Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Kết quả, đi tới đạo quán, Tích Vĩ vui vẻ mượn đạo quán một thanh kiếm Tây Dương, ở trước mặt Tư Luật khiêu khích, muốn xem anh có đủ tư cách bảo vệ Nhứ Tiệp hay không, kết quả là---- ---

Kể cả quán quân cả nước về kiếm Tây Dương, cũng bị đánh cho thất bại thảm hại, Nhứ

Tiệp ở bên cạnh lo lắng Tư Luật sẽ bị Tích Vĩ đánh nhất thời cứng họng, không thể tin được thân thủ kiếm thuật của Tư Luật thật tốt.

Ngay lập tức, Tích Vĩ đuổi theo Tư Luật gọi sư phụ, bắt anh truyền thụ kiếm thuật cho cô, rồi sau đó---- ------

Nhứ Tiệp chứng minh anh trai tuy có đai đen Judo, dáng người cường tráng Đường Tuấn Bác cũng bị Tư Luật hung hăng đánh ngã trên mặt đất, nằm trên Tatami* rên rỉ, bò cũng không bò dậy nổi.

(*)Tatami: là một loại sản phẩm (tạm gọi là tấm nệm) được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản.

http://vi.wikipedia.org/wiki/Tatami

Mà từ đầu tới cuối, Tư Luật này, lại quỷ dị không chảy mồ hôi, một giọt cũng không có.

Chỉ thấy anh ta thoải mái vỗ vỗ bộ đạo phục thoáng nhíu mày, may vẫn chưa rớt cái mắt kính, dịu dàng cười đi tới Nhứ Tiệp, vẻ mặt thoải mái tự tại.

Nhứ Tiệp yên lặng không dưới ba phút, cô không ngờ, Tư Luật lại lợi hại như vậy.

"Chúng ta trở lại nhà, buổi tối lên sân thượng ngắm cảnh về đêm." Ôm bả vai mảnh mai của Nhứ Tiệp, tâm tình Tư Luật vui vẻ nói, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi, cũng không thèm nhìn người bạn tốt bị anh đánh cho quỳ rạp trên mặt đất kéo dài hơi tàn kiêm cộng sự.

"Nhưng anh Bác.... ......." Tuy bị Tư Luật ôm đi, nhưng Nhứ Tiệp vẫn lo lắng quay đầu xem anh trai.

Vừa rồi Tư Luật dùng sức rất lớn, không khách khí, như có thù oán gì lớn với anh Bác vậy, hung hăng đánh anh Bác ngã, không biết anh Bác có bị thương không nữa.... .....

"Tạm thời không chết được." Giọng điệu dịu dàng lại nói lời tàn nhẫn, Tư Luật cười ôm cô trong ngực.

"Àh.... ..........Là thế phải không?" Nhứ Tiệp nháy mắt mấy cái, cảm giác da đầu tê dại.

Tư Luật thật độc ác!

"Đúng vậy, anh Bác của em như con gián đánh mãi cũng không chết, yên tâm, một lát sau, cậu ấy sẽ như con gián khiến người khác chán ghét, sống động nhảy loạn trước mặt em, phá hỏng tình cảm của chúng ta khó khăn mới xây dựng được.... ..." Anh ở bên tai

Nhứ Tiệp nói nhỏ, xoay cái đầu nhỏ của cô lại, không cho cô nhìn người đàn ông khác ngoài anh.

Ngay cả anh trai cũng không được!

Nhìn bóng lưng bạn tốt mang em gái đi, Đường Tuấn Bác đánh vào ngực.

"Khụ khụ........Xem như cậu lợi hại, Phùng Tư Luật!"

Nôn ra một ngụm khí, Đường Tuấn Bác nhìn bóng lưng Tư Luật thề, không chỉnh chết cậu ta thề không bỏ qua!

Trong lúc Nhứ Tiệp đi cùng Tư Luật, tình cảm ngày càng tăng thêm, trừ Đường Tuấn Bác không nhận ra, thường tới gây sự, thì bọn họ đều được mọi người chúc phúc.

Mỗi lần Đường Tuấn Bác thừa nhịp Tư Luật không để ý liền lừa em gái Nhứ Tiệp ra ngoài, lúc nào cũng có một cuộc đánh nhau không cân sức diễn ra.

Một lần nghiêm trọng nhất, là Đường Tuấn Bác đưa hai cô tới quán bar, nói là để biết thêm cuộc sống về đêm ở Mỹ, sau đó Tư Luật cực kỳ tức giận đuổi theo, vừa vặn nhìn thấy một đám đàn ông háo sắc muốn xuống tay với hai cô, sắc mặt hết sức khó coi, rất tức giận.

Kết quả, một người đàn ông không nhịn được sờ gương mặt trắng noãn của Nhứ Tiệp, làm bùng phát sự tức giận của Đường Tuấn Bác, cũng làm Tư Luật tức sôi máu lên.

Đường Tuấn Bác chủ động đánh trước, nắm đấm Tư Luật cũng đánh tới, đánh cho đám đàn ông xoay người bỏ chạy.

Sau đó, Đường Tuấn Bác tự giác nhận lỗi, hướng Tư Luật chịu đòn nhận tội. Từ nay về sau, an toàn, tự do của Nhứ Tiệp, đều nằm trong tay của Tư Luật.

Bọn họ tìm hiểu nhau, là tình yêu đơn thuần, ngoại trừ cầm bàn tay nhỏ bé của Nhứ Tiệp ra, Tư Luật cũng không vượt quá giới hạn cho phép, cho dù anh cùng Nhứ Tiệp ở trong phòng, anh vẫn giữ bổn phận, kiếm chế chính mình.

Bọn họ tâm sự, nói tương lai, nói chuyện tầm phào, trong hai tháng ngắn ngủi, tình cảm của bọn họ càng thêm sâu đậm làm người ta khó có thể tưởng tượng được, cũng chính bởi vì cái dạng này, cho nên bọn họ lao vào tình yêu điên cuồng, không muốn lúc hai người phải tách ra phải buồn.

Hai tháng nghỉ hè trôi qua rất nhanh, Nhứ Tiệp cảm thấy rất sợ hãi, cô phải quay về Đài Loan chuẩn bị khai giảng, mà Tư Luật đâu? Anh sẽ quên cô sao? Khi hai tháng này chính là một cuộc tình lưu luyến mà thôi?

"Thế nào? Sao lại khó coi như vậy?" Bàn tay bưng lấy khuôn mặt ảm đạm của cô, trong lòng Tư Luật không khỏi đau đớn.

"Em.... ..." Nhứ Tiệp nhìn anh, muốn nói lại thôi, cúi đầu xuống.

"Đừng khóc." Hốt hoảng lau nước mắt trên mặt cô, lòng Tư Luật nhéo đau.

"Em muốn về nhà.... ...." Trong mắt Nhứ Tiệp tràn đầy hơi nước, bộ dạng thật đáng thương.

Hôm nay là ngày cuối cùng các cô ở Mỹ, nghe âm thanh thúc giục các cô lên máy bay, càng thúc giục lòng cô càng loạn.

"Đừng như vậy, Nhứ Tiệp." Không bỏ được dáng vẻ khổ sở của cô, Tư Luật ôm cô vào lòng.

Cô phải về Đài Loan, anh cũng luyến tiếc, nhưng vì việc học của cô và tương lai của bọn họ, đành phải chia xa cô một thời gian.

"Em sợ em sẽ nhớ anh.... ......" Nhứ Tiệp vùi mặt vào ngực anh.

"Đừng khóc, đừng khóc." Chân tay Tư Luật luống cuống, chỉ có thể vụng về vỗ nhẹ ở lưng để trấn an cô.

"Em không bỏ được anh.... ..." Nhứ Tiệp khóc rất đau lòng, nước mắt rơi liên tục, bàn tay nhỏ bé gắt gao ôm anh, không chịu buông tay.

Tư Luật thở dài, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng, chỉ sợ làm cô đau hôn vào đôi môi của cô.

Nhứ Tiệp quên khóc, ngơ ngay tại chỗ, nhìn khuôn mặt dịu dàng của Tư Luật.

"Đừng khóc." Bàn tay vuốt nhẹ làn môi mà mình mới hôn qua, động tác của anh nhẹ nhàng nói. "Tin tưởng anh được không? Anh sẽ không để cho em cô đơn lâu. Cho anh chút thời gian, chúng ta sẽ gặp mặt nhanh thôi."

"Sẽ rất lâu." Nhứ Tiệp chu môi, nhịn không được định khóc. "Em sẽ rất nhớ anh."

"Sẽ không, tin tưởng anh được không?" Tư Luật nhẫn nại trấn an cô. "Em cầm cái này theo, đây là điện thoại anh mua cho em, số thứ nhất là của anh, nghĩ tới anh thì điện cho anh, ừm?" Đặt chiếc điện thoại di động xinh xắn trong tay Nhứ Tiệp, anh cũng không muốn xa cô.

"Được rồi." Hít hít lỗ mũi, Nhứ Tiệp cảm thấy mình thật ấu trĩ, cầm lấy di động, xách hành lý.

Kỳ nghỉ đông là có thể gặp, nhanh thôi, kỳ nghỉ đông sẽ đến rất nhanh.

Cô an ủi chính mình.

"Em vào đây." Cầm vé máy bay cùng hộ chiếu trên tay, Nhứ Tiệp lưu luyến buông tay Tư Luật, xoay người đi vào.

Nhưng một khắc cuối cùng, cô vẫn không nhịn được xoay người lại, chạy tới Tư Luật, bàn tay nhỏ bé ôm cổ anh, hôn lên môi anh một cái.

"Không được để em chờ lâu.......Ngàn lần không được quên em." Nói xong, lại hôn anh một cái thật sâu, Nhứ Tiệp cũng không dám quay đầu chạy thẳng vào chỗ kiểm soát vé.

Thân thể mềm mại trong lòng đột nhiên biến mất, Tư Luật buồn bã thất thần nhìn hướng Nhứ Tiệp biến mất, lòng đã theo cô lên máy bay.

Đường Tuấn Bác cười như không cười đánh vào bả vai anh, hài hước nhìn anh nháy mắt mấy cái.

"Được lắm tiểu tử, trước mặt người anh trai này làm chuyện như vậy, cậu có gan!"

Mặt Tư Luật không chút thay đổi, lời nói của bạn tốt một câu anh cũng không nghe lọt.

Anh như có điều suy nghĩ mà nhìn bầu trời, nhìn trời xanh mây trắng, nhìn máy bay bay phía chân trời, suy nghĩ không khỏi bay xa.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Bay Lượn

BÌNH LUẬN FACEBOOK