Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Chương 102: Phiên Ngoại 8

Ma An

20/11/2020

Lương Yên nghe xong câu cuối cùng của Lục Lâm, vừa mới còn vênh vang đắc ý trong nháy mắt như bong bóng bị thả khí xẹp lép.

Lục Lâm Thành: "Chờ em qua đây, bái bai."

Anh cúp điện thoại.

Lương Yên cầm di động khóc không ra nước mắt, xém chút nữa lập tức lao xuống máy bay không đi nữa, thế nhưng là cửa khoang đã đóng, máy bay đang chạy trên đường băng, ép người một chút, xông lên trời mây.

Lục Lâm Thành cúp điện thoại xong, cười cười, đưa di động trả lại cho biên đạo, một lần nữa đi đến phòng bếp.

Lúc Lương Yên đến là buổi chiều, nhận điện thoại của người bên tổ tiết mục, sau đó đi đến khách sạn, buổi sáng ngày mai cùng ba người vợ khác đi xe lên trên núi.

Lúc Lương Yên đến ba người vợ khác đều đã đến, mấy người họ ở trong phòng bình luận mấy tập, đều rất quen thuộc, vừa nghĩ tới ngày mai được gặp chồng đều rất hưng phấn, trong mấy người Lương Yên mang theo con trai Bát Bát, Diệp Tô mang theo con trai Kỷ Tiểu Bảo, vợ Vương Hạo là Dương Vi mang theo con gái Tiểu Anh Đào, vận động viên Vũ Lỗi và vợ Vương Văn Văn hai người chưa có con, nghe nói là đang chuẩn bị mang thai.

Mấy người ở trong khách sạn nghỉ ngơi một đêm, bảy giờ rưỡi sáng ngày thứ hai, đúng giờ ngồi xe của tổ tiết mục đi lên núi.

Lương Yên cùng tổ tiết mục đã sớm thương lượng xong không muốn quay chính diện của Bát Bát, sau đó lại đội cho Bát Bát một cái mũ ngư dân* dễ thương, hai mẹ con ngồi lên xe, hướng về phía nơi Lục Lâm Thành ở xuất phát.

Một bên khác, bên trong nông trường, buổi sáng tám giờ chương trình « Người chồng thời hiện đại » phần kết thúc công việc bắt đầu phát trực tiếp.

Khán giả đúng giờ ngồi chờ xem trực tiếp, trực tiếp vừa mở ra, liền thấy bốn người đàn ông đã sớm đợi trước cửa nông trường, mong đợi nhìn về phía đường cái, trông mong ngóng trông. Ngay cả Lục Lâm Thành cả ngày luôn luôn cao lãnh, cũng yên lặng gia nhập đại đội trông mong vợ, ngồi xổm cùng với ba người đàn ông, rất giống bốn tượng đá ngóng trông vợ.

Người xem phát trực tiếp đều bị bức tranh này làm vui vẻ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bốn người đàn ông trông mòn con mắt, tổ tiết mục chỉ nói buổi sáng đến, lại không nói cụ thể mấy giờ, thế là mấy người đàn ông buổi sáng sáu giờ liền rời giường bắt đầu đợi, sợ bỏ lỡ nghênh đón.

Bốn người chờ thành bốn bức tượng đá nhìn vừa chua xót vừa buồn cười.

【 ha ha ha ha ha ha ha má ơi đây chờ mong bao nhiêu a. 】

【 mọi người nhìn dáng vẻ chờ vợ của Lục Lâm Thành, mặt ngoài bình tĩnh nhất kỳ thật dậy sớm nhất chính là anh ấy】

【 thời gian xuống nông thôn dài như vậy khẳng định sẽ nhớ vợ đến điên rồi ha ha ha ha ha ha ha 】

. . .

Bình luận phát trực tiếp toàn những tin gây cười, đàn ông trong nông trường chỉ có trông mòn con mắt các loại, rốt cục, chín giờ sáng, ở đường cái, xuất hiện chiếc xe giống nhau.

Vũ Lỗi chờ mệt mỏi là người đầu tiên thấy chiếc xe kia, lập tức giật mình, chỉ vào hướng ba chiếc xe: "Mau nhìn mau nhìn! Cái kia có phải hay không!"

"Cái nào cái nào?" Ba người đàn ông còn lại đồng thời bị chấn động, thấy ba chiếc xe chậm rãi chạy tới.

Kỷ Hằng thị lực tốt nhất, nhìn thấy chiếc xe có logo của chương trình: "Đúng vậy! Bọn họ tới rồi!"

Đường cái cách nông trường còn một đoạn đường nhỏ, bốn người đàn ông nhìn thấy một chiếc xe, có phần không tin được chạy đến ven đường.

Ba phút sau, một chiếc đậu lại logo chương trình « Người chồng thời hiện đại» dán ở giữa xe, chiếc xe ổn đinh dừng ở ven đường.

Cửa xe mở ra.

Tim mấy người đàn ông đều khẩn trương lên, người xem trực tiếp cũng khẩn trương theo.

Tầm mắt của mọi người đều nhìn chăm chú lên cửa xe, chờ đợi người đầu tiên xuống xe.

Một đôi giày thể thao màu trắng xuất hiện trong ống kính, mọi người không nhịn được muốn thấy chủ nhân của đôi giày thể thao chính thức lộ diện. Đột nhiên, một tiểu gia hỏa đeo cặp sách liền vượt lên trước nhảy xuống.

"Chậm một chút." Diệp Tô nhìn con trai dồi dào tinh lực mỉm cười nói.

Người đầu tiên xuống xe là Diệp Tô và con trai Kỷ Tiểu Bảo.

"Ba ba!" Kỷ Tiểu Bảo nhìn thấy Kỷ Hằng, bổ nhào qua, Kỷ Hằng hơi ngồi xổm người xuống, đem con trai đang nhào tới ôm vào, sau đó đi tới năm chặt tay Diệp Tô, nhìn xem đây là người vợ xinh đẹp cố ý xin nghỉ phép ở đoàn phim của anh, rất có một chút gì đó khoe ân ái với mọi người: "Em không phải nói muốn quay phim không đến sao?"

Diệp Tô liếc anh một chút: "Là ai ở trong điện thoại lấy cái chết uy hiếp, nói em lần này nếu không đến anh về nhà liền mang theo con trai rời nhà ra đi."

Kỷ Hằng: "... . . ."

Bình luận: 【 ha ha ha ha ha ha ha 】

【 lấy cái chết uy hiếp, tui thấy má ơi làm sao có thể dễ thương như vậy 】

【 Người đàn ông phía sau, Kỷ Hằng tâm thật chua chát A ha ha ha a 】

【 còn rời nhà trốn đi ha ha ha ha ha ha ha, tui mười năm trước cũng không lấy cái cớ này uy hiếp mẹ tui đâu 】

Vợ Vũ Lỗi và Vương Hạo là người thứ hai và thứ ba bước xuống, hai cặp vợ chồng đều rất ngọt ngào, nhất là vợ chồng Vũ Lỗi và Vương Văn Văn tân hôn chưa lâu, còn ở trước ống kính hôn một cái. Bình luận đều đang cảm thán vẫn là người trẻ tuổi thoải mái, gặp nhau liền hôn.

Vợ con của ba người đàn ông đều đã xuống xe, cuối cùng còn lại, chỉ có còn Lục Lâm Thành cô đơn trông mong nhìn chằm chằm cửa xe.

Cuối cùng thấy một đôi mẹ con ra rất chậm, Lục Lâm Thành kiên nhẫn nghe động tĩnh trong xe, chờ vẫn luôn chờ. Đầu tiên nhìn thấy một cái mũ đánh cá siêu cấp dễ thương, xuất hiện trước cửa xe.

Nhìn vào, là một đứa bé thấp thấp mềm mại, như một cây nấm nhỏ xinh đẹp, xuất hiện trước cửa xe.

Bình luận: 【 a! Bát Bát! Bát Bát! 】

【 mũ thật đáng yêu quá a! 】

【 Bát Bát đến rồi! 】

Bát Bát chỉ mới hai tuổi lẻ tám tháng chân không dài giống như Kỷ Tiểu Bảo bốn tuổi, có thể lập tức nhảy xuống xe, người lớn vừa nhấc chân liền có thể bước xuống bậc thang ở cửa xe, đối với chân ngắn của Bát Bát là một chướng ngại vô cùng chật vật, chỉ thấy tay nhỏ của bé vịn khung cửa, nghiêm túc duỗi ra chân ngắn thử thăm dò có thể với tới mặt đất hay không, nhưng rõ ràng chân nhỏ của bé còn cách mặt đất một khoảng cách nhất định, thế là Bát Bát thu hồi chân ngắn, cúi đầu nhìn bậc thang cao cao, tựa hồ suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống.

Đứa bé quá nhỏ, mỗi một động tác đều cẩn thận cực kỳ, giống như là động tác chậm.

Lục Lâm Thành trên mặt mang ý cười, ánh mắt ôn nhu, lẳng lặng mà nhìn con trai đang cố gắng xuống xe, không có ý đi lên trợ giúp.

Bát Bát đầu tiên là ngồi xuống giống như một cây nấm, sau đó lại mềm mại nằm xuống, cơ thể bé ghé vào trên sàn xe, chân ngắn phía dưới thò xuống mặt đất.

Quả nhiên nằm sấp so với đứng ổn định thuận tiện hơn, chân nhỏ của Bát Bát dẫm lên mặt đất, thuận lợi tự lực cánh sinh đứn xuống đất.

Người xem phát trực tiếp sắp bị màn xuốnh xe của Bát Bát làm dễ thương đến phát điên rồi.

【 Mọe nó tại sao có thể có đứa bé đáng yêu như thế, quá đáng yêu a what the fuck a a a a 】

【 xuống bậc thang cũng muốn mạng vậy rồi, máu của tui sắp hết rồi a a a 】

【 Bát Bát là ăn đáng yêu mà lớn lên sao! 】

【 cầu Lương Yên Lục Lâm Thành lên mạng dạy làm sao có thể sinh ra một đứa bé đáng yêu như vậy ┭┮﹏┭┮ 】

【 Bát Bát ma ma yêu con! 】

【 không được, tui đã bị dễ thương tấn đông đến không cách nào có lí trí, cần Bát Bát hôn hôn mới có thể khôi phục. 】

【 không được, tui tuyên bố, cái này không phải Bát Bát, đây quả thực là Hiên Viên dễ thương trời cho! 】

【 ha ha ha dễ thương trời cho cái quỷ gì 】

Chỉ thấy sau khi Bát Bát xuống xe đứng vững, còn cúi xuống, dùng bàn tay nhỏ nghiêm túc vỗ vỗ quần áo cọ vào mặt đất vừa rồi.

Lại là một cái bạo kích, người xem trực tiếp bị dễ thương tấn công đến kêu than dậy khắp trời đất.

Bát Bát phủi xong quần áo, đứng thẳng lên, nhìn thấy Lục Lâm Thanh vẫn luôn đứng yên lặng ở đối diện nhìn bé, nghiêng ngả chạy tới: "Ba ba."

Bát Bát ôm chặt lấy đùi Lục Lâm Thành.

Lục Lâm Thành nâng đỡ cái đầu nhỏ đội nón của con trai, sau đó nhìn thấy đằng sau con trai, Lương Yên ngáp một cái đứng ở trước cửa xe.

Buổi sáng hôm nay cô thức dậy rất sớm, phải chăm sóc con trai ăn sáng rửa mặt, mặc quần áo, mình bởi vì muốn lên hình cho đẹp còn phải trang điểm, cho nên vừa lên xe liền buồn ngủ, ngủ đến hiện tại mới tỉnh lại.

Lương Yên ngáp xong, vẫn còn buồn ngủ nhìn Lục Lâm Thành nắm tay con trai đợi cô.

"Ma ma buồn ngủ, muốn đi ngủ." Bát Bát ôm đùi Lục Lâm Thành hồn nhiên nói.

Lương Yên trừng mắt nhìn ép mình phải tỉnh táo, đang chuẩn bị chen chân vào xuống, Lục Lâm Thành lại đột nhiên đi tới, trực tiếp vòng qua ôm eo cô, đem Lương Yên lười biếng ôm xuống xe, nhẹ nhàng để dưới đất.

Mọi người còn chưa hồi phục sức lực bị sự đáng yêu của Bát Bát: ! ! !

Xảy ra một bất ngờ một ngụm thức ăn cho chó thật lớn!

Một bên là con trai gian nan ương ngạnh một mình nằm sấp xuống xe, một bên là ôn nhu trực tiếp ôm vợ xuống xe.

Tất cả mọi người bị hành động Lục Lâm Thành làm chấn kinh.

Lúc này đại ca quay phim đột nhiên cho Bát Bát một cái đặc tả, chỉ thấy bé đứng ở nơi đó, nhìn thấy ba ba đem ma ma ôm xuống, cũng chỉ sửng sốt một chút. Tựa hồ chuyện này đã thành thói quen, lại lập tức khôi phục vui vẻ, bước chân ngắn chạy tới ôm hai cái đùi.

Bình luận:

【 Lục Lâm Thành con của anh là phụ kiện tặng kèm khi mua điện thoại sao! 】

【 còn có thể là nhặt trong thùng rác. 】

【 Thật là, Vợ là chân ái con trai là ngoài ý muốn. 】

【 Bát Bát là đứa bé thê thảm nhất ha ha ha ha ha ha ha a 】

【 thức ăn cho chó lạnh lùng đập lên mặt Bát Bát loạn xạ ha ha ha ha ha ha ha 】

【 tui cũng muốn được ôm xuống như vậy, tui thật chua, thật chua. 】

【 dáng vẻ Lương Yên chưa tỉnh ngủ thật đáng yêu nha! 】

【 tui biết Bát Bát vì cái gì ngọt như vậy rồi! Mỗi ngày ở trong nhà ăn thức ăn cho chó siêu ngọt của cha mẹ ruột, có thể không ngọt hả! 】

【 Lục Lâm Thành thật sủng a 】

Thức ăn cho chó bay loạn một ngày cứ như vậy mở màn.

