Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Này, cuối cùng anh cũng tới." Vi nở nụ cười với Tư Luật. "Tôi chơi rất mệt, đổi người thôi."

Đôi mắt lạnh của Tư Luật làm người ta cảm thấy mình sẽ chết rét, nhìn người đàn ông chạy trối chết trong địa lao.

"Sao cô thay tôi “chiêu đãi” hắn?" Nhìn thấy bộ dạng người đàn ông rách rưới kia, anh không khỏi tò mò hỏi.

"Không có." Vi phản bác. "Tôi chỉ lấy đức báo oán, ông ta cắt tóc của Nhứ Tiệp, tôi liền giúp ôn ta tạo hình đẹp trai một chút mà thôi, báo đáp ông ta đã “chăm sóc” Nhứ Tiệp mà." Vi nghiến răng nói.

Cô rất tốt bụng là không cạo trọc đầu Diệp Thượng Lương, để cho ông ta bị người nhạo báng, mà cô dùng phi đao, hưu hưu hưu, giúp ông ta cắt mái tóc "Quá dài" thành ngắn một chút, chỉ là cô không cẩn thận cắt ngắn quá, lộ ra một mảng da đầu màu trắng mà thôi. Lúc này trên đầu Diệp Thượng Lương, mới nhìn thì giống như một quả bóng đá, trắng đen trắng đen, nhưng lại rất đẹp! So với đầu Beckham hoặc đầu Ronado, thì đây mới là đẹp!

"Còn có?" Tư Luật nheo lại mắt, nhìn một thân nhếch nhác của Diệp Thượng Lương.

Lúc này Diệp Thượng Lương đâu còn như lúc đối phó với Nhứ Tiệp? Ông ta như một dạng với bọn chuột chạy đường (ví với một đàm xấu xa), vừa đáng thương, vừa buồn cười, tựa vào góc tường phát run, liên tiếp cầu xin tha thứ.

"Haiz, bắt ông ta làm vật thí nghiệm cho tôi, anh cũng biết hiện tại tôi là quản lý ngành sinh hóa của Thiên Môn, tôi vừa mới nghĩ tới liền muốn làm thí nghiệm để cho người toàn thân ông ta ngứa ngáy, ngứa đến chết, liền lấy ông ta làm thí nghiệm! Đã nói ông ta không cần gãi, ông ta còn gãi, tôi cũng không có biện pháp." Vi vô tội trợn mắt nhìn Tư Luật.

"Hừ." Anh cười lạnh một tiếng. "Cô chiêu đãi với nhạc phụ tôi như vậy rất không tồi."

Vi lộ ra nụ cười thật tươi. "Còn cần phải nói, ông ta là “khách quý” của Thiên Môn đấy."

"Van cầu ngài, thả tôi đi, nhìn mặt mũi của Nhứ Tiệp. . . . . ." Lúc này, Diệp Thượng Lương quỳ gối trước mặt Tư Luật, liều mạng cầu xin tha thứ.

"Haiz!" Vi khoa trương than thở, đau khổ mà che mắt lại. "Tại sao có người ngu xuẩn như vậy?! Ngu đến mức tôi thật sự không biết nên nói cái gì, tôi “chiêu đãi” như vậy rồi, vẫn không rõ bổn phận của mình, haiz haiz!" Vi lắc đầu than thở.

Vừa nghe ông ta nói tới Nhứ Tiệp, trong mắt Tư Luật nhanh chóng thoáng qua hung dữ.

Không đề cập tới Nhứ Tiệp thì thôi, vừa nhắc tới, Diệp Thượng Lương nhất định phải chết.

"Vốn là tôi nghĩ, để Hồng Vi chiêu đãi ông như vậy cũng đủ rồi, nhìn mặt mũi của Nhứ Tiệp, ông dù sao cũng là cha đẻ của Nhứ Tiệp, tôi cũng không so đo nhiều với ông." Tư Luật nhẹ nhàng nói.

Diệp Thượng Lương vui mừng. "Cám ơn ngài! Cám ơn ngài. . . . . ."

"Chỉ là. . . . . ." Anh mặt trầm xuống. "Ông ngàn lần không nên, vạn lần không nên, ở trước mặt tôi nhắc tới Nhứ Tiệp, ở trước mặt tôi nói “nhìn mặt mũi của Nhứ Tiệp” như thế."

Vừa thấy anh đột nhiên hiện đầy sát khí trên mặt căm hận nhìn ông, chân Diệp Thượng Lương không khỏi nhũn ra, tè ra quần lui về sau, lui đến bên tường mà phát run.

"Tôi. . . . . Tôi sai rồi. . . . . ."

"Thời điểm ông đánh cô ấy, có nghĩ tới cô ấy là con gái ông hay không? Là con gái ruột thịt của ông! Cô ấy khóc lấy cầu xin ông đừng đánh cô ấy, ông có dừng tay lại hay không? Có nghĩ tới nhìn cô ấy là con gái của ông mà tha cho cô ấy hay không?" Mắt Tư Luật đỏ lên, bắp thịt toàn thân đều căng lên.

"Tôi. . . . . . Thật xin lỗi, tôi không dám, cũng không dám nữa. . . . . ." Diệp Thượng Lương hối hận không dứt, nhưng đã quá trễ rồi! Ông trơ mắt nhìn người đàn ông vốn là con rể của mình, một vị Môn chủ khác của Thiên Môn, ông không khỏi run rẩy.

Tin đồn Thiếu chủ của Thiên Môn không có người nào có thể địch lại, hôm nay ông chọc tới người đàn ông này, người đàn ông này. . . . . . Sẽ đối xử với ông thế nào đây?

"Lúc ông dùng roi da quất cô ấy, có nghĩ tới lúc đó cô ấy mới mười hai tuổi hay không? Có nhớ đến kia trước gần như lấy mạng nhỏ của cô ấy hay không?" Càng nói, nét mặt Tư Luật càng dữ tợn, khiến Vi vốn đang xem kịch vui cũng không nhịn sợ hãi mà nuốt nước miếng một cái. "Như lời ông nói, nhìn mặt mũi Nhứ Tiệp, tôi sẽ tha cho ông khỏi chết."

"Cám ơn! Cám ơn ngài. . . . . ." Diệp Thượng Lương như nhặt được đặc xá, cực kỳ vui mà khóc liên tục không ngừng nói cám ơn.

"Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha." Tư Luật tàn nhẫn cười một tiếng. "Bỏ qua một điểm ông là cha đẻ của Nhứ Tiệp, nếu ông làm người phụ nữ của tôi đau lòng, tôi sẽ không bỏ qua cho ông!"

"Ah. . . . . ." Diệp Thượng Lương run rẩy.

"Tôi sẽ khiến ông sống không bằng chết."

Tư Luật hồi phục lại nụ cười lịch sự, nói với Vi đang trợn mắt há hốc mồm: "Hồng Vi, tôi cần một cây roi."

Vi ngẩn người, lập tức lĩnh mệnh, chạy đi tìm Úy Liêu mượn cây roi da, chạy trở về địa lao, cung kính giao cho Tư Luật.

"Ông đánh trên người Nhứ Tiệp bao nhiêu, tôi sẽ đòi lại gấp mười lần." Tư Luật cười ôn hòa, kéo kéo roi da trên tay, hài lòng tính năng cùng độ mềm và dai của cây roi da.

"Không không không không không. . . . . ." Diệp Thượng Lương chạy trối chết, hốt hoảng chạy trốn ở trong phòng giam.

"Ông nên biết, tâm tình lúc đó của Nhứ Tiệp." Anh cười tháo mắt kiếng xuống, co dãn chân tay, từ từ tiến tới gần.

Vi giật mình, sau khi nhìn thấy hình ảnh quá máu tanh này, lập tức nhảy cách xa ba bước, đến chỗ an toàn rồi lại lẳng lặng xem cuộc vui.

Quả nhiên, nghe được tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông đó, cùng tiếng roi da vun vút, phá vỡ không khí, hai mắt Vi nhìn chằm chằm.

Thật là nhìn không ra, Phùng Tư Luật thoạt nhìn lịch sự, động tác đánh cũng không lơ mơ, mỗi một roi đều muốn đẩy người ta đến cận kề cái chết, mà còn hung hăng đánh!

Mười roi, anh ta quất mười roi, bởi vì quá đau quá đớn nên Diệp Thượng Lương ngất đi, trầy da nứt thịt thật thê thảm.

Tư Luật phát tiết xong, ném roi, xoay người đi ra khỏi địa lao.

Vi không tự kìm hãm được run lẩy bẩy, thật may là sau khi lạc mất cô đã tìm Như Tiệp về, nếu không, hôm nay người bị quất roi da, là cô rồi.

Úy Liêu ở thư phòng bận xử lý công chuyện, Tư Luật nhìn anh ta một cái, vẻ mặt không có gì đi vào phòng tắm rửa vết máu dính trên tay.

Úy Liêu cảm thấy hứng thú, cười như không cười nhìn người yêu đi vào theo sau, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, một bộ dáng không dám tin.

"Thế nào? Bị Tư Luật hù sợ?" Anh buồn cười hỏi.

Vi không nhịn được liếc anh (Uý Liêu) một cái. "Lắm mồm!"

Mặc dù cô đã gặp qua trường hợp tàn nhẫn hơn vừa rồi không chỉ gấp mười lần, nhưng mà, không có ai có vẻ mặt đáng sợ như của Phùng Tư Luật như vậy, giống như là sứ giả địa ngục tới lấy mạng, âm độc cười hướng người chọc giận anh đánh từng roi từng roi.

"Ha ha ha." Úy Liêu cười to không ngừng, kéo người yêu vào trong ngực trấn an. "Đã sớm nói với em rồi Tư Luật không phải người bình thường, hiện tại tin chưa?"

"Đúng vậy đúng vậy." Vi từ chối cho ý kiến bĩu môi. "Này, Phùng Tư Luật, anh định xử trí người đàn ông bị đánh gần chết trong địa lao kia thế nào?" Thật đáng thương, bị quất mười roi, chắc Diệp Thượng Lương cần phải nằm ở trên giường một năm rưỡi.

"Tùy tiện." Tư Luật lạnh nhạt nói. "Chuyện này không liên quan đến tôi."

Vi thiếu chút nữa xông tới đạp anh ta! Nghe một chút đi nói cái gì vậy? Lão đại phát tiết xong liền phủi mông chạy lấy người?! Nào có chuyện tốt như vậy! Lại ném cục diện rối rắm này cho bọn họ dọn dẹp, đồ đàn ông gian xảo.

"Tìm viện an dưỡng cho ông ta đi, tôi thấy ông ta cũng nhận được bài học rồi, Tư Luật, con người phải có lòng khoan dung, nếu như Nhứ Tiệp biết anh vì cô ấy mà trả thù ông ta, hơn nữa còn là thủ đoạn kích liệt thế này, cô ấy nhất định sẽ lo lắng." Úy Liêu nghĩ đến cô gái mảnh khảnh kia liền không nhịn được thở dài.

"Tùy anh xử trí." Vẻ mặt Tư Luật cư như việc này không liên quan đến mình. "Dù sao đừng để ông ta rục rịch ngóc đầu dậy lại lần nữa, nếu có lần sau, đừng trách tôi lòng dạ độc ác."

"Hả, như vậy còn chưa đủ độc ác sao?" Vi ngẩn người, chậc chậc. "Ah!" Cô đột nhiên nghĩ đến cái gì đó quát to một tiếng.

"Sao thế?" Úy Liêu quan tâm hỏi.

Tư Luật giương mắt dò xét cô, cười lạnh một tiếng, không để ý tới cô kêu quỷ quái gì.

Người phụ nữ nhàm chán.

"Không có, chỉ là đột nhiên nghĩ đến một chuyện mà thôi." Cô hắc hắc cười khúc khích, con ngươi đảo quay một vòng.

Không biết Phùng Tư Luật có biết chuyện Nhứ Tiệp mang thai hay không? Lần trước cô tự thân đi cứu Nhứ Tiệp, Ali lén nói tin tức này cho cô biết, chính là sợ Phùng Tư Luật lại làm ra chuyện gì kinh người nữa.

Nhớ tới trên cổ cô vẫn còn cảm giác đau đớn, cô không khỏi nuốt nước miếng một cái.

Anh ta vì Nhứ Tiệp, có thể không nể mặt đánh cô, cứ tưởng là bóp chết cô rồi chứ, không quan tâm tất cả giống như đang làm việc nghĩa vậy.

Cô tiêu hủy toàn bộ tài liệu trên tay Ali, đút lót để cho anh ta (Ali) ngậm miệng, chính là không để cho Phùng Tư Luật biết!

Chỉ là, không biết Nhứ Tiệp đã nói với anh ta (Tư Luật) chưa? Nếu như nói rồi, vậy hôm nay Diệp Thượng Lương bị Phùng Tư Luật đánh như vậy. . . . . .Ah, chiêu đãi như vậy, xem như có chuyện để bắt đầu rồi; nếu như cô không nói, sau đó Diệp Thượng Lương còn bị đánh 10 roi, có đưa tới chỗ khác—— vậy thì cũng rất không ổn!

"Phùng Tư Luật, Nhứ Tiệp có nói với anh cái gì không?" Cô cẩn thận hỏi.

Tư Luật giương mắt. "Cái gì là cái gì?" Anh miễn cưỡng hỏi ngược lại.

"Ah!" Vi trợn to hai mắt, biết là đại sự không ổn. Xem ra, kết quả người đàn ông trong địa lao kia, sẽ thảm hại hơn rồi!

"Nói mau, cô biết Nhứ Tiệp muốn nói gì?" Thấy cô phản ứng quái dị, Tư Luật hồ nghi nheo lại mắt.

"Không có. . . . . . Không có!" Vi vội vàng phủi sạch, nói cái gì cô cũng không biết.

Nói giỡn! Đây là biết chuyện mà không báo! Nếu như cô nói ra, kết quả của người đàn ông trong địa lao kia sợ chỉ còn thoi thóp mà thôi.

"Thật sao?" Tư Luật không tin lời cô nói. "Cô lừa gạt tôi cái gì? Hả ——"Anh ép hỏi.

Mồ hôi lạnh chảy ròng, dựa vào người yêu Úy Liêu để tìm kiếm an toàn, ánh mắt lóe lên.

"Tôi. . . . . . Ừh, tôi đã đồng ý với Nhứ Tiệp không thể nói, chính anh đi hỏi cô ấy ah." Cô đã từng lén hỏi Nhứ Tiệp, cậu ấy lại cầu khẩn cô, muốn cô không nên tiết lộ tình trạng thân thể của cô ấy cho Phùng Tư Luật biết.

Lại tới, haiz, lúc Nhứ Tiệp cầu xin mình mang cậu ấy rời khỏi Thiên môn vì cô không chịu được cậu ấy cầu khẩn mà mang cậu ấy rời đi, huống chi là bảo vệ bí mật nhỏ này? Cô đồng ý, có chết cũng không tiết lộ tin tức này cho Phùng Tư Luật biết.

Có chuyện gì khó mà mở miệng như vậy? Tư Luật không khỏi cau mày trầm tư.

Nhứ Tiệp lừa gạt anh cái gì?

"Cô đồng ý với Nhứ Tiệp là không thể nói?" Anh không vui trừng mắt nhìn Vi. "Cô cùng Nhứ Tiệp có bí mật?!" Tại sao lại cùng người phụ nữ đáng chết này có bí mật?

"Như thế nào? Không được àh...!" Vi hất cằm lên, vênh váo nói.

"Hồng Vi, chớ gây sự." Úy Liêu cười ngăn cản hai người kia gây sự.

Một là ân nhân cứu mạng, một là người phụ nữ yêu mến, anh (Úy Liêu) cũng không muốn kẹp ở giữa.

Lần trước anh (Úy Liêu) ngăn cản Tư Luật động thủ với Vi đã làm cho anh ta (Tư Luật) có oán hận rồi với mình, bây giờ, anh không muốn làm cho Tư Luật nhớ lại chuyện không vui đó, đưa tới sát cơ cho Vi.

"Hừ." Vi hả hê ngẩng cao, hướng Tư Luật hừ lạnh.

Tư Luật mặc kệ cô, không nói, tự mình ngồi ở trên ghế sofa trầm tư.

Nhứ Tiệp. . . . . . Lừa gạt anh cái gì chứ ?

Anh không khỏi hoài nghi, là chuyện gì để cho cô ấy khó mở miệng, nhưng Hồng Vi lại biết rõ?

Anh phải hỏi một chút mới được.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Bay Lượn

BÌNH LUẬN FACEBOOK