Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sát Nặc yên lặng quay đầu, muốn cười một cái, kết quả là vặn vẹo nhe răng trợn mắt.

Sát Nặc…… Đành buông tha.

Xem ra cười cũng không phải ngày một ngày hai có thể luyện thành.

Yên lặng quay đầu lại, sợ ngữ khí của mình vẫn có chút lạnh, cho nên hít sâu vài cái, mới bắt đầu nói chuyện.

“Tuyền” Sát Nặc nhếch miệng, phương thức nói chuyện này thật là không quen cho lắm: “Tin ta”.

Tin ta có thể bảo hộ ngươi, tin ta sẽ không làm cho ngươi bị tổn thương.

Ngự Thượng Tuyền hít hít mũi, y nghĩ đến thời điểm lần đầu tiên gặp hắn, hắn nhìn thấy mình cầm trên tay nhiều ma thạch như vậy, cũng không có tư tâm gì, mà lại một đường bảo hộ y.

Tuy rằng trên đường cũng không có bất kỳ nguy hiểm gì, nhưng Sát Nặc là loại người gì, chính mình trong hai ngày này cũng có thể lý giải.

“À…… Trước kia, không thể đi ra ngoài, trưởng lão nói, nếu đi ra ngoài sẽ không có cơm ăn”. Ngự Thượng Tuyền nghĩ tới lời uy hiếp trước kia của trưởng lão, lại nhịn không được cảm thấy ủy khuất.

Từ khi đến nơi này, y mới hiểu được, nguyên lai những gì trưởng lão nói với y, không làm sẽ không có cơm ăn, căn bản là để lừa gạt tiểu hài tử, hơn nữa, trong những gia đình bình thường, có trưởng bối nào sẽ trừng phạt đứa nhỏ bằng cách không cho ăn cơm……

Càng nghĩ trong lòng càng cảm thấy bất bình, khóc cũng càng thêm lớn.

Một bên Nhuyễn nhìn thấy chủ nhân nhà mình bị nam nhân đối diện chọc khóc, còn khóc càng ngày càng thương tâm, vì thế nhe răng bắt đầu thấp giọng gầm gừ, tựa hồ nam nhân nếu dám tiến thêm một bước, sẽ nhào tới hung hăng cắn hắn một cái.

Sát Nặc nhìn người trước mắt khóc ngày càng thương tâm thì chân tay luống cuống, sau một lúc lâu, mới chần chờ đem thiếu niên ôm vào trong ngực nhẹ nhàng vỗ về lưng y, sau đó lại……

Thật ‘Ôn nhu’ nói: “Không khóc, có ta ở đây”.

Không khóc, có ta ở đây.

Nghe được những lời này Ngự Thượng Tuyền đột nhiên ngừng khóc, bởi vì y nhớ tới trước kia vô luận y làm sai cái gì, mẹ đều sẽ cười nói: “Đừng sợ, có mẹ ở đây”.

Sau đó y thật sự không còn lo lắng gì nữa.

Chậm rãi ngừng khóc, Ngự Thượng Tuyền từ trong lòng Sát Nặc ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo chút nghi ngờ nhìn vào mắt hắn, muốn biết có thật sự như vậy không.

Ánh mắt Sát Nặc kiên định không đổi, vẫn chặt chẽ nhìn vào mắt Ngự Thượng Tuyền, như trãi qua cả một thế kỷ, Ngự Thượng Tuyền chậm rãi hạ mí mắt, y cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy ánh mắt ai kiên định như vậy, kiên định đến nỗi làm cho y không tự chủ được muốn tin tưởng hắn.

Nhếch miệng, Ngự Thượng Tuyền chậm rãi nói: “Các trưởng lão nói, mỗi ngày phải làm xong công việc, mới có cơm ăn……”

Tuy rằng chỉ là cơm cùng hai đĩa rau với một chén canh, nhưng cơm vẫn rất nhiều, có thể ăn thực no.

Sát Nặc trong đầu không tự chủ được nghĩ đến hình ảnh bi thảm của thiếu niên khi phải chịu mọi khi dễ, khó trách khi vừa gặp thiếu niên, quần áo trên người thiếu niên lại rách rưới đến như vậy, nguyên lai không phải bởi vì bị lạc đường ở trong rừng, ngược lại là bởi vì bị gia tộc khi dễ.

“Có đôi khi, cũng có thịt ăn”. Như là nhớ tới mấy ngày nay, ngày nào cũng được ăn thịt, Ngự Thượng Tuyền trong ánh mắt mang theo chút thỏa mãn, bởi vì khi trưởng lão kêu thị vệ đem cơm cho y, cho dù là có thịt, nhưng cũng đều rất ít, hơn nữa, trong đó phần lớn là mỡ, còn thịt thì rất ít.

Nhớ tới vị của nó, cùng với sau khi ăn xong sẽ cảm thấy khó chịu một lúc lâu, mặt thiếu niên không khỏi nhíu lại, vì thế, ở trong đầu Sát Nặc, lại xuất hiện hình ảnh một thiếu niên khả ái phải chịu hết mọi khi dễ nhưng lại không được nếm qua vị thịt, hảo đáng thương.

“Sau đó…… Sau đó, khi thị vệ đang ngủ…… Ta bỏ chạy ……” Ngự Thượng Tuyền thanh âm nho nhỏ, hình như cho rằng mình đã làm chuyện không đúng, “Ân, sau đó, liền rơi xuống đây”. Ngự Thượng Tuyền như thế nói xong, Sát Nặc không thể khống chế được nghĩ đến việc thiếu niên cuối cùng cũng có thể thoát ly khổ ải, cảm giác thương tiếc trong lòng hắn làm thế nào cũng không thể ngừng lại.

Nhớ tới những chuyện mình gặp được từ khi rơi xuống đây, so với trước kia y càng thêm khoái hoạt, y ở đây có được nhiều hảo bằng hữu, lại có được tự do y khát vọng bấy lâu, có thể làm những việc y luôn muốn làm mà trước đây lại không thể, hiện tại y có thể tự ý tắm rửa dưới ánh nắng, còn có thịt ăn không hết, trên mặt y ý cười xuất hiện ngày càng nhiều.

Hiện tại, y có lão hổ, tiểu hổ, còn có Sát Nặc, y thật là thỏa mãn.

Mẹ từng nói qua, làm người phải hiểu được thỏa mãn, cái này được gọi là tri túc thường lạc*.

* Tri túc thường lạc: biết đủ thường vui.

Gật đầu thật mạnh, nói với Sát Nặc: “Mẹ từng nói qua, làm người phải biết tri túc thường lạc”.

Trước kia, y muốn có bằng hữu, muốn tiếp xúc với ánh mặt trời, luôn luôn muốn rất nhiều, nhưng mà hiện tại, y đã có rất nhiều, cho nên, y phải biết đủ.

Cảm xúc trong lòng Sát Nặc đã muốn không thể khống chế được nữa, cầm tay thiếu niên, kéo vào trong lòng, gắt gao ôm chặt lấy y.

Hắn không biết thương tiếc là thế nào, cho nên cha mẹ lo lắng cho hắn, mới muốn hắn đi rèn luyện một mình, muốn hắn hiểu cảm tình là như thế nào, vẫn nghĩ đây là một quá trình rất dài, lại không ngờ rằng nhanh như vậy liền gặp được thiếu niên trước mắt này, khiến hắn lần đầu tiên gặp mặt đã muốn đem thiếu niên mềm yếu này gắt gao ủng vào trong lòng, cho nên, sau khi tìm được thảo dược, hắn nghĩ rèn luyện tựa hồ đã xong.

Ở trong ngực Sát Nặc kín không kẽ hở đợi một lúc, Ngự Thượng Tuyền mới dùng tay đẩy đẩy hắn: “Được rồi, chúng ta nhanh đi tìm thảo dược đi”.

Dụi dụi mắt, phát hiện từ khi gặp gỡ nam nhân này, số lần mình khóc so với mười năm nay còn muốn nhiều hơn.

Sát Nặc cảm thấy việc y rơi xuống tựa hồ có vấn đề, nhưng vấn đề là gì thì hắn nghĩ mãi không ra, thôi không nghĩ nữa, lắc lắc đầu, đưa lưng về phía thiếu niên chậm rãi ngồi xuống, rất nhanh, thiếu niên đã leo lên lưng hắn, lại cảm giác được một đoàn mềm mềm nào đó cũng leo lên, lúc này mới đứng dậy tiếp tục đi về phía trước.Ở trên đường, hai người vừa đi vừa nói chuyện, Sát Nặc tận lực giải thích một số thường thức ở đại lục này cho thiếu niên.

“Ta là thủy, hỏa, thổ, quang Chiến sĩ tứ hệ”. Thời điểm nói lời này, ánh mắt Sát Nặc tuy rằng vẫn lạnh lùng, nhưng sâu trong ánh mắt không giấu được kiêu ngạo.

Trong nhà quý tộc cùng bình dân, có xuất hiện Chiến sĩ hoặc Ma pháp sư hai hệ, cũng đã coi là thiên tài, huống chi hắn là tứ hệ?

Ngự Thượng Tuyền lẵng lặng nghe, có thể nghe ra kiêu ngạo trong lời nói của Sát Nặc, tuy rằng đã hiểu đại khái về đại lục này, nhưng dù sao y cũng không phải lớn lên ở đây, cho nên chỉ biết nam nhân rất lợi hại mà thôi, không có giống như những người khác khi nghe đến tin tức này sẽ cảm thấy hâm mộ, ghen tị.

Hiển nhiên Sát Nặc cũng ý thức được điểm này, đột nhiên cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh.

Giống như một đứa nhỏ đạt được điểm cao, cao hứng chạy về nhà chờ cha mẹ khen thưởng, lại phát hiện cha mẹ không có ở nhà.

Thở ra một hơi, Sát Nặc nói tiếp: “Đại lục có bảy loại nguyên tố kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, quang cùng ám”.

Trải qua hiểu biết vừa rồi, Ngự Thượng Tuyền cũng đại khái đã biết những nguyên tố này đại biểu cho cái gì.

Mà Sát Nặc có được tứ loại nguyên tố, hơn nữa trong những nguyên tố đó, nguyên tố thủy, quang có thể trị liệu, nguyên tố thủy, hỏa, thổ, lại có thể công kích, có thể nói là vô địch!

…… Vậy nam nhân như thế nào lại bị thương?

Ngự Thượng Tuyền thực nghi hoặc.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Nhân Kỵ Sĩ Bá Đạo

BÌNH LUẬN FACEBOOK