Trang Chủ
Truyện Teen
Tình Yêu Của Gió
Chương 24

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Một bóng người chạy nhanh lên đồi

Đồng hồ điểm đúng 0h. Ngày thứ 5

Một người con trai đã đợi sẵn. Dáng người ngang tàng quen thuộc

Phong nhìn người vừa chạy đến. Môi khẽ nở nụ cười

- Chào

Kris chống 2 tay lên đầu gối, lấy lại nhịp thở. Mặt nhễ nhại mồ hôi dù trời lạnh như cắt da. Rồi bất chợt, nó chạy nhanh về phía Phong. Đã đến rất gần rồi mà nó vẫn không có dấu hiệu thắng lại. Phong ngạc nhiên, chưa biết có chuyện gì xảy ra thì đã thấy Kris lao đến ôm hắn, cả 2 ngã bổ ra cỏ

Vẫn ôm chặt lấy Phong, Kris khẽ nói

- Chào

Phong bật cười, đưa tay lên vuốt mái tóc hơi rối vì chạy của nó, tiện tay giựt đứt sợi dây cột tóc. Mái tóc xoăn mềm mại xòa xuống, Kris ngạc nhiên ngẩn mặt lên

- Làm gì vậy?

Lúc này cả 2 vẫn duy trì tư thế kẻ nằm người đè. Phong nằm dưới, lúc Kris ngước lên, bầu trời đầy sao vô tình làm bức nền cho khuôn mặt tuyệt mỹ, thêm vào đó là mái tóc ôm gọn khuôn mặt, trông Kris càng bội phần xinh đẹp

Phong chạm nhẹ vào đôi má ửng hồng, rồi vòng tay qua cổ Kris, kéo nó cúi xuống, hôn nhanh lên đôi môi mềm

- Nhớ quá

Kris bật cười, lại vùi mặt vào ngực Phong

24 tiếng bắt đầu

- Muốn đi đâu đây ?

Hôm nay Phong chạy chiếc xe hơi đen chứ không chạy moto. Kris suy nghĩ một lúc

- Biển

Còn gì tuyệt hơn đón một ngày mới ở biển

Chiếc xe phóng như bay. Biển thẳng tiến

Biển lúc 2h sáng chẳng thấy gì nhiều, chỉ có ánh trăng mờ ảo phản chiếu bóng mình trên mặt nước và tiếng sóng vỗ rì rào từng đợt

Kris ngồi trong lòng Phong, hướng mắt nhìn biển

- Ước mơ của anh là gì?

- ….là em

Kris mở to mắt ngạc nhiên, ngước lên nhìn Phong. Hắn nở nụ cười ranh mãnh mà nó vẫn thích, rồi hôn nhẹ lên trán nó

- Còn em ?

Kris bất chợt ôm chặt Phong hơn, tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt lại

- Em đang thực hiện ước mơ của mình đây

Phong bật cười, cũng siết chặt nó hơn. Kris tham lam hít lấy mùi cam chanh thơm mát từ Phong, có lẽ nó bị nghiện mất rồi

Vòng tay này, hơi ấm này, nó “nghiện” quá đỗi, yêu quá đỗi…..

Lúc Kris thức dậy, mặt trời cũng sắp ló dạng. Phong vẫn đang ôm chặt nó, mắt xa xăm hướng ra biển

- Dậy rồi àh ?

Nó khẽ gật đầu. Phong đứng lên vươn vai. Bước về phía biển, Kris cũng đi theo. Cả 2 đều cởi giày ra, đi đến khi nước qua mắt cá. Gió biển thổi tung mái tóc xõa dài của Kris. Khung cảnh này khiến nó nhớ đến lúc trên đảo, khi Phong hôn mái tóc dài và lần đầu tiên nói yêu nó, chỉ khác lúc đó là 1 buổi hoàng hôn rực rỡ

Đột nhiên Kris ngồi bệt xuống, nước bắn lên, vài giọt bám vào tóc và mặt nó, còn từ phần eo trở xuống, ngập hoàn toàn trong nước. Phong nhìn Kris

- Mỏi chân

Nó đáp lại tỉnh bơ. Phong cười, rồi quỳ một chân xuống, nâng vài lọn tóc chưa bị ướt, đưa lên môi

- Sao lại thích làm vậy ?

Kris thắc mắc. Phong trả lời khi tay vẫn mân mê những sợi tóc mềm

- Mùi bạc hà…rất dễ chịu

Khi ấy, mặt trời vừa nhô lên từ biển. Bình minh rồi. Biển lung linh màu nắng

Từ xa nhìn, sẽ thấy một đôi trai gái hòa mình trong khoảnh khắc rực rỡ đó. Người con gái ngồi ngâm nửa người dưới nước, mắt âu yếm nhìn chàng trai. Người con trai quỳ một chân, tay đang nâng vài lọn tóc của cô, hôn nhẹ. Hình ảnh đó thật lãng mạn, thật đẹp.

Rồi đột nhiên người con trai bế bổng cô gái lên

Kris ngạc nhiên

- Không phải nói mỏi sao ? Hay muốn cõng ?

Phong nói gỏn lọn. Nó bật cười, lắc lắc đầu, hơi dướn người lên, nói khẽ vào tai Phong

- Em rất thích mùi cam chanh

Phong cười, đặt nụ hôn lên đỉnh đầu Kris

Mặt trời đã lên cao

Vì ngồi sụp xuống biển nên quần áo của Phong và Kris đều ướt hết, giày cũng vứt trên bãi biển. Tụi nó quyết định trước mắt phải thay bộ đồ khác đã

Cả 2 đều rất ghét shopping, vừa nhàm chán vừa tốn thời gian. Khi vào trung tâm thương mại, Kris nhanh chóng chọn 1 bộ, nhưng lúc thay ra Phong lại lắc đầu. Rồi hắn lựa một hồi, sau đó thảy cho Kris 1 chiếc đầm màu hồng nude và đôi giày đế bệt màu nude.

Kris thay ra, những nhân viên bán hàng đều há hốc mồm, đơ vài giây.

Chiếc đầm đơn giản dạng suôn thẳng với nhiều lớp voan mỏng, dài gần đến đầu gối. Mái tóc đen bồng bềnh càng làm tôn lên dáng vẻ thiên thần của Kris. Phong gật đầu hài lòng, khoác cho nó chiếc áo khoác xanh dương có viền lông ở phần nón, rồi nắm tay nó kéo đi

Phong chọn đồ cho Kris và ngược lại, nó chọn cho hắn, thế mới công bằng

Nó thích Phong mặc vét, vì thế nó chọn 1 chiếc vét đen khoác ngoài áo thun xám đen sọc ngang, đi cùng quần jeans đen và giầy sneaker bạc (mắt thẩm mĩ của 2 người cũng giống nhau đó chứ)

1 người bụi bặm đầy menly, 1 người dịu dàng nữ tính, cả 2 nắm tay đi cạnh nhau, trông chói mắt vô cùng

Sau khi ăn sáng xong, Phong định đi lấy xe thì Kris cản lại, chỉ tay vào chiếc xe buýt đang trờ tới

- Hôm nay đi bằng cái đó

Rồi không cần biết Phong có đồng ý hay không, Kris đã lôi hắn lên xe

Ngồi xuống hàng ghế gần cuối, Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, hờ hững hỏi

- Chuyến xe này đi đến đâu ?

Kris nhún vai

- Không biết, đến đâu thì đến

Thật may khi chiếc xe buýt này không nhiều người, chỉ lác đác vài hành khách, sau 20 phút thì tụi nó đã hiểu, đây là chuyến xe đi ra ngoại ô, nên mới vắng như vậy, 2 bên đường dần xuất hiện những thửa ruộng, những đồng lau xơ xác trong gió lạnh. Nắng ấm rọi vào chiếc xe, khiến trong khoang xe sáng bừng lên màu nắng sớm ấm áp. Kris tựa đầu lên vai Phong, cảm giác hạnh phúc lan tỏa, ước sao chuyến xe cứ chạy mãi, chạy mãi trên con đường bình yên này.

Khi xe dừng trước 1 trạm ven đường, Phong đột nhiên kéo tay Kris xuống

Nơi đây trông vô cùng hoang vu, cũng không biết là vùng quê nào, không có lấy một mái nhà, chỉ toàn đồng cỏ cao ngập người

Phong nắm tay Kris kéo vào một con đường mòn nhỏ hẹp. Đi mãi đi mãi. Cuối cùng Phong cũng dừng , quay lại mỉm cười bí hiểm, bảo Kris nhắm mắt lại, sau đó hắn bế nó lên, đi thêm một đoạn nữa thì thả xuống, bảo nó mở mắt ra

Kris kinh ngạc.

Nó đang đứng giữa một cánh đồng

Một cánh đồng bồ công anh

Nó nhìn Phong thắc mắc thì hắn chỉ nhún vai. Kris vui sướng chạy 1 vòng. 1 cơn gió thổi qua, những quả bồ công anh bay lượn trong gió, khung cảnh trắng xóa như trên thiên đường

Kris đưa tay lay nhẹ 1 vài bông bồ công anh, mỉm cười nói

- Lúc ở Mỹ, em rất hay chạy ra ngoại ô, nơi ấy cũng có cánh đồng bồ công anh giống thế này, đó là nơi em thích đến nhất

- Vì sao ?

- Vì khi bồ công anh bay lên…nghĩa là nơi ấy có gió, cánh đồng bồ công anh chính là nơi cho em thấy rõ sự tồn tại của gió, cũng như thấy được…sự tồn tại của chính mình (Tiểu Phong=gió)

Kris thổi nhẹ, vài quả bồ công anh bay lên, lượn lờ trong không trung. Nó nhìn theo, khẽ cười, cảm giác bản thân cũng đang bay lượn tự do như chúng

Phong tiến đến gần, đứng đối diện Kris, cầm tay nó đặt lên lồng ngực rắn chắc của mình

- Không cần đến cánh đồng bồ công anh nữa, gió luôn tồn tại ở đây, ngọn gió duy nhất mang tên Hàn Tiểu Phong

1 cơn gió lại thổi đến, khiến cánh đồng lại lay động, khắp trời toàn những quả bồ công anh trắng muốt

Kris nhìn Phong, mỉm cười gật đầu, rồi lao đến, hôn lên môi hắn, nụ hôn nồng nàn dịu ngọt, nụ hôn của tình yêu đầu đời đầy cháy bỏng

- Em yêu anh

Kris ôm Phong, khẽ thì thầm

Khi ra lại trạm xe buýt lúc nãy thì trời đã quá trưa. Đứng đợi mãi nhưng chẳng thấy chuyến xe nào chạy ngang. Đến gần chiều thì có 1 chiếc bus chạy đến. Không phải là bus công cộng mà là 1 lớp học tổ chức đi chơi. Còn trống vài chỗ nên họ cho Phong và Kris quá giang. Trên xe là học sinh cấp 3, có vẻ là lớp 12, có giáo viên chủ nhiệm đi cùng

Phong và Kris ngồi hàng ghế cuối, khi đi lướt qua đám học sinh, ai cũng mở to mắt ra nhìn 2 đàn em. Những cặp mắt si mê đổ dồn vào hàng cuối, đến cả GVCN cũng nhìn

Xe tiếp tục chạy được 1 đoạn thì có 2 người ngoắc xin đi nhờ. Họ mặc đồ che kín mặt mũi, không biết phải do quần áo hay không mà cả 2 trông to lớn như 2 con gấu. Nếu bình thường thì có lẽ sẽ rất gây chú ý nhưng vì cả xe đang mải ngắm cặp tiên đồng ngọc nữ nên chẳng hề để ý nhiều đến 2 vị kia

- Tất cả ngồi im

Đang yên lành tự nhiên 1 trong 2 người đó hét lên. Sau đó cả 2 rút trong người ra 2 khẩu súng. Cả xe nhôn nhao hẳn lên. 1 tên chĩa súng bắn chỉ thiên, hét

- Đứa nào hé mồm tao cho ăn đạn

Lập tức im bặt. 1 tay sau khi uy hiếp bác tài xong thì quay xuống với tên đồng bọn, rồi 2 gã chia nhau ra người đầu người cuối xe

Bà GVCN lập cập nói

- Xe toàn học sinh, có gì quý giá đâu mà cướp chứ

Tên phía đầu xe nhếch mép cười đểu

- Sao lại không, xe này toàn những nữ sinh mới lớn ngon lành, bán đi cũng còn lời chán

Trên xe phần lớn là nữ nên vừa nghe xong, nhiều tiếng nấc vang lên. Lại một phát súng chỉ thiên khác

Có vẻ 2 tên này không chỉ là cướp xe bus thông thường, mà còn là những gã buôn người xuyên quốc gia. Vì lộ trình đã thay đổi, thay vì hướng đến biển thì bây giờ thẳng tiến về phía biên giới

Trên xe hoảng loạn cực độ, chỉ có Phong và Kris vẫn thản nhiên ngắm cảnh. Khi thấy chiếc xe đi hướng khác, Kris khẽ nhíu mày

Xe bị cướp không sao. Chúng có súng không sao. Nữ sinh bị đem bán cũng không hề hấn gì. Cái nó quan tâm là thời gian đáng quý ở bên Phong đang bị lãng phí

Phong vẫn nhìn ra cửa sổ, bình thản nghe nhạc. Kris đưa mắt sắc lạnh nhìn tên đang đứng gần đó, bất giác gã cũng nhìn lại, đơ người lúc lâu, sau đó tiến lại gần, có thể thấy nụ cười đê tiện ẩn sau lớp khẩu trang kia. Gã đưa súng vuốt khuôn mặt xinh đẹp của Kris

- Em đẹp thật, bán chắc chắn được giá lắm đây. Nhưng trước đó….

Gã bỏ lửng câu nói, mắt hau háu nhìn chăm chăm vào đôi chân trắng mịn

Kris khẽ nở nụ cười quen thuộc



- Áaaaaaaa

Kris bẻ ngược tay cầm súng của gã ra sau. Gã đau quá, buông súng xuống. 1 bàn tay nhanh chóng chụp lấy khẩu súng trước khi nó kịp rơi xuống sàn. Và hình ảnh cuối cùng mà gã kia nhìn thấy là họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào mắt gã

<Đoàng>

Tiếng súng khô khốc vang lên, theo sau là máu bắn văng lên cửa kính và tiếng la của đám học sinh. Khi tên cướp phía đầu xe từ chỗ tài xế quay xuống thì chỉ còn thấy cái xác thảm thương của tên đồng bọn ngã xuống. Gã tức giận và điên cuồng chộp đại 1 nữ sinh chắn trước người và chĩa súng vào đầu cô ta

- Bỏ súng xuống, không tao giết nó

Giọng gã có chút hoảng loạn, khuôn mặt lạnh băng, đôi mắt xanh không chút dao động, Phong thậm chí chẳng thèm quay sang nhìn gã

- Mày….

<Đoàng>

Không để gã nói thêm câu nào, Phong bóp cò, viên đạn cắm phập vào đầu gã. Rồi hắn tháo băng đạn quăng ra cửa sổ. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến những người trong xe vẫn chưa kịp phản ứng gì. Đến tận 5 phút sau, cô gái bị bắt làm con tin ngã xuống sàn xe bất tỉnh, cả xe mới như vỡ òa. Vừa nể vừa sợ 2 đứa nó

Bác tài định chạy xe đến đồn cảnh sát để khai báo thì

- Đến biển trước được không ?

Giọng nói trong trẻo cất lên, nhưng nghe đầy sát khí. Cả xe không ai dám ý kiến gì, để mặc 2 cái xác đó mà chạy về hướng biển

Đúng là 1 chuyến đi chơi cuối cấp nhớ đời

Biển

Mới 10 mấy tiếng trước, 2 người vừa đón bình minh, bây giờ thì đứng lặng chờ hoàng hôn tới

Ngày đã tàn

Cả 2 đều cảm thấy sao ngày hôm nay lại ngắn đến vậy, thời gian sao trôi nhanh như thế

Tình yêu khiến người ta quên đi thời gian, còn thời gian khiến người ta quên đi tình yêu

- Em thích biển ?

Phong hỏi khi thấy Kris 2 lần đòi ra biển

- Ừm…

Sự tươi mát của biển khiến người ta si mê vì nó đem lại cảm giác bình yên thanh thản cho tâm hồn

- …em thích ngắm màu xanh của biển…..vì đó là…..màu mắt của anh..

Kris đưa tay chạm vào đôi mắt xanh đen sâu thẳm của Phong. Hắn cũng nhìn nó, nheo mắt nói

- Anh cũng rất thích…uống cà phê sữa

Phong cúi xuống, hôn lên đôi mắt đầy mê hoặc kia. Rồi cả 2 cùng bật cười

- Này 2 cháu ơi

1 giọng đàn ông vang lên từ phía sau. Ông ta mặc áo sơmi đóng thùng, trước ngực treo lủng lẳng chiếc máy ảnh, nhìn qua cũng biết là thợ chụp hình. Ông ta chạy đến mỉm cười

- Không ngờ lại có thể gặp lại. Đây, tặng 2 cháu

Ông ta chìa ra 1 bức ảnh. Bối cảnh là cảnh mặt trời mọc trên biển, trong đó có 1 cặp nam nữ, người ngồi người quỳ một chân dưới nước. Người con trai dịu dàng nâng tóc cô gái lên hôn, điệu bộ vô cùng tình tứ, khuôn mặt nhìn nghiêng của cậu vô cùng hoàn mĩ. Còn cô gái cứ ngồi, đôi mắt đầy yêu thương nhìn cậu đắm đuối, khuôn mặt cô còn vương vài giọt nước, càng làm tăng thêm vẻ đẹp mĩ miều. Cả 2 đều đắm mình trong màu vàng ấm áp của bình minh, hoàn toàn chìm trong thế giới riêng, tách biệt với xung quanh. Đó là cảnh Phong và Kris sáng nay. Khỏi phải nói, bức ảnh này quá tuyệt, khiến người ta không tài nào rời mắt được

Ông thợ chụp hình cười cười, giọng hơi ngượng

- Thấy đẹp quá nên chú đưa máy lên chụp luôn, thói quen nghề nghiệp ấy mà. Bây giờ có duyên gặp lại, thôi chú tặng 2 cháu tấm này luôn. Giữ cẩn thận nhé

Ông ta lại cười rồi chạy biến đi luôn. Thú thật là ông ta định đem trưng bày bức ảnh đó, nhưng khi nhìn vào, ông chợt cảm thấy bức ảnh này dường như chỉ thuộc về 2 người kia, khoảnh khắc đầy yêu thương đó làm cho người thứ 3 như ông nhìn vào cảm thấy thật ngượng mặc dù không hề có hành động “hot” nào. Vì thế ông quyết định đưa về đúng chủ nhân của nó. Lúc nãy khi nói chuyện trực tiếp, ông thấy vừa ngượng vừa hồi hộp, lại có chút run khi đứng trước 2 con người thật quá đỗi hoàn mĩ kia. Vừa đi ông vừa lắc đầu lẩm bẩm

- Người đâu mà đẹp dữ

Kris chăm chú nhìn tấm ảnh, môi nở nụ cười, bỏ vào túi

- Này, anh giữ

Nó không đáp, lơ luôn. Phong phì cười

Hoàng hôn dần buông xuống, Phong choàng tay ôm lấy bờ eo thon, kéo sát Kris vào người, cúi xuống nói nhỏ vào tai nó

- Anh yêu em, Tiểu Phong

Kris nhìn Phong, ánh chiều tà rọi vào khuôn mặt như tượng tạc của hắn. Nó chăm chú ngắm từng đường nét quen thuộc, nhìn thật kĩ, thật lâu. Người con trai trước mặt nó thật hoàn hảo, thật quyến rũ. Người con trai đó yêu nó, và quan trọng nhất, đó cũng là người mà nó yêu, yêu nhất, yêu hơn tất thảy mọi thứ trên đời này

Kris muốn lưu giữ hình ảnh này thêm chút nữa, ghi nhớ thật kĩ khoảng khắc này, khắc sâu nó vào trong tim

Kris vươn tay ôm ghì cổ Phong

- Em yêu anh, Phong….rất yêu anh…

Nó nói trong tiếng nấc. Nước mắt rơi ướt vai hắn

Vài giọt mưa bất chợt rơi. Cơn mưa mùa đông lạnh thấu tim gan. Bãi biển vắng ngắt.Bầu trời thật thê lương, không đen mà chuyển thành màu tím than.

Một màu tím đau thương

Mưa cứ rả rít rơi. Ngày một to

Phong cúi xuống hôn Kris. Cháy bỏng. Kris cũng kéo sát Phong, hôn đáp lại đầy mãnh liệt.

Mưa hòa với nước mắt

Mặn chát

Nụ hôn thật dài. Như đang cố níu giữ đối phương.

Một nụ hôn thay cho bao lời mật ngọt giận hờn trách cứ.

Thay cho những yêu thương chưa kịp trao.

Thay cho

*

*

Lời tạm biệt…

- …vì thế em càng không thể tha thứ cho anh…



Kris lui ra,một khẩu súng đã đặt trên ngực Phong. Gương mặt tuy đầm đìa nước mắt nhưng ánh mắt thì lạnh băng

Phong không bất ngờ, hắn nhìn thẳng vào nó, ánh mắt sâu thẳm khó dò

Tay Kris không hề run, khẩu súng chĩa thẳng vào ngực trái của Phong. 2 người vẫn lặng lẽ nhìn nhau qua làn mưa

Kris nói khẽ, giọng nhạt thếch, đôi mắt nâu nhòa trong mưa

- ..X

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Của Gió

BÌNH LUẬN FACEBOOK