Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 71

Chử Trì

06/04/2021

Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân tách ra liền trở về nhà, về nhà, hắn nhìn qua rèm thấy Vương Tử Liên đứng dưới cột đèn cách đó không xa.

Vương Tử Liên tựa hồ đang đợi người, qua vài phút cậu ta đúng là chờ được, người kia Thẩm Hàm cũng gặp qua vài lần, là một chủ nhân của căn biệt thự số 190, hình như trong trung tâm thành phố có mấy chục cửa hàng, không tính là cự phú, cũng coi như là kẻ có tiền.

Thẩm Hàm nhớ rõ nguyên thế giới, ba mẹ Vương Tử Liên lúc này bắt đầu quật khởi, hai năm sau thậm chí lớn mạnh đến có thể cùng công ty ba mẹ Thẩm Hàm đối chọi, cuối cùng bọn họ dùng thủ đoạn phi pháp, cô lập xí nghiệp của ba mẹ Thẩm Hàm, cũng trực tiếp làm ba mẹ Thẩm Hàm tử vong.

Vương Tử Liên vào biệt thự số 190, lúc sau liền không trở ra, nhưng nếu tới sớm hai phút, Thẩm Hàm nghĩ thầm, hẳn vừa lúc có thể nhìn thấy mình cùng Phương Vũ Luân ôm.

Một đời trước Vương Tử Liên lòng dạ hẹp hòi, tuy mặt ngoài ôn nhuận như ngọc, nhưng nếu có cơ hội ngáng chân, Thẩm Hàm biết cậu ta nhất định sẽ tận hết sức lực.

Đóng bức màn, Thẩm Hàm rửa mặt ngủ, hắn nói qua, nếu Vương Tử Liên không làm chuyện xấu, vậy hắn nguyện ý cho Chủ Thần mặt mũi, cũng không đi trêu chọc, nhưng nếu Vương Tử Liên tìm chết, Thẩm Hàm sẽ không nương tay.

Đến nỗi ba mẹ mình và ba mẹ Vương Tử Liên, chuyện của bọn họ, Thẩm Hàm quyết định không nhúng tay, dù sao bốn người này với mình mà nói, đều là “Người xa lạ”.

Ăn tết ngày đó, a di trong nhà Thẩm Hàm cũng về nhà, nhưng bà thực tri kỷ mà gói bàn sủi cảo lớn cho Thẩm Hàm, còn đông lạnh một ít ở tủ lạnh, Thẩm Hàm đưa thẻ ba mẹ cho a di, bên trong có năm vạn đồng, Thẩm Hàm cũng không động.

Lúc a di đi, lôi kéo tay Thẩm Hàm nói bà nhất định sẽ nhanh chóng trở về, Thẩm Hàm chỉ cười khẽ, hắn biết a di đau lòng hắn.

“Không có việc gì, tôi quen, không cần sốt ruột, ở cùng cháu trai cháu gái a di đi.” Thẩm Hàm nói.

A di lau nước mắt đi rồi, Thẩm Hàm lên lầu, kỳ thật hắn không có việc gì, ngược lại một người tương đối thoải mái.

Đang nằm trên giường đọc sách, Thẩm Hàm nhận được cuộc gọi từ Phương Vũ Luân, đêm nay hắn cuối cùng vẫn đi nhà Phương Vũ Luân.

Ở nhà Phương Vũ Luân, Thẩm Hàm như cũ ngoan ngoãn nghe lời, ba mẹ Phương Vũ Luân đối hắn càng vui mừng.

Ăn cơm xong, Thẩm Hàm ở trong phòng Phương Vũ Luân chơi với Bệ Hạ, qua chốc lát Phương Vũ Luân cũng đi vào, Bệ Hạ vừa thấy cậu liền nhảy, Phương Vũ Luân cũng không để ý tới nó, ngồi bên Thẩm Hàm.

Thẩm Hàm cười nói: “Khai giảng tôi chuẩn bị làm một việc.”

“Cái gì?”

“Tôi chuẩn bị nói cho chủ nhiệm biết chuyện hai ta.”

Trầm mặc trong chốc lát, Phương Vũ Luân hỏi: “Vì cái gì?”

Thẩm Hàm cười, “Vì để ngừa vạn nhất.”

Thẩm Hàm nói Vũ Luân không trả lời, tựa hồ không hiểu, vì thế hắn giải thích: “Ba năm, người phát hiện chúng ta sẽ tăng, nếu người có tâm muốn tra liền quá đơn giản, cho nên trước khi chuyện này phát sinh, chúng ta tìm ô dù cho mình.”

Lúc này Phương Vũ Luân đã hiểu, “Nhưng chủ nhiệm lớp sẽ duy trì chúng ta?”

“Chúng ta không cần ông duy trì, chỉ cần nói chúng ta phiền não không biết làm sao, ông sẽ qua an ủi chúng ta.” Thẩm Hàm trả lời, mặt mày cong cong bộ dáng mang theo giảo hoạt, trong ánh mắt phảng phất có tinh quang lập loè.

Gật gật đầu, Phương Vũ Luân nói: “Được, tôi và cậu cùng nhau.”

“Ừ.”

Ngày đầu khai giảng giáo viên học sinh đều rất bận, cho nên Thẩm Hàm chờ đến ngày hôm sau đi tìm chủ nhiệm lớp, mà ngày này vừa vặn là Lễ Tình Nhân.

Chủ nhiệm vui tưới hớn hở hỏi Thẩm Hàm có chuyện gì, Thẩm Hàm vẻ mặt xấu hổ, sau đó có chút bất an mà đứng. Chủ nhiệm lớp lúc này mới cảm thấy Thẩm Hàm có chuyện, vì thế cũng sắc lên, hỏi: “Làm sao vậy, Thẩm Hàm?”

Thẩm Hàm vẫn thực xấu hổ khó chịu, cuối cùng như có dũng khí nói: “Thầy, chúng ta tìm nơi khác nói, có thể chứ?”

Chủ nhiệm lớp nhìn mấy giáo viên khác trong văn phòng, gật gật đầu, “Được, chúng ta đi thư viện, hôm nay nơi đó đóng cửa, thầy có chìa khóa.”

“Dạ, cảm ơn thầy.”

Cũng lúc này, Phương Vũ Luân tìm thấy chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp hơi trẻ vì Phương Vũ Luân tới lớp học, ông cao hứng hỏng rồi, lần trước thi cuối kỳ Phương Vũ Luân lại đứng nhất niên cấp, ông đầy mặt phong cảnh, cho nên ông đối Phương Vũ Luân cũng phóng túng đến lợi hại, mặc dù Phương Vũ Luân đi học không nghe giảng bài ông cũng chưa quản, dù sao thành tích tốt là ok.

Lúc này văn phòng vừa lúc không ai, Phương Vũ Luân liền mang vẻ mặt diện than hỏi chủ nhiệm lớp: “Thầy, em cảm thấy em là đồng tính luyến ái, em phi thường thống khổ.”

Chủ nhiệm lớp nháy mắt sợ ngây người, không phải vì Phương Vũ Luân nói cậu là đồng tính luyến ái, mà là bởi vì cậu nói mình phi thường thống khổ, nhưng cậu như vậy, là phi thường thống khổ?

Chủ nhiệm lớp nhìn kỹ Phương Vũ Luân, thật sự không phát hiện dấu vết thống khổ gì, vẫn không thấy cảm xúc khác, bất đắc dĩ mà thở dài, ông nghĩ thầm có khả năng Phương Vũ Luân thống khổ ở trong lòng đi, vì thế ông vỗ vỗ bả vai Phương Vũ Luân nói: “Không có việc gì, này không phải bệnh, đi học đi.”

Phương Vũ Luân không đi, tiếp tục vẻ mặt diện than mà nói: “Em rất thống khổ, thầy, em nên làm cái gì bây giờ?”

Chủ nhiệm lớp chỉ có thể nhắm mắt lại, nghĩ hiện tại mình đang nói chuyện với đứa nhỏ đang giãy giụa thống khổ cầu cứu, bằng không nhìn mặt Phương Vũ Luân, ông thật sự không thể sinh ra loại cảm xúc này.

“Phương Vũ Luân không cần sợ hãi, cũng không cần thống khổ, em thực bình thường, cùng thích đồng học nữ giống mà, đều là bé ngoan. Em cũng không cần làm gì, làm chính em thì tốt rồi, có yêu thích nam cũng bình thường, chỉ cần không ảnh hưởng học tập, lão sư đều sẽ không nói gì đó.”

“A, cảm ơn thầy, tạm biệt, em đi học.” Phương Vũ Luân biểu tình trước sau như một, chủ nhiệm lớp tiếp tục nửa híp mắt, như vậy ông có thể tưởng tượng ra một đứa nhỏ lễ phép.

Bên Phương Vũ Luân phi thường thuận lợi, bên kia Thẩm Hàm cũng bắt đầu quá trình mình gọi là “Tự thú”.

Thư viện quả nhiên thập phần an tĩnh, Thẩm Hàm nói với lão sư đã nhiều tuổi: “Thầy, thầy cứu em.”

“Làm sao vậy, đứa nhỏ?” Chủ nhiệm lớp phi thường quan tâm hỏi, ông cũng nhận ra vấn đề Thẩm Hàm muốn nói phi thường nghiêm trọng.

“Thầy, em thích nam.” Thẩm Hàm tựa hồ do dự một chút, mới mở miệng nói, thanh âm rất nhỏ.

Lòng chủ nhiệm lớp lộp bộp, nói: “Thầy cũng già rồi, Thẩm Hàm, em không thể đổi mục tiêu sao?”

Thẩm Hàm đột nhiên ngẩng đầu lên, chủ nhiệm lớp ha ha cười, tiếp tục nói: “Đứa nhỏ, này có cái gì, thầy cũng không phải đồ cổ, chuyện này trước kia thầy tra qua, không phải bệnh, cũng không sửa được, từ khi sinh ra chính là vậy, đến chết cũng là như thế này, em cùng mình phân cao thấp không nổi. Đừng sợ, xem, em sợ hãi làm cho thầy cũng sợ hãi, biết rõ lúc sau liền không sợ. Trở về học tập ăn cơm đầy đủ, đừng đông tưởng tây tưởng, nếu có yêu thích nam sinh cũng không gì, cao trung mà, ai không cơ mối tình đầu đúng không, nhưng không thể ảnh hưởng học tập.”

Quả nhiên tất cả giáo viên đều giống nhau, đối học sinh đều có một loại dung túng, nhưng trên cơ bản đều sẽ lấy một câu “Đừng ảnh hưởng học tập” làm kết.

“Thầy……”

“Ai, đừng như vậy, không có việc gì không có việc gì, nếu có người bởi vì cái này tìm em phiền toái, em nói cho thầy, thầy xả giận giúp em.” Chủ nhiệm lớp cươi ha ha.

Lòng Thẩm Hàm ấm dào dạt, thế giới này có rất nhiều nơi lạnh nhạt, cũng có rất nhiều nơi ấm lòng, nhưng đối Thẩm Hàm mà nói, ấm áp xa xa lớn hơn lạnh nhạt, bởi vậy hắn thấy đủ, cảm ơn.

Hai người đều đi tìm chủ nhiệm lớp, về phòng học vừa lúc ở hàng hiên gặp gỡ đối phương, ánh mắt đều vui mừng, không cần nhiều lời, bọn họ cũng đều biết kết quả thế nào, vì thế đồng thời xoay người vào từng lớp.

Mà Vương Tử Liên cũng không có áp dụng hành động, bởi vì ngày đó cậu ta thấy Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân thì cũng không mang di động, cho nên không có chứng cứ, cũng không thể báo giáo viên, nhưng vẫn sẽ rải rác tin tức.

Vì thế ngày Lễ Tình Nhân, tin học thần cao nhất đang cùng Thẩm Hàm lớp 7 yêu đương cũng truyền ra.

Thẩm Hàm cũng mặc kệ, Sư Hiểu cùng Nghiêm Âu Lãng có chút sốt ruột, giữa trưa cậu thấy Thẩm Hàm bình tĩnh, không bình tĩnh nói, “Thẩm Hàm, trường học đều truyền điên rồi, cậu cũng nghĩ biện pháp nha.”

Thẩm Hàm uống miếng nước, trả lời: “Sư Hiểu, trường học cấm yêu đương sao?”

“Ách, giống như không cấm ngăn, tớ nhớ rõ hình như chỉ nhất trung cấm. Cậu hỏi cái này làm gì?”

Thẩm Hàm cười: “Không cấm ngăn là được, toàn giáo đều đã biết cũng chẳng sao.”

“Không phải, tớ sợ có người khi dễ cậu nha.”

Thẩm Hàm lại lần nữa cười, “Chỉ cần cậu cùng Nghiêm Âu Lãng cảm thấy tôi bình thường, như vậy những người khác khi dễ không được, bởi vì tôi không để bụng.”

Sư Hiểu một chút xấu hổ, Nghiêm Âu Lãng nói: “Tớ cảm thấy cậu thực bình thường, Sư Hiểu, cậu cũng đừng nói nữa.”

Sư Hiểu sửng sốt, này vẫn là lần đầu tiên Nghiêm Âu Lãng dùng loại ngữ khí này cùng cậu nói chuyện, tuy cũng không nghiêm khắc, nhưng dù sao cũng là yêu cầu Sư Hiểu, cho nên xấu hổ qua đi, cậu mới nói: “Thẩm Hàm tớ không thấy cậu không bình thường, thôi, cậu không nóng nảy, tớ cũng mặc kệ, nhưng nếu thực sự có người khi dễ cậu, cậu phải nói cho tớ, chúng ta đánh họ.”

“Được, cảm ơn.”

“Ai nha, khách khí gì, đều là anh em.” Nói Sư Hiểu lại lần nữa hi hi ha ha mà nở nụ cười, thuận tiện đoạt chocolate của Thẩm Hàm cắn một ngụm.

Trong miệng ngậm chocolate, quai hàm Sư Hiểu phồng lên: “Nhưng Thẩm Hàm, việc này cậu, Phương Vũ Luân, tớ, Nghiêm Âu Lãng bốn người biết đi? Rốt cuộc là ai truyền ra?”

Nói nói, Sư Hiểu đột nhiên ngẩng đầu, trừng Nghiêm Âu Lãng, “Không phải là cậu đi?”

Nghiêm Âu Lãng lập tức giơ tay, biện giải: “Đương nhiên không phải tớ.”

Thẩm Hàm lại lấy ra hai mảnh chocolate, cho Nghiêm Âu Lãng một, mình lại ăn một, nói: “Còn hai, Sư Hiểu cậu vừa ăn, liền không cho cậu. Không phải Nghiêm Âu Lãng nói ra, yên tâm, tớ biết là ai.”

“A? Cậu biết là ai?” Sư Hiểu nói, lại cắn một ngụm chocolate của Nghiêm Âu Lãng, Nghiêm Âu Lãng cũng mặc cậu cắn, cắn một miệng, còn dư lại đặt bên miệng cậu, Sư Hiểu liền cắn, lại ăn chocolate.

“Đương nhiên biết, là người rất lợi hại.” Nói rồi Thẩm Hàm quay đầu lại nhìn thoáng qua, mà sau hắn Vương Tử Liên đương nhiên nghe được toàn bộ, cùng Thẩm Hàm đối diện, cả người cậu ta cứng đờ, mà Thẩm Hàm lại nói, “Hắn muốn tôi cùng Phương Vũ Luân bị trường học khai trừ, nhưng các cậu nói tôi cùng Phương Vũ Luân sẽ bị khai trừ sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook