Trang Chủ
Truyện Teen
Tình Yêu Của Gió
Chương 46

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Phong đang ở đây, chỉ cách Kris 2 lần cửa. Kìm lại nhịp đập mạnh trong lồng ngực, cố lấy giọng tự nhiên nhất, Kris khẽ nói

- Chào

Lại một khoảng im lặng. Hồi lâu sau, mới nghe tiếng Phong buông nhẹ

- Quyết định rồi à?

- ..phải

Dương Thiên Phong thở hắt ra, cảm thấy bản thân thật ngu ngốc, rõ ràng hắn đã biết từ khi ở Wind Bay rồi, vậy mà vẫn hỏi lại, phải chăng, hắn đang hi vọng

Đầu dây bên kia, Kris nén tiếng thở dài. Rồi 2 người lại im lặng. Dù Kris và Phong đều rất ít nói, nhưng giữa 2 người chưa từng có khoảng trống nặng nề đến vậy. Kris lắng nghe từng hơi thở nhẹ của Phong, cố đoán xem tâm trạng của hắn như thế nào, nhưng tuyệt nhiên không nghe ra cảm xúc gì

- Sao lại đến đây?

Xoa nhẹ thái dương, Kris nhắm hờ mắt hỏi

- Để gặp em

- Vậy sao không vào?

- …..

Phong không đáp, dựa người vào ghế, hắn nhìn vào cánh cửa ngăn cách hắn và Kris. 1 tháng rồi không gặp nó, Phong nhớ đến phát điên, đã đáp chuyến bay đến tận đây, chỉ cần sải thêm vài bước chân, Phong đã có thể ôm Kris trong vòng tay, nhưng, hắn lại chọn cách gọi điện thoại ngớ ngẩn này

- Mặt trăng và mặt trời cùng tồn tại song hành, nhưng không bao giờ gặp nhau

Kris đột nhiên lên tiếng, giọng nói bâng quơ như gió thoảng nhưng chất chứa nỗi bi thương xót xa. Nhiều lúc tự hỏi có phải ông trời đang trêu người hay không mà một chút hạnh phúc nhỏ nhoi bên Phong lại khó có được đến vậy. 2 người yêu nhau, hoàn toàn không bị ngăn cấm, nhưng hết lần này đến lần khác luôn là bị chính suy nghĩ của bản thân cản trở. Có lẽ Phong và Kris quá lý trí, không một lần để tình cảm chế ngự suy nghĩ và hành động, vì thế mà xảy ra bao nhiêu hối tiếc. Lần này cũng vậy, Kris một lần nữa lại nghe theo lý trí. Điều hành tập đoàn LKey là một công việc vô tận, 3 năm, 5 năm, thậm chí 10 năm có lẽ còn chưa xong, Phong là chủ tịch của DKey, công việc cũng chất như núi, thời gian cũng không có, 2 người cứ như vậy, chẳng phải rất mệt mỏi hay sao

- Ở sân bay, anh từng nói…sẽ đợi em?

- …phải

- Cho dù 10 năm, 30 năm, 50 năm?

- Hmm..không

- Chẳng phải anh nói 100 năm cũng vẫn sẽ đợi hay sao?

Kris nhíu mày, đôi mắt thoáng chút buồn

Đầu dây bên kia có tiếng cười nhẹ

- Vì có lẽ…1 năm sau anh đã đến bắt em đi rồi

Bất ngờ, khuôn mặt xinh đẹp của Kris hơi ửng đỏ

- Em..sẽ không để anh tìm thấy

- Đừng quên, ngôi sao…

Kris giật mình, đưa tay lên chạm nhẹ vào chiếc bông tai đen đang nhấp nháy, môi khẽ cười

- Vậy em sẽ giấu nó

- Ở đâu?

- Trong tim em

- …đồ ngốc

Phong thở dài, nói nãy giờ, chẳng qua là Kris không muốn hắn chờ đợi hay tìm nó nữa mà thôi. Phong nhẹ hỏi lại

- Thật muốn vậy sao?

- Ừm. Đừng tìm em nữa

- …..

- Để em tìm anh

Lần này đến Phong kinh ngạc. Như đoán được phản ứng của hắn, Kris nheo mắt nói tiếp

- Lúc đó dù không muốn, anh cũng đừng hòng trốn thoát

- Ừ, đừng để anh thoát

Kris mỉm cười, nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp ấy, bất giác lòng lại chùng xuống

- Mệt không?

Phong dịu dàng hỏi. Kris vuốt lại vài lọn tóc rối, khẽ gật

- Rất mệt

Rồi nó xoay ghế, nhìn chăm chăm vào cánh cửa khảm gỗ tinh xảo, hít thật sâu, cố để nước mắt không rơi

- Em..nhớ anh, Phong

Kris ước mình có đủ dũng khí chạy đến bên Phong, và cũng có đủ can đảm rời xa vòng tay ấy để trở về với thực tại. Nhưng Kris biết rõ, nó sẽ làm không được, cánh cửa gỗ nặng nề kia như đang giúp nó phần nào ghìm lại ham muốn được gặp Phong, có lẽ đây cũng là lý do Phong chọn cách gọi điện

Một giọt nước mắt không kiềm chế được rơi xuống khóe môi mềm, tay Kris bất giác nắm chặt ống nghe điện thoại hơn. Ở phòng thư ký Phong cũng không khác gì, tay nắm chặt đến từng đường gân đều nổi rõ, Phong giận bản thân đã nuông chiều cảm xúc khi đến đây, rồi bây giờ lại quá lý trí.

2 người rốt cuộc chỉ có thể nén nỗi nhớ, bất lực ngồi nhìn nhau sau 2 lần cửa

Im lặng rất lâu, cả 2 hoàn toàn không có ý định dập máy. Nhưng trời sắp sáng rồi. Cuối cùng, Phong thở hắt, buông câu gỏn lọn

- Phải đi rồi

- …ừ

Kris mím chặt môi, khó khăn đáp lại. Phong đứng dậy, trước khi dập máy, còn nói một câu

- À này chủ tịch LKey, DKey sẽ không nhường đâu. Chúc may mắn

Kris bật cười. Tay vẫn áp chặt ống nghe dù bên kia đã vang lên những tiếng tút tút gấp rút. Và dù cố gắng không để ý, nhưng Kris vẫn nghe rõ tiếng đóng cửa bên phòng thư ký, sau đó là tiếng bước chân nhẹ như gió thoảng

Một lúc lâu sau, không gian đã hoàn toàn rơi vào yên tĩnh. Kris mới buông ống nghe xuống, mệt mỏi gục đầu xuống bàn. Ánh ban mai chiếu sáng những tòa nhà cao tầng của NewYork, đánh thức thành phố đang say ngủ. Màu vàng giòn của nắng làm sáng bừng văn phòng của Kris, và lúc này, nó mới uể oải chìm dần vào giấc ngủ muộn

Lúc Kris tỉnh dậy, đã là gần trưa. Khẽ vặn người cho cơ thể đỡ mỏi khi phải ngủ trên bàn suốt mấy tiếng, Kris bước vào phòng vệ sinh, thấy có đủ đồ dùng cần thiết, nó đoán chắc già Jack đã sai người chuẩn bị. Phong thái chỉnh tề rồi, nó bước ra lại văn phòng, đã thấy Jack ngồi vắt vẻo trên ghế, tay nhâm nhi tách trà nóng. Kris ngồi vào bàn làm việc, liếc thấy tờ fax vừa được gửi đến từ phòng thư ký, có chút dao động, nhưng rất nhanh, nó phớt lờ, rồi vừa giở tài liệu vừa uống tách cà phê sữa mới được pha xong

- Hôm nay người sẽ trực tiếp phỏng vấn

- Trợ lý?

- Vâng

Kris thảy xấp tài liệu sang một bên, chuyên tâm thưởng thức cà phê

“Cốc cốc”

Người phỏng vấn thứ nhất đã đến

Đó là một cô gái trẻ, khuôn mặt thanh tú ưa nhìn, nói chuyện cũng rất lịch sự lễ phép

- Goodmorning, my name is….(Xin chào, tôi tên là…)

- Why do you want to work for me? (Tại sao cô muốn làm việc cho tôi?)

Cô gái kia chưa kịp giới thiệu tên đã bị Kris hỏi chặn họng. Cô hơi đơ người, rồi cũng nhanh chóng đáp lại

- Um..because I want to improve… (Ừm bởi vì tôi muốn cải thiện….)

- Ok, next (Đủ rồi, người tiếp theo)

Kris lạnh lùng nói. Cô gái kia vô cùng ngạc nhiên, rồi thất vọng đẩy cửa bước ra. Già Jack nhíu mày nhìn Kris

- Hồ sơ của cô gái này rất tốt, tác phong lại chuyên nghiệp, sao cô chủ lạii…

- Quá rập khuôn

Kris đan 2 tay vào nhau, tựa đầu lên ghế, nói ngắn gọn. Già Jack thở dài. Rồi người thứ 2 và 3 cũng y như vậy, thậm chí Kris chưa bao giờ xoay ghế lại mặt đối mặt phỏng vấn 3 người kia. Rốt cuộc vài người mà già Jack tuyển chọn sàng lọc kỹ càng đều bị Kris cho rơi nhanh chóng. Ông thở dài ngao ngán, cha con nhà này sao mà giống nhau, cái gì cũng khó khăn. Lúc dợm bước ra ngoài để ăn trưa, Kris lạnh nhạt nói

- Tìm Kyo, cậu ấy sẽ là trợ lý cho ta

Jack gật đầu, đưa điện thoại lên bấm. Lúc ông đẩy cửa bước ra ngoài, một vài tạp âm vô tình lọt vào tai Kris

- Gina hasn’t gone to work? (Gina vẫn chưa đi làm sao?)

- Oh, it’s noon now (Ồ, bây giờ đã là trưa rồi)

- ……

Kris đang nhắm hờ mắt, nghe vậy thì bất giác ngồi thẳng dậy. Gina chẳng phải là thư ký của nó sao, cô ta chưa đi làm, nghĩa là tờ fax từ phòng thư ký, chỉ có thể là… Cầm vội tờ fax lên, Kris thấy hồi hộp lạ thường

Là một mẩu thông tin trên mạng tải xuống. Tip là “Nguyệt thực toàn phần, tháng 7 năm 2018”. Kris lập tức nở nụ cười. Vậy ra sáng nay khi nó nói vớ vẩn về mặt trăng và mặt trời, Phong đã lên mạng tìm cái này sao. Kris gấp gọn tờ news lại, trong lòng có chút ấm áp

- Sorry I’m late (xin lỗi tôi đến trễ)

Gina hớt hải chạy vào, cúi người xin lỗi Kris rối rít. Nó dời mắt khỏi đống giấy tờ nhạt nhẽo, nhìn lướt qua cô ta, vừa lúc đó già Jack đẩy cửa bước vào

- Jack, sa thải cô ta

Cô thư ký Gina do không hiểu gì nên vẫn vô tư trở về phòng làm việc, Kris không nói bằng tiếng Anh đơn giản vì nó không muốn nghe tiếng kêu gào hỏi tại sao. Jack cũng biết vậy nên vẫn thản nhiên ngồi xuống ghế, để chuyện đó cuối giờ mới làm

- Cô ta mới đi trễ 1 lần thôi mà

Không hề quan tâm đến Gina, nhưng già Jack vẫn nói giúp, dù biết cũng chẳng thay đổi được kết quả. Không hề ngước nhìn lên, Kris nói nhanh

- Móng tay cô ta vẫn chưa khô, đó là loại màu hôm nay mới xuất hiện trên thị trường. Đến trễ vì bận làm nail (móng), LKey không cần người như vậy

Già Jack kín đáo nở nụ cười, xem ra tương lai tập đoàn LKey hoàn toàn không có gì đáng lo ngại rồi

**

- Hôm trước anh Phong đến NewYork gặp Kris thật sao?

- Ừm

Vẫn dán mắt vào chiếc laptop, Khang đáp qua loa, Lin bực bội chồm người gập chiếc laptop lại, Khang bất ngờ không phản ứng được gì, sau khi nhận ra đống văn kiện cậu làm nãy giờ vẫn chưa kịp lưu lại thì mới bắt đầu giãy nãy lên

- Hey, what the….

Nhưng rồi thấy ánh mắt chết người của Lin, cậu im bặt

- Được rồi được rồi em muốn biết cái gì

Hết cách, Khang gỡ mắt kiếng xuống, uống 1 mạch hết ly trà rồi ngả người vào ghế. Chỉ chờ có vậy, Lin lập tức hỏi như vũ bão

- 2 người họ đã nói gì?

- Nói gì sao anh biết

- Thì đại khái nội dung

- Không biết

- Vậy họ chia tay à?

- Không biết

- Vậy là không chia tay?

- Không biết

- Vậy rốt cuộc anh biết cái quái gì hả????

Lin mất kiên nhẫn, bực bội hét lên. Biết Lin giận, nhưng đã quá quen rồi, nên Khang cũng không có ý định năn nỉ, ngược lại còn làm vẻ mặt rất nghiêm túc

- Anh biết chuyện quan trọng, còn những chuyện ngoài lề thì không quan tâm

Ngay lập tức quên hết cơn giận dữ, Lin sấn tới, mắt sáng rỡ

- Sao sao, chuyện quan trọng gì? Nói nhanh đi

- À…ừm..tự nhiên thấy khát quá

Khang làm bộ đưa tay vuốt vuốt cổ họng, Lin lập tức chạy đi rót ly nước cho cậu

- Đây nước đây, uống nhanh đi rồi kể

- Ôi…ôi cái vai của tôi, sao tự nhiên mỏi quá vầy nèeee

Lin nhíu mày, nhưng cũng nhanh chóng xoa nắn vai cho Khang

- Như vầy được chưa, mau kể đi

Khang lén cười đắc ý, sau này cứ áp dụng biện pháp này ra hành hạ nhỏ

- Chuyện quan trọng là: anh chắc chắn ngày 25 tháng 10 năm 2015, Phong và Kris sẽ gặp nhau ở đây

- 25/10??? Ô, là sinh nhật em hả????? Ý anh nói họ sẽ đến tham dự tiệc sinh nhật của em sao? Trời ơi không ngờ mình cũng quan trọng dữ vậy??

- Nè nè, bớt mơ đi. Đúng là họ đến để tham dự tiệc, nhưng không phải là sinh nhật em

- Tiệc quái gì mà quan trọng hơn sinh nhật em chứ?

Lin hất hàm hỏi. Khang chồm sát người nhỏ, cười gian nói

- Tiệc..cưới của chúng ta

Rất nhanh, Khang đặt một nụ hôn thoảng lên đôi môi anh đào của Lin rồi đứng dậy bỏ đi

- …sao cơ???????

Hồi sau Lin mới tỉnh, lật đật chạy theo í ới

- Này này, anh đứng lại đó cho em, nói chuyện này cho rõ ràng xem nào

- 25/10

- Hoàng Thiên Khang! Ai cho phép anh tự tiện quyết định thế hả???????/

- …..

- Tôi không có đồng ý đâu

- ….

- @##$@#%@#

Reng…reng….reng

Sau một hồi khó khăn hướng sự chú ý của Lin sang chiếc bánh kem, điện thoại Khang đổ chuông

- Alo

- …

- À mày còn nhớ đến thằng bạn này à

Lin nhíu mày, giật giật tay áo Khang, miệng mấp máy

- “Ai vậy?”

- Blue

Khang quay sang đáp lại Lin, rồi lại tập trung vào cuộc nói chuyện với Phong

- …sao? Mày sắp đi???

Khang và Lin phóng ra sân bay với tốc độ nhanh nhất có thể. Đến nơi thấy Phong đang thản nhiên ngồi trên ghế đợi, Khang đập vai thằng bạn thân một phát

- Sao gấp vậy?

Phong khẽ gật đáp lại

- Chỉnh đốn lại DKey

Vừa lúc đó tiếng loa thông báo chuyến bay của Phong chuẩn bị cất cánh. Hắn đứng lên, bước vào phòng đợi

- Khoan…khoan đã, anh đi Thụy Điển, bao lâu thì trở về??

Phong nhún vai, thực sự hắn cũng chẳng biết, trước mắt hắn sẽ điều hành chi nhánh của tập đoàn tại Thủy Điển, rồi sau đó đi đâu cũng chưa biết trước, nên không hoàn toàn định thời gian trở về

- Nếu..Kris quay trở lại thì sao?

Phong chợt bật cười, nụ cười hiếm hoi dành cho cả Khang và Lin

- Vậy cô ấy phải đi tìm thôi

Phong quay lưng đi rồi, nhưng Khang và Lin vẫn đứng trầm ngâm như vậy, đơn giản vì họ đã bị hớp hồn bởi nụ cười quyến rũ đầy mê mị kia, đến vẫy tay tạm biệt cũng quên mất

- À này nhớ về dự đám cưới của tao đấy

Sau cùng Khang như chợt nhớ, giương cổ lên hét với theo. Lin đỏ bừng mặt khi ai cũng đều nhìn vào tụi nó, ngại quá thành ra tức giận

- Này anh nói linh tinh cái gì thế? Tôi đã đồng ý cười anh đâu????

- Anh cũng chưa cầu hôn em mà

- Anh…#@$%^%

**

Chiều dần buông ở đất nước cách đó nửa vòng trái đất. Kris mệt mỏi tháo kính ra, tay xoa xoa thái dương. Già Jack nhìn vào bản hợp đồng vừa ký kết, nhướng mày

- Cô chủ, bản hợp đồng này kỳ hạn là 7 năm?

- Thì sao?

- Theo luật định để có thể duy trì hợp đồng đến hết thời hạn thì người ký kết tức chủ tịch vẫn phải còn tại nhiệm

Công ty đối tác của Kris vốn là một công ty hàng đầu của Nhật, họ rất xem trọng uy tín và không hề thích có sự xáo trộn hay thay đổi nào, vì thế đã kèm theo một điều kiện khi kí kết hợp đồng chính là trong thời hạn 7 năm, người chủ tịch đương nhiệm, tức Kris, vẫn phải làm chủ tịch

- Thì sao?

- Cô chủ…

- Ông nghĩ ta không ngồi chiếc ghế Chủ tịch này đến 7 năm phải không?

- …

Già Jack không đáp, không phải ông nghĩ Kris không đủ năng lực để giữ chức chủ tịch trong 7 năm, mà cái ông đang muốn nói đến, chính là… \”người kia\”. Dù Kris đã đồng ý thay Hàn Thiên trọng trách điều hành tập đoàn LKey, nhưng ông nghĩ cho dù là Kris đi chăng nữa, thì rời xa người mình yêu lâu như vậy thực sự là rất khó khăn, nên nếu Kris chỉ làm chủ tịch trong 2, 3 năm rồi giao lại cho ông, thì ông hoàn toàn hiểu và cảm thông, vì ông không thể đòi hỏi nhiều hơn từ Kris nữa

Nhưng đằng này, hoàn toàn không như Jack đã nghĩ, vậy ra Kris thực sự đã gạt bỏ tình cảm của mình sang một bên

Thừa biết những điều Jack đang nghĩ, Kris không nói gì, chỉ lấy trong túi ra một mẩu giấy, nhìn chăm chú vào hàng tip. Nguyệt thực toàn phần – năm 2023. Bây giờ là năm 2016, vậy là 7 năm nữa, mặt trăng sẽ \”gặp\” mặt trời. Fax cho Kris tờ giấy này, phải chăng đây chính là thời hạn mà Phong đưa cho Kris. Nó bật cười, xem ra Dương Thiên Phong cũng đang dần mất đi kiên nhẫn rồi, nếu đến lúc đó Kris không đi tìm hắn, dám hắn đến bắt nó đi thật.

Dựa nhẹ người vào ghế, Kris đáp lại Jack vấn đề lúc nãy, nhưng nghe đâu đó ý nghĩa thật sâu xa

- Đừng lo, ta cũng không có ý định ngồi lâu hơn đâu

Kris nghiêng đầu cười. Nó không muốn quá lý trí nữa, nuông chiều tình cảm một chút, sẽ thấy hạnh phúc hơn.

Vì thế

7 năm sau, bất kể như thế nào, Kris cũng nhất định sẽ tìm Phong.

**

Nguyệt thực

chính là thời điểm Mặt trăng

… trùng phùng Mặt trời.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Của Gió

BÌNH LUẬN FACEBOOK