Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hừng đông, Nam Cung Ngạo đứng dậy chuẩn bị, nhìn bộ dáng nàng còn ngủ say trên giường. Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra khiến nàng quyết ý rời bỏ hắn.

Ở bên giường suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng quyết định lấy vải lụa, buộc tay chân của nàng vào thành giường. Nàng mở mắt ra, đôi mắt mờ ảo như bao phủ một lớp sương mờ, nàng vẫn im lặng nhìn động tác của hắn, chờ hắn cột xong mới đau thương nói: "Không cần trói lại."

Thanh âm kia rất nhẹ, ánh mắt lại lạnh như nước. Nam Cung Ngạo cơ hồ có chút không đành lòng, nhưng là... nếu không làm vậy, nàng nhất định sẽ rời đi.

"Ngoan ngoãn ở đây chờ ta quay lại." Nam Cung Ngạo vuốt ve mái tóc nàng, nói. Nàng không quay đầu tránh đi, nhưng ánh mắt trong suốt nhìn hắn lấp lánh, thấp giọng lặp lại: "Không cần trói lại."

Nam Cung Ngạo vỗ vỗ đầu của nàng, nói: "Ngoan."

Khi hắn đóng cửa lại, còn nghe nàng nghẹn ngào gọi: "Nam Cung Ngạo."

Du Bạch lén Châu Nhi, đi vào phòng, nhìn thấy tình cảnh trong phòng, khóe miệng hắn trào ra một luồng ý cười, ngón tay ấm áp vỗ về gương mặt nàng, sau đó cúi người xuống hôn. Ly Nhi sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy, lại bị hắn nắm chặt cằm ép nàng đối diện với hắn.

Người dưới thân nhỏ giọng rên rỉ, cũng không dám mạnh bạo kháng cự. Du Bạch biết Châu Nhi có thể về bất cứ lúc nào, hắn cười yếu ớt, nhìn người dưới thân mình, nói: "Không thích ta? Hừ, Nam Cung Ngạo có cái gì đặc biệt hơn chúng ta đâu?"

Nàng đột nhiên nâng người dậy, thanh âm quật cường, nói: "Không giống."

Du Bạch cười đến trào phúng: "Giống nhau."

"Không giống." Người dưới thân lại bật lên, thanh âm cũng cứng cáp hơn.

"Có cái gì không giống?" Du Bạch liếc mắt nhìn đến vải lụa đang trói tay nàng, thanh âm nham hiểm nói: "Chả phải đều giống nhau trói nàng lại sao?"

Ly Nhi cắn chặt răng, vết máu mơ hồ xuất hiện trên bờ môi phấn nộn, nhưng là vẫn quật cường nói: "Không giống."

Du Bạch đi ra ngoài, tùy tay đóng cửa, còn không quên lãnh đạm nói: "Giống nhau!"

Khi Nam Cung Ngạo quay trở lại thì trời cũng đã tối, thần sắc người trên giường mờ mịt làm cho hắn có chút đau lòng. Nhẹ nhàng cởi trói cho nàng, thổi thổi cổ tay cho nàng. Lúc này nàng mới nhìn về phía hắn, sau đó cả người nhào lên rúc vào lòng hắn.

"Lạnh sao?" Nam Cung Ngạo ôm chặt nàng vào trong lòng, nàng áp mặt vào ngực hắn, sau đó giống như dỗi nhau với ai đó, bĩu bĩu môi nói: "Không giống."

Thanh âm trẻ con của nàng làm cho Nam Cung Ngạo thiếu chút nữa thì phì cười, hắn nâng đầu của nàng lên, nhẹ nhàng hôn lên má nàng, hỏi: "Dỗi với ai?"

Hắn hỏi cưng chìu sủng nịch như vậy, nhưng nàng cũng không đáp, chỉ nhẹ nép đầu vào cổ hắn.

Sáng sớm hôm sau, Nam Cung Ngạo lấy dây lụa buộc nàng lại, nhưng lần này buộc lỏng một chút, cố gắng không làm đau đến nàng. Nàng giương mắt nhìn dải lụa, lại nhìn sang Nam Cung Ngạo, ánh mắt kia làm cho hắn vốn muốn đi lại tự nhiên luyến tiếc không muốn rời đi, vì thế hắn quay người lại, ghé người nằm xuống cùng nàng.

Vật to lớn tiến vào thân thể nàng, cảm giác người dưới thân thật run rẩy, Nam Cung Ngạo đè lại bả vai của nàng, động tác cuồng mạnh, bất chấp người dưới thân cúi đầu nức nở.

Sau khi xong việc, hắn giúp nàng rửa lại sạch sẽ một chút, sau đó quay đầu lại gọi Châu Nhi, phân phó vài câu, Nam Cung Ngạo nhẹ xoa xoa gương mặt nhỏ nhắn của nàng, nói: "Ta ra ngoài một chút, buổi tối sẽ quay lại gặp nàng."

Châu Nhi cầm khăn ấm giúp nàng chà lau thân thể, đột nhiên nàng khóc, nước mắt rơi xuống lã chã làm Châu Nhi thực kinh ngạc.

Bọn họ cứ sống như vậy cho đến một ngày, Ly Nhi nằm trên giường đột nhiên nôn ra những thứ buổi sáng nàng mới ăn vào. Thầy thuốc đến bắt mạch chúc mừng làm cho Nam Cung Ngạo thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Nam Cung Ngạo cúi đầu hôn một cái lên gương mặt phấn nộn của nàng, tay xoa xoa cái bụng bằng phẳng của nàng, thản nhiên vui sướng tràn ngập tâm trí, ở chỗ này, có một sinh mệnh đang dần dần lớn lên, thật thần kỳ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Thương Thi Yêu

Avatar
Linh Miu18:07 15/07/2015
Nam Cung Dao đáng thương ít đáng hận nhiều, nếu đã yêu thật lòng tại sao lại nghi ngờ người mình yêu, tại sao không bảo hộ thật tốt không cho bất kì ai chạm tới, tại sao không nắm tay đến cùng mà lại buông tay. Không phải càng lãnh càng tinh? Sao ta thấy hắn vừa không tinh ý, vừa ngốc vừa đáng ghét thế nhỉ?
Avatar
Linh Miu12:07 15/07/2015
Truyện này quá ngược rồi, càng đọc càng thấy phẫn.

BÌNH LUẬN FACEBOOK