Trang Chủ
Ngôn Tình
Tìm Lại Em
Chương 23

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đoan Uất Liễm và Cốt Tư Nặc đồng thời bị giật mình bởi giọng nói non nớt kia. Cô quay đầu nhìn cậu nhóc, có chút dở khóc dở cười, không phải đã tự mình chạy vào trong xe trước sao ?

Cậu nhóc giơ hai cánh tay mập mạp về hướng của Đoan Uất Liễm, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.

“ Mẹ, bế Tiểu Bảo ”.

Đoan Uất Liễm buông vali ra, để gọn vào một chỗ. Cô hơi thấp người, chuẩn bị nhấc cậu nhóc Cốt Uất Bảo lên, ai ngờ Cốt Tư Nặc đã đưa tay ra trước.

Hắn bế Cốt Uất Bảo, hai hàng lông mày nhíu lại, dường như có chút không vui. Cốt Tư Nặc đưa tay búng nhẹ lên trán cậu nhóc một cái.

“ Cốt Uất Bảo, mẹ con vừa xuống máy bay rất mệt. Con nhìn xem con nặng như vậy bắt mẹ bế là muốn làm mẹ con ngất ở đây ư ? ”.

Đoan Uất Liễm mỉm cười, Cốt Tư Nặc vẫn vậy, luôn lo lắng thái quá lên. Cốt Uất Bảo cũng nhăn mặt, gương mặt giống Cốt Tư Nặc như đúc, học lại chất giọng đanh thép vừa rồi của hắn, nói.

“ Cốt Tư Nặc, ba có thể công bằng một chút không ? Ba chỉ quan tâm đến mẹ, con rõ ràng là con ruột của ba, cũng là người thân của ba cơ mà ”.

Nếu không phải cậu nhóc ở trên xe chờ hai người quá lâu, làm sao lại phải chạy đến đây chứ ? Cậu nhóc từ nhỏ đến lớn đều cảm thấy người ba ruột này quá không công bằng rồi. Luôn cưng chiều mẹ cậu còn hơn cả cậu vậy.

“ Ba thích đấy, không được sao ”.

Cốt Uất Bảo bĩu môi, đương nhiên biết không thể nói lại. Người ba này của cậu nhóc, phương ngôn sống chính là: đội vợ lên đầu, trường sinh bất tử.

“ Được rồi, được rồi. Hai người đừng cãi nhau nữa. Cũng muộn rồi về nhà thôi ”.

Đoan Uất Liễm biết cậu nhóc không vui, chủ động bế cậu nhóc từ tay Cốt Tư Nặc, cô hơi cúi đầu, hôn chụt lên cái má đỏ au vì nẻ của cậu nhóc một cái.

“ Vẫn là mẹ thương con ”.

Cốt Tư Nặc không nói nữa, chỉ khẽ cười. Hắn chỉ mong Đoan Uất Liễm vĩnh viễn ở bên cạnh hắn giống như giây phút này, chỉ mong dù cho có sóng gió ập tới, khi sự việc phơi bày cô vẫn lựa chọn ở cạnh hắn.

[ ... ]

Cốt gia.

Vừa trở về biệt thự liền nhận được tin Cốt thị có việc gấp nên Cốt Tư Nặc phải đi giải quyết ngay, hiện tại trời đã khuya, nhưng hắn vẫn chưa thấy về.

Cốt Uất Bảo được Đoan Uất Liễm cho ăn tối, tắm rửa sạch sẽ, nô đùa một chút đã thấm mệt, vừa đặt lên giường đã lập tức ngủ say. Cô nhìn Cốt Uất Bảo một cái, khoé môi khẽ cong lên.

Đoan Uất Liễm rời khỏi phòng ngủ của cậu nhóc, chân trần đi xuống phòng khách. Cô đứng trước cửa sổ sát sàn, ngắm nhìn vườn hoa. Mấy bông hoa hồng dưới ánh đèn vàng trông khá bắt mắt.

Cốt Tư Nặc nói, cô sinh sống tại nước ngoài, lần đầu tiên trở về nước, nhưng trong lòng Đoan Uất Liễm không hiểu sao lại có cảm giác hết sức quen thuộc. Giống như thành phố này từng có hình ảnh cô.

Cốt Tư Nặc còn nói, là hắn không bảo vệ được cô mới khiến cô bị kẻ xấu bắt cóc, đánh đập tàn bạo, bọn chúng còn khiến cô trở thành con nghiện ma tuý. Khó khăn lắm cô mới tỉnh lại, nhưng lại bị mất trí nhớ.

Khi cô vừa tỉnh, Cốt Tư Nặc đã bế Cốt Uất Bảo đến trước mặt cô, khi ấy cậu nhóc mới có sáu tháng tuổi. Hắn nói, đấy là con của cô, khi Tiểu Bảo được hai tháng, cô đã bị bắt cóc.

Có những lúc Đoan Uất Liễm có cảm giác chuyện này giống như một cơn ác mộng, không chân thực, toàn bộ những lời Cốt Tư Nặc nói tựa như làn khói xám mờ mờ ảo ảo.

Phía sau lưng Đoan Uất Liễm đột nhiên có tiếng động, cô vừa xoay người lập tức bị một người đàn ông lạ mặt áp sát.

“ Liễm Nhi ”.

Nghiêu Cảnh Hiên gọi tên cô, giọng khàn khàn. Anh tỉnh lại, chỉ nghe được từ Bối Kiệt nói Cốt Tư Nặc đã mang cô đi.

Năm năm nay, anh sống trong đau khổ, sống trong ân hận, tự dằn vặt chính bản thân mà sống, đem sự tàn nhẫn của mình đối với cô khắc vào cốt tuỷ.

Anh sống đau khổ, nhưng tại sao cô lại được hạnh phúc ? Hơn nữa còn hạnh phúc bên cạnh người đàn ông khác ?

Nếu như một màn gia đình tình cảm ở sân bay không bị anh bắt gặp, cô còn tính giấu anh đến bao giờ ? Đến con, cũng có rồi.

“ Liễm Nhi, nói cho anh nghe đứa nhỏ có phải là con của em với Cốt Tư Nặc không ? ”,

Đoan Uất Liễm bị doạ sợ, cô vốn không biết người đàn ông trước mặt là ai.

“ Anh ... Là ai ? Sao lại biết tên tôi ? ”.

“ Đoan Uất Liễm. Em đừng giả vờ, nói anh nghe đứa nhỏ, có phải không ? ”.

“ Tôi không biết, thật sự không biết. Anh rốt cuộc là ai ? ”.

Ánh mắt Nghiêu Cảnh Hiên trở nên lạnh buốt. Trước mặt anh còn giả vờ ư ? Haha. Anh đưa tay nắm chặt lấy cằm cô, bóp mạnh.

“ Nó, là con của ai ? ”.

“ Của tôi .... Và Tư Nặc ”.

Đoan Uất Liễm đau đến mức sắc mặt trở nên vặn vẹo, giọng nói cũng vì thế mặt ngắt quãng.

Nghiêu Cảnh Hiên cười lớn, tự chế giễu chính mình. Đáng chết ! Cô là của anh, là của anh cơ mà ? Anh một tay đem bộ quần áo đang mặt trên người Đoan Uất Liễm xé xuống.

“ Liễm Nhi, em phải nhớ, em là người phụ nữ của tôi ”.

Đoan Uất Liễm hoảng sợ, dồn sức phản kháng, chỉ là sức của một người phụ nữ như cô đấu sao lại một nam nhân cường tráng như Nghiêu Cảnh Hiên.

“ Anh là ai ? Rốt cuộc anh là ai ? ”.

“ Đừng, dừng lại đi. Xin anh dừng lại ... Không được ... Không được ”.

“ A ... Dừng lại ... Tôi ... Tôi đang đến kỳ kinh nguyệt ”.

Đoan Uất Liễm có nói ra sao cũng chẳng thể lọt nửa chữ vào tai Nghiêu Cảnh Hiên, dục vọng bùng phát, chẳng thể dừng lại.

Nghiêu Cảnh Hiên ôm lấy Đoan Uất Liễm, lần đầu tiến vào đã mạnh mẽ thúc vào nơi sống nhất trong cơ thể cô.

“ Đau ... Đau quá ... ”.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tìm Lại Em

Avatar
Trinh'x Cưnq's22:04 05/04/2020
Đã xem
Avatar
Lưu Mặc Ly16:09 18/09/2019
Ns thật nhq mik thích truyện ngược kết se lắm lun
Avatar
bosscute22:08 29/08/2019
truyện này ngược thê thảm ko có tình tiết hài nào
Avatar
bosscute18:08 24/08/2019
eo ôi s cốt truyện hay mà buồn thế

BÌNH LUẬN FACEBOOK