Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Chương 80

Ma An

06/03/2020

Ngày ngóng đêm mong khó khăn lắm mới nhớ ra được một chút ký ức, nhưng nhớ ra rồi lại không thể miêu tả được.

Mẹ nó!

Thật xấu hổ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Yên đỏ bừng, cô ưỡn thẳng sống lưng, vô cùng nghiêm túc nhìn thẳng vào ánh mắt Lục Lâm Thành.

Nhận được ám hiệu nhắc nhở của Lương Yên, Lục Lâm Thành nhớ đến một lần trong phòng tắm kia, che miệng khẽ ho một tiếng: “Ừ.”

Đã được người trong cuộc mở miệng xác nhận, đứng trước mặt cô lúc này lại là nam chính của màn play trong phòng tắm kia, những ký ức trong đầu Lương Yên nhất thời lại tươi mới sống động hơn không ít.

Cô bị đè chặt ở trên vách tường, vòi hoa sen trên đỉnh đầu không ngừng phun nước, một chân cô chống đỡ trên mặt đất, một chân bị anh nâng lên đặt ở khuỷu tay mình, dịch thể trắng đục ở chỗ hai người kết hợp với nhau theo động tác rút ra đưa vào của anh tràn ra ngoài, sau đó men theo đôi chân mảnh khảnh của cô chảy xuống rồi bị dòng nước rửa trôi xuống mặt đất. Cô ngẩng đầu, tựa như một con cá mắc cạn thiếu nước há hốc mồm, sau đó chỉ biết khóc, cô đã thảm thương thành ra như vậy, nhưng người đàn ông trước mặt vẫn không biết thương hoa tiếc ngọc có ý định dừng lại.

Cảnh tượng nóng bỏng nằm trong danh sách bị hạn chế.

Lúc này Lục Lâm Thành mới kịp phản ứng lại, dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Lương Yên: “Em đã nhớ ra rồi?’’

"Không." Lương Yên ôm đầu, cau mày nói: “Em chỉ nhớ loáng thoáng nhớ ra một đoạn ngắn mơ hồ thôi.”

Biểu cảm trên mặt Lục Lâm Thành không biết là nên vui hay buồn, lại hỏi: “Vậy em còn nhớ ra được cái gì khác nữa không?’’

Lương Yên bị hỏi đến nghẹn họng.

Mười giây sau.

“Không nhớ.” Ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt lúc nói chuyện vô cùng bình tĩnh, câu trả lời hết sức trơn tru, phảng phất như chuyện cô đang nhớ đến là một chuyện rất nghiêm túc vậy.

Trên mặt Lục Lâm Thành thấp thoáng ý nín cười, tiếp tục cầm khăn lông lau tóc cho cô: “Cho nên em chỉ nhớ ra được chuyện này thôi sao?’’

Vì vậy Lương Yên thẹn quá hóa giận.

Cô hung hăng đưa tay đẩy trước ngực anh một cái: “Anh không thể nhẹ nhàng hơn được sao?’’

Khó khăn lắm cô mới có thể tìm lại một chút ký ức chính là mình bị Lục Lâm Thành “làm” khóc ở trong phòng tắm, tối hôm qua cũng thế, anh không mảy may thương tiếc chịu dừng lại khiến bây giờ chỗ đó của cô vẫn còn ê ẩm chua xót không thoải mái, nó cũng được làm bằng thịt đấy! Có phải là búp bê tình dục đâu!

Lục Lâm Thành cũng có chút hối hận tối qua mình làm hơi quá đáng, nhưng tâm trạng của một người đàn ông không hiểu tại sao lại đột nhiên bị nón xanh thực sự khó mà kiềm chế nổi, anh ôm chặt lất cơ thể mảnh mai của người con gái trước mặt: “Được được được, anh xin lỗi, lần sau anh sẽ nhẹ hơn mà.”

Lương Yên tiếp tục bi phẫn: “Không được lại làm cho em phải khóc lần nữa.”

"Được." Lầm này câu trả lời của Lục Lâm Thành hơi uể oải ỉu xìu.

Rơi nước mắt trong lúc làm chuyện đó sao có thể tính là khóc được.

Mặc dù nội dung bên trong ký ức tìm lại được không thể miêu tả nhưng dù sao cũng là ký ức trong ba năm đó, đây là một dấu hiệu tốt, Lương Yên vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ với đoạn ký ức được khôi phục kia.

Lục Lâm Thành lại theo cô đến bệnh viện một chuyến.

Tình trạng sức khỏe sau khi kiểm tra không có gì bất thường.

Lương Yên nói với bác sĩ mình đã khôi phục lại một chút ký ức, bác sĩ nghe xong cầm bút, nghiêm túc hỏi cô đã nhớ ra được chuyện gì.

Nụ cười trên mặt Lương Yên dần đần trở nên cứng ngắc: “…”

Chẳng lẽ ông ấy muốn cô đọc lại H văn sao?

Thà chết đi còn hơn.

Bác sĩ thấy cô không muốn nói cũng không miễn cưỡng, dù sao trước mặt hắn là một nữ nghệ sĩ động lòng người, nội dung trong ký ức kia tương đối riêng tư muốn giữ bí mật cũng là chuyện có thể hiểu được.

Sau đó hắn lại hỏi cô nhớ ra được chuyện đó trong hoàn cảnh nào, lúc ấy cô đang làm gì?

Biểu cảm trên mặt Lương Yên sắp không thể kiềm chế được nữa rồi: “…”

Bác sĩ à, nếu như ngài còn ép tôi như thế nữa tôi thực sự sẽ khiến ngài phải khó xử đấy.

Vì thế một chuyến đến bệnh viện kiểm tra lại này, bác sĩ có hỏi như thế nào cũng không thể nhận được câu trả lời, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, vừa cúi đầu viết hồ sơ bệnh án cho Lương Yên vừa dặn dò: “Có thể nhớ ra được một phần ký ức là dấu hiệu tốt, cô nhớ ra được trong lúc làm chuyện gì thì về nhà phải làm thật nhiều, rất tốt đối với việc khôi phục toàn bộ ký ức của cô đấy!’’

Lương Yên nghe được lời dặn dò chăm chú cẩn thận của bác sĩ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hận không thể không thể tìm một cái lỗ nào đó chui xuống đất.

Đêm đó, Lục Lâm Thành cũng làm ra vẻ là chuyện đương nhiên ném Lương Yên lên giường.

Người đàn ông nào đó vừa thong thả chậm rãi cởi quần áo, với nói đến “chuyện đương nhiên”: “Bác sĩ đã nói rồi, làm càng nhiều càng tốt, rất có ích trong việc khôi phục trí nhớ.”

Lương Yên cắn cắn góc gối, một chữ cũng không thể nói thành lời.

Làm càng nhiều càng tốt? Còn có ích trong việc khôi phục trí nhớ.

Làm cái gì cơ?

Anh còn cảm thấy đây là tiếng người sao!

** ** ** **

Lương Yên cho rằng lúc mình đi đến bệnh viện kiểm tra lại đã ăn mặc vô cùng kín đáo chặt chẽ, suốt cả dọc đường không ngừng chống trinh sát, nhưng không thể ngờ được rằng mình có thể trốn thoát được đám chó săn, lại không thể tránh được cảnh bị người qua đường chụp lén.

Ngày hôm sau trên mạng đã bắt đầu lan truyền bức ảnh Lục Lâm Thành và Lương Yên ăn mặc kín mít đi vào một bệnh viện tư nhân vào đó.

Giới truyền thông khơi dậy trí tưởng tượng phong phú của độc giả với tên tựa đề giật tít: “Lương Yên và Lục Lâm Thành đến bệnh viện nghi ngờ đang đi khám thai, giày đế bằng áo rộng thùng thình dính nghi vấn mang thai.”

Từ trước đến nay nữ nghệ sĩ nào đó mang thai vẫn là một tin tức lớn trong làng giải trí, nhất là khi bố của đứa nhỏ này lại là Lục Lâm Thành.

Người hâm mộ lập tức kích động đến mức vỗ bàn gào khóc.

[Mang thai sao? Nhất định là mang thai rồi! Mấy người nhìn Lương Yên mặc quần áo rộng thùng thình như vậy chắc chắn là vì muốn che dấu chuyện đang mang thai!]

[Nhưng mà hai người bọn họ vẫn còn chưa chính thức tuyên bố đã tái hợp lại mà? Chắc là không nhanh như vậy đâu.]

[Tại sao không chứ? Từ xưa đến giờ các minh tinh làm việc vẫn luôn che che giấu giấu, nói không chừng người ta đã sớm bí mật đi nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi cũng nên.]

[Mấy người có để ý không, khoảng thời gian gần đây Lương Yên chỉ quay quảng cáo và chụp ảnh tạp chí, đều là những công việc nhẹ nhàng, chắc chắn là đang dưỡng thai rồi!]

[Nhưng mà mấy ngày trước Lương Yên vẫn còn thích một bài viết nói Lục lâm Thành là tình nhân trong bóng tôi của cô ấy mà!]

Những người còn lại: [….]

Ngay cả con cũng có rồi mà Lục Lâm Thành vẫn còn là tình nhân trong bóng tối.

Quá thảm, quá thảm rồi.

Thế là chờ đến khi Lương Yên biết mình “Đang mang thai”, fan hâm mộ đã tự động càn quét thành một chủ đề #Ballball Lương Yên nhanh cho bố của đứa nhỏ một danh phận đi!#

Lúc Lương Yên nhìn thấy chủ đề này trực tiếp phun một ngụm nước ra ngoài.

Mang thai? Danh phận? Bố của đứa nhỏ?

Những chuyện này tại sao người trong cuộc như cô vẫn không biết?

Lương Yên cúi đầu nhìn bụng dưới bằng phẳng của mình, chứa đựng trong đó tất cả đều là một nổi lẩu tội ác tối hôm qua đấy.

Cứ mặc quần áo rộng thùng thình là đang che dấu bụng đang mang thai sao?

Cô đang đi đến bệnh viện chứ đâu phải đi sàn catwalk, đương nhiên là mặc càng thoải mái càng tốt rồi.

Người đại diện Khương Mộc nhanh chóng đứng ra bác bỏ tin đồn: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm, chỉ là đi kiểm tra sức khỏe định kỳ bình thường thôi, bây giờ sự nghiệp của Lương Yên đang ở thời kỳ phát triển, không mang thai không mang thai!’’

Sau khi các fan hâm mộ nhìn thấy bài viết bác bỏ tin đồn đều tỏ vẻ đã hiểu: [Còn chưa qua ba tháng không thể nói, yên tâm chúng tôi đều biết mà.]

Lúc Lương Yên đọc được từng bình luận tựa như đã ngầm hiểu kia chỉ cảm thấy phát điên, hận không thể ngay lập tức đi ra ngoài ở trước mặt tất cả mọi người chạy hai vòng rồi nhảy cao mấy cái để chứng minh sự trong sạch của mình.

Đối với tin đồn Lương Yên đang mang thai này phản ứng của Lục Lâm Thành ngược lại lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Thậm chí từ trong nét mặt của anh Lương Yên còn có thể nhìn ra mấy phần vui vẻ cao hứng nữa.

Gần như mỗi đêm sau khi miệt mài cày cấy trên người cô Lục Lâm Thành đều nhắc đến chuyện muốn phục hôn nhưng Lương Yên lại luôn giả chết không đồng ý.

Cô cảm thấy kết hôn là một chuyện nhất định phải rất thận trọng, mối quan hệ giữa hai người bây giờ đang vô cùng tốt, là bạn trai bạn gái của nhau.

Lục Lâm Thành ôm Lương Yên vào trong ngực, duỗi tay sờ sờ xuống bụng nhỏ của cô, đột nhiên nói: “Có phải nếu như có con em sẽ đồng ý không?’’

Lương Yên lập tức cảnh giác: " Anh dám!’’

Mỗi ngày Khương Mộc đều dặn đi dặn lại với cô rằng tuyệt đối không thể bị cái khí chất hơn người kiều diễm của Lục Lâm Thành làm cho mê hoặc được, nhất định phải thực hiện tốt biện pháp tránh thai, sau khi lớn bụng rồi người không thể làm việc trong suốt một năm trời là cô đấy.

Bây giờ các tiểu hoa trong làng giải trí này cạnh tranh tàn khốc đến chừng nào, người mới tựa như lớp sóng này vỗ vào bờ lại đến lớp sóng khác, liên tục không ngừng, một năm không thể đóng phim không có tác phẩm nào nổi bật, các khán giả sớm sẽ lãng quên cô mà thôi.

Lục Lâm Thành lắc đầu cười cười, hôn lên vành tai Lương Yên một cái.

Lương Yên nhíu mày: “Có phải là vì trước kia anh đối xử với em quá mức lạnh lùng bạo lực rồi nảy sinh nhiều nghi ngờ nên bây giờ mới thừa dịp em đang mất trí nhớ vội vàng muốn phục hôn, bởi vì anh sợ sau khi em nhớ ra rồi sẽ chia tay với anh đúng không?” Lương Yên cảm thấy suy luận của mình vô cùng hợp lý, “Cho nên trước tiên muốn dùng hôn nhân trói chặt em lại, cho dù sau này em có nhớ ra đi chăng nữa, lúc đó kết hôn cũng đã kết hôn rồi, muốn chia tay với anh cũng đã muộn, chỉ có thể nhắm mắt tùy tiện sống chung với anh đúng không?”

Không biết có phải là do hiệu quả của việc “làm càng nhiều càng tốt” kia hay không, mấy ngày gần đây cô loáng thoáng giống như đang muốn nhớ ra chuyện gì đó, nhưng đến khi cô nghiêm túc ngẫm nghĩ lại thì những hình ảnh kia lại biến mất không thấy bóng dáng. Lương Yên càng nghĩ càng đau đầu, cuối cùng dứt khoát không cố gắng vắt óc suy nghĩ nữa, tâm trạng cũng thả lỏng, cứ thuận theo tự nhiên là được rồi.

"Không phải.” Lục Lâm Thành lắng nghe những phân tích của cô, ôm cô vào lòng thật chặt, bất đắc dĩ thở dài, khẽ thì thầm bên tai cô nói: “Bởi vì anh muốn có đứa nhỏ.”

Muốn đứa nhỏ?!

Tư thế ngồi nghiêng ngả xiêu vẹo của Lương Yên lập lức trở nên ngay ngắn chỉnh tề.

Lục Lâm Thành nói tiếp: “Kết hôn rồi, có đứa nhỏ mới hợp pháp.”

Lương Yên nghe được những lời của anh, giống như bị đốt cái đuôi, lập tức xoay người nhảy xuống từ trên ghế sô pha, nhanh chóng mang dép lê rồi chạy vào trong phòng ngủ.

Lục Lâm Thành đành phải đứng dậy đi theo thì nhìn thấy Lương Yên đang đứng trước tủ đầu giường tìm đông tìm tây: “Em đang tìm gì vậy?’’

Lương Yên lôi hết mấy đồ bảo hộ từ trong tủ đầu giường ra, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Đang kiểm tra xem anh có động tay động chân đâm thủng lỗ trên mấy thứ này không?’’

Được rồi. Lục Lâm Thành tựa người trên khung cửa, chăm chú nhìn Lương Yên đang nghiêm túc kiểm tra, khe khẽ trở dài.

Anh thực sự rất muốn đứa nhỏ.

Từ ba năm trước đã rất muốn rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook