Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Ngươi…… Ngươi đang cùng ta nói chuyện……?” Ngự Thượng Tuyền không quá xác định hỏi, y nghe được âm thanh mơ hồ: “Tiếp tục…… Tiếp tục đi về phía trước……”.

Lục quang ở phía trước lại vòng quanh tại chỗ hai vòng, tựa hồ xác nhận lời nói của Ngự Thượng Tuyền.

Ngự Thượng Tuyền quệt quệt miệng: “Nghỉ ngơi một chút được không…… Ta mệt mỏi quá……”

Xoa xoa hai chân, cảm thấy không giống như ảo giác, hai chân thật sự tốt hơn không ít, thở cũng trở nên đều đặn hơn.

Lục quang lại vòng quanh hai vòng, chậm rãi đến gần Ngự Thượng Tuyền, bay quanh Ngự Thượng Tuyền một vòng, Ngự Thượng Tuyền nhất thời cảm thấy toàn thân giống như một quả bóng được bơm đầy hơi, mệt mỏi giảm đi rất nhiều.

Chớp chớp mắt, nhìn lục quang quấn trên người mình, như là đang làm nũng, nói: “Được rồi được rồi, chúng ta tiếp tục đi……”

Lục quang rời khỏi thân mình Ngự Thượng Tuyền, cọ mặt y hai cái, như khích lệ, làm Ngự Thượng Tuyền bật cười, tiếp tục tiến về phía trước.

Ánh sáng trước mắt cho y cảm giác, ngoại trừ lúc đầu càng ngày càng cao hứng, cũng có cảm giác vô cùng cô đơn cùng tịch liêu, Ngự Thượng Tuyền không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả loại cảm giác này, chỉ cảm thấy, nếu mà phải dùng lời nói để diễn tả thì chính là thương tâm muốn chết……

Ở trong này, y cảm thấy thời gian trôi qua không ít, nhưng, ở bên ngoài, lại là một chuyện khác.

Hai người ngay từ đầu có thái độ không quá để ý đến vừa rồi có chút kinh ngạc, rồi lại thực sự giật mình, cho tới bây giờ chính là đứng thẳng dậy để quan sát thủy tinh cầu trước mắt.

Một loạt hành động biểu hiện cảm xúc càng ngày càng ngạc nhiên của mình.

Thủy tinh cầu trước mắt phát ra lục quang tựa hồ đã muốn vượt qua Ma pháp sư cấp một có tinh thần lực cực hạn.

Mà theo hiểu biết của họ, thiếu niên tựa hồ đến căn bản tư tưởng sơ cấp cũng không biết, mà đã có thể có được tinh thần lực cường đại như vậy.

Hơn nữa biểu hiện vừa rồi của thiếu niên, giống như đã từng tiếp xúc qua đổ thạch, chưa kể còn có thể trực tiếp chạm vào len dạ, ở phương diện đổ thạch còn có ưu thế thuộc tính ma pháp, lại có được tinh thần lực siêu việt vượt qua Ma pháp sư cấp một.

Tất Gia Tác cơ hồ muốn cười lớn lên, khó được, thiên tư Ma pháp sư nhiều năm đều bình thường như vậy, cuối cùng cũng xuất hiện một cực phẩm.

Chậm rãi vuốt vuốt chòm râu của mình, cười rất gian tà, nhân tài tốt như vậy, tất nhiên không thể để mai một được rồi.

Nhìn thủy tinh cầu trước mắt phát ra lục quang còn mạnh hơn lúc trước, từ trong tay áo lấy ra một quyển da dê, chuẩn bị viết một phong thư tiến cử.

Hắn muốn tiến cử thiếu niên vẫn đang tiếp tục truy đuổi nguyên tố hệ mộc này vào Học viện Thánh – Á Lợi Tang Đức Lạp.

Dù sao, hắn biết, học viện này là tốt nhất……

Mang theo chút tư tâm mà nói……

Hắn vừa đúng lúc là lão sư của học viện này.Ngự Thượng Tuyền hoàn toàn không biết tình huống ở bên ngoài, ở trong này, y không biết đã đi bao lâu rồi.

Nhưng trừ bỏ lục quang trước mắt trở nên càng lúc càng lớn, màu sắc càng ngày càng đậm, y cũng không có phát hiện cái gì khác.

A, cũng không phải là không có.

Nếu mà muốn nói, phỏng chừng, chính là lục quang phát ra thanh âm càng thêm rõ ràng mà thôi.

Cũng không biết có phải ảo giác hay không…… Y cảm thấy, ánh sáng trước mắt, tựa hồ…… Chậm rãi có nhân hình……

Hình thể cũng từ từ thu nhỏ lại……

Quên đi, dù sao, Tất gia gia kêu mình vẫn tiếp tục đi, thẳng đến khi nào không thể đi được nữa, vậy thì cứ đi tiếp thôi.

Trên mặt lại xuất hiện một ít cảm xúc khổ sở, điều này sao càng chạy càng rõ ràng vậy……

Từ từ, tốc độ của ánh sáng phía trước tựa hồ chậm đi rất nhiều, thẳng đến khi dừng lại.

Ngự Thượng Tuyền nghĩ phải đi xa nhất, đang do dự có nên đi tiếp không, liền phát hiện ánh sáng trước mắt tựa hồ muốn nói với mình không cần đi nữa……

Sau đó Ngự Thượng Tuyền liền dừng lại.

Cảm xúc hưng phấn trên ánh sáng tựa hồ cũng truyền sang y, chậm rãi tới gần ánh sáng, cảm thấy cái loại cảm xúc hưng phấn này càng lúc càng lớn, tâm tình của y cũng theo đó mà càng lúc càng tốt hơn.

Đồng thời, cảm giác cô độc ánh sáng đem đến cho y, cũng càng lúc càng ít, thẳng đến khi dần dần biến mất.Ở bên ngoài, tay Sát Nặc dần dần nắm chặt, Tất Gia Tác ở một bên đang tự hỏi nên điền như thế nào vào thư tiến cử cũng từ từ dừng tay, cau mày nhìn thủy tinh cầu trước mắt.

Bởi vì thủy tinh cầu vẫn phát sáng nhưng lại bất động.

Hai người lại một lần nữa cho rằng đây là trình độ tư tưởng của thiếu niên đã đến cực hạn, cùng đợi thiếu niên, chậm rãi từ trong tư tưởng của chính mình đi ra, nhưng nháy mắt thủy tinh cầu lại phát ra ánh sáng gần như thiêu đốt ánh mắt người khác, Sát Nặc nhắm lại hai mắt bị đau đớn, cảm giác ma pháp mãnh liệt đánh sâu vào như thế này, là lần thứ hai hắn cảm nhận được.

Lần đầu tiên, là khi hắn mười ba tuổi, trên đại lục xuất hiện Ma pháp sư có được nguyên tố tinh linh, lại bởi vì lực lượng nguyên tố tinh linh quá mức cường đại, kết quả làm cho nổ tan xác mà chết.

Người kia, chính là bà tổ nội của hắn, hưởng thọ 1799 tuổi là Đổ thạch ma pháp sư cấp bậc pháp thần hỏa hệ, Khắc Lệ Ti⋅ Atlantis⋅ Nhã Địch Tư.

Lần thứ hai, chính là hiện tại, do thiếu niên đang ngồi bên cạnh hắn phát ra.

Lần đầu tiên, làm cho hắn vô tận bi thương và cả nước tiếc nuối khi đánh mất đệ nhất Đổ thạch ma pháp sư hỏa hệ.

Lần thứ hai, hắn không hy vọng lại một lần nữa trải qua cảm xúc đó.

Giãy dụa trước nồng đậm nguyên tố hệ mộc, cố gắng vươn tay, chậm rãi choàng qua eo thiếu niên.

Từ Công hội Ma pháp tại trấn nhỏ này lại xuất hiện một cột sáng rực rỡ màu lục, tuyệt đối làm rung động đại lục Atlantis.

Điều này cũng đại biểu cho nguyên tố tinh linh lại lần nữa xuất hiện……

Cũng may hiện tại là rạng sáng, cũng chính là thời điểm mọi người còn đang say giấc, chỉ có một ít người đã thức dậy, cho nên, cũng không lo lắng gây chú ý cho nhiều người.

Bất quá, cho dù nhiều người vẫn còn đang nghỉ ngơi, nhưng cũng không ngăn được những thế lực đang rục rịch.

Hiện tại, nhìn cột sáng tinh thần màu lục vẫn đang phóng lên cao, người của các thế lực, đều dùng tốc độ nhanh nhất để báo cáo cho cấp trên.Vẫn đang trong tâm tưởng nên Ngự Thượng Tuyền không biết bên ngoài đã bị y làm cho oanh động như thế nào.

Y hiện tại vẫn đang đắm chìm trong vô tận kinh ngạc.

Bởi vì y phát hiện, những gì y thấy nãy giờ không phải là ảo giác.

Ánh sáng trước mắt dần dần bao phủ toàn bộ không gian, sau khi tụ lại, trải qua giãy dụa, liền biến thành một tiểu oa nhi phấn nộn đang lơ lửng giữa không trung, cả người tản ra hơi thở làm cho y vô cùng thoải mái.

Hơn nữa là toàn thân chỉ mặc một cái yếm, trên cổ, cổ tay và cổ chân đều phát ra ánh sáng màu lục, thật là một tiểu tử béo mập.

Tiểu oa nhi vẫn đang nhắm mắt chậm rãi mở đôi mắt to màu lục liền nhìn thấy Ngự Thượng Tuyền đang nhìn nó.

Đáy mắt hai người đều có ảnh ngược của đối phương, sau đó, tiểu oa nhi đối diện……

Liền bay nhanh bổ nhào vào người Ngự Thượng Tuyền dùng sức cọ.

Ngự Thượng Tuyền có thể cảm nhận được trên người vật nhỏ dang truyền đến cảm giác ủy khuất, không biết cảm giác đau lòng xuất hiện từ nơi nào, vươn cánh tay ôm lấy thân hình tiểu oa nhi, vỗ vỗ hắn, dỗ dành nói: “Oa nhi không khóc không khóc nha……”

Trước kia khi thời điểm mình khóc, mẹ cũng thường làm như vậy.

Tiểu oa nhi ở trong lòng cuối cùng cũng ngừng khóc, thanh âm thút thít, mang theo nồng đậm giọng mũi nói: “Tiểu chủ nhân…… Ngài cuối cùng cũng trở về……”

Ngự Thượng Tuyền sửng sốt, cái gì chủ nhân, cái gì trở về, như thế nào y một thứ cũng nghe không hiểu?

Tiểu oa nhi ở trong lòng dần dần rời khỏi ôm ấp của y, dừng lại ở giữa không trung, đá đá chân, nhăn cái mũi nhỏ nói: “Không đúng không đúng, chủ nhân này không phải chủ nhân”.

Sau đó lại ôm cánh tay, tựa hồ đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, lẩm bẩm nói: “Tiểu Hỏa đáng giận, thế nhưng gạt ta!”

Nắm chặt tay, mang theo chút hưng phấn nói: “Dù sao tiểu chủ nhân còn không nhận thức thế giới này, ta liền thừa dịp bây giờ nhanh cùng tiểu chủ nhân bồi dưỡng tình cảm!”

Lại mang theo chút mất mát nói: “A…… Cũng không biết chủ nhân khi nào mới trở lại……”

Ngự Thượng Tuyền: “……”

Tiểu oa nhi này rốt cuộc đang lẩm bẩm cái gì?

Không đợi y suy nghĩ cẩn thận, liền cảm thấy một trận thiên toàn địa chuyển, chính mình lại trở về trong Công hội Ma pháp.

Bất quá, trên vai nhiều thêm một tiểu oa nhi đô đô thịt vẫn còn đang lẩm bẩm.

Nhuyễn ở một bên nâng mí mắt nhìn lên bả vai Ngự Thượng Tuyền, rồi lại ngáp lớn một cái, tiếp tục ngủ.Trong Công hội Ma pháp lục quang dần dần ảm đạm, nhưng người bên ngoài giống như quên mất cái gì, dừng lại động tác trong tay, vuốt đầu nghĩ mãi không ra đến tột cùng tại sao mình lại xuất hiện ở trong này.

Thấy Ngự Thượng Tuyền mang theo ánh mắt mong chờ, Tất Gia Tác mang theo tiếu ý nói: “Ân, tiểu bằng hữu không tồi, tinh thần lực đã vượt qua Ma pháp sư cấp hai trung kỳ……”

Ngự Thượng Tuyền nghe xong, nhìn về phía Sát Nặc: “Thành tích này được không ……”

Sát Nặc vươn tay sờ sờ đầu Ngự Thượng Tuyền, nói: “Tốt lắm”.

Ngự Thượng Tuyền ánh mắt nhất thời cong cong như trăng bán nguyệt.

Đang muốn giải thích cho Sát Nặc, tiểu oa nhi ở trên vai làm sao xuất hiện, tiểu oa nhi đã mở miệng nói trước: “Tiểu chủ nhân không cần nói, trừ ngươi và tiểu Bạch Hổ ca ca, không một ai có thể nhìn thấy ta”.

Nhăn nhăn cái mũi, tựa hồ mang theo chút bất mãn nói: “Ai nha, xuất thế động tĩnh quá lớn, làm hại Tiểu Lục lãng phí thiệt nhiều khí lực xóa bỏ trí nhớ bọn họ, Tiểu Lục muốn nghỉ ngơi một chút, chủ nhân có việc lại gọi ta nha……”

Nói xong, tiểu oa nhi liền nhắm mắt lại, chậm rãi biến mất trên vai Ngự Thượng Tuyền.

Ngự Thượng Tuyền đang chuẩn bị nói chuyện liền ngậm miệng lại, nếu nhìn không thấy, kia giải thích cũng vô ích……

Bất quá, thành tích coi như là không tồi thì tốt rồi, ân, tựa hồ còn tốt lắm……

Bất quá vừa rồi Tiểu Lục nói xóa trí nhớ bọn họ là chuyện gì a……

Lắc đầu, nghĩ không ra thì không cần nghĩ nữa.

Thuận lợi lấy giấy chứng nhận Đổ thạch ma pháp sư cấp hai cùng áo bào pháp sư, sau khi Ngự Thượng Tuyền và Sát Nặc nôp phí giám định mười lăm kim tệ liền rời khỏi Công hội Ma pháp.

Bên ngoài thỉnh thoảng có người đi qua, nhìn trên người Ngự Thượng Tuyền là áo bào pháp sư cùng trên vai phải là huy chương pháp sư hai sao bắt mắt, ánh mắt mang theo hâm mộ cùng sùng bái không chút nào che dấu.

Đương sự đối với loại ánh này không chút phản cảm, Ngự Thượng Tuyền còn đang đắm chìm trong cảm xúc cao hứng chưa có thoát ra được, còn Sát Nặc lại nhìn về đám người ở phía trước.

Ngự Thượng Tuyền chú ý tới ánh mắt Sát Nặc, nói: “Sát Nặc …… Phía trước có chuyện gì vậy?”

Kiễng mũi chân, nhìn thế nào cũng không thấy.

Sát Nặc chậm rì rì nói: “Đổ thạch”.

Ngự Thượng Tuyền sửng sốt, đổ thạch?

Nhìn ánh mắt khẳng định của Sát Nặc, Ngự Thượng Tuyền do dự nói: “Chúng ta…… Chúng ta đi qua nhìn xem……”

Cuối cùng cũng phải bước bước đầu tiên, chính mình đã không còn ở trên tinh cầu màu lam xinh đẹp, cũng không còn những trưởng lão tồn tại, mà mình vốn thích đổ thạch, có gì phải do dự nữa đây.

Sát Nặc gật gật đầu, mang theo Ngự Thượng Tuyền đi về hướng đám người ở phía trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Nhân Kỵ Sĩ Bá Đạo

BÌNH LUẬN FACEBOOK