Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Về nhà, Tiểu Hạ cảm thấy lòng buồn vô hạn, làm gì cũng không có hứng. Gặp lại Uông Dương làm lòng cô nặng trĩu lại như đeo đá tảng, cơ hồ không thể thở nổi. Cô ngồi trong thư phòng, bật máy tính, lên mạng, mở bộ phim “The orphanage (Cô nhi viện)” lên. Bộ phim kinh dị cô luôn muốn coi nhưng lại sợ không dám xem…….

Mới bắt đầu đã thấy âm thanh kỳ quái, kịch tính, hình ảnh ghê rợn, rùng mình khiến Tiểu Hạ chìm vào thế giới tăm tối đến hô hấp cũng cảnh giác thận trọng,còn quả tim đang nặng trĩu kia cũng đập dồn dập.

Đang lúc cô nín thở,lấy tay che mặt, sợ hãi nhòm phim qua khe hở ở giữa các ngón tay thì cửa phòng đột nhiên mở “Két…………” một cái, một bàn tay cũng thò vào đập lên vai cô. Tiểu Hạ sợ thét lên : “Áaaaaaaaaaaa”. Khi quay đầu lại nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc thì thở phào nhẹ nhõm.

“Thẩm Nhược Phi! Cậu giở trò gì vậy? Định hù chết tôi sao?”

“Chị hết việc hay sao mà lại xem phim kinh dị hả?”

“Thì thấy vô vị mà………..”

“Phan Tiểu Hạ, Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?” Nhược Phi nghiêng đầu nghía Tiểu Hạ.

“Xì! Có chuyện gì được cơ chứ? Nhóc con! Đừng có đoán mò!”

“Thực sự không có sao?”

Tiểu Hạ vỗ ngực bảo đảm : “Thật sự không có!”

“Ừa……..Thế chị đang xem phim gì đấy?”

“The orphanage! Một trong mười bộ phim kinh điển của thế giới đó! Cậu có muốn xem không?”

“Được thôi!”

Nhược Phi kéo ghế ngồi cạnh Tiểu Hạ xem phim. Tiểu Hạ vốn là người nhát như cáy ngày, có bao giờ dám một mình xem phim kinh dị đâu, nhưng có Nhược Phi ngồi bên, cô không hiểu tại sao lại thấy an tâm kỳ lạ, dường như cho dù có xem cảnh rùng rợn cỡ nào cũng có người che chắn, bảo bọc cho vậy.

Người ta nói “The orphanage” là một bộ phim kinh dị, nhưng thực ra nó thích hợp là bộ phim nói về tình mẫu tử hơn. Nữ chính trong phim – Laura – chưa bao giờ bỏ cuộc, phát điên lên tìm đứa con yêu quý Simon bị mất tích, lại phát hiện ra mình chính là hung thủ gián tiếp hại chết con trai. “Tìm Simon” ý niệm duy nhất khiến cô sống đến giờ phút chốc tan thành mây khói. Cô chọn cách nốc cạn thuốc ngủ để trùng phùng với con trai trong mơ, để được nhìn thấy đứa con thân yêu hạnh phúc cười với mình. Tiểu Hạ xem đến cảnh cuối chỉ cảm thấy mắt cay cay, cảm khái nói: “Thật đáng thương…………..Không biết Laura biết được chân tướng mà đau đớn muốn chết đi là tốt, hay là ôm niềm hi vọng Simon vấn còn sống, vĩnh viễn tìm kiếm như vậy là tốt nữa? Thật là lựa chọn gian nan……….”

“Phan Tiểu Hạ, chị nói gì thế?”

“Nếu như tôi là Laura, có lẽ tôi sẽ hi vọng mình mãi mãi không biết chân tướng, ôm niềm tin “Simon còn sống” mà đi tìm cậu bé cả đời. Không có hi vọng để sống là đau khổ nhất…………Thẩm Nhược Phi, nếu là cậu, cậu sẽ hi vọng kết cục ra sao?”

Mặt Tiểu Hạ đầy kì vọng nhìn Nhược Phi, còn Nhược Phi thì phì cười : “Câu hỏi này đối với em mà nói hoàn toàn không có ý nghĩa gì hết. Tiểu Hạ, chị đừng có mẫn cảm “thương hoa tàn tiếc lá rụng” như vậy, lớn từng này tuổi mà còn dễ mủi lòng như thiếu nữ, không hợp với chị đâu!”

“Vô vị! Không nói với câu nữa! Tôi đi tắm!” Tiểu Hạ trợn mắt với Nhược Phi một cái, cầm quần áo đi vào nhà tắm.

Đứng trước vòi hoa sen, cô nhắm mắt, lúc này mới dám để nước mắt thuận ý lăn dài.

Buồn quá…………

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

BÌNH LUẬN FACEBOOK