Trang Chủ
Truyện Teen
Tình Yêu Của Gió
Chương 4

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ngày thứ nhất – Boys

- Được rồi các học viên hãy trật tự, sau đây WEDDING’S FESTIVAL xin chính thức được khai mạc



- Sau khi tổng hợp số phiếu của các bạn nam, thì thật bất ngờ, chỉ có 50 bạn nữ được lựa chọn, có các bạn nữ được gần 50 bạn nam chọn. Chà chà đây sẽ là cuộc chiến đấu đầy cam go đây. Bây giờ mình sẽ đọc tên các bạn nữ được bầu chọn, bạn nào được đọc tên thì bước lên phía trên này nhé: Phương Khả Vy lớp 11K1, Lâm Tố Tố lớp 11K7, …..

Hội trưởng Lap đọc tên, lần lượt những mỹ nhân bước lên, lũ con trai liên tục vỗ tay huýt sáo. Kris đứng dựa vào gốc cây, tự nguyền rủa sao lại hứa với Phong tham gia vào trò nhảm nhí này. Thì bỗng 1 góc trong sân trường bỗng rộ lên, phần lớn là tiếng con gái la hét, Kris nhướng mày nhìn, ra là Phong, còn có Khang. Vừa đi Khang vừa mỉm cười vui vẻ, còn Phong cứ lạnh băng bước đi như chẳng để ai vào mắt.

- Ôi đẹp chết mất – nữ sinh 1

- Skys hôm nay phong độ quá – nữ sinh 2 (Skys là tên học viên E.K đặt cho Phong và Khang vì tên 2 người đều có chữ Thiên)

- Mình nhất định giành chiến thắng để anh Phong trở thành chú rể của mình – nữ sinh 1 mơ màng

- Này nói gì thế, anh Phong là của tao – nữ sinh 3

- Là của tao – nữ sinh 4, 5, 6 …..

2 chàng trai đi qua để lại cuộc hỗn chiến phía sau (==”)

- Không biết 2 anh ấy ghi tên ai nhỉ – nữ sinh n thắc mắc

- Chắc là Phương Khả Vy rồi, cô ta xinh nhất trường mình mà – nữ sinh n+1 bĩu môi ghen tị

- Không phải chứ, vậy thì tụi này làm gì có cơ hội – n nam sinh hét lên

<ồn ào>

Kris bây giờ mới nhận ra mình đã vướng vào 2 gã rắc rối phiền phức nhất trường. Nó đưa tay lên day day 2 bên thái dương

- Sao thế không khỏe àh – một giọng nói ân cần vang lên

Kris ngước đầu lên thì bắt gặp gương mặt của Phong, nhưng giọng nói đó, đương nhiên không phải của hắn (==)

- Không sao – Kris đáp lại Khang

- Àh chuyện hôm qua…-Khang đang định nói rằng sẽ không tử bỏ

- …và Hàn Tiểu Phong lớp 10K9

Kris nhìn lên bục, tên hội phó đang đọc tên nó. Kris chán nản miễn cưỡng bước lên bục. Lũ con trai trong trường nhìn nó không rời mắt, ngay cả tên hội phó cũng đơ trong 5s. Kris vô cùng khó chịu, những tưởng đến đó là xong nhưng không ngờ tên Lap to mồm lại nói tiếp:

- Bạn Hàn Tiểu Phong xinh đẹp đây là trường hợp rất đặc biệt vì được cả 2 hotboy của E.K chọn, chính là đại ca Thiên Phong và hội trưởng Thiên Khang của chúng ta. Có vẻ hôm nay 2 chàng trai của chúng ta phải trở mặt thành thù để giành lấy người đẹp rồi

Vừa dứt lời thì bây giờ không chỉ đám con trai mà cả trường đều dồn ánh mắt về nó. Bây giờ Kirs chỉ muốn đấm chết tên hội phó Lap chết tiệt kia. Rồi cả trường lại nhìn Skys, 2 chàng trai cũng nhìn nhau.

Kris đứng trên ngán ngẩm. Và trò chơi bắt đầu.

- Trò chơi bắt đầu lúc 7pm. Trong khoảng thời gian từ đây đến 7pm, đề nghị các bạn nam phải về nhà hết, còn các bạn nữ thì đi theo cô Hạ để chuẩn bị. Được rồi, giải tán.

….

Kris cùng 49 cô gái khác được đưa đến 1 phòng trang điểm rất rộng cùng với 50 nhà tạo mẫu đã đợi sẵn. Kris được đưa đến bàn của 1 phụ nữ tóc cắt kiểu Vic, nhuộm màu xám, chắc cũng đã ngoài 45, nhìn cũng khá sành điệu, đúng chất nhà tạo mẫu. Người phụ nữ khẽ ngắm nhìn Kris rồi nhẹ nhàng kéo ghế cho nó. Kris ngồi xuống đối diện với chiếc gương gắn đầy đèn xung quanh. Rồi người phụ nữ bắt đầu làm tóc cho nó. Bàn tay nhẹ nhàng tạo kiểu, nó cảm thấy thật thoải mái, rồi vô thức khép mắt lại…

- Rất xinh đẹp, nhưng phải cười nhiều hơn nữa – 1 giọng phụ nữ khẽ thì thầm vào tai Kris

Nó mở mắt ra, ngạc nhiên với hình ảnh của chính mình trong gương..

….

Tóc ngắn, tóc ngắn, tóc ngắn. Đâu đâu cũng thấy những cô gái tóc ngắn.

- Chào mừng các nam sinh E.K, đây – vừa nói hội phó Lap vừa chỉ toàn bộ những cô gái tóc ngắn đang đi lại trong sân – chính là đề thi dành cho các bạn. Có hơn 3000 cô gái với kiểu tóc, quần áo, dáng người giống nhau trong E.K, nhiệm vụ của các bạn là tìm đúng cô gái của mình trong vòng 1 tiếng, trong trường đặt rất nhiều máy theo dõi nên tốt nhất đừng gian lận nhé. Nào các chàng trai hãy chứng tỏ bản lĩnh của mình đi nào, trò chơi bắt đầu.

Hội phó vừa dứt lời, các cô gái đồng loạt đeo mặt nạ che khuất nửa gương mặt của mình.

- Àh xin lỗi cho mình bổ sung, các bạn không được tháo mặt nạ cho đến khi đeo vào tay cô gái dải băng có ghi tên của mình nhé. Nếu không chọn đúng cô gái của mình, thì các bạn buộc phải đi chung với người con gái mình cột dải băng

Lũ con trai đơ trong giây lát, định ném đá **** rủa tên hội phó sao không nói sớm nhưng vì thời gian có hạn nên tha cho hắn rồi bắt đầu tỏa ra. Chỉ còn Phong và Khang.

- Không ngờ mày lại hứng thú với cô ấy – Khang nói

- Tao biết mày thích cô ấy… – Phong cũng đáp lại

- Vậy sao mày còn…-Khang bắt đầu thấy “nóng”

- …nhưng cô ấy cũng rất quan trọng với tao-Phong điềm nhiên nhìn thẳng vào mắt Khang

- …- Khang rất ngạc nhiên, không ngờ Phong cũng thí..

- Quan trọng không có nghĩa là thích đâu thằng hâm – Phong lập tức chặn lại suy nghĩ của Khang

- Rốt cuộc là thế nào – Khang nhíu mày

- Nói chung là tao sẽ không nhường mày đâu. Goodluck – Phong nhanh chóng phóng đi, không quên ngoảnh đầu lại đá lông nheo với Khang

- …..- Khang đơ- này đã bảo đừng làm trò đó nữa mà – gào lên

Sân thượng

1 người con gái đang dựa lưng vào lang can, lặng im ngắm nhìn bầu trời đêm tĩnh mịch. Chiếc váy tay dài chấm đất che hết phần da của cô, duy nhất chiếc cổ trắng ngần lộ ra dưới mái tóc ngắn. Nghe tiếng động, cô khẽ quay người lại, chút ngạc nhiên hiện lên trong đôi mắt sau chiếc mặt nạ.

- Lại gặp nữa rồi – Khang mỉm cười bước đến – anh đoán em sẽ đến đây, không ngờ đúng thật

- ….

Cô gái im lặng không nói, cũng không có vẻ gì quan tâm, định quay bước đi thì tay đột nhiên bị kéo lại, rồi 1 miếng vải nhẹ nhàng buộc vào cổ tay mềm mại. Cô mở to mắt hết cỡ, rồi nhanh chóng sự thất vọng hiện ra trong đôi mắt, cô cụp mắt xuống.

Đài vọng nguyệt

Bình thường ở đây chẳng mấy ai lui tới, thế mà hôm nay có đến 3 4 cô gái đi lại. Phong bước đến, có 3 cô gái quay lưng về phía hắn, không một ai quay lại (khó àh nha). Vừa lúc đó, Thái Nhất Bảo cũng đi đến (biệt danh “tiểu bảo bảo” chính là hắn )

- Chà 3 cô dáng đều đẹp cả – “tiểu bảo bảo” nói rồi cười nham nhở, quay sang Phong – anh Phong, không phiền nều em chọn trước chứ

- …- Phong thờ ơ nhún vai

“tiểu bảo bảo” vuốt vuốt cằm (eo), rồi tiến lại gần 3 cô. 1 cơn gió khẽ thoáng qua, Phong nở nụ cười rồi nhanh như cắt chạy đến ôm cô gái sắp sửa bị tên háo sắc kia đụng trúng. 3 người kia ngơ ngác nhìn cảnh tượng vừa diễn ra, 2 người kia thì vẫn đứng im như tượng

- Anh Phong, cô gái này em chọn trước mà – tiểu bảo bảo gào lên bức xúc



Phong nhanh chóng đẩy cô gái đó vào tiểu bảo bảo, chạy khuất vào khu rừng trước mặt

Phong chống 2 tay vào thân cây, không cho cô gái có cơ hội thoát ra, chầm chậm áp sát mặt mình vào cô. Phong nở nụ cười ma mãnh:

- Tìm thấy rồi

Trong khu rừng tối, nụ cười của Phong như chiếu sáng cả khu rừng khiến cho Kris mê mải ngắm nhìn, quên mất cả việc 2 người đang mặt kề mặt.

- Ngắm đủ chưa – Phong nghiêng đầu hỏi

- … – Kris cười hắt ra rồi quay đi che khuôn mặt đỏ như gấc, hắng giọng lại rồi nói – bỏ tay ra

- Không

- …- Kris nhíu mày tỏ ý thắc mắc

- ….-Phong chỉ im lặng đáp lại, vẫn xoáy tia nhìn vào nó

“Ôi tim lại đập mạnh nữa rồi, chết tiệt”-Kris rủa thầm rồi định dùng tất cả sức mạnh đẩy Phong ra (tất cả “chiêu thức võ công” bây giờ Kris chẳng nhớ được cái nào, nên mới phải dùng tới cách “nữ nhi” này). Nhưng vừa giơ tay lên, 2 tay Kris đã bị Phong giữ chặt, 1 miếng vải nhẹ nhàng cột vào cổ tay của Kris, nó kinh ngạc, rồi nhìn hắn gằn từng tiếng:

- Làm cái trò gì thế hả?

- Cô chưa được phổ biến luật chơi àh? – Phong thản nhiên hỏi lại

- Nhưng tôi không nhớ là cột …cả 2 tay đấy- Kris nhìn Phong đầy “hận thù”

- Vậy chắc cô không biết tôi là người thích phá luật rồi – vừa nói Phong vừa đưa tay gỡ mặt nạ của Kris xuống

Ngẩn ngơ. Đây là từ miêu tả chính xác nhất biểu cảm của Phong bây giờ. Mái tóc ngắn ôm trọn khuôn mắt trái xoan, đôi mắt nâu sữa nhìn hắn đầy “ấm áp”, sống mũi cao thon gọn và đôi môi anh đào mím lại vì tất giận, tất cả tạo cho Kris 1 vẻ đẹp đầy trong sáng và đáng yêu của một đứa trẻ. Rồi bất giác Phong tiến lại gần, gần hơn, gần hơn nữa. Mỗi lần Phong bước tới là Kirs lại nhìn hắn đầy “cảnh báo”, nhưng đều vô ích (thêm vào 2 tay đã bị trói TT). Khoảng cách 2 người bây giờ không thể gần hơn được nữa. Tim Kris như ngừng đập, nó không dám thở nữa, mắt mở to hồi hộp chờ đợi

- Anh tốt nhất đừng c..- Kris chưa kịp nói hết câu

Phong nhanh như cắt cúi người xuống…. nhằm thẳng môi Kris mà tiến tới. Kris bất giác nhắm chặt mắt lại. Im lặng. Không có động tĩnh gì. 1mm là khoảng cách chính xác của 2 đôi môi, Kris vẫn nhắm chặt mắt, Phong mỉm cười, rồi chuyển hướng đôi môi (ôi..>”<)

- Tôi vẫn thích cô để tóc dài hơn – Phong khẽ nói vào tai Kris, dứt lời, Phong gỡ bay bộ tóc giả của nó

Hành động của Phong quá nhanh khiến Kris không kịp phản ứng, khi mở mắt ra thì mái tóc đã rũ xuống. Phong vốn chỉ muốn đùa nó chẳng ngờ “cái tật hại cái tim”, mái tóc dài buông xuống càng làm Kris xinh đẹp như một nữ thần, mặt Phong ca bất giác nóng lên, tim nhảy liên hồi, cảm thấy mặt mình bắt đầu có triệu chứng , Phong định quay người đi thì ai ngờ đâu lúng túng thế nào lại thành ra…

- Làm…gì…thế…hả – Kris tức giận đến cực điểm, gằn mạnh từng tiếng

Lúng túng thế nào lại thành ra Phong đưa tay lên che mắt Kris lại (ôi trời)

- Cô xõa tóc xấu quá, không muốn nhìn – Phong lạnh nhạt đáp

- Anh không muốn nhìn thì sao lại che mắt tôi – Kris vẫn tức giận

- Tay cô bị trói, mắt tôi bị che thì làm sao đối phó với sắp bu đến đây, nên tốt nhất che bớt dung nhan của cô lại – Phong bình thản đáp

Ngay lập tức có tiếng bước chân xào xạc đang chạy đến, cả đám người chứ chẳng ít, Phong nhanh chóng đội lại tóc giả cho Kris

- Tôi không muốn có người đột quỵ thôi – Phong “thanh minh” (ai không biết ý đồ của anh ==)

- Vậy là chúng ta đã có người chiến thắng rồi – hội phó Lap ở đâu phóng ra la hét – đại ca Phong quả thật không hổ danh cao thủ, đã tìm được người đẹp trong tích tắc

Rồi gã còn típ tục bao hoa tâng bốc kể lể đủ thứ, cả đám người xung quanh cũng nhao nhao hùa theo, Phong liếc mắt, chúng im bặt. Hắn rẽ đám người bỏ đi 1 nước. Kris cũng nhanh chóng bỏ đi mặc cho cứ nhao nháo phía sau.(mất toi cảnh lãng mạn TT)

Ngày thứ 2 – Girls

- Vậy là các nam sinh của E.K đều đã tìm được một nửa để đến dạ hội rồi phải không nào ???

Hội phó Lap vừa dứt lời thì nhiều tiếng than thở bất bình vang lên, “tiểu bảo bảo” ái ngại nhìn cô gái đang khoác tay bên cạnh mình cười nhắn nhít lộ 2 chiếc răng duy nhất còn sót lại (là cô gái Phong đẩy cho hắn), mếu máo không nên lời lại càng gào to phản đối

- Được rồi thấy các bạn hét lên trong vui sướng thế thì mình cũng rất mừng. Trở lại với chủ đề chính, hôm nay là ngày thi thứ hai, dành cho các nữ sinh E.K. Trong trường hiện nay đặt rải rác các đồ vật của các nam sinh, tất cả đều đã qua kiểm duyệt không có dấu hiệu gian lận và được giấu kín, bạn nữ nào <đào> trúng đồ vật của bạn nam nào đem đến hội trường thì sẽ đi dạ hội cùng bạn đó. Nếu đào trúng của bạn nào đã có cặp rồi thì một là thách đấu hai là chấp nhận chọn cặp theo cách bốc thăm. Các bạn có 1 tiếng để “đào” cơ hội được đi cùng hoàng tử – vừa nói hội phó Lap vừa chỉ về Skys

Đám nữ sinh như bị kích đúng dây, lập tức gào rú lên rồi chạy đi tìm . Rõ tào lao, nhưng Kris vẫn phải đi tìm. Đi đến ngóc ngách nào trong trường Kris cũng thấy 1 đám người đào đào bới bới, Kris mới chỉ đụng tay vào vật gì thì y như rằng có 1 đám người đến tranh giành bằng được, chắc họ căm nó vì được Phong và Khang chọn, đã thế còn được đến dạ hội với Phong, nên đây như cơ hội cuối cùng để họ đoạt lại . Kris cũng chán nản chẳng bận tâm. Nó rẽ vào 1 góc vườn, cây tỏa bóng râm mát, khung cảnh tĩnh lặng đối lập hoàn toàn với chiến trận trong kia. Kris hít một hơi rồi bất giác đi vào sâu bên trong, nó cứ bước đến và dừng lại trước cây phong. Quan sát dưới gốc cây thấy vết đào bới, vậy là có người đến trước nó rồi. Kris thở hắt ra rồi bất chợt nhìn lên cành cây, như một cơn gió, nó nhẹ nhàng leo lên. Là 1 chiếc kẹp tăm, là chiếc kẹp để giữ bộ tóc giả hôm qua. Một niềm vui khẽ thoáng qua môi Kris. Giang hồ nói quả không sai, khi vui người ta chẳng để ý gì nữa cả. Cành cây Kris đang đứng bỗng dưng bị lắc mạnh, nó trượt tay “rơi tự do”, nhưng vẫn giữ được thế 2 chân chạm đất (cao thủ mà)

- Chà cũng khá đấy – 1 giọng con gái đầy mỉa mai

Đoán biết chắc cô ta chẳng là hạng tử tế gì nên Kris không muốn nói nhiều, quay người bỏ đi

- Đây là cách tiếp chuyện với đàn chị sao? Đúng là vô giáo dục đấy Hàn Tiểu Phong– cô ta bĩu môi

- Vậy hành động của chị là có giáo dục sao, thế thì tôi thà làm người vô giáo dục còn hơn, chị Phương Khả Vy ạ

- Miệng lưỡi cũng ghê gớm lắm. Vậy tao cũng không dài dòng nữa, đưa cây kẹp đó đây

- Và lý do vì sao tôi phải làm vậy? – Kris chậm rãi chờ câu trả lời

- Vì mày không có tư cách

- Tư cách của tôi không đến lượt chị phán xét đâu – Kris nói đầy mỉa mai

- Một đứa xuất thân bần hèn thi vào đây bằng học bổng vịn vào cái gì mà vênh váo chứ, đưa chiếc kẹp đây – Khả Vy đang chuẩn bị sẵn tư thế lao vào ăn thua đủ với Kris thì

- Đây – Kris thản nhiên đưa cây kẹp cho chị ta

Có chút ngạc nhiên nhưng Phương Khả Vy vẫn cầm lấy

- Biết thân biết phận là tốt – cô ta đắc ý ném cho Kris ánh mắt coi thường

Kris đứng nhìn cô ả đi khuất, miệng nở nụ cười bán nguyệt (run)

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Của Gió

BÌNH LUẬN FACEBOOK