Trang Chủ
Ngôn Tình
Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành
Chương 3.2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhưng anh biết không? Đó là ký ức mà tôi muốn cất giấu cả đời, cho dù như vậy sẽ làm tôi thương tích đầy mình.

"Đến bây giờ tôi cũng chưa nói rằng chuyện kia không có ý nghĩa gì với tôi." Nhan Hàn Thành nhíu mi, sao cô gái này luôn thích suy đoán lung tung vậy?

"Vậy anh nói cho tôi biết, lúc trước vì sao anh lại đối xử với tôi như vậy?"

"Tôi nói cô có hiểu không?"

"Anh không nói làm sao biết tôi không hiểu?"

... ...... ...... ...

Ánh mắt hai người tóe lửa như nếu không thiêu cháy đối phương thì không ngừng lại, từng câu hỏi đều chạm vào điều kiêng kị trong lòng mỗi người, bởi vì có những sự thật giống như núi lửa, rõ ràng sắp phun trào nhưng vẫn bị chôn chặt, chỉ sợ đâm vào sẽ phải chịu hậu quả tệ nhất.

"Thôi" Mạc Thanh Ngải tránh né cặp mắt đen của Nhan Hàn Thành: "Tôi biết hiện tại nhắc lại những chuyện này với anh đã không còn ý nghĩa gì, anh mãi mãi sẽ không làm tôi hài lòng, tôi cũng mãi mãi không hiểu hết được suy nghĩ của anh."

Giống như anh chỉ cần nói bừa một câu cũng khiến tôi đau lòng.

Nhan Hàn Thành không nói gì, vẻ mặt lạnh lùng, trong ánh mắt có sự thất vọng làm Mạc Thanh Ngải khó hiểu: "Mạc Thanh Ngải, sao cô chưa bao giờ suy nghĩ cho kỹ, chẳng lẽ thật sự cô không hiểu chút nào?"

Lời nói mơ hồ làm Mạc Thanh Ngải ngẩn người, ý của anh là anh đã thể hiện rất rõ ràng, chỉ là cô không thật sự suy nghĩ đến những chuyện này, làm ơn đi, cô cũng không phải con giun đũa trong bụng anh, đương nhiên là không hiểu trong lòng anh nghĩ gì rồi.

Mạc Thanh Ngải đẩy Nhan Hàn Thành ra, đi tới phòng khách: "Chúng ta không cần tiếp tục thảo luận chuyện vô bổ này nữa, nếu tôi đồng ý anh ở lại đây, trước hết chúng ta cũng phải có điều kiện, cũng không có gì phức tạp, chỉ cần không can thiệp vào cuộc sống của đối phương là được."

Nhan Hàn Thành nhìn chằm chằm bóng lưng của Mạc Thanh Ngải, đều nói Mạc Thanh Ngải là con gái chòm sao Sư Tử không sợ trời không sợ đất, thật ra cô không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài, cô luôn không dám đối mặt với mọi chuyện vì sợ bị tổn thương, gặp vấn đề nhạy cảm là quay lưng bỏ chạy, cho dù đối mặt với anh cũng vậy.

Một lúc sau, Mạc Thanh Ngải chậm rãi nở nụ cười gian, nhiều năm như vậy, sao anh có thể trông cậy vào việc cô gái này đột nhiên nghĩ thông suốt. Được rồi, lần này anh có nhiều thời gian, sẽ từ từ dạy dỗ cô. Nếu như không can thiệp vào cuộc sống của nhau... Nhan Hàn Thành đang rảnh rỗi, nếu đã vào "Sơn trại", sao không tiện tay học chút mánh khóe cướp đoạt?

Co người trên sô pha, Mạc Thanh Ngải một tay ôm bịch khoai tây chiên, một tay cầm điện thoại oán giận: "Phỉ Phỉ, cậu sẽ không thể tin được chuyện gì đang xảy ra, Nhan Hàn Thành... Cái tên đáng ghét kia dám lợi dụng mẹ tớ để chuyển vào nhà tớ, chắc về sau tớ không thể có một ngày an lành rồi."

Liếc vào phòng tắm, Mạc Thanh Ngải cắn mạnh miếng khoai tây chiên, hận không thể khóa cửa phòng tắm, mở nước nóng cho khói bốc lên, làm Nhan Hàn Thành chết ngạt ở bên trong.

Ở đầu bên kia điện thoại, Nguyễn Phỉ đang bận rộn tới mức không thể ngừng lại mà vẫn phải nói chuyện với Mạc Thanh Ngải: "Tốt nhất là cậu nên chuẩn bị sẵn sàng."

Thật ra chuyện này Nguyễn Phỉ hoàn toàn không đoán trước được, cô còn chưa kịp tìm tên hồ ly Nhan Hàn Thành kia xem tình hình thế nào, anh ta đã hành động, xem ra lần này về nước là đã có âm mưu từ sớm, không phải cô không muốn giúp mà là vì người nào cũng biết rằng Mạc Thanh Ngải đừng hòng trốn thoát bàn tay Nhan Hàn Thành.

"Cậu còn cười trên nỗi đau khổ của người khác, không muốn nghĩ biện pháp giúp tớ."

"Đại tiểu thư, tớ có cười trên nỗi đau của cậu bao giờ đâu, không nói nữa, hiện tại tớ bận rộn tới mức không phân biệt được đông tây nam bắc, về nhà sẽ gọi lại cho cậu."

"Này này...."

Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, Mạc Thanh Ngải trợn trừng mắt ném điện thoại sang một bên, không thể tin được là mình còn kém đống bra kia.

"Mạc Thanh Ngải...."

"Két" một tiếng, cửa phòng tắm mở ra kèm tiếng nước chảy, giọng nói trầm thấp lười biếng của Nhan Hàn Thành truyền tới: "Không có sữa tắm, cầm chai mới tới đây."

Giọng điệu kiểu gì vậy, xem cô là bảo mẫu của hắn sao?

Mạc Thanh Ngải nhe răng trợn mắt đứng dậy khẽ nguyền rủa, đi đến tủ lấy ra một chai sữa tắm tinh dầu hạt nho, sau đó đi tới phòng tắm.

"Này... tắm gì mà..." Cánh tay đưa sữa tắm vào, đột nhiên dừng lại lời nói, Mạc Thanh Ngải như bị sét đánh trúng, giật mình run rẩy, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất giẫm chân Nhan Hàn Thành rồi đóng cửa phòng tắm, hoàn toàn bỏ qua tiếng kêu trong phòng tắm, hét chói tai: "Trời ơi... Thật không thể tin được, anh anh anh... Anh chỉ đi Ý bốn năm, không phải bốn mươi năm, sao lại có thể vô liêm sỉ đến mức này rồi?"

Thượng đế ơi, cô thề, cô không nhìn thấy gì... Được rồi, chỉ nhìn thấy một chút thôi, thôi, cô thừa nhận mình đã nhìn thấy hết, chỉ tại tên này dám trần truồng đứng cửa chờ cô mang sữa tắm tới!!!

Nhan Hàn Thành vất vả đứng lên từ sàn phòng tắm, buồn bực nói: "Mạc Thanh Ngải, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần, không được động tay động chân, nếu tôi bị cô đạp chết còn phiền cô đưa tôi tới bệnh viện, thật phiền phức."

"Đi gặp ông nội anh, ngược lại tôi đạp chết anh cho bớt phiền, anh nên tìm người bói cho một quẻ, chắc chắn ngũ hành của anh có vận đáng đánh đòn!" Mặt Mạc Thanh Ngải đỏ lên, may là anh ta còn ở trong phòng tắm, nếu không thì không cần đến ngũ hành, cô nhất định sẽ cho anh một trận.

Nhan Hàn Thành nghĩ đến cô gái đang hoảng loạn vẫn còn nhanh mồm nhanh miệng được, tươi cười thể hiện âm mưu đã thực hiện được, còn vô tội nói: "Không phải tôi cố ý, dù sao hồi ở nhà trẻ cô cũng đã nhìn thấy hết rồi, có gì đáng xấu hổ đâu."

Huống chi cô không những đã xem qua mà còn sờ qua...

"Anh... Nhan Hàn Thành! Anh cũng nói đó là nhà trẻ... Bây giờ chỉ số thông minh của anh bằng trẻ con mẫu giáo sao?"

"Tôi? Đương nhiên không phải... Là tôi đang an ủi cô."

"Tên biến thái nhà anh, anh lập tức mặc quần áo rồi ra đây ngay."

"Tôi sẽ lập tức đi ra, không cần mặc quần áo nữa."

Sau đó vang lên tiếng đẩy cửa, Mạc Thanh Ngải sợ tới mức mặt mũi xám xịt chạy đi, Nhan Hàn Thành... mặc áo tắm đi ra.

Môi nở nụ cười: "Mạc Thanh Ngải, đây là lễ gặp mặt tôi dành cho cô."

***************

Sì poi chương mới một chút cho mọi người nha =)))) Đố ai đoán được chuyện gì đang xảy ra ))))

"Nhan Hàn Thành, đừng..." Âm thanh ái muội truyền ra từ môi cô, xúc cảm nóng bỏng khiến thần trí cô mơ hồ, chỉ biết là nên chống cự hành động của người trước mắt, nhưng lại có cả ham muốn.

Anh nở nụ cười tà mị, đôi mắt đen sâu thẳm mê người mà nguy hiểm, mồ hôi mỏng đọng trên lồng ngực và cơ bụng gợi cảm, anh khẽ hôn vào trước ngực cô, đi xuống...

"Ưm..."

Cô không nhịn được ôm lưng anh, nhưng ngón tay không để móng không tạo ra vết thương nào, lại càng kích thích giác quan của anh.

Bỗng nhiên anh dừng động tác, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô đang ở dưới thân như đang chờ cô cầu xin.

Cô dịch chuyển cơ thể theo bản năng, chủ động hôn ngực của anh, giống như con mèo hoang nghịch ngợm cũng muốn để anh cảm nhận hương vị điên cuồng.

Khi đó mọi thứ đều đi vào giai đoạn tươi đẹp nhất...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành

BÌNH LUẬN FACEBOOK