Đầu tiên bốn người vợ đi thăm nơi ở của chồng mình những ngày này.

Lương Yên ở chương trình đã thấy qua căn phòng nhỏ của Lục Lâm Thành, vốn cho rằng hôm nay đến nó vẫn tệ như vậy, đi tới rồi mới phát hiện căn phòng này so với lúc Lục Lâm Thành vào ở đã có không ít biến hóa.

Gian phòng sạch sẽ sáng bóng, đồ vật đều bày ngay ngắn rõ ràng, đèn điện luôn lấp lóe cũng đổi thành đèn chân không, cửa sổ không rèm thành cửa sổ có rèm, ngay cả trên giường, cũng có thêm ba cái gối đầu.

Hai cái gối lớn, ở giữa có một cái gối nho nhỏ.

Lương Yên ngửi được trong phòng này có mùi thơm nhàn nhạt.

Cô vừa quay đầu lại, thì ra trong phòng có trưng hai bó hoa sơn chi.

Hoa sơn chi được cắm vào bình nước suối cắt ra phân nữa, những đóa hoa màu chấn chen lấn tràn đầy ở miệng bình.

"Lấy một chút." Tay nhỏ của Bát Bát để ở trên mép bàn, dùng ngón tay nhỏ lấy hoa sơn chi.

Lục Lâm Thành: "Hôm qua đi ngang qua nhà một ông lão thấy trong nhà có cây hoa sơn chi, liền thuận tiện hái một ít."

Lương Yên "A" một tiếng, hiện tại Lục Lâm Thành, só với người đàn ông ngày hôm qua ở trong điện thoại nói cô thiếu lamg là cùng một người à.

Người xem thấy cảnh một nhà ba người, ngọt đến khong chịu được.

【 Lục Lâm Thành thật cẩn thận a, còn chuẩn bị hoa. 】

【 rõ ràng là cố ý hái cho Lương Yên đó, nói cái gì thuận tiện hái, đê tiện! 】

【 Bát Bát tới cho dì hôn hôn một chút nào 】

【 cảm giác Lục Lâm Thành cùng Lương Yên kết hôn rồi ly hôn chỉ giống như là ngày hôm qua, chỉ chớp mắt con cũng có thể xuống đất chạy nhảy. 】

【 hai người này có thể đi cùng nhau đến hiện tại khẳng định cũng không dễ dàng, chúc phúc 】

Bát Bát tại phòng ba ba lanh lợi một hồi, đột nhiên đứng thẳng dậy: "Ma ma, con muốn xuỵt xuỵt."

Lục Lâm Thành nghe con trai muốn đi xuỵt xuỵt, lập tức kéo tay nhỏ hướng về phía phòng vệ sinh của nông trường.

Lục Lâm Thành: "Anh dẫn con đi."

Lương Yên gật gật đầu: "Được."

Cô ở trong phòng an tâm chờ, thế nhưng qua một hồi lâu, Lục Lâm Thành và con cũng chưa trở lại.

Lương Yên sợ con trai bị tiêu chảy, cũng vội vàng đi theo.

Lương Yên ở ngoài phòng vệ sinh gõ cửa một cái: "Có ai ở đây không?"

"Vào đi." Cửa đột nhiên bị người khác mở ra.

"Hai người tại sao lại lâu như thế. . . Ừ ừm!" Lương Yên vừa vào cửa, còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên bị người ta nắm lấy cổ tay, ấn đến trên tường.

Lục Lâm Thành đưa tay chặn Lương Yên lại, nhiều ngày như vậy nỗi nhớ đều tụ lại, vừa rồi gặp trở ngại ống kính, hiện tại rốt cục có thể đem người ôm vào ngực, mạnh mẽ hôn.

Lương Yên nghe được hơi thở quen thuộc của Lục Lâm Thành, nhìn sang bên cạnh thấy con trai đang quay mặt vào góc tường không được nhìn, khe khẽ thở dài, sau đó đưa tay ôm cổ Lục Lâm Thành, nhiệt tình đáp lại.

Môi lưỡi của người đàn ông điên cuồng ở tại môi cô, cạy mở hàm răng của cô, liều mạng dây dưa.

Lương Yên bị hút đến lưỡi run lên.

Cô hiện tại đã vững tin.

Đây đúng là người đàn ông xấu xa ngày hôm qua ở trong điện thoại nói cô thiếu làm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook