Trang Chủ
Ngôn Tình
Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành
Chương 16.1

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ánh mặt trời lúc sáng sớm rực rỡ và mềm mại, xuyên qua tấm rèm, rơi xuống cửa sổ thủy tinh, hắt vào trong nhà, chiếu vào cô gái còn đang nằm ngủ trên giường.

Hình như cô gái vẫn còn ngủ say, tóc dài gợn sóng màu nâu rủ xuống hai bên má, che đi một nửa khuôn mặt tinh xảo xinh xắn của cô, chỉ lộ ra một hàng mi dài, che lấp đôi mắt nhắm chặt, còn có khóe môi điểm sắc đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn gối lên cánh tay trắng nõn, khăn trải giường trắng tinh mềm mại trượt xuống từ mép giường, che kín bộ ngực, lộ ra bả vai tinh tế và tấm lưng bóng loáng.

Một chân thon dài duỗi thẳng tự nhiên, chân còn lại chỉ lộ ra phần bắp chân trắng mịn, hơn nữa còn đang vắt lên cái chân kia, ánh mắt trời rải rác trên khuôn mặt và lưng của cô, để nửa người cô như được bao phủ trong tấm màn vàng rực trên sân khấu, nửa người dưới không có ánh mặt trời lại càng thêm đẹp mịt mờ.

Không biết qua bao lâu, hàng mi dài của cô gái khẽ rung, từ từ mở ra, sau đó thấy một người ngồi trước cửa sổ, con ngươi nhìn chằm chằm vào cô không di chuyển, chàng trai mặc áo sơ mi trắng rộng thùng thình được bao phủ bởi ánh nắng vàng rực, cô lười nhác gọi: "Nhan Hàn Thành..."

Nhan Hàn Thành nở nụ cười cưng chiều, nhưng không lên tiếng mà vẫn nhìn cô, di chuyển bút vẽ trong tay.

Mí mắt vẫn còn mệt mỏi nên cô không thấy rõ động tác của anh: "Anh đang làm gì vậy?"

"Đang vẽ tranh."

À, đang vẽ tranh...

Cái gì? Đang vẽ tranh!!?

Mạc Thanh Ngải mở mắt ra thật nhanh, cô vén tóc ra, vừa định ngồi dậy thì bị Nhan Hàn Thành ngăn cản: "Đừng nhúc nhích! Một chút nữa là được."

Ổn định lại, Mạc Thanh Ngải nháy mắt, không khỏi có chút mong đợi: "Anh... Đang vẽ em sao?"

"Em nói xem?"

Đáng ghét, sao cho tới bây giờ cũng trả lời thẳng với cô: "Vậy em coi như anh đang vẽ em, anh đã nói vẽ tặng em một bức tranh rồi."

Nhan Hàn Thành cười nhẹ, nhìn Mạc Thanh Ngải rồi quay lại ngồi trước giá vẽ.

Anh... là đẹp mắt, nhất là dưới ánh mặt trời, anh càng trở nên tao nhã, tay cầm bút vẽ nhưng chính bản thân anh đã là một bức tranh đẹp,die,n; da.nlze.qu;ydo/nn Mạc Thanh Ngải ngơ ngác suy nghĩ, nhìn đến nghiện, đúng rồi...

"Anh đang vẽ dáng vẻ bây giờ của em sao?"

"Ừ."

"Hả?" Mạc Thanh Ngải ngượng ngùng, tỏ vẻ oan ức: "Nhưng dáng vẻ của em bây giờ rất khó coi, sao anh có thể vẽ em trong lúc lôi thôi lếch thếch được, em muốn vẽ thật đẹp thật đẹp cơ."

"Anh đang vẽ dáng vẻ đẹp nhất của em." Nhan Hàn Thành nhếch môi, anh phát hiện, muốn cùng Mạc Thanh Ngải nói cảm giác của anh bây giờ vẫn còn quá sớm.

"Thật sao?" Có quỷ mới tin anh.

Khoảng nửa tiếng sau, khi Mạc Thanh Ngải định ngủ tiếp, giọng nói trầm thấp dễ nghe của Nhan Hàn Thành lôi cô dậy: "Xong rồi, em muốn xem không?"

"Muốn muốn, đương nhiên muốn." Mở choàng mắt, Mạc Thanh Ngải kéo khăn trải giường đang đắp quanh người ra, sau đó nhảy vài bước đến chỗ Nhan Hàn Thành, cực kỳ tự nhiên ngồi vào lòng anh, để tay anh ôm eo mình.

Khi ánh mắt chạm vào bức tranh, cô cứng họng.

Nghĩ muốn chạm tay vào, lại bị Nhan Hàn Thành nắm chặt tay: "Tranh vừa vẽ xong còn chưa khô, đừng chạm vào."

"À..." Mạc Thanh Ngải ngơ ngác chớp mắt, không thể tin được cô gái trong bức tranh là mình, đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy tranh Nhan Hàn Thành vẽ ngoài đời, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cô gái trong bức tranh của anh... Là cô, thì ra, vẽ so với chụp ảnh còn sinh động hơn, rất có hồn, như làn gió êm dịu, khó trách... Ai cũng nói Nhan Hàn Thành là họa sĩ trẻ nhưng rất hiếm có, là họa sĩ thiên tài mà xã hội thượng lưu tranh nhau cướp đoạt

"Làm sao vậy?" Nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Mạc Thanh Ngải, Nhan Hàn Thành không nhịn được đùa: "Chẳng lẽ em cũng hiểu anh vẽ trái với lương tâm mình nên thấy xấu hổ?"

"Đi chết đi." Mạc Thanh Ngải tức giận, nhưng lại vui tươi hớn hở cười rộ lên: "Không trái lương tâm. . . . . . Chỉ là rất đẹp mắt, thật sự, rất được, sao anh có thể vẽ thật như vậy, như vậy..."

Cô không tìm thấy từ để miêu tả, chỉ là cô có cảm giác, hình như mọi suy nghĩ của anh đều thể hiện trong bức tranh, hình như anh đã sớm tạo thành thói quen bị cô hấp dẫn, chỉ cần đặt bút là có thể vẽ ra bất cứ dáng vẻ nào của cô, cô không hiểu thế nào là cảm thụ nghệ thuật, chỉ thấy cô trong bức tranh dưới ánh mặt trời là cô gái hạnh phúc nhất thế giới, bởi vì lúc ngủ mơ, miệng cô vẫn cong lên nụ cười tràn đầy thỏa mãn.

Nhan Hàn Thành cười mà không nói, này có cái gì khó , anh nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra từng biểu cảm của cô, vui mừng, tức giận, yêu, buồn bã,... Không phải anh đã nói rồi sao, anh chỉ thích vẽ người, người mà anh vẽ... Anh chỉ vẽ một người mà người kia còn không tự cảm giác được, anh hi vọng có một ngày, cô có thể tự mình phát hiện ra sự thật này.

"Mọi người đều nói có tâm mới vẽ tranh đẹp, Nhan Hàn Thành... Anh…" Yêu em đúng không?

Nhưng còn chưa hỏi hết, Nhan Hàn Thành đã lợi dụng nụ hôn để cắt đi, sau đó nụ hôn rơi vào đầu vai trắng nõn bóng loáng của cô, khiến cô phải ngửa đầu lên để chống đỡ, khăn trải giường không chịu được rơi xuống trong nháy mắt...

"Nhan Hàn Thành..." Trong lúc ý thức không rõ, cô gọi tên anh.

"Anh có vẽ tranh khỏa thân của em không?"

"Sẽ không..."

Ồ?

"Vì sao?" Không phải nói tranh khỏa thân là cảnh giới cao nhất của vẻ đẹp con người sao?"

"Người mẫu phải có dáng người đẹp."

Ồ?

"Em không béo."

"Người mẫu phải phô bày được cái tư thế."

"Em không phải xác ướp."

"Người mẫu vẽ tranh khỏa thân không thể là em..."

"Vì sao..."

Bởi vì em là của một mình anh.

"Nhan Hàn Thành, thảm rồi, em muốn chết."

Nhanh chóng vọt vào phòng vẽ tranh chuyên dụng của Nhan Hàn Thành ở "Đại Thành tiểu ái", dinendian.lơqid]on Mạc Thanh Ngải vứt túi sách về phía bồn rửa tay bên cạnh Nhan Hàn Thành, kêu to.

Vẻ mặt Nhan Hàn Thành bất đắc dĩ: "Bình tĩnh! Anh đã nói qua mấy trăm lần, gặp chuyện gì cũng phải dùng đầu óc suy nghĩ trước rồi mới ồn ào, làm sao chết."

"Tới địa ngục đi, lửa cháy đến nơi rồi anh còn bảo em bình tĩnh?" Mạc Thanh Ngải lao về phía sau Nhan Hàn Thành, muốn dìm anh xuống để ôm cổ, nhưng vì chiều cao chênh lệch nên cô chỉ có thể dựa vào lưng anh thở hổn hên, đổi thành ôm thắt lưng anh.

"Này, tránh xa anh ra, tay anh bị dính màu, rất khó rửa, em để anh đi rửa tay đã." Nếu bây giờ Mạc Thanh Ngải ở trước mặt anh có lẽ đã bị anh liếc mắt xem thường mấy trăm lần rồi.

"Không..." Giọng nói rầu rĩ của cô vì áp vào lưng anh mà trở nên mơ hồ, mùi trên người anh thật thơm, ngẫm lại vẫn là do cô biến thái thích mùi nhựa cây, nghĩ nghĩ, Mạc Thanh Ngải dứt khoát nhảy lên lưng Nhan Hàn Thành, hai tay ôm cổ anh, hai chân vòng vào lưng anh, bám dính như con gấu trúc: "Anh không cứu em em sẽ không xuống."

Thật buồn cười, Nhan Hàn Thành cõng Mạc Thanh Ngải đi lấy khăn mặt ướt lau sạch tay: "Em phải nói là chuyện gì anh mới giúp được."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành

BÌNH LUẬN FACEBOOK