Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc

Chương 426: Không nói chuyện với anh 3

Vong Ký Hô Hấp Miêu

20/07/2017

Editor: Quỳnh Nguyễn

"Thật là, không nói lời nào, cậu lại không nói lời nào, cậu không nói lời nào làm sao mà tớ biết cậu và chú nhỏ chuyện gì xảy ra, cậu không nói lời nào, tớ làm sao giúp cậu a??" Trình Thi Đồng nhịn không được đưa tay dùng lực bóp Tiểu Thỏ một phen nói: "Chú nhỏ cũng là, cho dù tớ hỏi gì chú cũng không nói, hai người các cậu đây là thương lượng muốn chọc giận chết tớ đi?"

"Ai..." Tiểu Thỏ thở dài một hơi.

Thực ra không phải cô không chịu nói mà là căn bản không thể nào nói lên a...

Trận chiến tranh cô cùng Trình Chi Ngôn này, cô cũng là không biết vì sao liền phát triển trở thành cái tình hình này a...

Nguyên nhân gây ra...

Cô sắp không nhớ được rốt cuộc là vì cái gì rồi....

"Tới, học sinh lớp một chuẩn bị rồi." Ngay tại lúc cô xoắn xuýt, một đạo thanh âm trong veo mà lạnh lùng quen thuộc cách cô không xa vang lên.

Tiểu Thỏ ngẩng đầu lên hướng tới Trình Chi Ngôn dẫn đầu phía trước nhìn qua.

Hôm nay anh mặc quần áo thể thao màu đen, càng thêm làm nổi lên màu da trắng nõn, đôi mắt sâu thẳm, trong tay anh giơ một cái còi màu trắng bạc để tới bên miệng dùng lực thổi một cái, sau đó giơ tay lên hướng tới tất cả học sinh lớp học nói: "Lập tức liền đến phiên lớp chúng ta đi một vòng, khẩu hiệu chuẩn bị trước, tất cả mọi người còn nhớ rõ không???

"Nhớ rõ - -" các học sinh trăm miệng một lời trả lời.

"Được." Trình Chi Ngôn gật gật đầu, ánh mắt như có như không đảo qua Tiểu Thỏ trong đội ngũ, sau đó xoay người nhìn thoáng qua động tác người chủ trì hội nghị, trầm giọng nói: "Đến chúng ta, đi thôi."

Nhóm người bạn cùng lớp lập tức đứng vững đội ngũ, đi theo sau lưng Trình Chi Ngôn, động tác đều nhịp hướng tới người chủ trì hội nghị đi tới.

Đầu thu gió nhẹ lướt qua đôi má, Tiểu Thỏ nhìn bóng dáng dẫn đầu đi ở phía trước đội ngũ, trong lòng có một chút rầu rĩ đau khổ.

Cho tới nay ao ước của cô không phải là đứng cùng Trình Chi Ngôn ở sân trường sao??

Vậy vì sao rõ ràng hiện tại cái ao ước này đã thực hiện cô vẫn là không vui a??

Ngay tại lúc suy nghĩ cô bay tán loạn phía trước một tiếng còi vang, bạn học bên cạnh cô nhất thời lớn tiếng kêu hô: "Cao cấp trên thứ hạng! Khiêm tốn xa hoa có nội hàm! Duy Ngã Độc Tôn là lớp một! Kinh ngạc đến ngây người tất cả đồng bọn!"

Gào thét đinh tai nhức óc chỉnh tề nháy mắt chấn kinh các thầy giáo và người chủ trì hội nghị và học sinh lớp khác đứng ở trên thao trường chờ đợi vào chỗ.

Tất cả sân thể dục trầm mặc một lát, nhất thời bộc phát ra tiếng cười vang vọng phía chân trời.

Đây căn bản không phải khẩu hiệu lớp anh vốn chuẩn bị.

Lúc trước bọn họ tập luyện vẫn hô là "Thứ nhất hữu nghị, thứ hai, trận đấu, lớp một lớp một, tuyệt không tầm thường."

Nhưng mà trên mặt học sinh đều là một bộ dị thường bình tĩnh, ánh mắt bọn họ nhìn thẳng phía trước, khóe miệng hô xong khẩu hiệu nhếch lên, bộ dáng vẻ mặt anh hùng cách mạng anh dũng hy sinh chính là không ai dám nhìn thẳng Trình Chi Ngôn.

Trình Chi Ngôn đưa mắt nhìn sang Tiểu Thỏ, không có gì bất ngờ xảy ra phát hiện ánh mắt cô né tránh.

Thực ra chuyện bạn cùng lớp vụng trộm đổi khẩu hiệu này, cô là biết đến.

Động cơ là vì các học sinh nhìn thầy giáo Trình gần đây tâm tình vẫn không tốt lắm, liền nhớ lại đổi khẩu hiệu ngoạn chơi một chút, có thể đùa anh cười một cái.

Chỉ là gần đây Trình Chi Ngôn vẫn chưa nói chuyện với cô, cô liền không nói cho anh chuyện này.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook