Trang Chủ
Ngôn Tình
Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Chương 32

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Tổng giám đốc Ôn, ông không được như vậy, cứ lôi lôi kéo kéo như thế thì còn ra thể thống gì!”

“Hừ hừ! Còn giả bộ thanh sạch? Ai mà tin chứ? Thời đại này có ai mà chê tiền đâu chứ? Có trời mới tin ấy!”

“Ông tin hay không thì tùy. Tôi nói cho ông biết tôi đã có bạn trai rồi, xin Tổng giám đốc Ôn hãy tự trọng!” Giản Tiểu Bạch thầm nghĩ cách thoát khỏi nanh vuốt của gã lẳng lở này và mau chóng rời khỏi chỗ này.

“Hừ! Tôi không đấy!” Đúng là cái đồ xỏ lá, ông ta thực sự không biết xấu hổ là gì sao.

Giản Tiểu Bạch vô cùng lo lắng, suýt chút nữa là bật khóc, ngay cả kính sát tròng cũng nhòe đi, không thể nhìn rõ được ai, cô dứt khoát la một tiếng chói tai, “A!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Đúng là tiếng thét chói tai này có làm Ôn Hướng Đình khiếp sợ mà buông tay, thả Giản Tiểu Bạch ra, nhưng ngay lập tức hắn lại bổ nhào đến, túm chặt lấy vạt váy lụa phía sau lưng cô.

“Đồ con ** thối tha, dám hù ông đây nhảy dựng lên hả, mày không đứng yên được hả?”

Giản Tiểu Bạch gắng sức giãy giụa, Ôn Hướng Đình kéo càng căng, “xoạt” một tiếng chiếc váy lụa liền rách toạc ra! Phía sau lưng lộ ra một mảng da thịt phẳng trắng tinh, mịn màng không chút tì vết, ngay cả dây áo ngực cũng bị lộ ra. Mặt Giản Tiểu Bạch đỏ bừng. Bị lộ rồi, xui xẻo quá đi!

Ánh mắt Ôn Hướng Đình nhìn tấm lưng xinh đẹp trắng tinh đang lộ ra đó mà thèm khát, còn khoa trương liếm môi dưới, thật sự là ghê tởm hết mức. Giản Tiểu Bạch vùng khỏi hắn, chạy đến một góc tường, dựa lưng lên đó, che đi phần cơ thể đang bị lộ ra.

Ôn Hướng Đình cầm phần váy bị rách trong tay, mê đắm chậm rãi đi tới, gã này thật không biết xấu hổ, ngay cả hình tượng của Ôn thị cũng không bận tâm. Hắn cứ như vậy bắt đầu tiến sát lại, nụ cười của hắn vừa xấu xa vừa dâm dật, trông thấy môi hắn sắp chạm vào, Giản Tiểu Bạch sợ tới mức bụm miệng nhắm hai mắt lại.

Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng “bốp” vang lên, ngay sau đó là tiếng kêu rên như heo chọc tiết của Ôn Hướng Đình. Cô lập tức mở mắt ra, phát hiện Mạc Tử Bắc đang nắm chặt cổ áo của Ôn Hướng Đình, còn mắt trái của tổng giám đốc Ôn đã biến thành mắt gấu mèo từ lúc nào.

Lòng cô run rẩy mãnh liệt một hồi, anh ấy đã tới. Cuối cùng cũng có thể thở dài nhẹ nhõm một hơi, sự có mặt của anh làm lòng cô càng thêm kiên định.

Mạc Tử Bắc lại cho Ôn Hướng Đình một đấm, lần này là vào mắt phải của hắn, ngay sau đó mắt phải cũng biến thành mắt gấu mèo. Một đôi mắt xanh tròn như vậy có make-up tỉ mỉ đến đâu cũng không thể giống được!

Ha ha! Giản Tiểu Bạch đang muốn cười thật to, nhưng nghĩ lại bản thân vừa một lần nữa lộ cơ thể ra ngoài thì lập tức cười không nổi.

Gần đây mấy chuyện xui xẻo cứ liên tiếp xảy đến với cô, mỗi lần đều là nhờ Mạc Tử Bắc tới cứu, chắc kiếp trước cô quen người đàn ông này, nên kiếp này mới có thể hữu duyên như vậy.

“Mạc Tử Bắc, mày chờ đó!” Ôn Hướng Đình kêu to.

Mạc Tử Bắc nheo mắt, nở nụ cười mỉa mai, hảo tâm nhắc nhở hắn: “Anh vẫn nên chú ý tới vị trí của mình đi, cẩn thận ông ấy thực sự sẽ đem cái vị trí tổng giám đốc của anh cho người khác đấy.”

Ôn Hướng Đình ngay lập tức tái mét mặt, cúi đầu, nhưng lập tức lại không chịu thua mà la lên: “Hừ! Có cho cũng không tới lượt mày.”

Mạc Tử Bắc trừng mắt phóng tới một tia sát khí, Ôn Hướng Đình sợ tới mức quay đầu bỏ chạy đến nơi cách đó hơn mười lăm mét mới hùng hùng hổ hổ bỏ đi.

Mạc Tử Bắc xoay người lại nhìn vào mắt Giản Tiểu Bạch, ánh mắt anh phức tạp, trong đôi mắt ngăm đen chứa đầy sự phẫn nộ, thương hại,… Giản Tiểu Bạch đỏ bừng cả mặt, xấu hổ dựa sát vào vách tường!

Mạc Tử Bắc cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ cởi áo sơmi cao cấp màu xanh xám của mình ra, sau đó kéo cô đi ra một chút, rồi khoác áo của mình lên vai cô, giống như chăm sóc trẻ con mà mặc vào cho cô .

Còn anh, trên hàng mi thanh tú còn vương chút bọt nước, những khối cơ lớn, săn chắc ngăm ngăm màu đồng tuyệt đẹp khiếnGiản Tiểu Bạch không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào ngực anh đến ngây ngẩn cả người.

Vóc dáng anh thật đẹp! Mạnh mẽ tựa một bông hoa sen vươn lên trên mặt hồ. Cô cảm thấy anh thật hoàn hảo không chút tì vết, khiến người ta không nhịn được mà muốn cắn một cái. Ôi cái đồ sắc nữ này! Ánh mắt mãnh liệt nhìn chằm chằm người ta, chỉ thiếu có chảy nước miếng, mất mặt quá đó!

Ngón tay không tự chủ nhẹ nhàng chạm vào những cơ bắp săn chắc nơi lồng ngực vạm vỡ đó. Ánh mắt của Mạc Tử Bắc đột nhiên càng trở nên sâu xa hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Avatar
Tran yen19:09 22/09/2015
Nam chinh vô dung qua
Avatar
Pham Thanh Huong 21:01 07/01/2015
Nữ chính tạo cho người khác cảm giác quá... NGU, chỉ là nhận xét, k mong ném đá
Avatar
Pham Thanh Huong 21:01 07/01/2015
K biết nhận xét j về nữ chính
Avatar
Trang to. 16:10 26/10/2014
Truyen tượng doi hay sau bao song gio Cuời cung cung hanh phục tuyệt

BÌNH LUẬN FACEBOOK