Tiểu Yêu Thê

Chương 36: Là nam nhân không thể nói không được!

Vụ Thỉ Dực

12/09/2019

Thời gian sau đó, Ninh Ngộ Châu tiếp tục luyện đan chế phù, Văn Kiều và Văn thỏ thỏ giày vò trong phòng luyện công.

Mỗi khi Ninh Ngộ Châu nghỉ ngơi, buông ra cảm giác, liền nghe được phòng sát vách truyền đến các loại thanh âm giống như phá nhà.

Vì thế hắn củng cố lại trận pháp của phòng luyện công, để tránh căn phòng bị sập, chôn một người một thỏ bên dưới. Có trận pháp, phòng luyện công vẫn kiên cường sừng sững, từ bên ngoài nhìn xem không có gì, bên trong lại mấp mô, không nhìn thấy một chỗ hoàn hảo.

May mắn Ninh Ngộ Châu đã phân phó không cho bất kì ai đến đó, nếu không khi nhìn thấy phòng luyện công dáng vẻ, đều muốn hoài nghi Ninh Ngộ Châu đến cùng đã làm gì.

Thẳng đến khi cuối cùng Văn Kiều đã có thể tự nhiên khống chế lực lượng của mình, vận dụng Thạch Kim Mãng đến nước chảy mây trôi, nhiều lần có thể cản lại đường lui của Văn thỏ thỏ, rốt cuộc đến thời điểm bọn họ xuất phát.

Biết được nhi tử muốn ra cửa lịch luyện, Thành Hạo Đế lập tức chạy tới.

"Tiểu Thất, con thật sự muốn rời khỏi Đông Lăng?" Thành Hạo Đế lo lắng hỏi, nghĩ nhi tử chính là muốn đi tìm con dâu chưa biết tung tích.

Ninh Ngộ Châu đáp dạ, "Phụ thân không cần lo lắng, hiện tại tu vi của con đã là cảnh giới nguyên vũ, huống hồ còn có Tiềm lân vệ, sẽ không có việc gì."

Thành Hạo Đế tự nhủ trong lòng, chỉ mới ở cảnh giới nguyên vũ thì tính là gì? trong mắt những lão quái vật sống mấy trăm, mấy ngàn năm, người tu tiên đạt cảnh giới nguyên vũ chính là sâu kiến, tiện tay có thể bóp chết ngay. Huống chi người bắt đi con dâu không biết xuất ra từ thế lực nào, nếu cùng bọn họ cứng đối cứng, thua thiệt vẫn là bọn họ.

"Tiềm lân vệ là do một tay con huấn luyện ra, chẳng lẽ phụ thân không tin vào thực lực của bọn họ sao?"

Thành Hạo Đế thấy hắn đã quyết định, không khỏi thở dài, "Vậy con quyết định đi nơi nào?"

"Không biết, tùy tiện đi một chút đi."

Ninh Ngộ Châu nói lời này thật sự là không có ý qua loa , thế giới bên ngoài Đông Lăng, hắn biết được chỉ có đại khái một ít tin tức, cần tự mình đi xem qua mới hiểu rõ, đến lúc đó rồi quyết định không muộn.

Thành Hạo Đế càng ưu tâm, nhi tử mới ở tu vi cảnh giới nguyên vũ, cho dù có Tiềm lân vệ, nhưng ở trước mặt những thế lực bên ngoài có uy tín lâu năm hoàn toàn không đáng chú ý.

"Phụ thân yên tâm, chuyến này chúng ta điệu thấp mà đi, sẽ không chủ động gây phiền toái. Chúng ta lại không phải đi gây chuyện, ngài không cần nghĩ bên ngoài đáng sợ đến vậy. . . Đúng rồi, xem như đi tìm A Xúc, con cũng sẽ hành sự cẩn thận, sẽ không liều lĩnh. . ."

Ninh Ngộ Châu khuyên một hồi lâu, Thành Hạo Đế mới tiếp nhận chuyện nhi tử muốn đi, lấy ra một cái túi đồ đưa cho hắn.

"Đây là ta tích góp trong nhiều năm, bên trong có một ít nguyên tinh, đi ra bên ngoài sẽ có nhiều chỗ cần dùng đến nguyên tinh, con hãy cầm dùng đi." Thành Hạo Đế một tấm lòng người cha yêu thương con, hận không thể đem tất cả đồ trong nhà kín đáo đưa cho hắn.

Ông biết Tiềm Thú người dẫn đầu nhóm Tiềm lân vệ là nhi tử dùng nguyên tinh riêng của mình dưỡng, chứ không lấy từ Ninh thị công sổ, muốn dưỡng nhiều Tiềm lân vệ như vậy cũng không phải dễ dàng, không thể không lo lắng nhi tử giật gấu vá vai, làm oan chính mình.

Ninh Ngộ Châu cự tuyệt, "Chẳng lẽ phụ thân không tin bản lãnh của con? Hiện tại con đã có thể luyện cấp hoàng đan cực phẩm, muốn kiếm nguyên tinh là việc hết sức dễ dàng."

Nói đến đây, Ninh Ngộ Châu lật tay, đem linh đan và phù lục trong khoảng thời gian này hắn luyện được chia ra một nửa, giao cho Thành Hạo Đế, một phần cho Thành Hạo Đế giữ lại tự mình dùng, một phần cung cấp cho tài nguyên Ninh thị.

Trong khoảng thời gian này hắn cố gắng luyện đan chế phù, ngoại trừ bọn hắn cần bên ngoài, cũng nghĩ lưu chút cho Thành Hạo Đế và Ninh thị.

Những năm này, Thành Hạo Đế người phụ thân này cũng không dễ dàng, đối với hắn cũng thật lòng yêu thương, năm đó yêu thú bạo động mẫu thân bỏ mình, trong Ninh thị cũng chỉ có người phụ thân này để hắn nhớ mong.

Thành Hạo Đế giật mình nhìn hắn, "Con có thể luyện cấp hoàng đan cực phẩm?"

"Dạ, còn cấp huyền đan cực phẩm thì xác suất không cao, vẫn cần chờ nâng cao tu vi mới được." Ninh Ngộ Châu thật sự nói.

Có thể nói, trong thời gian một tháng này, Ninh Ngộ Châu tăng tu vi lên tới cảnh giới nguyên vũ, cũng bởi vì cần thiết để luyện đan và chế phù.

Nếu tu vi quá thấp, linh lực dự trữ trong kinh mạch không đủ, muốn luyện ra đan cấp huyền cực phẩm vô cùng miễn cưỡng, vẽ phù cấp huyền cũng giống vậy, chỉ có thể bất đắc dĩ bỏ chút thời gian để tăng tu vi lên tới cảnh giới nguyên vũ.

Thành Hạo Đế nghe được giải thích của hắn, tâm tình hết sức phức tạp.

Con của ông có tư chất rất cao, vì có thể luyện ra đan cấp huyền, hạ quyết tâm tăng cao tu vi, thật đúng là để hắn tăng lên. Không khỏi khiến ông có cảm giác, kỳ thật nhi tử có thể chính hắn khống chế tu vi của mình, bộ dáng tu luyện vô cùng nhẹ nhàng.

Đế hi huyết mạch quả nhiên lợi hại.

Trong lòng Thành Hạo Đế cao hứng hơn, lo lắng cũng giảm đi mấy phần.

Ninh Ngộ Châu lại hàn huyên với Thành Hạo Đế một hồi, nói cho ông biết, về sau cứ cách một đoạn thời gian, liền sẽ phái Tiềm lân vệ trở lại Đông Lăng báo bình an, đồng thời cũng đem về một ít linh đan và phù lục, để Ninh thị không cần tiết kiệm, hãy bồi dưỡng đệ tử khác thật tốt.

"Còn có Văn gia. . ." Ninh Ngộ Châu thần sắc ôn hòa, "Văn gia là nhà mẹ đẻ của A Xúc, làm phiền phụ thân tự mình hỗ trợ coi chừng hơn."

Thần sắc Thành Hạo Đế hơi lạnh lẽo, yên lặng gật đầu.

Những năm này, Thành Hạo Đế bí mật quan tâm Văn gia không ít, đây cũng là vì báo ân tình năm đó Văn Bá Thanh cứu nhi tử một mạng, đồng thời cũng nghĩ tra rõ người năm đó hại chết phu thê Văn Bá Thanh đến cùng là người phương nào, phải chăng vẫn ở trong bóng tối chú ý Văn gia, và để tránh đối phương gây họa tới Đông Lăng.

***

Trở lại hoàng cung, Thành Hạo Đế đem linh đan và phù lục của nhi tử cho trưởng lão phụ trách chưởng quản Ninh thị tài nguyên.

Trưởng lão kiểm tra xong, kinh ngạc vô cùng, "Đều là đan cấp hoàng cực phẩm và phù lục cực phẩm, là do luyện đan sư và phù lục sư nào luyện ra vậy?"

Thành Hạo Đế kiêu ngạo, nhàn nhạt cười nói: "Việc này ngươi không cần phải để ý đến, cứ việc thu lấy, Nguyên trường lão sẽ quyết định, không cần biết quá rõ ràng. Ngươi an bài xong xuôi, phân một chút cho những đệ tử lịch luyện bên ngoài, để bọn hắn càng có thêm bảo hộ an toàn."

Trưởng lão cao hứng đáp dạ, biết trường lão Ninh Hóa Nguyên sẽ có quyết định, liền cũng không nói thêm nữa.

Giao phó xong Thành Hạo Đế đang muốn rời đi, trùng hợp nhìn thấy Ninh Bình Châu đến đây nhận lấy tài nguyên tu luyện tháng này.

Ninh Bình Châu thi lễ, "Phụ hoàng."

Thành Hạo Đế đáp ừ, thoáng nhìn hắn, phát hiện hắn dưỡng thương hơn hai tháng, đã gầy gò hơn nhiều, người cũng trở nên trầm mặc, thiếu đi sự nhuệ khí của thiếu niên ngày xưa khi tranh phong đọ sức cùng Ninh Triết Châu, cả người trầm ổn không ít, giống như thoát thai hoán cốt.

Thành Hạo Đế than nhỏ, nhẹ giọng hỏi: "Bình Châu thương thế khá hơn chưa?"

Ninh Bình Châu cung kính nói: "Đa tạ phụ hoàng quan tâm, đã tốt hơn rồi."

Thành Hạo Đế an ủi vài câu, liền quay người rời đi.

Ninh Bình Châu nhìn theo bóng dáng ông rời đi, nghĩ đến muội muội bây giờ còn bị nhốt trong thủy lao, mắt sắc u ám.

Ninh Dao Châu quen người không rõ, gián tiếp hại Văn Kiều và Ninh Ngộ Châu, trưởng lão hình luật đường phạt nàng huỷ bỏ tu vi luyện lại, cũng giam trong thủy lao hối lỗi năm năm.

Trừng phạt này có thể nói rất nặng , chờ Ninh Dao Châu từ thủy lao ra, người coi như bị phế đi.

Như thế cũng muốn cảnh cáo những đệ tử khác của Ninh thị phải nhớ lấy, đệ tử Ninh thị không được tương tàn.

***

Người tu tiên xuất hành, cũng không cần huy động nhân lực, đem tất cả đồ vật cần thiết bỏ hết vào túi không gian, liền có thể gọn nhẹ lên đường.

Lần này Ninh Ngộ Châu vẫn mang theo Tiềm lân vệ, bất quá chỉ có hai mươi người, Tiềm Thú đi theo bên cạnh.

"A Xúc, nàng phải vào không gian sao?" Ninh Ngộ Châu hỏi.

Văn Kiều suy nghĩ một chút, nói ra: "Chắc ta ở bên ngoài đi."

Tuy nói trong không gian tu luyện rất tốt, nhưng nếu là gặp được nguy hiểm gì, nàng không có cách nào kịp thời ứng phó, giúp đỡ không được gì.

Mà Văn Kiều nói phải ở bên ngoài, tự nhiên không phải dưới hình dáng con người, một lần nữa nàng lại biến thành một gốc mầm non nhỏ, cắm rễ trong chậu bạch ngọc.

Một tháng này nàng không chỉ luyện tập cùng Văn thỏ thỏ, đồng thời cũng đặc biệt rèn luyện biến đổi giữa hình người và yêu thể, bây giờ rốt cuộc nàng đã có thể tự nhiên biến đổi giữa hình người và yêu thể, không muốn để cho người ta biết nàng tồn tại, vậy liền biến thành yêu thể, ở trong chậu hoa, làm một gốc cỏ dại không đáng chú ý.

Ngoại trừ Ninh Ngộ Châu có một giọt tinh huyết của nàng trong tim, thì không người nào có thể phát giác mầm non nhỏ chính là nàng.

Nhìn thấy mầm non nhỏ xuất hiện, Văn thỏ thỏ đang gặm linh đan liền cao hứng bổ nhào qua, mắt thấy sắp liếm được một ngụm, thì bị Ninh Ngộ Châu ngăn lại.

Ninh Ngộ Châu ôm chậu bạch ngọc, không để ý con thỏ yêu kia, đi ra khỏi phòng.

Tiềm lân vệ đã đợi ở cửa, tùy thời có thể xuất phát.

Ninh Ngộ Châu đi vô cùng điệu thấp, ngoại trừ Thành Hạo Đế, không người biết hắn rời đi.

Thành Hạo Đế đứng trên tường thành, nhìn xem cỗ xe yêu thú không có ký hiệu gì lái ra hoàng thành, xung quanh có hai mươi Tiềm lân vệ cưỡi thú tật phong đi theo.

Xe yêu thú lái ra hoàng thành nhanh chóng chạy về hướng phía núi Lân Đài.

Trong xe yêu thú, Ninh Ngộ Châu liên tiếp bày mấy cái trận ở chung quanh, ngăn cách bên ngoài nhìn vào, sau đó nói với mầm non nhỏ trong chậu bạch ngọc: "A Xúc, nàng có thể hóa thành hình người rồi."

Văn Kiều nhìn nhìn bốn phía, vẫn không động đậy.

Ninh Ngộ Châu nghĩ đến gì đó, lập tức hiểu rõ, cười hỏi: "Còn chưa thể huyễn hóa ra y phục?"

Phiến lá xanh nhạt của mầm non nhỏ lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được biến đỏ.

Ninh Ngộ Châu buồn cười xoay người, thuận tay xách theo con thỏ yêu đang muốn cọ tới cạnh mầm non nhỏ, ấn đặt nó ở dưới tay, đút cho nó một viên linh đan cực phẩm.

Có linh đan cực phẩm Văn thỏ thỏ phi thường nghe lời, theo hắn ấn, nằm im lù lù liếm liếm linh đan cực phẩm, sau đó mới trân quý mà nhét vào trong miệng.

Sau lưng vang lên âm thanh ma sát, một hồi sau truyền đến giọng nói trong veo của thiếu nữ: "Xong rồi."

Ninh Ngộ Châu quay người, nhìn thấy tiểu cô nương ăn mặc chỉnh tề ngồi bên kia bàn trà, mái tóc dài như mây rối tung sau lưng, trong tay cầm dây cột tóc, hơi hơi nhíu mày, chuẩn bị tùy tiện buộc lên mái tóc dài đen nhánh.

Ninh Ngộ Châu không khỏi nghĩ đến lần trước lần đầu nàng hóa hình trong không gian, tóc nàng cũng xõa ra như vậy.

Rõ ràng tiểu cô nương không biết bới tóc, chỉ tùy ý dùng dây cột tóc thành một chùm, lúc sau khi đang luyện công cùng Văn thỏ thỏ, cũng là cột lên như vậy, luôn có một ít sợi tóc không được cột chắc rơi xuống.

"A Xúc tới đây, ta giúp nàng chải tóc." Ninh Ngộ Châu nói.

Văn Kiều đang nắm tóc kinh ngạc nhìn hắn, "Ngài được không?"

Là nam nhân thì không thể nói không được!

Ninh Ngộ Châu hơi nheo mắt lại, trên mặt vẫn ấm áp nhu hòa, cười nói: "Được."

Văn Kiều thấy hắn kiên trì, ngoan ngoãn đến trước mặt hắn, đưa dây cột tóc cho hắn, ngồi xoay lưng lại. Tiếp đó nàng cảm giác được một đôi tay thon dài vuốt lên tóc nàng, lược bạch ngọc nhẹ nhàng chạm vào da đầu, lực đạo ôn nhu vừa phải, khiến nàng thoải mái đến nheo mắt.

Một hồi sau Văn Kiều nghe được nam nhân phía sau nói: "Được rồi, nàng xem thế nào?"

Một chiếc gương đưa tới trước mặt, Văn Kiều nhìn thấy mình trong gương, tóc được chải lên chỉnh tề, búi thành kiểu tóc song nha, dùng dây cột màu hồng buộc lên, dây cột tóc rủ xuống hai bên tai, vô cùng hoạt bát.

Đây là kiểu tóc vô cùng thích hợp cho thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi, rất hợp với gương mặt.

Văn Kiều nhìn tiểu cô nương khả ái lại xinh đẹp trong gương, quay đầu sợ hãi thán phục mà xem hắn, bội phục từ đáy lòng, "Ngài thật lợi hại, trước kia ngài từng chải tóc cho ai rồi sao?"

Ninh Ngộ Châu lạnh nhạt nói: "Không có, chỉ chải cho một mình nàng."

Trong lòng Văn Kiều có chút mừng khấp khởi, ngoài miệng nói: "Vậy sao ngài có thể chải tốt như vậy? Giống y như Liên Nguyệt chải vậy. "

Cũng như pha mực, những việc làm tinh tế tỉ mỉ như búi tóc này nọ, Văn Kiều cũng không am hiểu. Ngày trước đều do Liên Nguyệt búi tóc giúp nàng, bản thân nàng trước đó cũng không biết, thì ra mình vô dụng như vậy.

"Rất đơn giản, liếc mắt nhìn liền biết." Ninh Ngộ Châu vừa nói vừa lấy ra một cây hoa trâm, cài lên tóc cho nàng.

Văn Kiều khẳng định, phu quân nhà nàng vô cùng thông minh, rất nhiều chuyện chỉ nhìn sơ qua liền có thể học được, thế gian ít người có thể sánh kịp. Cũng may tính tình Văn Kiều không thích so đo những thứ này, không có bị thực lực của hắn tuyệt đối nghiền ép cho sợ hãi, rất nhanh liền bỏ qua.

Từ hoàng thành xuất phát đến núi Lân Đài, cần năm ngày thời gian.

Trong khoảng thời gian này, Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều đều không nhàn rỗi, Ninh Ngộ Châu tiếp tục luyện đan chế phù, Văn Kiều cũng cầm đoạn Thạch Kim Mãng, rèn luyện sức ứng biến và độ khống chế cho thật thành thạo.

Văn thỏ thỏ cuộn người trên đầu nàng, bình tĩnh gặm linh đan, nhìn thấy đoạn dây mây lúc ẩn lúc hiện trước mặt, rốt cuộc nhịn không được bổ nhào qua gặm một ngụm.

Làm một con thỏ tham ăn, không thể chịu đựng được thực vật ở trước mặt mình sáng chói lắc lư.

Văn Kiều kịp thời thu hồi Thạch Kim Mãng lại, nhưng vẫn để Văn thỏ thỏ gặm một cái, lưu một dấu răng thỏ thật sâu.

Không gian trong xe yêu thú rất lớn, Ninh Ngộ Châu ở chỗ này luyện đan, Văn Kiều cùng Văn thỏ thỏ ở bên kia chơi trò thực vật đại chiến yêu thỏ, cả hai đều không quấy nhiễu đối phương.

Lúc Ninh Ngộ Châu nghỉ ngơi, thấy Văn Kiều và Văn thỏ thỏ ngươi tới ta đi bao vây chặn đánh, ánh mắt rơi vào đoạn mây Thạch Kim Mãng bị Văn Kiều lấy ra làm vũ khí.

Hắn nhìn một lát, nói với Văn Kiều: "A Xúc, đem đoạn Thạch Kim Mãng kia đến cho ta xem một chút."

Văn Kiều nghe lời đưa cho hắn.

Văn thỏ thỏ nhảy đến trên đầu Văn Kiều, một người một thỏ liền nhìn chằm chằm Ninh Ngộ Châu.

Ninh Ngộ Châu xem xét đoạn Thạch Kim Mãng trong tay, lại từ trong không gian lấy một đoạn khác ra, so sánh hai cái, phát hiện đoạn Thạch Kim Mãng được Văn Kiều thúc đẩy sinh trưởng nhiều lần so với đoạn trong không gian cứng rắn hơn nhiều, tựa như hấp thu quá nhiều dinh dưỡng, đều lưu ở trên đoạn dây mây này.

Còn không phải sao, Văn Kiều vốn là có thể thúc đẩy linh thực vật sinh trưởng, tất cả linh thực vật nhận được linh lực của nàng đều sinh trưởng cấp tốc, đồng thời không có tác dụng phụ gì, có thể xem như một loại dinh dưỡng. Đoạn dây mây này bị nàng thúc đẩy sinh trưởng nhiều lần, mặc dù chỉ dùng làm vũ khí, so với Thạch Kim Mãng trong không gian lại cao hơn một cấp, trở thành cấp bảy.

Thạch Kim Mãng vốn là một loại vật liệu luyện khí, trong lúc vô tình Văn Kiều thúc đẩy nó sinh trưởng thành cấp bảy, cũng không có gì kỳ quái.

Ninh Ngộ Châu nói: "Ta sẽ dùng Thạch Kim Mãng luyện vũ khí cho nàng, nàng thích loại nào?"

Hai mắt Văn Kiều sáng lóng lánh nhìn hắn, "Ngài cũng biết luyện khí sao?"

"Biết một chút lý thuyết, còn chưa từng luyện qua, hẳn là có thể." Ninh Ngộ Châu khiêm tốn nói.

Hắn nói cũng không sai, trước kia không thể tu luyện, đan phù khí trận những thứ này tự nhiên cũng không cách nào tự mình luyện, nhưng hắn có thể xem, có thể hiểu hết lý thuyết, hiện tại chỉ là khiếm khuyết luyện tập.

Nhưng mà mấy ngày này Văn Kiều đã tin phục sự thông minh bác học của hắn, nghe đến đó, liền cảm giác Ninh Ngộ Châu nhất định làm ra được, lúc này liền nói: "Ta thích roi, ngài giúp ta luyện chế một cái roi, như thế nào?"

Tất nhiên Ninh Ngộ Châu không có không thể.

Hắn kéo cánh tay trắng nõn mềm mềm của Văn Kiều qua, bóp bóp trong lòng bàn tay, nghĩ thử lực cánh tay của nàng, thấy ngón tay nàng vô ý thức co lại, không khỏi mỉm cười, ngước mắt nhìn đã thấy tiểu thê tử ửng đỏ mặt, trong lòng khẽ động.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiểu Yêu Thê

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook