Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Chương 94

Ma An

20/11/2020

Lương Yên đang thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt, nhìn Lục Lâm Thành bên cạnh, lại nhìn ống kính trước mặt, cuối cùng cũng nhoẻn miệng cười.

Khung cảnh được chụp lại, sau đó dán vào sổ đỏ, từ đây hai người lại là quan hệ vợ chồng hợp pháp.

Lương Yên từ lúc cục dân chính đi ra, trong túi cất sổ đỏ như bảo bối lúc về nhà cô vẫn còn sốc.

Cô cứ như vậy gả đi. . .

Cô cứ như vậy bị người ta dẫn đi. . .

Cô lại từ người phụ nữ độc thân trở thành phụ nữ đã lập gia đình. . .

Ai. . .

Lục Lâm Thành mẫn cảm phát hiện Lương Yên cả người đều ủ rũ.

Hai người về nhà, Lương Yên vào cửa trước, đá rơi giày cao gót trên chân xuống, mang dép lê bước vào thư phòng.

Lục Lâm Thành đi theo ở phía sau, nhìn bóng lưng Lương Yên một chút, sau đó ngồi xổm người xuống, đem giày bị Lương Yên bị đá loạn thất bát tao xếp lại ngay ngắn, rồi đi theo vào.

Trong thư phòng, Lương Yên ngồi trên ghế, không nói một lời nhìn bốn đồ vật ở trên bàn.

Đây là giấy kết hôn của ba năm trước, thỏa thuận ly hôn, giấy chứng nhận ly hôn và giấy kết hôn của ngày hôm nay của cô và Lục Lâm Thành.

Lương Yên lẳng lặng nhìn những thứ này, không biết nên hình dung cảm giác trong lòng như thế nào.

Người khác đều chỉ cần một tờ giấy kết hôn màu đỏ kết hôn liền kết thúc, cô mới hai mươi bốn tuổi, đã có nhiều giấy chứng nhận như vậy.

Lục Lâm Thành lúc này cầm một thứ trong tay tiến đến, kéo cửa ra.

Ạn ngồi vào chỗ đối diện Lương Yên, nhìn thấy trước mặt Lương Yên bày biện các loại giấy chứng nhận, Lương Yên lại nhìn những giấy chứng nhận này đến xuất thần.

Giấy kết hôn, chứng nhận ly hôn, rồi lại giấy kết hôn.

Anh thừa nhận, khi Lương Yên làm dáng vẻ ngớ ngẩn rất đáng yêu, nhưng đi lĩnh chứng chính là đại sự cả đời, đáng yêu qua đi, lúc sau hẳn là chăm chú.

Lương Yên nhìn thấy Lục Lâm Thành cũng tiến vào, cánh tay đỡ đầu, một tay ngón tay chỉ vào mặt bàn hỏi: "Anh làm sao biết được nick phụ của em?"

Lục Lâm Thành nở nụ cười: "Cũng không khó đoán."

"Tốt a." Lương Yên mấp máy môi, không vì chuyện này mà gây cãi nhau, hai người ở cùng một chỗ lâu như vậy, bị ạn phát hiện những chi tiết để lại cũng rất bình thường.

Lục Lâm Thành đưa tay bắt lấy một tay của Lương Yên, đem hộl trước mặt mình giao cho cô.

Lương Yên nhìn thấy cái hộp này cũng không nhỏ lắm, nhưng lại không phải là hộp quà, nghi hoặc hỏi: "Đây là cái gì?"

Lục Lâm Thành: "Em mở ra nhìn xem."

Lương Yên bán tín bán nghi mở cái nắp ra, khi nhìn thấy đồ vật bên trong hô lên một tiếng.

Tất cả đều là trang giấy.

Lương Yên cầm lấy mặt ngoài tờ thứ nhất giấy có chút ố vàng, sau khi nhìn thấy nhịn không được cười khúc khích.

Giấy khai sinh của Lục Lâm Thành, dưới góc phải còn có một cái dấu chân đáng yêu, là năm đó khi Lục Lâm Thành sinh ra đời in vào.

Lương Yên đem tấm giấy khai sinh này để qua một bên, sau đó lại nhìn thấy tấm hình ở phía dưới.

Là lúc một tuổi Lục Lâm Thành chọn đồ vật đoán tương lai, đứa bé mập mạp nằm rạp trên mặt đất, vô cùng khả ái.

Lương Yên không nghĩ tới Lục Lâm Thành cơ bụng sáu múi khi còn bé mập mạp như một viên thịt, thế là cười càng vui vẻ hơn.

Lục Lâm Thành nhìn thấy Lương Yên cười, sau đó ngồi vào bên cạnh Lương Yên, bắt giải thích từng tấm ảnh cho Lương Yên.

"Đây là ảnh lúc anh một tuổi chọn đồ vật đoán tương lai, khi còn bé rất mập." Anh đem tấm hình kia lấy ra "Nghe nói anh lúc ấy nắm một cái bàn tính, nhưng xem ra có vẻ như không chuẩn lắm, anh hiện tại không có làm về tài vụ."

"em thấy rất chuẩn mà." Lương Yên đính chính lại, mặc dù thực tế không có lấy bàn tính, nhưng mà trong lòng bàn tính có để rất nhiều ngôi sao, đã sáo lộ cảm giác lộn xộn của cô khi lĩnh chứng kết hôn.

Lục Lâm Thành buông ảnh chụp xuống, lấy một tấm rồi lại một tấm ra ngoài.

"Đây là giấy chứng nhận anh nhập học vào nhà trẻ."

"Đây là lúc anh năm tuổi."

Tấm hình này trên mạng cũng có, đây là tấm ảnh tuổi thơ duy nhất Lục Lâm Thành công khai, bé trai năm tuổi mặc một bộ đồ tây đen, dựa vào gương mặt đẹp còn có cơ thể mập mạp, nhưng dựa vào hình dáng ngũ quan đã thể hiện rõ tương lai hại nước hại dân đơn giản.

"Đây là phiếu điểm khi anh tốt nghiệp tiểu học."

Lương Yên nhìn thấy giấy chứng nhận tốt nghiệp tiểu học của Lục Lâm Thành được in ấn rất tinh xảo, tất nhiên đây là trường học quốc tế rất nổi tiếng trong giới nhà giàu.

Cô lặng lẽ bậm môi.

Lúc anh mặc đồng phục mỗi ngày đều đi ô tô vô cùng an toàn đi học, thì cô cũng vừa mới bắt đầu ở trường thể thao nâng tạ đấy.

"Đây là ảnh chụp đội khúc côn cầu của anh thời trung học."

Lương Yên nhìn thấy những người chụp ảnh cùng Lục Lâm Thành đều là những thiếu niên ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, thời trung học Lục Lâm Thành đã đi nước ngoài du học.

Ảnh chụp là chụp lúc thi đấu khúc côn cầu ở trường học, mười mấy người thiếu niên mặc đồng phục đen đỏ phối với nhau, lấy mũ bảo vệ xuống để riêng một chỗ rồi chụp ảnh chung.

Lương Yên liếc thấy mái tóc màu đen của Lục Lâm Thành, anh ở giữa lệch về trái một chút, dáng vẻ lúc mười bốn mười lăm tuổi, ngũ quan thiếu niên rõ ràng còn ngây thơ, nhưng ánh mắt lại để lộ ra độ thành thục không phù hợp tuổi tác, đồng phục đỏ thẫm của khúc côm cầu càng làm nổi bật thêm làn da tái nhợt của anh, vẻn vẹn đứng ở nơi đó, khí chất thanh quý lãnh nghị.

Lương Yên nhìn thấy thiếu niên Lục Lâm Thành chơi khúc côn cầu, lại lặng lẽ bậm môi một lần nữa.

Bởi vì lúc đó cô vẫn còn ở trường thể thao nâng tạ.

Lục Lâm Thành lấy tiếp, là bảng thành tích và giấy chứng nhận tốt nghiệp của amh, còn có ảnh chụp của anh từ trung học đến đại học.

Lương Yên phát hiện khi còn bé Lục Lâm Thành là một cục thịt rất đáng yêu, nhưng vào thời kỳ thiếu niên Lục Lâm Thành cơ hồ mỗi tấm ảnh đều xụ mặt, ánh mắt bất cần đời, cực kỳ giống chủ nghĩa tư bản phương tây trong tiểu thuyết ngạo mạn cố chấp.

Tuổi còn nhỏ vì sao mỗi ngày đều không cao hứng? Lương Yên âm thầm lắc đầu, cô hàng năm ở trường thể thao cử tạ đều sống thật vui vẻ, người này mỗi ngày hưởng thụ tài nguyên giáo dục của tư bản chủ nghĩa mà còn có dáng thẻ mang thâm thù đại hận.

Lục Lâm Thành chú ý tới chi tiết nhỏ của Lương Yên, nhìn mình trong ảnh mình vĩnh viễn lạnh mặt và môi mím chặt, mở miệng nói: "Khi đó cha mẹ anh ly hôn."

Cha mẹ Lục Lâm Thành là liên hôn gia tộc, vốn không có cơ sở tình yêu, anh từ nhỏ đã được bảo mẫu chăm sóc lớn lên, lúc học trung học được cha mẹ cho ra nước ngoài, coi như rốt cục ba người một nhà cũng có thể ở cùng một chỗ, lại phát hiện cha mẹ hai người đã sớm liền ly hôn, ai cũng có bạn đời mới. Trước kia lúc về nước hòa hợp hài hòa, đều là diễn cho anh cùng trưởng bối trong nhà xem.

Lục Lâm Thành không tiếp nhận được chuyện này, vốn tính tình không hoạt bát lại trở nên càng ngày càng kiệm lời ít nói, anh sống ở ký túc xá tư nhân trung học, học phí cao đến tắc lưỡi, cha mẹ lo xây dựng một gia đình mới, cũng không quan tâm đến anh.

Lương Yên biết chuyện cha mẹ Lục Lâm Thành ly hôn, nhưng lại không thể liên hệ được với chuyện này, lại không nghĩ rằng lúc thanh thiếu niên Lục Lâm Thành vẫn luôn mặt thối sầu não uất ức lại là bởi vì cái nguyên nhân này.

Cô mẹ nó có tuổi thơ gian nan như vậy cũng đều gắng gượng sống rất tốt, Lục Lâm Thành bởi vì cha mẹ ly hôn, là người ở ở giữa không tiếp nhận được tên tuổi dậy thì rơi vào trong bóng tối, từ đây càng ngày càng lạnh lùng hơn nữa càng ngày càng xấu bụng còn thích đối với sử dụng lãnh bạo lực với người ta.

Trên đời này tại sao có thể có những loại người như thế cái loại người rõ ràng bụng đang đói có người mời ăn thì kêu lại kêu no rồi từ chối a!

Lương Yên rốt cục nhịn không được, một lời khó nói hết nhìn anh một chút: "Lục Lâm Thành, anh thật. . . yếu ớt nha." Cô dùng một từ tương đối uyển chuyển để nói.

Lục Lâm Thành không có phản đối với lời này của Lương Yên.

Ban đầu khi anh quen Lương Yên, cảm thấy rất yên vui sáng sủa, lúc theo đuổi anh lại giống như Tiểu Cường (con gián ý mọi người) đánh hoài không chết nhưng cũng giống như một cô gái mạnh mẽ có gia đình rất hạnh phúc, dù cho không giàu có, nhưng cũng là được yêu thương mà lớn lên.

Chỉ là về sau khi ly hôn rồi, tin tức về Trần Tuyết Vân bị tuôn ra, anh mới biết anh đối với cô có bao nhiêu hiểu rõ.

Ở phía sau nực cười vui vẻ yên bình, là từng vết sẹo bị phủ bụi.

Lục Lâm Thành đột nhiên phát hiện mình và Lương Yên có cảnh ngộ giống nhau, mình từ lúc trung học liền bắt đầu canh cánh trong lòng câu chuyện đơn giản có chút buồn cười kia.

Cô đã từng nói mình có cái vận khí gì mà lại có tên viết trong hộ khẩu của Lục Lâm Thành, thật ra lại là anh sao lại may mắn thế, ở trong cuộc đời có thể gặp được cô.

Thời kỳ thiếu niên bắt đầu che giấu tâm tình, lại bị một thiếu nữ cử tạ nào đó cắn răng từng chút từng chút cạy mở, đưa ra ánh sáng. Anh đứng trong bóng tối, thuận theo hướng nguồn sáng nhìn cô đang đứng bên ngoài, đứng nghịch sáng cười với anh.

Đồ vâth trong hộp sắt bị Lục Lâm Thành từng cái từng cái lấy ra, đây là quá khứ của anh từ nhỏ đến lớn, sau cùng đồ đặt ở phía dưới, là mấy tấm thẻ ngân hàng.

Lương Yên nhận ra đây là đồ vật trong túi áo ngủ của Lục Lâm Thành ở lần cầu hôn thứ nhất, toàn bộ tài sản của anh.

Lục Lâm Thành đem tất cả đồ vật lấy ra để trên bàn sắp xếp lại một chút, sau đó lại lần nữa bỏ vào trong hộp sắt, lại đem cái hộp sắt, giao cho Lương Yên.

Lục Lâm Thành mỉm cười, ánh mắt chăm chú cực kỳ nhìn Lương Yên, anh nói: "Lương Yên tiểu thư, anh đem tất cả quá khứ, còn có tất cả tương lai, đều đặt ở nơi này, giao cho em."

"Anh rất may mắn gặp được em, càng hi vọng cuộc sống về sau đều có thể có em."

"Xin hỏi em có thể làm Lục phu nhân không?"

Lương Yên nghe được Lục Lâm Thành nói, cúi đầu nhìn hộp sắt anh đưa tới, đột nhiên cái mũi chua chua.

Cô chậm rãi vươn tay, nhận lấy.

- Hoàn Chính Văn-

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook