Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ninh Tiểu Thuần vẫn cảm thấy trẻ con là sinh vật kì quái nhất trên đời. Đứa con mới sinh ra nhiều nếp nhăn, rất khó coi, chẳng làm sao dính nổi tới chữ xinh đẹp, nhưng qua mấy ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn thay đổi, đã ra hình dạng, trở nên rất đẹp.

Môi hồng hào, khuôn mặt nhỏ nhỏ tròn tròn mũm mĩm, làn da mịn màng mềm mại, đôi mắt tinh nhanh, khoé miệng khi cười hình như còn có má lúm đồng tiền, dáng vẻ một tiểu soái ca đã lộ diện rồi đây.

Bà Cung nói, nó quả thực giống y hệt Cung Triệt hồi còn nhỏ, dáng vẻ cực kì tuấn tú xinh đẹp. Người lớn hai nhà không muốn rời tay đứa bé trong sáng này, rất thích bế nó, hôn nó, chọc cho nó cười khanh khách.

Ninh Tiểu Thuần rất hài lòng với đứa con là tiểu soái ca của mình, nhưng đồng thời cô cũng thấy phiền não, vì đứa bé hình như có đôi mắt to tròn hút hồn, tin rằng sau này lớn lên chính là mỹ nam yêu nghiệt, thật sợ nó chỉ cần liếc mắt một cái vô tình phát ra tia lửa điện sẽ làm con gái mê mẩn. Vì thế Ninh Tiểu Thuần cảm thấy rất phiền não, cô làm mẹ nó sau này mệt lắm luôn...

Trong nháy mắt, đứa bé đã gần một tuổi. Theo tục lệ, một tuổi cần tổ chức nghi lễ chọn đồ vật đoán tương lai. Cho nên sáng sớm Ninh Tiểu Thuần đã đánh thức thằng bé dậy, mặc đồ cho nó. Thằng bé còn buồn ngủ, tay cứ dụi mắt, bất mãn trề môi nhìn Tiểu Thuần, trách móc cô quấy phá mộng đẹp của nó.

Ninh Tiểu Thuần thắt nơ cho con, nhỏ nhẹ nói: “Tiểu Thần Thần ngoan, hôm nay ông nội bà nội cô chú đến thăm con đó, cười lên nào. Con là tiểu soái ca nha, không thể xụ mặt được. Hôm nay là sinh nhật con, phải thật vui vẻ, mẹ mua bánh kem cho con ăn.”

Tiểu soái ca nghe vậy, chớp chớp đôi mắt to tròn, nhếch miệng cười, vâng lời gật đầu, lộ ra vẻ ngây thơ.

Ninh Tiểu Thuần thở dốc kinh ngạc, nhóc con này đem tất cả dễ thương, xinh đẹp đều tập trung vào đôi mắt, cười lên là giết người triệt để! Đuôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt như say mà không phải say, làm người khác có cảm giác thần kì mà mờ mịt, là quay lại mỉm cười như làn thu thuỷ, làm người ta tim rung rinh ý nghĩ lộn xộn!

“Tiểu Thần Thần, con phải nhớ cho kĩ, sau này không được tuỳ tiện cười với con gái nghe chưa.” Ninh Tiểu Thuần nghiêm mặt nói với Cung Thần.

Đúng vậy, tiểu soái ca tên là Cung Thần, Ninh Tiểu Thuần một lòng với cái tên rất ưa thích là “Cung Kỳ Tuấn”, bị quần chúng phản đối dữ dội, vì việc này mà cô còn bị Cung Triệt hung hăng xem thường. Người lớn không có ý kiến với tên Cung Thần này, vậy là Cung Triệt quyết định dứt khoát, không cho cô cãi lại, đã đặt tên cho con. Lòng Tiểu Thuần ẩn giấu phần tử nô lệ, trong lòng phản đối yếu ớt một chút, rồi ném luôn suy nghĩ này lên chín tầng mây.

Tiểu soái ca tiếp tục chớp ánh mặt mê người, vẻ mặt mê hoặc nhìn Ninh Tiểu Thuần, không hiểu sao cô lại nói vậy.

“Con ngoan nhớ kĩ lời mẹ dặn là được, chúng ta ra xem ông bà đến chưa nào.” Ninh Tiểu Thuần ẵm thằng bé, hôn lên mặt nó một cái, vui mừng khấp khởi đẩy cửa đi ra.

Khách vẫn chưa tới, Cung Triệt đang trong phòng khách đọc báo, thấy Ninh Tiểu Thuần ẵm con trai ra, đứng lên bước bến, hôn Ninh Tiểu Thuần, rồi hôn con trai, nói: “Thần Thần, sinh nhật vui vẻ.”

Tiểu Thần Thần nghe xong, chìa tay qua Cung Triệt, miệng gọi “Ba... Ba...”, rõ ràng là muốn Cung Triệt ẵm nó. Cung Triệt cười cười, đưa tay ẵm nó từ trong lòng Ninh Tiểu Thuần, ngón tay chọc chọc hai gò má trắng nõn, chọc nó cười nắc nẻ. Tiểu soái ca còn muốn cầm ngón tay Cung Triệt đưa vào miệng. Ninh Tiểu Thuần nhanh tay lẹ mắt, nhét núm vú cao su vào miệng nó.

“Sao thằng bé thích bám anh thế nhỉ?” Ninh Tiểu Thuần dựa vào Cung Triệt, giọng nói chua lè.

“Ghen tị với con à?” Cung Triệt vươn tay vò vò tóc Ninh Tiểu Thuần, nghiêng người thổi nhẹ vào tai cô, hơi thở ấm áp khiêu khích lòng cô, làm cô đỏ mặt.

“Đứng đắn chút nha.” Ninh Tiểu Thuần vỗ cánh tay Cung Triệt, trừng mắt liếc anh. Ở trước mặt con mà thân mật như thế, không xấu hổ à? Hơn nữa cô đang phàn nàn tiểu Thần Thần thương ba hơn mẹ, chứ không phải ghen tiểu Thần Thần chiếm Cung Triệt. Cô mang thai mười tháng mới sinh ra tiểu Thần Thần, mỗi ngày ở cạnh nó, thế mà nó giang hai tay, không hề lưu luyến lao vào tay người khác, điều này làm sao bảo cô chịu nổi đây.

“Đến tối sẽ cho em biết thế nào là không đứng đắn.” Cung Triệt vẫn kề tai Ninh Tiểu Thuần nói.

Tiểu Thần Thần chớp mắt, ngậm núm vú cao su nghiêng đầu, nhìn nhìn ba, nhìn nhìn mẹ, vẻ mặt nghi ngờ, rồi vung tay vung chân trong lòng Cung Triệt, không để họ rù rì với nhau.

“Đồ nhóc độc tài.” Ninh Tiểu Thuần nhẹ nhéo nhéo má tiểu Thần Thần, ra vẻ trừng phạt.

“Ư oaoa...” Tiểu Thần Thần ngậm núm vú phát ra tiếng phản đối.

Cung Triệt nhìn hai mẹ con cười đùa, khoé miệng nhếch nhẹ, đáy mắt ngập ý cười. Chuông cửa vang lên, Cung Triệt ẵm tiểu Thần Thần nói: “Chắc ông nội bà nội đến đấy, ba ẵm Thần Thần đi mở cửa, đón họ vào nhé.” Tiểu Thần Thần nghe thế, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé mập mạp, gật gật đầu, vẻ rất thích thú.

Lễ chọn đồ vật đoán tương lai lần này, ông bà Cung đều tới, Cung Húc với Nhạc Hà Na cũng tới, Chu lão với Tưởng Đồng Bạch cũng tới, tóm lại đều là người quen.

“Tiểu Thần Thần, bên kia có rất nhiều thứ kìa, con qua đó, chọn thứ con thích nhất đi.” Họ rải trên tấm thảm lông ở phòng khách đủ thứ đồ vật, Ninh Tiểu Thuần ôm tiểu Thần Thần đặt lên thảm, ghé vào tai nó nói.

Tiểu Thần Thần nửa hiểu nửa không, nằm sấp trên thảm, ánh mắt tròn vo nhìn đồ đạc trước mặt, tròng mắt đảo quanh vài vòng, đột nhiên nó cảm thấy rất vui, như thấy được gì đó, tay chân nhổm lên bò qua, băng qua chướng ngại đồ vật, cuối cùng ngừng lại ở cuối thảm.

Nó cố ngước đầu, tay túm đùi người kế bên, sử dụng hết chiêu thức giết người, chớp chớp đôi mắt to tròn, nhếch miệng cười, ngây thơ, làm người ta mê mẩn. Bị tiểu Thần Thần ôm chân, Tưởng Đồng Bạch kinh ngạc một chút, rồi bật cười, nói: “Tiểu Thần Thần đáng yêu ghê.” Sau đó con bé cúi xuống, cầm tay thằng bé, cười giỡn với nó.

Tiểu Thần Thần cực kì vui vẻ, cả người bắt đầu cọ qua cọ lại trên người người ta, Ninh Tiểu Thuần nhất thời há mồm trợn mắt, đầy đầy vạch đen.

Hiện giờ kết quả con trai cô chọn đồ vật đoán tương lai là ── Tưởng Đồng Bạch, cô bé con xinh đẹp. Đây có ý nghĩa gì chứ...

“Thần Thần ngoan, chúng ta qua kia nha con, chọn thứ con thích nhất, lấy một cái nha.” Ninh Tiểu Thuần chạy đến, hướng dẫn từng chút.

“Được rồi, Thần Thần qua đó trước, lát lại chơi với chị.” Cung Triệt mỉm cười, tiếp lời.

Tiểu Thần Thần liếc ba một cái, rồi thấy Tưởng Đồng Bạch gật đầu như gà con mổ thóc, miễn cưỡng nhích mông, bò đến đống đồ.

Cuối cùng, kết quả tiểu Thần Thần chọn là ── thước đo.

“Thước à, ý nghĩa của thước là, luật sư, thẩm phán, nhà cải cách. Không tệ không tệ.” Ông Cung nói.

“Tương lai cũng có thể trở thành nhà thiết kế, kiến trúc sư.” Cung Húc tiếp lời.

“Chỉ cần là chính đạo, cũng không tệ.” Chu lão cười khanh khách nói.

Với kết quả lần này, mọi người coi như hài lòng, sôi nổi gật đầu đồng ý.

“Hi vọng Thần Thần khoẻ mạnh trưởng thành, mỗi ngày đều vui vẻ, thế là đủ.” Cung Triệt cầm cây thước thằng con đang nắm, xoa nắn mặt nó, vẻ mặt dịu dàng, sau đó nhìn người đối diện, đôi mắt cười dịu dàng, môi mỏng khẽ nhếch. Ninh Tiểu Thuần ở đối diện cũng tràn đầy nụ cười ôn hoà.

Một nhà ba người, vui vẻ hoà thuận, hạnh phúc lớn nhất đời người cũng chỉ đến thế.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

BÌNH LUẬN FACEBOOK