Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 343: Ngôn ngữ nghệ thuật.

TeamFbTCPS

30/11/2020

Bích Thủy Bá Vương Xà thân tính bằng đơn vị hải lý, cả người nó to lớn như cũ khó tránh thoát khỏi mưa gai trên diện rộng của Vĩnh Sương Phí Nga, nhìn thấy được lớp vẩy bên ngoài nhận cam chịu, có không ít gai cầu cắm sâu vào, xuất huyết diệp lục, vô tình phá vỡ đi lớp vẩy, phá vỡ đi mức độ óng ánh trơn tru, để lại chi chít da dẻ sừng sùi.

“Kì quái, dựa vào tốc độ đến nói, Bích Thủy Bá Vương Xà này rõ ràng có thể tránh né hết thảy, vì sao lại muốn chịu đòn?”, Mạc Phàm đứng ở rất xa rất xa quan sát, có chút hiếu kỳ.

Vĩnh Sương Phí Nga từ đầu đến cuối đều không có chân chính lộ diện, nó lẩn trổn đằng sâu mây khuất, âm thầm thi pháp hưng phong bố vũ, đem thủy thi hải từ mây cao càn quét xuống sinh vật ở biển cả.

Có một loại niềm tin sai lầm khiến con người ta sởn cả tóc gáy, là làm con mồi cho rằng trốn trong bóng tối tự cho là cao minh thoát được thợ săn, kỳ thực thợ săn kia vẫn luôn đang nhìn kỹ từng chuyển động nhỏ nhất của con mồi.

Mãi đến khi con mồi triệt để thả lỏng cảnh giác, thở một hơi dài nhẹ nhõm, kẻ đi săn mới lộ ra cười gằn.

Tỉ mỉ nhận định một hồi, Mạc Phàm đồng dạng khóe miệng cũng có tia ý cười, hắn cuối cùng cũng thấy được đôi mắt của kẻ mạnh nằm ở đâu.

Ài, Vĩnh Sương Phí Nga mới chính là con mồi ! !.

Còn gã thợ săn kia, không ai khác ngoài Bích Thủy Bá Vương Xà.

Mạc Phàm lẳng lặng nhìn chăm chú, nhìn Vĩnh Sương Phí Nga muốn cố gắng các loại biện pháp để một lần đả bại kẻ địch, nhìn nó tự cho là thông minh tránh khỏi tầm mắt của hung thú hải vực…

Bích Thủy Bá Vương Xà giống như một cái Hải Xà Vương đang dò xét chính mình lãnh thổ, nhìn như bị đánh không biết, tức giận đảnh đảnh tìm kẻ địch, khí chất nóng giận, nhưng ngược lại, tất cả mờ ám đều chạy không thoát khỏi con mắt của nó.

Rõ ràng mục tiêu của Bích Thủy Bá Vương Xà từ đầu chính là Vĩnh Sương Phí Nga, đám Thủy Nga yếu ớt không tới nổi quân chủ cấp bậc kia, căn bản chỉ là mồi dụ, tranh thủ đem Vĩnh Sương Phí Nga thế nào cũng lén lút công kích.

Bích Thủy Bá Vương Xà là một trong những chúa tể chưởng khống bờ biển xung quanh Viên Hải Thần Đảo, có thể là nó muốn xâm chiếm Hải Đảo, nhất thiết phải giết qua cánh cửa người canh gác, đồng thời cũng là Vĩnh Sương Phí Nga.

Chỉ là dằng dặc rất nhiều năm như vậy làm đối thủ, hôm nay Bích Thủy Bá Vương Xà mới chính thức thay đổi chiến thuật.

Nó không còn thô lỗ, táo bạo giống các thường lệ tập tính hải dương mãnh thú, sẵn sàng khép mình chờ đợi con mồi sa vào lưới tơ.

Trên thực tế, Vĩnh Sương Phí Nga khí tràng bất quá chỉ ở trình độ Sơn Phong Chi Thi, chẳng qua là dựa vào lợi thế thiên không hạ thủy, vẫn thường hay ẩn mình theo mây trôi, địa thế khó dò, xưa nay mới miễn cưỡng cùng Bích Thủy Bá Vương Xà, cái cấp bậc Đế Vương này chống lại.

Nhưng hôm nay trùng hợp, có vẻ toàn bộ quân đội dưới trướng của Vĩnh Sương Phí Nga đã bị cho tiêu diệt gần hết, bản thân nó cũng không biết chính mình có thể là sắp phải đối diện tử thần treo trước mặt.

“Vĩnh Sương Phí Nga, ngươi cẩn thận một điểm, công kích của ngươi cơ hồ chưa đủ nặng đả thương cho Bích Thủy Bá Vương Xà, nó đã định vị được ngươi, chuẩn bị phán kích”, Mạc Phàm truyền âm thanh đến cho Vĩnh Sương Phí Nga nghe được, cũng không có để Bích Thủy Bá Vương Xà biết.

Vĩnh Sương Phí Nga giật mình xao nhãng.

Ánh mắt nó lần nữa từ thiên không tinh vân ngắm lại Bích Thủy Bá Vương Xà trên người, đột nhiên phát hiện phía dưới hải vực, chỗ đuôi của Bích Thủy Bá Vương Xà đang điên cuồng khuấy lên thủy lốc, trong khoảnh khắc xoắn xoắn vô số tạo hóa kiến trúc hải đảo lân cận xung quanh vào nhau, đá cứng, cây côi, thảm thực vật, sinh vật, pha lê... Hết thảy đã biến thành bọt biển, thật giống như thế giới bên dưới đang xuất hiện một cái máy xay khổng lồ.

"Ào ào ào ào ào ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ "

Vang vọng phía hải vực chân trời, phảng phất một thế giới khác truyền đến quỷ dị rung động.

Kinh hãi linh tiếng vang là nhìn không thấy, cái nhìn thấy là bên trong kia vòng xoáy to lớn dưới đại dương do Bích Thủy Bá Vương Xà tạo ra, lúc này Vĩnh Sương Phí Nga thấy được một đạo chớp nhoáng lưỡi đỏ ngay giữa miệng vòng xoáy phóng lên trời.

Khoảng cách từ đám mây thấp nhất cho đến hải dương bề mặt chí ít cũng hơn trăm dặm, vậy mà mắt của Vính Sương Phí Nga còn chưa kịp chớp một cái, dường như đã thấy một cái lưỡi xà đỏ rực, tựa hồ đầu lưỡi bị chẻ đôi thành hai đạo ướt sũng dịch nhầy quét tới hai chi của Vĩnh Sương Phí Nga.

Chính Vĩnh Sương Phí Nga đều không thể tin được trước mắt cảnh tượng.

May mắn là nhờ có Mạc Phàm nhắc bài, nó trước đó đã ngưng thi pháp, chuyển sang hình thái thủ sẵn, lập tức động cánh bật lùi về phía sau. Nếu phản ứng chậm chạp nửa giây thôi, rất có thể đã bị lưỡi xà kia cho toàn bộ đóng cuốn lại.

Bất quá, kéo dài tàn hơi một khắc, không có ý nghĩa.

Lưỡi tinh luyện dài hơn cả thân thể.

Cái này lưỡi xà hoàn toàn giống như là một đầu ẩn giấu đáy biển sâu hải vực, không có dấu hiệu nào xông phá đến cái này giữa thiên địa, sau đó cự lan dọc theo một cái nằm ngang ở Vĩnh Sương Phí Nga tầm mắt phương hướng đấu đá mà đi.

Bích Thủy Bá Vương Xà lợi dụng ưu thế lưỡi tinh luyện của mình, không ngừng thay các loại năng lực khác nhau tiến hành dằn vặt Vĩnh Sương Phí Nga, đồng thời rất nhanh Bích Thủy Bá Vương Xà phát hiện Vĩnh Sương Phí Nga khá là sợ hãi năng lực là nọc độc.

Vĩnh Sương Phí Nga không thích nọc độc, trên thế giới Triệu Hoán Vị Diện này rất nhiều mạnh mẽ hỏa diễm, lôi tính, thủy phong đều không làm gì được Vĩnh Sương Phí Nga, nhưng độc tố mạnh mẽ chân chính liền sẽ sản sinh uy hiếp với nó.

Né được lưỡi xà, lại không né được độc dược phóng thích ở đầu lưỡi, Vĩnh Sương Phí Nga bị một đám dịch nhầy bao trùm bụn dưới, cằm cùng gáy, độc tố khủng khiếp sẽ thương tổn được lớp lông thiên nga của nó, một khi da vẻ bị độc tố xâm nhập, toàn thân Vĩnh Sương Phí Nga sẽ trở nên vô cùng đau đớn, giảm tốc độ đi rất nhiều.

Mà tốc độ giảm, cơ bản lợi thế không trung hoàn toàn bị biến mất, tạo điều kiện không thể tốt hơn cho một cái vốn dĩ mạnh mẽ hơn mình nhiều lần chiếm lại thế thượng phong, một bước nữa tận diệt.

“Vĩnh Sương Phí Nga, ngươi không có cơ hội trở mình, ta cứu ngươi một mạng, thậm chí đồng thời đánh đuổi đại địch của ngươi đi, nhiều nhất là nó sẽ không có năng lực trở lại sau vài năm, vài chục năm. Sau đó, ngươi trả ơn ta bằng cách đến một cái địa phương khác làm chút bố vũ thi pháp sự tình, thấy thế nào?”, Mạc Phàm từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng Vĩnh Sương Phí Nga.

Bàn tay hắn chặn lại đặt ở to lớn lông vũ Vĩnh Sương, kia Chu Tước hỏa diễm một tầng lại một tầng bao phủ Vĩnh Sương Phí Nga bên ngoài cơ thể, để cho lưỡi xà phun ra màu diệp lục nhạt độc tố nhanh chóng bị này thần điểu huy hoàng chi diễm dập tắt.

Cứ việc nọc độc kia là của Đế Vương cấp bậc phóng thích ra, nhưng giữa hỏa và độc phảng phất cũng tồn tại quan hệ thiên địch lẫn nhau đối kháng, đổi là quá khứ, khi Mạc Phàm chưa có kiên hồn Xích Điểu, chưa có Đại Thiên Chủng hỏa tâm Trùng Minh Thần Điểu, chưa hình thành Thánh Vũ Chu Tước hộ thân, muốn chống lại độc này của Bích Thủy Bá Vương Xà sợ là khó khăn đến cực điểm.

"Hống hống hống! ! ! ! ! !" Vĩnh Sương Phí Nga gáy lên một trường âm không cam lòng, mặc dù bản thân còn không có năng lực đi chống lại Bích Thủy Bá Vương Xà, nhưng đồng dạng cũng không muốn được cứu vớt bởi cái này ghê tởm nhân loại.

Viễn Hải Thần Đảo sinh linh cùng hải dương vực sinh linh, xưa nay đều là hoàn toàn thoát ly khỏi Triệu Hoán Ma pháp tới, bọn nó còn chưa từng nằm trong khu vực mà ma pháp ở đâu đó bên ngoài vị diện có thể triệu hồi tới.

Hơn nữa là, Vĩnh Sương Phí Nga càng là công chúa hoa lệ nhất của Thiên Nga bộ tộc, cho dù yếu hơn đối phương thực lực, cũng không có nghĩa sẽ phải trở thành tay sai của hắn.

“Ta vừa cứu ngươi một mạng, ngươi cái này suy nghĩ cẩn thận a, cho dù là công chúa phương diện, chết rồi thì cao quý cũng thành bã chó. Ngươi cũng đừng đánh giá cao mình quá, ta tới đây là thiện ý giúp đỡ, đổi lại ta phóng thích tinh thần lực vớt ngươi đi, tùy ý cưỡng ép chính người vì ta trợ thủ, vậy thì ngươi cũng bị ta lôi về vị diện của ta thôi. Chẳng qua là ta không nỡ đối xử với ngươi như vậy, trong mắt ta, đồng đội là người hiệp trợ, là bạn bè, không phải tùy tiện sai ép.”, Mạc Phàm gương mặt thản nhiên vô cùng nói. “Được rồi, ngươi bằng lòng thì gật đầu xuống một cái, ta thay ngươi ứng chiến, kết giao bằng hữu. Còn không, ta đi kiếm một người khác thích hợp, ngươi muốn chết ta cũng không quản. Công chúa điện hạ thỉnh an”.

Tuyệt đại đa số cường giả Triệu Hoán Hệ pháp sư cần tới một ít cổ pháp tâm linh chi thuật để tẩy não tạm thời Triệu Hoán sinh linh, hoặc như Bàng Lai loại kia tốn tới hàng chục năm thương thảo giao tiếp để đổi lấy một cái gật đầu miễn cưỡng, Mạc Phàm xác thực không có khả năng này, cũng không có nhiều thời gian như vậy.

Thế nhưng thuần phục chi thú cùng thuần phục lòng người đều có cùng một cảnh niệm.

Dùng ngôn ngữ nghệ thuật để miểu lòng đối phương.

Mạc Gia Hưng thiên phú truyền thừa, Mạc Phàm tương đương nắm vững.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook