Toàn Thế Giới Chỉ Ta Không Biết Ta Là Cao Nhân

Chương 21: Một Chữ “Định” (1)

Lão Ma Đồng

12/01/2021

Cái này...

Chậu nước này... Không phải chứ... Chậu nước này không phải món chí bảo kia chứ?

Giới tu hành có một vài pháp bảo hiếm lạ có thể coi là 'Chí bảo', bất kỳ cái nào cũng có năng lực thần thông không thể tin nổi, gần như là thần tiên chi lực.

Những chí bảo phổ biến nhất, nàng đã từng xem hình ảnh cùng tài liệu.

Kiểu dáng chiếc chậu sắt trước mắt, lại giống y hệt một trong mười chí bảo lớn 'Lưỡng Nghi Tụ Pháp Bồn' dưới đạo thống Vô Gian Thiên Đình!

Chỉ là hàng nhái dáng vẻ tương tự?

Hay... Đây là hàng thật?

Hàn Tố Tâm không nhịn được mở miệng nói: "Lâm tiên sinh, tạo hình chậu nước này của ngài có hơi kỳ lạ, không biết ngài có được từ nơi nào?"

"Ồ, chậu nước này là một vị khách cũ họ Lục tặng ta." Lâm Chỉ Thủy tùy ý nói: "Mặc dù vị khách kia có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng thật ra vẫn rất cẩn thận ấm áp."

Họ Lục? Lạnh lùng?

Hàn Tố Tâm nghe xong, lần này hoàn toàn xác định.

Trong giới tu hành có tin đồn, Lưỡng Nghi Tụ Pháp Bồn là pháp bảo tùy thân của 'Lục Kiếm Tiên', nhưng từ trước đến nay Kiếm Tiên là một kiếm phá vạn pháp, rất ít thấy Lục Kiếm Tiên dùng những pháp bảo khác.

Xem ra, Lục Kiếm Tiên là vì trả lại ân tình Lâm tiền bối ban chữ, mới đưa Lưỡng Nghi Tụ Pháp Bồn cho Lâm tiền bối.

"Sao thế? Ngươi biết lão sao?"

Lâm Chỉ Thủy nhìn Hàn Tố Tâm một cái, những người này đều yêu thích văn hóa truyền thống, người trong cùng một giới, quen biết cũng bình thường.

"Cũng không tính, chỉ từng nghe đến." Hàn Tố Tâm lắc đầu nói.

Đây chính là Lục Kiếm Tiên cao cao tại thượng, vị cao nhân tuyệt thế nhiều năm trước đã từng cứu vớt sinh linh trong thiên hạ, thật sự có thể gọi là thần tượng giới tu hành, nàng ngay cả thấy cũng chưa từng thấy.

Lâm Chỉ Thủy cũng không thèm để ý, chỉ nói: "Lão cũng rất tri kỷ, dùng chậu này để rửa bút thật sự rất thuận tiện."

Trong lúc nhất thời, Hàn Tố Tâm không phản bác được.

Chí bảo quý giá như thế lại chỉ dùng để rửa bút?

Nhưng cũng đúng, dù sao Lâm tiền bối cũng là thần tiên đại năng, ở trước mặt hắn, chí bảo không khác gì đồ chơi.

Hơn nữa, nàng khởi động linh giác cẩn thận quan sát, lúc này mới phát hiện, thật ra mực nước trong Lưỡng Nghi Tụ Pháp Bồn gần như là linh khí nồng độ cao hóa thành thực thể, nghĩ đến chắc hẳn trong lúc Lâm tiền bối viết chữ đã rót pháp lực vào mà thành.

Loại tự thiếp kỳ diệu quý giá này, cũng đáng dùng loại mực nước ấy.

"Xong."

Lâm Chỉ Thủy rửa bút xong liền bê chậu sắt màu xám lên, đổ mực nước bên trong vào gốc cây tùng trước cửa tiệm.

Hắn cũng không biết mực nước có thể tưới cây không, nhưng trong một lần hắn vô tình đổ chậu nước, khiến mực nước vẩy vào trong khoảng đất bên cạnh cây tùng, qua vài ngày sau, hắn phát hiện cây tùng không hề bị ảnh hưởng chút nào, ngược lại còn sinh trưởng tốt hơn.

Vì vậy, từ đó về sau, mỗi lần hắn rửa bút ở cửa, sau khi rửa xong lại trực tiếp dùng mực nước tưới cây, cũng thuận tiện.

'Cây tùng này... Thật sự có phúc, lại có thể hưởng thụ linh dịch như thế.'

Hàn Tố Tâm nhìn thấy cảnh này, không nhịn được âm thầm cảm thán.

Ánh nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ, xua tan vẻ tối tăm trong phòng, ánh sáng trong trẻo ấm áp chiếu vào bình phong tranh sơn thủy, cũng khiến cảnh sơn thủy ở bên trên cũng nhuộm chút nắng sớm.

Sau khi Lâm Chỉ Thủy đứng sau bàn đọc sách, nhìn thoáng qua Hàn Tố Tâm đang đứng bên cạnh, thản nhiên hỏi: “Biết mài mực không?”

“Biết.” Hàn Tố Tâm nói.

“Vậy ngươi đến mài mực đi.” Lâm Chỉ Thủy mỉm cười nói.

“Đây là vinh hạnh của vãn bối.”

Hàn Tố Tâm nghe vậy, lập tức hơi kích động khẽ gật đầu. Nàng đi lên phía trước, hít sâu một hơi, cầm lấy thỏi mực, đổ một chút nước sạch vào, bắt đầu quen thuộc mài mực.

Mài mực là một công việc cần phải có trình độ, mực nước không thể mài quá đậm cũng không thể quá nhạt, vì vậy cường độ không thể quá nhẹ hoặc quá nặng, nếu không rất có thể mực nước sẽ bị thô lại không đều, dùng sức quá nhẹ, tốc độ quá chậm, lãng phí thời gian mực lại bị trôi, dùng sức quá mạnh, tốc độ quá nhanh, thì mực thô lại quá đặc, màu sắc không sáng.

Nàng cũng hiểu rõ, vị tiền bối này yêu thích bình phàm quy chân, đương nhiên nàng sẽ không dùng pháp lực giúp đỡ.

Vì vậy, Hàn Tố Tâm chỉ dùng tay, tiết tấu không nặng không nhẹ di chuyển mài mực.

Nàng vốn là người tính tình điềm đạm, cũng đọc lướt qua thư pháp, mài mực mà thôi, đương nhiên chỉ là chuyện nhỏ.

Mấu chốt nhất là, có cơ duyên may mắn được mài mực cho một tiên gia cao nhân thế này, e rằng cả giới tu hành cũng không tìm được mấy người, sao nàng có thể dùng pháp lực để làm nhanh hơn?

Lâm Chỉ Thủy nhìn thấy tình cảnh này, không nhịn được cũng cảm thấy vui vẻ cầm lấy con dao thủ công để cắt giầy.

Bởi vì cái gọi là, hồng tụ tương ban, bàn tay trắng nõn mài nghiên mực, thư sinh lạc chỉ, phóng khoáng tự do.

Điều này, chỉ sợ đều là giấc mộng chung của người yêu thích thư pháp.

Chỉ tiếc, hồng tụ này không đủ đẹp.

Thế nhưng, khí chất của Hàn Tố Tâm lại rất tốt, chấp nhận dùng tạm đi.

Chỉ chốc lát sau, Lâm Chỉ Thủy cắt xong một đoạn giấy tuyên thành, đặt giấy tuyên thành sang một bên, dùng chặn giấy đè cẩn thận.

Thế nhưng, đoạn giấy tuyên thành được cắt xuống lại không có gì để chặn.

Lâm Chỉ Thủy nhìn quanh bốn phía, cũng không tìm được món đồ chơi nhỏ nào thích hợp để chặn giấy, lại mở ngăn kéo ra nhìn một chút, chợt nhớ ra lúc trước Trình lão gia tử đưa cho hắn một cái thước chặn giấy đá xanh, hắn còn chưa từng dùng qua.

Lúc trước hắn hơi ghét bỏ vì bề ngoài cây thước này quá bình thường, thậm chí hơi khó coi, phá hoại phong cách đại gia thư pháp, vì vậy liền nhét vào trong ngăn kéo chưa từng dùng đến.

Bây giờ dùng một chút cũng không sao.

Bởi vì hắn cũng hiểu rõ, chỉ cần viết thư pháp thật tốt, dù hắn trẻ tuổi đến mức nào, cách ăn mặc bình thường ra sao, những vị khách này đều sẽ không để ý!

Đại gia thư pháp, sao có thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài?

Hắn có được sự tự tin và phong thái thế này, còn phải cảm ơn những vị khách cũ trong tiệm, thật sự quá khách sáo, quá tôn kính hắn, khiến hắn cũng hơi kiêu căng.

Bảo sao lại có một vài võng hồng kiêu căng, thật sự là do fan hâm mộ rất biết khen ngợi.

“Lâm tiên sinh, đã mài mực xong.” Hàn Tố Tâm đặt thỏi mực sang bên cạnh, sau đó đẩy nghiên mực đến trước mặt Lâm Chỉ Thủy.

“Ừm.”

 

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Toàn Thế Giới Chỉ Ta Không Biết Ta Là Cao Nhân

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook