Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhưng vui mừng không được bao lâu, vốn là cửa đã bị Diệp Thượng Lương khóa lại đột nhiên nghe tiếng mở khóa.

Nhứ Tiệp kinh hãi, lập tức từ trên giường ngồi dậy."Là ai?" Cô hoảng sợ lẩm bẩm tự hỏi. Là người xâm phạm tới cô sao? Tại sao tới nhanh như vậy!

"Cạch ——" tiếng mở khóa, Nhứ Tiệp trợn to mắt, sợ hãi nhìn cửa bị mở ra.

Sau cửa xuất hiện một khuôn mặt tươi cười, làm cô ngẩn người.

Làm sao có thể. . . . . .

Cho đến khi được ôm trong ngực quen thuộc, Nhứ Tiệp vẫn không thể tin được, cô được cứu!

Một giờ trước, cô còn bị nhốt trong bang Hào Cười, mà bây giờ, cô lại ở trong ngực Tư Luật, rơi nước mắt.

Là Vi, là Vi cứu cô! Bây giờ cô vẫn chưa thể tin được, Vi thế nhưng đánh thắng được những người hung ác trong bang kia, cứu cô ra, còn giúp cô ra ngoài.

Mặc dù thời gian cứu viện không lâu, nhưng cô nhìn ra được, Vi tràn đầy áy náy với cô, hơn nữa, cô còn thấy trên cổ Vi có vết bầm năm ngón tay, dọa cô sợ hãi.

Kinh ngạc nhìn Vi tại sao trên người lại có dấu vết đáng sợ như vậy, cho nên cô hỏi.

"Hả. . . . . . Không sao, là chồng mình tính tình không tốt, là cấp trên dạy dỗ một chút." Bộ dạng của Vi không có chuyện gì lớn nói, còn vô vị nhún nhún vai.

"Gạt người!" Nhứ Tiệp không tin. "Là Tư Luật có đúng không? Thương thế của cậu là do anh ấy làm!"

"Haiz." Vi thở dài, vẻ bất đắc dĩ hiện lên trên mặt. "Nhứ Tiệp, sao lại muốn hỏi rõ ràng làm gì? Mình cũng không muốn cậu cảm thấy áy náy, bởi vì đây là lỗi của mình." Cô tự tiện mang Nhứ Tiệp ra khỏi Thiên Môn, còn để cho cậu ấy bị bắt đi n, đây đều là sơ suất của cô, cô nên chịu phạt.

Mặc dù Tư Luật tiên sinh. . . . . . Tức giận rất đáng sợ, chỉ là muốn cô lấy công chuộc tội, nếu không, cô thật không biết làm thế nào để anh ta bớt giận.

"Nhưng. . . . . ." Nhứ Tiệp nhìn vết thương trên cổ của cô. "Nhất định rất đau có đúng không?"

"Khi đàn ông nổi giận, đều không có lý trí." Vi cười khổ nói. "Mình không muốn nói thêm cái này nữa, còn cậu, lo trấn an sắc mặt tái nhợt của ông chồng đi." Đẩy Nhứ Tiệp tới người đàn ông đang đứng đó, cô cười cười, chính mình trở lại trong ngực đàn ông của mình.

Đi tới trước mặt chồng, Nhứ Tiệp đau lòng sờ gương mặt của anh.

Anh ấy gầy, thật gầy quá, rất nhiều, trải qua gian nan vất vả, là vì cô, nhất định anh tốn rất nhiều tâm tư.

"Thật xin lỗi." Không nhịn được rơi lệ, Nhứ Tiệp tự trách nói. Cô làm cái gì với Tư Luật vậy . . . . . . Sao cô có thể để anh lo lắng, sợ hãi như vậy?

Tư Luật là bến đỗ của cô, ông trời của cô, anh vĩnh viễn đều là dáng vẻ tự tin, chưa từng giống như bây giờ, yếu đuối giống như sẽ bất tỉnh ngay sau đó.

"Đừng dọa anh nữa." Tư Luật nhắm mắt lại, một tay kéo cô vào trong ngực, ôm chặt, chỉ sợ cô lần nữa biến mất, không để cho cô rời đi.

"Sẽ không, Tư Luật, sẽ không." Nhứ Tiệp không ngừng bảo đảm, hai cánh tay cô ôm anh thật chặt, cảm thấy Tư Luật như trút được gánh nặng rơi nước mắt, rơi vào cổ của cô, lòng của cô.

Cho đến giờ phút này, cô mới thật sự trở lại thực tế, không phải là mộng, cô xác thực ở trong ngực Tư Luật.

... ...... ...... ...... .......

Không để ý Vi gầm gừ nhậm chân, Tư Luật mang theo Nhứ Tiệp rời khỏi Thiên Môn. Nói anh lợi dụng xong liền đem người vứt qua một bên? Ha, cô ta có năng lực sao? Chỉ cần anh muốn rời khỏi, đến Úy Liêu cũng không có cách, huống chi là Vi.

Không đưa Nhứ Tiệp về trường học hoặc để cho Đường Tuấn Bác cùng Tích Vĩ gặp mặt, mà anh dẫn cô về nhà của hai người ở Đài Loan, nằm trong nội thành.

Vừa về tới nhà, Nhứ Tiệp gấp gáp vọt vào phòng tắm rửa mặt, đem xúi quẩy mấy ngày hôm nay rửa sạch.

Tắm rửa xong, cô mặc áo sơ mi to lớn của Tư Luật, dùng khăn lông lau tóc, đi ra khỏi phòng tắm.

Kể từ sau khi kết hôn, ở trong nhà, cô đều mặc áo sơ mi của Tư Luật chạy tới chạy lui trong phòng. Ah, khá tốt là Tư Luật không mắng cô, ngược lại rất vui mừng khi cô làm như vậy.

"Tới đây." Tư luật ngoắc ngoắc, ấn cô ngồi xuống ở trước bàn trang điểm, cầm lấy khăn thay cô lau mái tóc ẩm ướt.

Nhứ Tiệp nhìn trong kính thấy anh dịu dàng như thường, bất giác mỉm cười.

Bây giờ hạnh phúc làm cho cô có ảo giác, niềm vui vẻ này giống như không tồn tại, thật giống như cô vẫn hạnh phúc như vậy được Tư Luật nâng trong lòng bàn tay thương yêu cưng chiều.

"Cười cái gì?" Tắt máy sấy, Tư Luật cười hỏi, nhìn thấy hai người trong gương, anh cũng không tự giác mà bật cười.

Nhứ Tiệp nở nụ cười ngọt ngào, thật hạnh phúc, giống như anh cho cô toàn bộ thế giới.

"Bởi vì anh làm em không kìm lòng được buồn cười." Cô đưa tay cầm bàn tay to của anh, để bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay của anh.

Tư Luật tháo mắt kiếng xuống, không phải là một thầy giáo trung học lịch sự, mà là một người đàn ông tràn đầy tính xâm lược, luôn yêu thương cô, luôn hứa với cô.

Cô nên sợ mới đúng! Anh luôn muốn điên cuồng độc chiếm cô, cô phải cảm thấy ghét mới đúng, nhưng cô chỉ muốn cười, hơn nữa chỉ cảm thấy hạnh phúc.

Cô nhất định là điên rồi.

Nhìn ánh mắt dịu dàng của Tư Luật, cô không thể tin được cô đã gả cho anh!

"Thật sao?" Cầm lược lên, tỉ mỉ chải mái tóc màu hạt dẻ xinh đẹp, tâm tình Tư Luật vừa vui vẻ lại phức tạp.

Mái tóc trong lòng bàn tay đẹp như vậy, màu hạt dẻ tự nhiên cùng sáng bóng khỏe mạnh, anh cho là, tóc của Nhứ Tiệp sẽ bị cắt một đoạn đó, sẽ bị hỏng mất.

Anh không thể tin được, bây giờ Nhứ Tiệp đầy đủ không sứt mẻ gì ngồi trước mặt, cười khanh khách nở nụ cười hạnh phúc.

Chải tóc cho cô xong, bỏ chiếc khăn ra càng tôn thêm khuôn mặt nhỏ nhắn, nhưng nhiều hơn là xinh đẹp.

Nghe nói là Vi sửa lại, trước khi bọn anh đi, cô ta dùng hai cây Tiểu Phi Đao, hưu hưu hưu, cắt bỏ những cọng tóc bị hư của Nhứ Tiệp, khiến Nhứ Tiệp không nhu nhược, ngược lại có tinh thần rất nhiều.

Coi như cô ta lập một công nhỏ, Tư Luật hừ hừ tức.

"Hoàn hảo không bị cắt bỏ quá nhiều, anh cũng đừng tức giận." Lôi kéo ống tay áo của anh, Nhứ Tiệp nũng nịu cầu xin tha thứ.

"Phải, không bị cắt bỏ quá nhiều." Anh tức giận thở dài nói."Nếu không phải đột nhiên Tô Tích Vĩ gọi điện vừa khóc vừa nói cho anh biết... trái tim của anh cũng ngừng đập!"

"Hả. . . . . ." Nhứ Tiệp ngẩn ra, không biết bây giờ Tư Luật là đang nói đùa, hay là đang nói thật.

Nhìn vẻ mặt khổ não của cô, Tư Luật không kiềm chế được cười ha ha, một tháng qua lo lắng sợ hãi, vào giờ khắc này rất thoải mái.

"Anh cười em!" Nhứ Tiệp không thể tin trừng trừng, nhìn bộ dạng vui vẻ của anh.

"Em bồi thường anh thế nào đây? Bà xã thân mến." Ánh mắt Tư Luật nhìn cô tràn đầy ý đồ xâm lược.

Kết hôn ba tháng, sao Nhứ Tiệp không biết ánh mắt của Tư Luật là có ý gì?

Cô mắc cở mặt đỏ bừng, cúi đầu, dùng khóe mắt liếc trộm anh.

"Ừm. . . . . ."

"Anh lo lắng một tháng trời, cuối cùng em còn cho anh một cái kinh hãi, hơn nữa còn là một kinh hãi rất lớn! Nói, anh phạt em thế nào đây?" Tư Luật cười ôm lấy cô, dịu dàng đặt cô ở trên giường lớn. "Hửm? Nói, thân ái, em bồi thường anh thế nào đây."

"Vậy anh muốn. . . . . ." Nhứ Tiệp thẹn thùng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, sợ hãi hỏi.

"Xem thành ý của em." Tư Luật lành lạnh nói cô một câu, bàn tay cũng bắt đầu không đứng đắn, cởi áo cô ra.

Mắt Nhứ Tiệp đột nhiên lóe lên, cô nghĩ tới rồi, cô còn chưa nói chuyện đó, có lẽ hiện tại chính là thời cơ tốt!

"Tư Luật, em nói với anh. . . . . ." Cô còn chưa nói hết, liền bị Tư Luật hôn, chặn lại tất cả.

"Lúc này, nói chuyện là dư thừa, hiểu không? Anh cũng không cần hành động bày tỏ áy náy của em." Tư Luật nháy mắt mấy cái cười nói.

"Ừm. . . . . ." Nhứ Tiệp trầm ngâm một hồi lâu, cái này thật làm khó cô, mỗi lần đều là Tư Luật chủ động, cô luôn bị động phần, cô nào dám?

"Thế nào, rõ chưa?" Tư Luật không chịu bỏ qua hỏi.

"Em chắc chắn chứ?" Cô cứng rắn nhìn anh xác nhận, trên mặt mang theo mất tự nhiên.

Tư Luật không nhịn được bật cười. Bộ dạng của Nhứ Tiệp, thật đáng yêu.

"Anh không hối hận?" Cô lại một lần nữa"Lễ phép" hỏi thăm.

"È hèm." Tư Luật chẳng nói đúng sai hừ một tiếng.

"Đầu tiên nói trước, không thể động thủ, anh tuyệt đối không được động thủ." Trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện đầy vẻ kiên quyết, Nhứ Tiệp bắt đầu nói điều kiện với anh.

"Ok." Tư Luật cười gật đầu, nhưng sau một khắc anh liền hối hận rồi.

Sau khi được anh cho phép, cô lật người, đè anh dưới thân, giạng chân ở bên hông của anh, hai đùi trắng nõn để hai bên ở eo của anh, bị anh cởi áo sơ mi ra làm lộ hơn phân nửa ngực làn da trắng như tuyết, như ẩn như hiện khiến anh run rẩy một trận.

"Ah. . . . . ." Anh không tự chủ rên rỉ ra tiếng, cô vừa hồn nhiên lại hấp dẫn, cơ hồ khiến anh mất trí.

"Không cho phép nhúc nhích!" Cô trước mắt anh cử động ngón trỏ khả ái, cười khanh khách nói: "Không cho phép nhúc nhích."

Cô nói lời này khiến Tư Luật vốn đang chuẩn bị sờ bắp đùi trắng noãn của cô, ngoan ngoãn để xuống.

Đầu tiên là Nhứ Tiệp nhẹ nhàng xuyên qua vạt áo của anh, bàn tay nhỏ bé sờ lồng ngực của anh.

"Cơ ngực rất chắc, Ah! Cơ bụng còn là sáu múi, Tư Luật, sao anh làm được? Bề ngoài căn bản không thấy, cơ thể người này. . . . . .Á? !" Trước mắt cô hoa lên, còn chưa thăm dò hết cơ thể của anh, liền bị áp chế ở trên giường.

Cô vô tội nhéo cái tay đang mở áo của cô, nhìn mặt xanh mét của Tư Luật.

"Thế nào?" Cô còn chưa bắt đầu mà, cô làm như vậy không đúng sao? Vậy cũng do anh dạy cô!

"Lần sau để cho em chơi."

"Hả?" Nhứ Tiệp ngẩn người, áo sơ mi duy nhất trên người cũng bị cởi ra."Tại sao? Không phải anh nói sẽ không động sao? Anh chơi xấu!"

"Câm miệng."Khàn một tiếng, hấp tấp xé quần áo.

A, trở xuống là hình ảnh trẻ con không nên nhìn, mẹ Liên Nguyệt sợ đau mắt hột, trốn phía sau, không nhìn đôi tiểu vợ chồng triền miên ân ái

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Yêu Bay Lượn

BÌNH LUẬN FACEBOOK