Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Chương 97: Phiên Ngoại 3

Ma An

20/11/2020

Đêm đó, hot search chiếc váy của Lương Yên còn chưa hết hot, Lục Lâm Thành yên lặng online, rất hào phóng đăng Weibo tuyên bố mình được làm baba với mọi người.

Mọi người lúc này mới kịp phản ứng thì ra tấm ảnh kia Lương Yên hơi lồi bụng thật sự là mang thai.

Cho nên không phải là ăn quá no Yên vậy mà đã là người phụ nữ có thai Yên a!

Nói đi nói lại, Lương Yên gầy như vậy, bụng nhỏ lồi ra như vậy chắc chắn là có rồi.

Fan hâm mộ đầu tiên là giật mình, sau đó lập tức bao phủ trong niềm vui sướng, đắc ý.

Vẫn là Lương Yên người ta, sau khi kết hôn chưa từng đề cập tới việc mang thai, vừa nói ra, thì chính là chia sẻ niềm vui cho mọi người.

【 chúc mừng Yên Yên chúc mừng Lục Lâm Thành! 】

【 oa con gái tui cũng phải làm mẹ rồi, cảm giác việc Yên Yên nhảy «cheer up! » ở thi đấu thể dục thể thao và thi ném đĩa sắt giống như là chuyện của ngày hôm qua. 】

【 trời ạ con của hai người này lớn lên sẽ rất đẹp nha, tui nhan khống tui vô cùng thỏa mãn. 】

【 nhanh như vậy liền mang bầu! Đoán xem Anh Tuấn sẽ có con trai hay con gái.】

【 nhìn Yên Yên từ từ trưởng thành thật rất cảm động, mọi người những ngày này cũng không cần đi quấy rầy, chúc Yên Yên bình an sinh bánh bao! 】

... . . .

Cũng không biết có phải hay không bởi vì vài tiếng "ba ba" kia, Lương Yên lúc đi khám thai lần sau các chỉ tiêu đều hết thảy bình thường, ngay cả đường huyết cũng giảm xuống phạm vi bình thường, có thể ăn bình thường trở lại. Nhưng cô vẫm duy trì phẩm đức nghề nghiệp là một nữ diễn viên, ăn uống vẫn phải chú ý, tay chân sau khi mang thai vẫn mảnh mai, chỉ có bụng là to lên, tương lai sau khi sinh đứa bé giảm cân cũng không khó lắm.

Oắt con tại trong bụng Lương Yên vui sướng lớn lên, lúc sáu tháng mặc áo thun rộng nhìn từ phía chính diện đều bình thường, nhưng khi nhìn từ khía cạnh đã rất rõ ràng, mỗi ngày ở bên trong hoạt động tay chân một chút, đấm đá đến quên cả trời đất.

Đạo diễn Lục Lâm Thành quay xong bộ phim mới, cũng không nhận thêm lịch trình nào khác, ở nhà an tâm chăm sóc Lương Yên cho đến lúc sinh.

Lương Yên mang thai nội tiết tố kích thích tính tình đặc biệt lớn, thường xuyên vì một việc nhỏ mà phát cáu, Lục Lâm Thành biết cô mang thai vất vả, đều dỗ dành khuyên, bị bao nhiêu ủy khuất cũng không dám phàn nàn, Khương Mộc đi thăm mấy lần, thấy Lương Yên ngồi ở trên ghế sa lon xem tivi, Lục Lâm Thành bận trước bận sau vừa đút nước trái cây vừa xoa chân, âm thầm cảm thán Lục Lâm Thành sống giống như đại thái giám bên cạnh Hoàng Hậu nương nương.

Lương Yên luôn luôn mệt rã rời, hiện tại mỗi đêm ngủ rất sớm, Lục Lâm Thành phối hợp giờ làm việc và nghỉ ngơi với cô, cũng sớm lên giường, đem cô ôm trong ngực.

Lương Yên chờ anh vừa lên giường, lập tức giống như con chó con nằm trên người anh, bắt đầu có chút tham lam hương vị trên người anh.

Một mực ngửi, ngửi đến độ rất nhanh sẽ mê say.

Hình dung loại hương vị này như thế nào? Không phải hương thơm của sữa tắm, cũng không phải loại mùi thơm nhẹ nhàng khoan khoái bình thường trên người anh, mà là một loại, Lương Yên ngửi, rất đặc biệt, cho dù nước hoa cũng không thể bằng được, là hương vị của hormone nam tính.

Lương Yên cũng không biết có phải hay không bởi vì sau khi mang thai lỗ mũi mình đều biến thành bén nhạy, mấy tháng đầu còn tốt, cô ngửi đến hương vị trên người anh rất an tâm, mỗi đêm đều ngủ như chết, nhưng hiện tại bụng cũng bắt đầu lớn, hương vị trên người anh biến đổi rất kỳ diệu, ngược lại không làm cho cô an tâm nữa, trong lòng khó chịu không hiểu được, nhưng lại không nói ra được là chỗ nào khó chịu, cái loại cảm giác ngứa lại cào không được, thực sự có chút tra tấn người.

Lương Yên bắt đầu ở trên người anh ngửi đông ngửi tây, bộ dáng giống như một con chó con vậy.

Lục Lâm Thành không biết những biến hóa cảm nhận của Lương Yên, chỉ cảm thấy Lương Yên ở trên người anh ngửi tới ngửi lui cảm giác có chút là lạ, dùng bàn tay kéo lấy cái ót của cô, hỏi: "Thế nào? Có cái hương vị gì sao?" Lục Lâm Thành có đôi khi sẽ ra cửa, gặp người khác chỉ cần có người đó có hút thuốc lá, anh sau khi về nhà chuyện đầu tiên chính là tắm rửa thay quần áo, cẩn thận từng li từng tí không cho Lương Yên ngửi thấy.

Lương Yên từ trong ngực anh nâng lên cái đầu nhỏ: "Lục Lâm Thành, anh nghe cho kĩ nha."

Lục Lâm Thành sau khi nghe được không khỏi có chút bất ngờ, Lương Yên làm sao bắt đầu nói trên người đàn ông có mùi dễ ngửi, hương vị trên người anh không giống trước kia? Không có a.

"Ngoan, ngủ đi." Lục Lâm Thành sờ lên bụng Lương Yên.

Lương Yên không đáp lời, một bên ngửi hương vi trên người anh, một bên trong ngực anh cọ xát.

Lục Lâm Thành hôn lên trán cô.

Lương Yên cách cái áo ngủ sờ cơ bụng của anh, rất cứng rắn.

Lục Lâm Thành dùng tay thuận theo lưng cô vuốt làn tóc dài mềm mại như tơ lụa của cô.

Sau đó Lương Yên đem đầu chôn ở cổ anh, hung hăng hít lấy hương vị trên người anh, giương mắt nhìn Lục Lâm Thành đã nhắm mắt, răng nhẹ nhàng cắn môi dưới, tay nhỏ vừa rồi sờ cơ bụng bắt đầu thần không biết quỷ không hay thuận theo bụng dưới của anh trượt xuống dưới.

Lục Lâm Thành đương nhiên sẽ cảm giác được động tác nhỏ của cô, bắt lấy tay nhỏ lén lút không an phận của Lương Yên, đem để trước ngực.

Bị bắt được Lương Yên vểnh vểnh miệng lên.

Người đàn ông nhỏ mọn, có giá như vậy sao, đụng cũng không cho đụng thử, tựa như cô muốn làm gì anh vậy, rõ ràng cô làm gì có cái kia.

Lương Yên trở mình ngủ.

Chỉ chốc lát sau liền ngủ thiếp đi, nhưng mà đêm nay lại bắt đầu nằm mơ.

Lương Yên đã lớn như vậy rồi đây là lần đầu tiên có giấc mơ loại này, khung cảnh trong mơ chân thực không tả nổi, Lương Yên rốt cuộc cũng biết mấy ngày điều khiến cô ngứa lại không thể cào là gì, cái mà cô vẫn luôn khao khát là cái gì, trong lúc ngủ mơ bắt đầu đỏ mặt đến lợi hại, tần suất hô hấp có chút tăng tốc, bên trong miệng thậm chí còn phát ra vài tiếng như có như không ưmmm.

Lục Lâm Thành từ trước đến nay ngủ không sâu, nghe được tiếng thở gấp của Lương Yên lập tức tỉnh.

Chỉ là anh sợ tranh cãi với Lương Yên, nên một mực lẳng lặng chờ đợi, cũng không bật đèn.

Lương Yên không bao lâu cũng từ trong mơ tỉnh lại.

Lục Lâm Thành nhìn thấy Lương Yên mở mắt sau đó đôi mắt phản chiếu ánh sáng nhạt.

Lương Yên tựa hồ không biết anh đã tỉnh, ở trong chăn hít thở sâu đến mấy lần, mới đưa tay mở đầu ngọn đèn nhỏ ở đầu.

Kết quả mở xong đèn quay người lại liền thấy Lục Lâm Thành đang nhìn cô chăm chú.

Lục Lâm Thành nhìn thấy gươnh mặt đỏ bừng của Lương Yên, đem người ôm vào trong ngực, vỗ nhè nhẹ lấy lưng trấn an: "Làm sao vậy, có phải hay không mơ thấy ác mộng? Đừng sợ, anh ở đây."

Lương Yên ở trong ngực Lục Lâm Thành, trong lòng vẫn còn sót lại vẻ nóng loạn ở trong mơ, nhưng nhớ lại lại có mấy phần ngọt ngào vui mừng.

Lục Lâm Thành ở trên bụng cô sờ sờ, hỏi: "Có muốn uống chút nước hay không, anh đi lấy cho em."

Lương Yên nghe được lời nói ân cần của anh, cảm nhận được tay đặt ở trên bụng, lúc này mới ý thức được cái gì, mặt đột nhiên càng đỏ, trong lúc nhất thời xấu hổ không chịu nổi.

Lương Yên dùng sức lắc đầu biểu thị không muốn uống nước.

Lục Lâm Thành chỉ cảm thấy Lương Yên sau khi tỉnh mộng phản ứng có chút kỳ quái, nhưng rốt cuộc là làm sao quái, anh lại không thể nào nói được.

Kim đồng hồ chỉ hướng rạng sáng hai giờ, Lục Lâm Thành cho chỉnh lại gối và chăn cho Lương Yên, ôn nhu nói: "Không còn sớm nữa, mau ngủ đi."

Lương Yên nhìn thấy anh ân cần như vậy, cảm giác tội lỗi trong lòng lại càng thêm sâu nặng.

Lương Yên được chăn mền bao phủ một hồi lâu trong lòng ngày càng kiên quyét, cuối cùng vẫn là lộ ra đầu, quyết định nói cho anh biết chuyện này.

"Lục Lâm Thành, chồng ơi." Cô vận dụng hai cái xưng hô này, nhẹ nhàng hô.

Lục Lâm Thành lại coi như là Lương Yên mơ về tuổi thơ, đau lòng đến rối tinh rối mù: "Ngoan, không sao, anh ở đây."

Lương Yên do dự mở miệng: "Em vừa rồi, ừm, trong giấc mộng."

Lục Lâm Thành vỗ nhè nhẹ lấy lưng cô: "Anh biết. Không sao, ngủ đi."

"Anh nghe em nói đi" Lương Yên ở trong chăn thủ chỉ, "Đúng đấy, em là, ừm, mơ đến cái loaiu mộng kia đó."

"Loại nào. . . Mộng." Lục Lâm Thành tựa hồ nghĩ đến cái gì, cứng nhắc hỏi.

Lương Yên nhíu mày xoa mắt: "Chính là. . . Mộng xuân."

Tay Lục Lâm Thành xoa lưng cứng lại.

Lương Yên cảm nhận được anh cứng ngắc, trống trống má, vẫn là quyết định thẳng thắn, nói: "Mà chính là cái kia, nam chính trong mộng, có khả năng, khả năng không phải anh."

Lục Lâm Thành: "... . . ."

Lương Yên sau khi nói xong cúi đầu không dám nhìn biểu cảm của anh, kỳ thật cô cũng không biết người trong mộng là ai, bởi vì người kia giống như là không có mặt vậy, dù cho có, cô cũng không có chú ý nhìn.

Lương Yên trong lòng áy náy, nhưng nghĩ lại, lại cảm thấy mình mơ thấy loại mộng này tất cả đều là do Lục Lâm Thành.

Sau khi cô mang thai bởi vì nội tiết tố vốn là đã mẫn cảm, những ngày này trôi qua y gang vợ chồng già quên mình còn có nhu cầu, Lục Lâm Thành là giống đực hormone không có lúc nào khắc chế lại khi ở bên cạnh cô "Câu dẫn" lấy cô, thế nhưng anh "Câu dẫn" người ta lại không tự biết, còn nghiêm chỉnh không tưởng nổi, ngay cả để cô kiểm tra cũng không chịu.

Cô trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, muốn phát tiết nhưng lại không tìm thấy chỗ để phát tiết, cho nên hãy nằm mơ.

"Trách anh đó. Ai bảo anh nhỏ mọn như vậy." Lương Yên đột nhiên lí lẽ hùng hồ "Chính là anh mỗi ngày ở bên cạnh em lại không cho phép em đụng, rất khó chịu, chẳng lẽ còn không cho phép em nằm mơ à."

"Đều tại anh đều tại anh." Lương Yên đưa đôi bàn tay trắng như phấn không ngừng đánh lên người anh.

Lục Lâm Thành chịu đến mấy lần, mới bắt lấy tay nhỏ của Lương Yên, ghi nhớ trong bụng của cô còn có một bé con, nhịn xuống cảm giác muốn đem cái người không có lương tâm này khiêng đi, hít sâu hai cái, hỏi: "Là ai?"

Lương Yên: "Hửm?"

Lục Lâm Thành nhắm mắt một chút, biểu hiện có chút thống khổ, trong lòng khổ sở: "Nam chính, là ai?" Ang đây là tạo cái nghiệt gì.

Lương Yên nhìn chăm chú Lục Lâm Thành nhớ lại một chút, sau đó chậm rãi lắc đầu: "Em không biết là ai, trong mơ không thấy mặt, chỉ là cảm giác không phải anh thôi, nhưng cũng không phải người khác."

Lục Lâm Thành nghe được câu trả lời xác định về nhân vật nam chính sau đó mới thở dài một hơi, chỉ là nghe cô nói không phải anh lại có chút tức giận, sau đó tay chỉ nhẹ nhàng đụng một cái lên eo Lương Yên, Lương Yên lập tức lẩm bẩm một tiếng.

Lục Lâm Thành cảm nhận được cô rấy mẫn cảm, bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó chăm chú nhìn Lương Yên, nghiêm túc nói: "Vậy bây giờ cho em thêm một giấc mộng, em nhìn kỹ, nhìn rõ ràng, nhân vật nam chính là anh, chỉ có thể là anh, biết không?"

Lương Yên lập tức nhu thuận gật đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook