Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Một đêm không mộng mị, Tiểu Hạ không rõ Nhược Phi về nhà từ lúc nào, khi cô mở mắt ra đã là 3h chiều, cô nhìn đồng hồ trên điện thoại, thở phào một cái, đang định tiếp tục đánh một giấc thì điện thoại reo, Tiểu Hạ miễn cưỡng đặt điện thoại áp bên tai, bài thánh ca hàng tuần của mẹ cô lại bắt đầu : “Tiểu Hạ, con đang làm gì đấy?”

“Đang ngủ………..”

“Tô Châu mưa suốt, ra ngoài nhớ mang theo ô, đừng để bị cảm lạnh nghe con! Còn nữa, cơm phải ăn đúng giờ, không được nhịn đói đó!”

“Con biết rồi……………” Tiểu Hạ bất lực hậm hực.

“Phi Phi đang làm gì thế con?”

“Làm sao con biết được!” Tiểu Hạ có chút cau có. Cô nhớ tới việc ngượng ngùng hôm qua liền hỏi : “Mẹ, Thẩm Nhược Phi bao giờ dọn đi vậy? Không thể để nó ở đây cùng con mãi được!”

“Đứa trẻ này, con nói gì vậy? Con nỡ lòng để dì Vương Tuệ lo lắng sao?”

“Không nỡ! Cho nên con mới để nó sống cùng đấy thây! Nhưng nó không thể ở đây cả đời được mà!”

“Haizzz, Tiểu Hạ! Nha đầu con có bao giờ chịu gọi điện về nhà đâu, nếu như Phi Phi không đến chăm lo cho con, mẹ và cha con còn không biết phải lo lắng đến chừng nào nữa! Hai đứa các con ở bên ngoài chăm sóc lẫn nhau, ở nhà cha mẹ cũng an tâm. Con đừng có bắt nạt Phi Phi đó nghe chưa!”

“Mẹ! Mẹ coi Nhược Phi là trẻ lên ba sao? Con có thể bắt nạt được nó? Con với nó cô nam quả nữ sống chung một nhà, mẹ không sợ con bị thiệt sao?”

“Con bị thiệt? Phi Phi là do mẹ trông coi từ nhỏ tới lớn, con không ăn hiếp nó là may lắm rồi! Tóm lại, không được dùng thái độ không tốt đối xử với thằng bé, biết chưa?”

“Mẹ! Mẹ chẳng công bằng chút nào cả! Rốt cuộc ai mới là con mẹ đây?” Tiểu Hạ phiền não.

“Đừng nói năng linh tinh———Con là dân, mẹ là chủ. Gia đình ta từ trước tới giờ luôn hài hòa như vậy”

“Con thật sự bị mẹ đánh bại rồi……….” Tiểu Hạ bất lực.

“Đúng rồi! Lần trước con đi gặp anh chàng bác sĩ gì đó, kết quả thế nào?”

“Đại khái là hỏng rồi”

“TẠI SAO?” Bên kia điện thoại, âm lượng cao lên mấy chục dêxiben.

“Đều là tại Thẩm Nhược Phi……….”

“Là con đi xem mắt chứ có phải Phi Phi đi đâu? Con trách nó làm gì? Nhất định là con không chịu nhường nhịn người ta để người ta chạy mất!”

Nhược Phi luôn là đứa trẻ ngoan trong mắt cha mẹ, việc này cô trông tới phát ngấy rồi. Cô bó tay với họ rồi, thế nên không muốn nghe bất cứ điều gì nữa, cô bất hiếu để điện thoại sang một bên, kệ cho mẹ cô bày tỏ cảm tưởng với không khí.

Chính lúc này, Nhược Phi gõ cửa, cô cũng nhân cơ hội ngắt máy luôn.

“Tiểu Hạ, dậy đi thôi! Chị không phải bảo đi chợ sao?”

“Tôi dậy rồi!”

“Vậy em vào nhé!”

Cửa đột ngột mở toang.

Tuy mặc quần áo ngủ hẳn hoi, nhưng Tiểu Hạ vẫn giật cả nảy. Cô buồn bực trùm chăn qua đầu, bất lực nói : “ Thẩm Nhược Phi, phiền cậu trước khi vào gõ cửa giùm tôi cái! Chúng ta dù gì cũng là trai đơn gái chiếc, tình huống ngượng ngùng là tối kỵ!”

“Là chị bảo chị dậy rồi đó chứ, vả lại, chị có gì đẹp cho em ngắm sao?” Nhược Phi ý vị thâm sâu nhìn cô, dường như đang chế giễu.

“Thẩm Nhược Phi, cậu mà cứ vô lễ như vậy……….”

“Sẽ tống cổ em ra khỏi cửa có phải không? Chị không thể đổi câu nào mới mẻ hơn sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

BÌNH LUẬN FACEBOOK