Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Phòng làm việc được thiết kế rộng rãi, có cảm giác giàu có hiện đại, Tư Luật mang kính mắt viền vàng chuyên tâm vẽ công trình trên bàn vẽ thiết kế.

Đột nhiên, một tiếng bước chân lộn xộn phá hủy sự yên tĩnh.

"Bịch bịch bịch" tiếng bước chân vừa nặng vừa vội, là ai phát ra?

Anh nhíu mày, để chiết bút đang vẽ xuống, xoay người, dù bận vẫn ung dung chờ người tạo ra tạp âm này xuất hiện, không ngoài ý muốn, "rầm" một tiếng, một người đàn ông cao lớn khỏe mạnh vội vã đụng vỡ cánh cửa lớn màu đen của nhà anh.

"Tư Luật!" Người đàn ông thấy anh thiếu chút nữa vui mừng rơi nước mắt. "Cậu ở đây thật đúng lúc, tôi......"

"Bác, cậu đang làm cái gì vậy?" Tư Luật không vui nói.

Đường Tuấn Bác, bạn tốt cùng học đại học với anh, là anh em cùng thi đậu lấy giấy chứng nhận kiến trúc sư, sau khi tốt nghiệp, cùng nhau hợp tác mở một công ty ở Mỹ, là bạn cùng chung chí hướng. Những năm gần đây, bọn họ hợp tác thiết kế, xây dựng công trình, có tiếng trong giới kiến trúc, làm bọn họ nhận các dịch vụ liên quan làm mấy cũng không xong, làm việc cả ngày đến sứt đầu mẻ trán.

"Xe của tôi hỏng rồi." Đường Tuấn Bác mang một bộ dáng sắp điên, thân hình cao lớn không ngừng đi lại trong nhà. "Tôi có việc phải đến sân bay một chuyến."

"Cậu muốn đi sân bay." Mặt Tư Luật không chút thay đổi, thản nhiên hỏi: "Vậy tại sao lại quấy rầy công việc của tôi?

"Tôi đã nói với cậu, xe của tôi bị hỏng rồi!" Đường Tuấn Bác gào lên.

"Sau đó." Tư Luật ngoáy ngoáy lỗ tai.

"Cho nên tôi muốn mượn xe của cậu."

Nghe vậy, anh liếc bạn tốt một cái, khẽ cười nói: "Ngày đầu tiên cậu biết tôi sao?"

Bạn cùng trường năm năm, làm việc chung một năm, tổng cộng là sáu năm, chẳng lẽ Bác không biết, Phùng Tư Luật anh không bao giờ cho người khác mượn chiếc xe thân yêu của mình sao?

"Cậu cho là tôi nguyện ý à? Tôi bị bất đắc dĩ mới đến tìm cậu!" Đường Tuấn Bác tức giận nói.

"Cậu có thể gọi taxi." Tư Luật quyết định không để ý tới cậu ta, quay đầu tiếp tục công việc còn đang lỡ dở.

"Taxi?!" Vẻ mặt anh không dám gật bừa. "Tôi không thể nào bảo em gái ngồi taxi, hơn nữa đây là nước Mỹ, không phải Đài Loan."

Nói đùa, em gái của anh mảnh mai xinh đẹp, đàn ông ai nhìn cũng chảy nước miếng, anh sẽ để mặc cho em gái cùng bạn học ngồi taxi đến tìm anh mới là chuyện lạ! Không bao giờ, tất cả đàn ông trên thế giới này đừng hòng động vào em gái bảo bối của anh!

"Em gái?!" Tư Luật nghe thấy làm anh cảm thấy rất hứng thú. "Cô ấy đến Mỹ?"

"Ừh, đúng vậy!" Đường Tuấn Bác thừa nhận. "Đi cùng với bạn học của nó, tôi không yên lòng......."

"À." Hôm nay lần đầu tiên anh nở nụ cười tươi, mang bộ dáng hiểu rõ.

"Cậu đang suy nghĩ cái gì vậy? Mình cùng Nhứ Tiệp chỉ là tình nghĩa anh em trong sáng, vẻ mặt của cậu lúc này là gì? Muốn đánh nhau có phải không?" Đường Tuấn Bác vừa nhìn vẻ mặt của Tư Luật liền biết là cái gì thì tức giận trong bụng!

Đời này anh hận nhất người khác nói anh với Nhứ Tiệp, nghĩ đến đó là anh cực kỳ không chịu nổi, anh với Nhứ Tiệp tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng anh không thể đem cô ấy làm em gái để quan tâm yêu thương sao? Là ai quy định?

"Không cần mỗi lần nhắc tới em gái cậu liền nổi giận, tôi không muốn vì lí do buồn cười đó mà đánh nhau với cậu, mà cậu cũng không đánh lại tôi." Tư Luật cười nói.

Tình bạn của bọn họ bắt đầu rất kỳ lạ, anh chỉ không cẩn thận đụng ngã Bác khi đang muốn gửi bưu phẩm là chú gấu Teddy, không biết tính tình nóng như lửa của Bác do từ đâu, bất thình lình đứng dậy đánh người xa lạ là anh một quyền, ngay lập tức, một cuộc đánh nhau không cân sức diễn ra, cũng từ đó tình bạn của họ bắt đầu.

Đúng là không đánh nhau không quen biết! Trong cuộc đánh nhau này Bác thua thảm hại, đánh chết anh cũng không ngờ tới, tùy tiện đụng ngã một người trên đường, anh tuy không cao lớn, khỏe mạnh, nhưng chính anh đã đánh cho Bác tơi bời, không có năng lực đánh trả.

A, đúng rồi, nghe Bác nói, chú gấu Teddy này muốn gửi cho em gái!

"Con mẹ nó!" Đương Tuấn Bác khẽ tiếng nguyền rủa. "Phùng Tư Luật, hãy bớt sàm ngôn! Xe, có cho mượn không nói một câu, không cho mượn thì cút!"

Xem một chút đi, đây là thái độ nên có của người đi mượn sao? Thật là kiêu ngạo!

Tư Luật không tức giận, chỉ cảm thấy buồn cười.

Có khi cảm thấy Bác là một sinh vật đơn bào, hơn nữa lúc nào đụng phải chuyện thì trong miệng cậu ta lại nhắc tới em gái.

Nói đến cô gái thần bí này, Tư Luật thực sự tò mò, cùng Bác quen nhiều năm như vậy. Anh thường nghe Bác nhắc tới Nhứ Tiệp xinh đẹp thế nào, ưu tú thế nào, nhu thuận, dịu dàng, nhưng từ đầu đến cuối chưa gặp qua cô em gái trong miệng cậu ta - Nhứ Tiệp.

"Cậu muốn tự mình đi sân bay đón em gái sao?" Lòng hiếu kỳ của anh nổi lên, từ trên ghế đứng dậy, đi vào phòng tắm rửa tay. "Là cậu muốn cô ấy tới sao?"

"Đúng, mình gọi em ấy tới đây nghỉ phép, đây là kì nghỉ hè cuối cùng trong cuộc đời cấp ba của em ấy, tôi hi vọng em ấy chơi vui vẻ một chút, cho nên, mời bạn tốt của em ấy cùng đi, nếu không tôi sẽ không yên lòng để em ấy đi máy bay một mình." Đường Tuấn Bác nhíu mày, nghĩ đến hai người bọn họ là hai cô gái trẻ phương Đông ở sân bay Chicago nhìn quanh, trời! Hai người cũng không an toàn, điều này làm anh nhíu lông mày lại.

"Anh trai thật hào phóng ah." Tư Luật nói móc.

Mua vé máy bay cho em gái ra nước ngoài nghỉ phép, còn mang theo một người bạn tốt, thật không ngờ, Bác sẽ hào phóng với một cô gái như vậy, chậc, anh cũng chưa thấy cậu ta hào phóng với bạn gái, chăm sóc thái quá như vậy!

Nhứ Tiệp - em gái bảo bối trong miệng Bác, anh muốn xem là thần thánh phương nào, tại sao lại khiến Bác phải móc tim móc phổi để đối xử như vậy, còn không chỉ một lần bởi vì cô ấy mà cãi nhau với anh.

"Bác, máy bay chở em gái cậu đã tới chưa?" Tư Luật một tay cầm kính mắt, một tay khác lấy miếng vải lau lau mắt kính.

"Liên tục mười phút." Đương Tuấn Bác phiền chán cào cào mái tóc. Xem ra không mượn xe Tư Luật được, đáng ghét, mình nên làm gì bây giờ.......Quên đi, thuê một chiếc xe, tuy rằng anh có trăm ngàn lần không muốn, nhưng có thể làm sao bây giờ?

"Thời gian đi xe từ đây đến sân bay khoảng 1h, chẳng qua xe Porsche này tính năng không tệ, trong vòng 40 phút là tới, cậu không để ý tôi tăng tốc chứ?" Tư Luật nở một nụ cười kỳ lạ.

"Tôi nghĩ vẫn thuê xe ở Đài Loan là được rồi, chậc, sợ là những chiếc xe kia không sạch sẽ......Hả?" Anh hồi phục tinh thần, không dám tin nhìn vẻ mặt quái dị của Tư Luật

"Xe của tôi không cho người khác mượn, cậu biết mà, mà cậu lại có bộ dạng khẩn cấp như vậy, được rồi, tôi chỉ có thể liều mình làm quân tử." Tư Luật cười. "Tôi làm tài xế."

... ...... ...... ....

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Bay Lượn

BÌNH LUẬN FACEBOOK