Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Phải có cảm giác gì?” Tiểu Hạ kỳ quái nhìn Trần Duyệt.

“Hai người trai tài gái sắc, lại là thanh mai trúc mã, tiến triển thêm bước nữa thành một cặp uyên ương cũng là hợp tình hợp lý mà! Cậu thật sự chưa bao giờ nghĩ tới điều đó sao?”

“Làm ơn đi. Chúng tớ lớn lên cùng nhau, tớ nhìn thấy bộ dạng nó đóng bỉm, quấn tã; nó cũng nhìn thấy thời kỳ bi thảm tớ bị bệnh đậu mùa, xanh xanh đỏ đỏ đầy mặt, cậu nghĩ chúng tớ có thể tự dưng shock điện sao? Cậu sẽ bị điện giật với đứa em họ đẹp trai tới không muốn sống này sao?”

“Tiểu Hạ, họ hàng gần kết hôn đâu có bị dị nghị…….”

“Vậy thì xong rồi!”

Tiểu Hạ dùng mấy câu ngắn ngủn cốt để Trần Duyệt tin rằng tình cảm của cô đối với Nhược Phi chỉ là tình thân. Nhược Phi không nói câu nào nghe hai người họ thảo luận, nghe đến câu cuối cùng đột nhiên đập đũa cái cạch xuống bàn : “Em có việc bận phải đi, hai người cứ ăn tiếp đi”

“Thẩm Nhược Phi, cậu không ăn cơm sao? Dọn lên rồi mà không ăn còn đi đâu nữa?”

“Không khiến chị lo”

Nhược Phi cầm cái áo khoác đi mất, để lại Trần Duyệt và Tiểu Hạ tròn mắt nhìn nhau. Tiểu Hạ bất lực nhìn Trần Duyệt, giục cô ăn cơm : “Cậu đừng để ý tên nhóc đó, nhiều lúc nó cứ dở dở ương ương…………có lẽ đến thời “mãn kinh” rồi, hoặc là tuổi dậy thì hơi bị dài đấy mà”

“Cậu ta đang tức” Trần Duyệt nói.

“Có sao?” Tiểu Hạ khựng lại : “Chúng ta đâu có đắc tội với nó, hơn nữa theo như tớ biết thì nó có phải người hay chấp nhặt đâu”

“Tiểu Hạ, cậu thật là ngốc!” Trần Duyệt nhìn Tiểu Hạ hồi lâu, cuối cùng thốt lên một câu.

“Này, Trần Duyệt!”

“Haha, ăn cơm, ăn cơm”

Cơm nước xong xuôi, Tiểu Hạ và Trần Duyệt đi shopping, đang mải mê mua sắm thì Trần Duyệt nhận được cuộc điện thoại. Ngắt máy xong cô trưng cầu ý kiến Tiểu Hạ : “Hôm nay là sinh nhật Diệp Tử, cậu ấy đang ở Kim Bích Huy Hoàng hát Karaoke, bảo chúng ta cũng tới đó. Tiểu Hạ cậu có đi không?”

“Có những ai?”

“Một vài đồng sự bạn bè của cô ấy”

“Hình như không quen mà”

“Nhưng Diệp Tử gào bọn mình tới rồi, không đi không được mà!”

“Ừ…….. Vậy chúng ta đi mua quà cho cô ấy thôi!”

Diệp Tử là bạn cùng lớp thời đại học của hai người, nhưng quan hệ với Trần Duyệt và Tiểu Hạ không thân lắm cho nên ba người họ ít qua lại với nhau. Đột nhiên cô ấy lại mở miệng mời hai người cho nên không thể không nể mặt.

Hai người mang quà sinh nhật đến KTV đã được chỉ định, lúc này phòng Tổng thống đang ăn uống linh đình, náo nhiệt vô cùng.

Phòng vốn chứa 2 chục người chỉ có lưa thưa 10 người, người thì uống rượu chơi súc sắc, người thì nhảy múa hát ca, Diệp Tử đảo qua một lượt, chúc rượu với hết người này đến người kia, điệu bộ như cá gặp nước vậy.

Gương mặt Diệp Tử được trang điểm thanh thoát, thắt đai lưng đen, mặc váy bò ngắn để lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, móng chân sơn màu hồng tươi phối hợp với đôi môi hồng càng làm tăng vẻ quyến rũ, khác một trời một vực với thời sinh viên mộc mạc chân chất.

Vừa thấy Tiểu Hạ và Trần Duyệt, cô ta liền rối rít hoan nghênh và cùng hai người hàn huyên tâm sự, còn Tiểu Hạ nhà ta hiện ra bộ mặt không thể nhận ra nổi sự thay đổi nhanh như chong chóng của Diệp Tử. Cô với Trần Duyệt chỉ định đến tặng quà rồi mượn cớ rút lui, nhưng khi nhìn thấy 2 người bạn học Hàn Tuấn và Cố Mẫn đang ngồi ở 1 góc thì mừng rơn. Hai người tặng quà cho Diệp Tử xong liền ngồi xuống bên cạnh Hàn Tuấn và Cố Mẫn tâm sự những chuyện lí thú sau khi tốt nghiệp, vừa vui cười vừa cảm khái vạn phần, cảm khái thời gian thấm thoắt thoi đưa không thể quay trở lại thời sinh viên tươi đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

BÌNH LUẬN FACEBOOK