Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 72

Chử Trì

06/04/2021

Vương Tử Liên ở phía sau cúi đầu, phía sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, bởi vì cậu ta cảm thấy Thẩm Hàm có thể nhìn thấu, Thẩm Hàm biết ý đồ của cậu ta, chẳng qua cậu không muốn đấu với mình.

“Ai ai, rốt cuộc là ai?” Sư Hiểu hưng phấn mà hỏi Thẩm Hàm.

Thẩm Hàm chậm rì rì ăn chocolate nói: “Trong 2 năm rưỡi, cậu nhất định sẽ biết.”

“A? Hai năm rưỡi? Chúng ta đều tốt nghiệp nha, vì cái gì không phải hai ngày nữa? Gấp chết người.”

Thẩm Hàm không nói chuyện, hắn vừa rồi cùng Vương Tử Liên nhìn nhau, nói cách khác Vương Tử Liên hẳn có thể cảm giác được hắn hoài nghi, cho nên tạm thời hẳn sẽ không làm gì, nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi.

Vương Tử Liên bị Thẩm Hàm tùy ý mà nhìn thoáng qua đúng là an tĩnh rất nhiều, bởi vì cậu ta biết Thẩm Hàm hoài nghi mình, nếu ngay sau đó có chuyện, như vậy Thẩm Hàm khẳng định sẽ tìm tới mình, cậu ta cũng nghe nói Thẩm Hàm lúc sơ trung là tên côn đồ, vậy nếu cậu tìm một đám hồ bằng cẩu hữu kia chơi mình, thì mất nhiều hơn được.

Vương Tử Liên an tĩnh, Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân liền cũng an tĩnh, nhưng chủ nhiệm lớp bị phiền muốn mệnh, bởi vì mỗi tháng Thẩm Hàm đều sẽ “Đặc biệt thống khổ” mà báo cáo chút tình huống, tỷ như hắn coi trọng Phương Vũ Luân lớp 8, tỷ như Phương Vũ Luân hình như cũng thích hắn, lại tỷ như hai người bọn họ ở cùng.

Chủ nhiệm lớp 8 cũng có phiền não như thế, đương nhiên chỗ ông thấy phiền não nhất là mỗi lần Phương Vũ Luân đều nói mình rất thống khổ, nhưng ông lại không tìm thấy chút thống khổ nào trên mặt Phương Vũ Luân.

Cứ như vậy, mấy tháng qua đi, qua 3 tuần nữa là thi cuối kỳ, đây là thời điểm mấu chốt, chủ nhiệm lớp Thẩm Hàm sinh bệnh, chủ nhiệm lớp bọn họ tạm thời sẽ do phó hiệu trưởng tương đối nhàn rỗi đảm nhiệm, đồng thời tiết văn của chủ nhiệm, cũng được lão sư dạy văn khác Hồng Khải Ngu nhận.

Kỳ thật vốn vị trí chủ nhiệm lớp sẽ không rơi trên người phó hiệu trưởng, nhưng vị phó hiệu trưởng này tương đối nhàn, lại vì tư lịch tương đối lão, cho nên nhiệm vụ mệt ông đều giao cho hai phó hiệu trưởng khác, còn hiệu trưởng, ông qua bận, căn bản không rảnh mà quản chuyện này.

Phó hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp 7 vốn là lão bằng hữu, cho nên lúc ông nhận lớp 7 thì cũng biết chuyện Thẩm Hàm Phương Vũ Luân, đồng thời còn được yêu cầu nhất định phải chiếu cố Thẩm Hàm, phó hiệu trưởng đương nhiên gật đầu, hai người sở dĩ là bằng hữu nhiều năm, chính là bởi vì hai người có rất nhiều điểm giống nhau, mà điểm quan trọng nhất là bọn họ đều thích đứa nhỏ.

Thẩm Hàm đương nhiên cũng biết, bởi vì chủ nhiệm lớp trước khi đi có gọi hắn lên văn phòng, cũng nói tình huống cho hắn nghe, bảo Thẩm Hàm có vấn đề thì tìm tân chủ nhiệm lớp là được, cái gì cũng không cần sợ.

Thẩm Hàm tràn ngập cảm kích, lúc rời văn phòng, hắn cúi người thật sâu: “Thầy, thầy bảo trọng thân thể, sớm ngày khang phục, em ở lớp 7 chờ thầy về.”

Chủ nhiệm lớp ha ha cười nói mình sẽ, nhưng Thẩm Hàm biết, chủ nhiệm lớp nửa năm sau qua đời, bởi vì ông bị ung thư, lúc phát hiện đã là thời kì cuối, mà chính ông sớm biết, nhưng ông không muốn ở bệnh viện qua mấy ngày tháng cuối, cho nên lựa chọn tiếp tục dạy, hiện tại ông không thể không lui, bởi vì ông thật sự không có sức lực dạy tiếp.

Chính vì biết, cho nên lúc Thẩm Hàm nói lời kia, trong lòng mới khổ sở, ông thật sự thích hắn, còn đối với hắn rất tốt.

Thẩm Hàm bản tính lương bạc, đối cảm tình đều xem thập phần đạm, nhưng ra văn phòng, hắn thế mà đỏ hốc mắt, hắn biết rõ sau lần này hắn sẽ không còn gặp người cười hi ha kia nữa.

“Làm sao vậy?” Phương Vũ Luân chờ ở cửa văn phòng, thấy Thẩm Hàm ra tới, thậm chí trong mắt chứa nước mắt, cùng Thẩm Hàm cậu thấy hoàn toàn bất đồng.

Thẩm Hàm lắc đầu, khống chế cảm xúc: “Sao cậu ở chỗ này?”

“À, lớp tôi cũng thay giáo viên dạy văn nên chủ nhiệm lớp gọi tên nhận mặt.”

“Thầy dạy mới tới?”

“Ừ.”

“Chủ nhiệm lớp trong văn phòng, khả năng……” Thẩm Hàm đang nói, hàng hiên có một người quẹo vào, người nọ sạch sẽ trắng nõn, rất tú khí.

Thẩm Hàm cười trong lòng, vị này chính là mục tiêu thứ 2 của Vương Tử Liên đời trước, đáng tiếc, là thầy tốt, ánh mắt lại chẳng ra gì, còn từ bỏ trách nhiệm một giáo viên nên có, lên giường với học sinh.

Thẩm Hàm không tính cùng Hồng Khải Ngu là địch, rốt cuộc một đời trước hắn chỉ là thầy Thẩm Hàm, cùng Thẩm Hàm không có tiếp xúc, cho nên một đời này, Thẩm Hàm tính như cũ, không muốn cùng Hồng Khải Ngu có tiếp xúc.

“Này hẳn chính thầy mới, tôi đi trước.” Dứt lời, Thẩm Hàm đi rồi, Phương Vũ Luân gọi Hồng Khải Ngu một tiếng: “Thầy.”

Hồng Khải Ngu kỳ thật là lấy quan hệ vào trường, cho nên hắn rất chột dạ, chợt thấy Phương Vũ Luân cao hơn nửa đầu gọi thầy, nhất thời khẩn trương đến không nói thành lời.

Sau khi thấy rõ diện mạo Phương Vũ Luân, Hồng Khải Ngu càng khẩn trương, cuối cùng Phương Vũ Luân ho nhẹ hai tiếng hỏi: “Thầy, thầy?”

Hồng Khải Ngu lúc này mới tỉnh táo lại, cũng ho nhẹ hai tiếng che dấu xấu hổ nói: “Em tìm tôi có việc?”

“Em là đại diện môn văn lớp 8, chủ nhiệm lớp bảo em tới hỏi xem thầy có yêu cầu gì không.”

“À, à, vậy em cùng tôi tới văn phòng.”

Phương Vũ Luân theo Hồng Khải Ngu vào văn phòng, chủ nhiệm lớp 7 đang dọn đồ bên trong, vừa lúc thừa cái bàn trống, hai người họ trao đổi, sau đó để Phương Vũ Luân nói tình huống.

Bọn họ trao đổi xong, Vương Tử Liên mới vào văn phòng, cậu ta là lớp trưởng lớp 7, vốn là đại diện môn văn lên nghe trao đổi, nhưng cậu ta nghe tin thầy dạy văn đặc biệt đẹp, liền thay tới.

Các giáo viên khác cũng đã quay lại văn phòng, Hồng Khải Ngu chào từng người, lúc này mới nói chuyện với Vương Tử Liên vừa lên.

Gặp Phương Vũ Luân, Hồng Khải Ngu nhìn Vương Tử Liên cũng không còn khẩn trương lúc đầu, hắn cũng hiểu tình hình học văn lớp 7, để Vương Tử Liên về.

Vương Tử Liên cũng có ấn tượng tốt về thầy dạy thay này, đặc biệt lúc hắn nói chuyện, trong ánh mắt như chỉ nhìn thấy cậu ta, này làm cho cậu ta thấy có thành tựu.

Dưới một năm Thẩm Hàm làm lơ, Vương Tử Liên ra văn phòng liền tâm động không thôi, trừ Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân, đây là người cậu ta thấy đẹp, với lại nhìn qua thực dễ nói chuyện, cho nên tâm tình hạ nửa học kỳ của Vương Tử Liên rốt cuộc chuyển biến.

Hồng Khải Ngu lúc này có bạn trai, cho nên tuy nhìn Phương Vũ Luân cùng Vương Tử Liên đều kinh diễm, cũng không nghĩ nhiều, với lại hắn tương đối thích Phương Vũ Luân.

Sau khi gặp hai người, tâm tình Hồng Khải Ngu rất tốt, hắn không nghĩ tới hai học sinh mà lại soái khí thế, cũng có chờ mong với việc dạy.

Sáng hôm sau, 2 tiết đầu là văn, trước lúc vào giờ, Sư Hiểu nói: “Các cậu nghe nói sao, thầy mới đặc biệt soái, còn trẻ nữa.”

Thẩm Hàm không có hứng thú, không trả lời, Nghiêm Âu Lãng suy nghĩ một chút nói: “Trẻ nói lên không kinh nghiệm, nếu dạy không tốt, vậy lớn lên soái cũng làm người chán ghét.”

Nghiêm Âu Lãng dùng “Chán ghét”, là từ nghiêm trọng đối với người luôn luôn ôn hoà là cậu, Sư Hiểu vừa muốn nói cái gì, bên cạnh có đồng học xen mồm vào: “Đúng, chúng ta tới học tập, học tập là vì thi đại học, kết quả cho thầy mới, cũng quá không xem trọng tương lai của chúng ta.”

Đồng học này học tập không tồi, đặc biệt cậu phi thường hy vọng vào B đại, mà điểm chiêu sinh B đại luôn cao, cho nên đồng học mới lo lắng, cậu nói xong, cũng có mấy đồng học tỏ vẻ duy trì, rốt cuộc chính như cậu nói, bọn họ tới vì học lên, nếu thầy mới dạy không tốt, vậy bọn họ cũng chỉ có học lại.

Học lại đối với tất cả mấy người học từ cao trung, đều là trầm trọng, cho nên bọn họ đều ăn ý mà không nhắc tới, chẳng qua trong lòng đối thầy mới càng thêm hà khắc.

Thế giới này cùng thế giới trước thay đổi rất nhiều, tỷ như đời trước đại biểu môn văn lớp 8 không phải Phương Vũ Luân, một đời này lại thành Phương Vũ Luân, tỷ như đời trước chủ nhiệm lớp họ là giáo viên dạy hoá, một đời này lại thành phó hiệu trưởng, v.v, cho nên Thẩm Hàm bình tĩnh mà ngồi, chờ xem diễn.

Kỳ thật một đời trước mọi người đối với thầy mới không yêu cầu nhiều, một đời này thay đổi, kỳ thật xem như Sư Hiểu khiến tất cả mọi người đều nói lời trong lòng ra, nói ra, những đồng học không nghĩ nhiều cũng nghĩ theo hướng khắc nghiệt.

Chuông vang lên, Hồng Khải Ngu tiến vào, lúc hắn tiến vào phản ứng đầu tiên của mọi người là rất đẹp, cũng trẻ, phản ứng thứ 2 là trẻ như vậy có năng lực dạy họ tốt không.

Hồng Khải Ngu nhìn kỹ ánh mắt mọi người, bắt đầu cảm thấy xấu hổ, hắn cho rằng tất cả mọi người đều sẽ như Vương Tử Liên hữu hảo, nhưng hắn phát hiện ánh mắt toàn bộ lớp đều không hữu hảo, đương nhiên cũng không ác ý, chỉ là làm người thấy lạnh nhạt.

Vốn tưởng được hoan nghênh lại không có, vốn tưởng hữu ái cũng không có, Hồng Khải Ngu viết tên mình lên bảng đen, thậm chí có chút không nghĩ quay người đối mặt với ánh mắt lạnh nhạt.

Không thể không nhìn, Hồng Khải Ngu quay lại, tận lực làm mình bình tĩnh, “Chào mọi người, tôi là thầy dạy mới của mọi người Hồng Khải Ngu, từ hôm nay trở đi, hy vọng chúng ta có thể nắm tay cộng tiến, cũng hy vọng hai năm sau mọi người có thành tích tốt.”

Phía dưới một mảnh an tĩnh, Vương Tử Liên đi đầu vỗ tay, lúc này mới có người đi theo vỗ tay. Hồng Khải Ngu cảm kích mà nhìn Vương Tử Liên gật gật đầu, bắt đầu chính thức giảng bài.

Kỳ thật Hồng Khải Ngu tuy cá tính như thế, nhưng giảng bài xem như không tồi, ít nhất cùng mới so sánh, hắn đã biểu hiện rất khá, trọng điểm chuẩn, nhưng mà sợ là sợ có đối lập kìa.

Chủ nhiệm lớp 7 dạy văn rất là khôi hài, từ trước tới nay tiết văn không ai ngủ, thỉnh thoảng vui đùa làm mọi người ôm bụng cười không thôi, còn làm bọn họ nhớ kỹ tri thức, cho nên học sinh lớp 7 mà soi mói thì tiết văn dạy đầu này làm họ có rất nhiều bất mãn, tiết 2, mấy học sinh mơ màng sắp ngủ cũng theo không cao hứng, bởi vì ngữ văn mệt rã rời, với bọn họ mà nói thật đúng là lần đầu tiên.

Vì thế tiết sau, văn phòng chủ nhiệm lớp 7 liền nhiều mười mấy học sinh, phó hiệu trưởng đầy đầu tóc bạc cũng cười tủm tỉm, “Các em cùng tới, khẳng định có chuyện rất trọng yếu, tôi đoán xem, à…… Các em muốn thi cuối kỳ tập thể nộp giấy trắng? Không đúng, các em tập thể yêu đương?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook