Vào học, Cố Vọng tắt điện thoại.

Cậu lén lút nhìn Hạ Thanh Hoàn, thấy người ta mắt nhìn thẳng lên bảng đen, Cố Vọng thầm nghĩ rất tốt, cứ tiếp tục giữ vững như vậy, đợi đến kì thi tháng sau, cậu sẽ thi thêm mấy trăm điểm nữa là có thể nói với Lý Thư Nhã vụ đổi chỗ ngồi.

Chuyện tặng hoa ngày hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, giống như Tống Chi Ngôn nói, Hạ Thanh Hoàn là vì danh tiếng của lớp, trong lòng ắt hẳn cũng rất bất đắc dĩ.

Dựa theo thái độ của Hạ Thanh Hoàn với nguyên thân mà nói, khả năng trên bó hoa xịt thuốc trừ sâu tương đối lớn.

Dù sao thì Cố Vọng cũng không nghĩ nhiều.

Giữa trưa, Thẩm Chiếu chia sẻ cho Cố Vọng một chủ đề đang hot trên diễn đàn.

Tiêu đề là --- Hạ Thanh Hoàn theo đuổi ngược Cố Vọng?

Cái chủ đề này vừa lên sóng đã rất bùng nổ. Hạ Thanh Hoàn là ai, là đứa con cưng của trời, Cố Vọng lại là ai, là cái tên nhà giàu mới nổi kệch cỡm, gần đây đúng là đã thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn, nhưng để mà so sánh với Hạ Thanh Hoàn thì chênh lệch không phải chỉ nhiều một chút thôi đâu. Bây giờ lại nói Hạ Thanh Hoàn theo đuổi ngược Cố Vọng, có quỷ mới tin.

Nhưng bài đăng này vẫn rất hot, bởi vì tất cả mọi người đều rất là lắm chuyện.

Lúc Cố Vọng vào xem, bài đăng có tấm ảnh chụp hôm qua Hạ Thanh Hoàn tặng hoa cho cậu, chụp không được rõ lắm, nhưng giữa hai người không hiểu sao lại có một bầu không khí mập mờ, cảm giác như một giây sau bong bóng màu hồng sẽ bay lên khỏi đầu vậy.

Ánh mắt Hạ Thanh Hoàn nhìn thẳng vào Cố Vọng, Cố Vọng lại cúi đầu như đang xấu hổ. Phía trên là một đống bình luận phân tích của người trong diễn đàn về bức ảnh này.

[Mặc dù tôi rất không muốn thừa nhận, nhưng hai người này rất có cảm giác của cp đóooo!!!!]

[Rất xin lỗi, tôi không cho phép trai đẹp làm trò vui cho nội bộ, bài viết này tôi đã report.]

[Tôi thấy mấy người rảnh thật đấy, sao Hạ Thanh Hoàn có thể thích Cố Vọng được, nếu anh ấy thích thật thì sao Cố Vọng còn phải theo đuổi lâu như vậy chứ? Không thèm dùng não à.]

[Bọn tôi rảnh thật mà, nhưng vấn đề không phải chỗ đó, bọn này chỉ là thích xem hai anh đẹp trai mập mờ với nhau thôi. Bọn này thích thì liên quan gì tới cậu.]

[Chỉ là ảnh chụp đẹp nên chia sẻ cho mọi người thôi, chia sẻ nào.]

Mặc dù bài đăng mau chóng bị thủ tiêu, nhưng ảnh chụp Hạ Thanh Hoàn tặng hoa cho Cố Vọng đã bị rất nhiều người lưu lại. Bởi vì tối hôm qua bầu không khí rất tưng bừng nên mọi người đều không để ý nhiều như vậy, hôm nay có thời gian mới xem xét kĩ hơn.

Ảnh chụp cũng được, trai đẹp cũng được, nhưng hai cái này không thể cùng một chỗ.

Giờ nghỉ trưa, Tống Chi Ngôn và Cố Vọng ngồi cùng nhau, Cố Vọng xem hết bài đăng rồi ngẩng đầu nhìn Hạ Thanh Hoàn, anh không chơi điện thoại, hẳn là không nhìn thấy.

Tống Chi Ngôn cũng đọc hết bài đăng, tức giận nói: "Đứa ngu si nào bịa tin vịt về mày vậy? Đã bảo là không thích rồi mà?"

Cố Vọng bò ra bàn, thản nhiên nói: "Đằng nào cũng xóa rồi, không sao đâu."

Tin giả sẽ tự biến mất, Cố Vọng chỉ cần tỏ rõ thái độ của mình là mọi người sẽ tự hiểu thôi. Chuyện này cũng chỉ biết trách ngày trước nguyên thân theo đuổi Hạ Thanh Hoàn quá rầm rộ, nên bây giờ chỉ cần cậu và Hạ Thanh Hoàn cùng xuất hiện trong một tấm hình đã bị mổ xẻ loạn xạ.

Người theo đuổi Hạ Thanh Hoàn nhiều như vậy, nhưng Cố Vọng chính là đứa tài năng xuất chúng nhất trong cả đám. Hắn chỉ cho phép một mình mình theo đuổi, đánh đuổi tất cả những người khác, thậm chí ba ngày thì hai ngày sẽ đánh nhau với Tưởng Trì, chỉ cần chỗ nào có Hạ Thanh Hoàn, nơi đó sẽ có Cố Vọng.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Hạ Thanh Hoàn thật đáng thương, gặp phải thứ đồ chơi như Cố Vọng, bây giờ Cố Vọng không đuổi nữa, bọn họ lại muốn buộc cả hai lại chung một chỗ.

Cố Vọng giật giật khóe miệng, cười đến lạnh lẽo.

"Vọng Vọng, cô Lý bảo cậu đến văn phòng phía Bắc một chuyến!" Có một nữ sinh ló đầu vào cửa trước kêu lên.

"Nghe rồi!" Tống Chi Ngôn trả lời hộ Cố Vọng, sau đó nhìn cậu: "Bình thường Nha Nha* toàn gọi bọn mình đến tòa phía nam mà? Sao hôm nay lại chạy sang tòa phía Bắc vậy?"

*Nha Nha là biệt danh của Lý Thư Nhã, chữ Nhã trong tên của Lý Thư Nhã có hai cách đọc, một là (yǎ) nghĩa là tao nhã, hai là (yā) tức con quạ, âm thứ hai đồng âm với Nha Nha 丫丫 (yā yā)

Lý Thư Nhã đảm nhiệm khá nhiều chức vụ, ở tòa phía Nam hay tòa phía Bắc đều có văn phòng, ngoài trời lại đang mưa to, muốn đến tòa phía Bắc phải bung dù đi ra khỏi dãy phòng học.

"Hay là tao đi chung với mày nhé?"

Cố Vọng lấy dù của Tống Chi Ngôn: "Không cần, mày làm bài đi."

Tống Chi Ngôn: "..." Ý định trốn làm bài bị phát hiện, gần đây Vọng Vọng thật sự là càng ngày càng đáng ghét!

-

Dưới cơn mưa xối xả, trên lối đi hình thành một con suối nhỏ, Cố Vọng vừa ra khỏi dãy lớp học đã phải đối diện với một luồng hơi nước lạnh giá.

Giữa tòa nhà phía Bắc với tòa nhà phía Nam là một sân tập và rừng cây nhỏ, rừng cây nhỏ vào buổi tối là địa phương yêu thích của mấy cặp yêu sớm, là một dãy cây thông cây tùng xanh rờn.

Cố Vọng cầm dù, trong màn mưa mãnh liệt mờ ảo bỗng xuất hiện một người, Cố Vọng dừng bước chân, hơi nheo mắt lại mới nhìn thấy rõ mặt của người kia.

Tưởng Trì?

Cố Vọng lùi về phía sau một bước, trong lòng có dự cảm xấu.

Quả nhiên, Tưởng Trì giơ tay lên, phía sau gã có ba người bước ra, hình xăm lên đến tận cổ, lại thêm cách ăn mặc ở bên ngoài trường, bọn họ đi về phía Cố Vọng, rõ ràng là đang chuẩn bị ra tay đánh người.

Cố Vọng nhíu mày, nhìn về phía Tưởng Trì: "Mày bị điên à?"

Tưởng Trì hừ lạnh một tiếng: "Tao biết ngay mày chỉ giỏi lươn lẹo, mày dùng thủ đoạn gì để ép Hạ Thanh Hoàn tặng hoa cho mày? Cả cái bài đăng sáng này cũng là mày cho người đăng lên đúng không, Cố Vọng, suýt chút nữa thì tao đã tin những gì mày nói hôm qua."

"Tao không muốn nghe mày giải thích, hôm nay tao cũng không có ý gì cả, chỉ là muốn đánh cho mày một trận. Mày sẽ thành như thế nào, tao không biết, đợi tao bảo ngừng rồi xem sao." Gã nói xong thì lùi lại, để chừa một bãi đất trống cho bọn họ, một tay đút túi quần, dáng vẻ chuẩn bị xem trò vui.

Cố Vọng nhíu mày, cậu tự biết mình được mấy cân, đánh một người thì may ra có thể, nhưng ba người... Chắc chắn không nổi.

Nhưng rõ ràng là cũng không chạy được, có chạy cũng không thoát. Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, trời còn mưa tầm tã, sẽ không có ai ra ngoài.

Tên cầm đầu còn làm bộ làm tịch nói một câu "Xin lỗi anh bạn nhé", sau đó thẳng tay đấm về phía Cố Vọng.

Cố Vọng thu dù về, đá một phát vào bụng người kia, tranh thủ lúc tên đó bị đau thì xoay người, tóm cổ áo của gã dùng sức đập đầu gã xuống mặt đất.

Người kia rất đỗi ngạc nhiên, không ngờ một học sinh lại có lá gan ra tay ác như vậy, hai kẻ kia thấy đại ca bị đánh cũng xông lên, Cố Vọng không có ba đầu sáu tay, đánh nhau cũng không quá chuyên nghiệp, mau chóng rơi vào thế yếu.

Tưởng Trì đứng ở một bên cười.

Trước kia gã chỉ đánh chửi nhẹ nhàng với Cố Vọng là vì Cố Vọng vốn không lên được đến mặt bàn, không lọt nổi vào mắt xanh của gã. Nhưng gần đây Cố Vọng rất không giống trước, càng ngày càng có nhiều người ở xung quanh gã khen cậu, Tưởng Trì bỗng sinh ra cảm giác nguy cơ không hề nhỏ.

Tối qua, dáng vẻ Cố Vọng đứng trên sân khấu ôm bó hoa thật sự đâm vào mắt gã đau nhói, nên hôm nay gã không muốn tử tế nữa, chỉ muốn lại kéo Cố Vọng vào trong vũng bùn, khiến cậu chật vật như một con chó, dáng vẻ như vậy mới là Cố Vọng.

Thế nên chỉ một lát sau gã đã khoát tay ra hiệu dừng lại, đứng ở trên cao nhìn xuống Cố Vọng, gã nói: "Hôm nay chỉ là cảnh cáo, mày tự mà giải quyết cho tốt."

Rồi gã dẫn theo ba tên kia, rất ung dung rời đi, Cố Vọng rũ mắt, cả người ướt như chuột lột, tóc tai bù rù trước trán, hạt mưa theo những sợi tóc không ngừng chảy xuống.

Cố Vọng giơ tay vuốt mặt, mấy người kia cũng không ra tay quá nặng, nhưng da Cố Vọng trắng khiến vết thương trên mặt cậu cực kì rõ ràng, cậu không buồn xem trông mình như thế nào, nhặt dù dưới đất lên, cũng không đuổi theo đánh, cầm trong tay trở về lớp.

Cậu không biết nguyên thân thì thế nào, nhưng đây là nỗi nhục lớn nhất mà cậu từng phải nhận, chỉ vì Hạ Thanh Hoàn.

Lúc Cố Vọng ướt sũng với khuôn mặt bầm tím xuất hiện ở trong phòng học, đám học trò vốn đang ầm ĩ dần trở nên im lặng, tất cả kinh ngạc nhìn Cố Vọng.

Tống Chi Ngôn đứng phắt dậy, vọt tới trước mặt Cố Vọng, hỏi cậu: "Vọng Vọng, mày bị sao vậy?" Cậu ta thấy rõ vết thương nơi khóe mắt và khóe miệng của Cố Vọng. Cố Vọng rất trắng, khiến những xước xát bầm tím cực kì nổi bật, Tống Chi Ngôn trợn to mắt: "Đm đứa nào đánh mày?"

"Về rồi tao kể cho mày." Cố Vọng đẩy Tống Chi Ngôn ra, đi về phía chỗ ngồi của mình.

Tống Chi Ngôn đi theo sau lưng cậu: "Về đâu?"

Cố Vọng: "Về nhà."

Cả người cậu ướt sũng, với cái thời tiết này, chắc chắn sẽ bị cảm.

Hạ Thanh Hoàn không có ở đây, Cố Vọng nhanh chóng thu dọn sách vở. Tống Chi Ngôn đưa cậu đến đầu cầu thang, liên tục dặn dò cậu về nhà phải nhắn tin trên Wechat, Cố Vọng cũng dặn Tống Chi Ngôn nhớ phải làm bài, thấy mặt Tống Chi Ngôn lập tức xị xuống, tâm trạng cậu mới khá hơn một chút.

Lúc xuống dưới lầu, ở khúc ngoặt lầu hai lại gặp Hạ Thanh Hoàn đang đi lên, Cố Vọng nhíu mày. Mặc dù Hạ Thanh Hoàn đúng thật là không có làm cái gì, anh ta chỉ là không thích Cố Vọng thôi, nhưng dù có nói thế nào thì rõ ràng Tưởng Trì là vì Hạ Thanh Hoàn nên mới gây chuyện với Cố Vọng, Cố Vọng không thể không giận chó đánh mèo.

Cậu làm như không thấy, chuẩn bị đi thẳng xuống dưới.

Khi đi ngang qua Hạ Thanh Hoàn, anh bỗng giơ tay tóm lấy cổ tay Cố Vọng, ngón cái chậm rãi vuốt ve nơi làn da mỏng manh, ánh mắt anh rơi trên vết thương quanh mặt Cố Vọng, nhẹ nhàng hỏi cậu: "Ai đánh cậu?"

"Không liên quan gì đến cậu." Cố Vọng hơi giằng ra, nhưng không giãy ra được, bèn ngước mắt nhìn Hạ Thanh Hoàn. Trên mặt Cố Vọng vẫn còn nước mưa, lại có thêm thương tích, trông cực kì đáng thương.

Hạ Thanh Hoàn nhìn hàng mi dài của người trước mặt còn đọng hơi nước, nhưng khi nhìn đến vết thương trên khóe mắt, khóe môi khẽ hạ xuống.

Khu lớp học bỗng lặng ngắt như tờ, trên dưới đều không có ai, trong lòng Cố Vọng hốt hoảng.

Hạ Thanh Hoàn nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, đột nhiên dùng sức ấn Cố Vọng lên tường, nhưng khoảng cách giữa cơ thể hai người vẫn như cũ.

Nhịp tim Cố Vọng như tiếng sấm, con ngươi Hạ Thanh Hoàn đen như mực, sâu thẳm và u tối hơn người thường. Anh không chớp mắt nhìn Cố Vọng, Cố Vọng không nhịn được mà nghiêng đầu tránh.

Hạ Thanh Hoàn nắm lấy cằm Cố Vọng, ép cậu phải quay mặt về phía mình, sau đó ngón tay thuận theo sườn mặt cậu đi lên. Ngón tay Hạ Thanh Hoàn hơi lạnh, khiến cho Cố Vọng run rẩy không ngừng.

Ngay cả chính Cố Vọng cũng không rõ, cậu đang run vì sợ hay vì cái gì khác.

Nhưng chắc chắn có sự sợ hãi, so với nam chính Tưởng Trì, Hạ Thanh Hoàn mới là sự tồn tại khiến người ta phải sợ hãi.

Cuối cùng, đầu ngón tay Hạ Thanh Hoàn dừng lại nơi khóe mắt cậu, nhẹ nhàng vuốt ve vết thương gai mắt kia. Anh nói rất nhẹ, như một người đang mê sảng nói mớ, nhưng sự tàn ác trong giọng nói lại khiến người khác kinh hãi.

"Ai đánh em? Hửm?"

Tác giả có lời muốn nói:

Hạ Thanh Hoàn: Tôi chỉ thích mặt của em.

Hạ Thanh Hoàn của sau đó không lâu: Cả người anh cũng thích.

Vọng Vọng: Cút.

1. Hạ Thanh Hoàn là một con chó si mê sắc đẹp, cho nên chúng ta phải để hắn thật lòng yêu Vọng Vọng chứ không phải bởi vì Vọng Vọng xinh đẹp. Cho tới bây giờ, thái độ của Hạ Thanh Hoàn với Vọng Vọng thay đổi đều là vì Vọng Vọng hợp gu thẩm mỹ của hắn. Chúng ta mài dao rồi mỗi người chém hắn một nhát ok không?

2. Kết cục của nguyên thân, Hạ Thanh Hoàn phải gánh phần lớn trách nhiệm, ai bảo hắn lạnh lùng. Cho nên, bây giờ Tưởng chó chết dám đánh Vọng Vọng, nếu như hắn còn thờ ơ lạnh nhạt, chúng ta nhổ nước bọt vào mặt hắn.

3. Mời mọi người mắng Tưởng chó chết, dám đánh Vọng Vọng của chúng ta, không thể tha thứ!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook