Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 70

Chử Trì

06/04/2021

Bốn phía đều an tĩnh, dưới bối cảnh màu trắng, nụ cười của Thẩm Hàm như hoa súng nở rộ, tươi mát cũng diêm dúa.

Ngực rung động đánh sâu vào đại não, Phương Vũ Luân trả lời: “Ừ.”

Bệ Hạ ở trong ngực Phương Vũ Luân an tĩnh, cũng không cùng Phương Vũ Luân sảo, khả năng vì thật sự quá lạnh, nó chôn người vào áo lông của Phương Vũ Luân.

Thẩm Hàm tiếp tục cười, tươi cười này so vừa rồi càng thêm đẹp, mày hẹp dài, hơi hơi cong, hắn nói: “Tôi cũng thích cậu, Phương Vũ Luân.”

Bông tuyết lớn bắt đầu rơi xuống, đầy trời là sương tuyết, tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy người ở gần, bốn phía trống trơn như thể thế giới này cũng hình thành một không gian độc lập cho hai người.

Phương Vũ Luân dưới nụ cười của Thẩm Hàm tiến lên hai bước, cúi đầu, hôn lên đôi môi Thẩm Hàm.

Thẩm Hàm tùy ý Phương Vũ Luân hôn môi, xúc cảm ấm áp, trước sau như một.

“Meo……” Đù, hỗn đản, ngươi ôm chặt quá ta muốn chết, hôn thì cứ hôn sao phải ôm chứ.

Phương Vũ Luân rốt cuộc dưới sự kháng nghị của Bệ Hạ, buông lỏng Thẩm Hàm, Thẩm Hàm nhìn lỗ tai đỏ bừng của Phương Vũ Luân nói: “Muốn đi nhà tôi không?”

Phương Vũ Luân sửng sốt, lỗ tai càng đỏ, Thẩm Hàm nhìn đến rõ ràng, vì thế vỗ bả vai cậu nói: “Đi nhà tôi ôn tập.”

“A.”

Thi cuối kỳ, Phương Vũ Luân vẫn đứng nhất cả khoá, Thẩm Hàm đứng thứ 4 trong lớp, trong khoá đứng thứ 27, tuy đối những người khác mà nói thành tích này đã phi thường không tồi, nhưng đối Thẩm Hàm thành tích này không lý tưởng, rốt cuộc hắn từ trước đến nay đều cao ngạo, không so với Phương Vũ Luân có thể, nhưng hắn không thể chịu đựng mình không so nổi với Vương Tử Liên.

Đương nhiên Thẩm Hàm cũng rõ, mình sở dĩ như thế, là bởi vì một đời trước là một ngàn năm nhàn nhã, làm hắn xác thật quên mất rất nhiều đồ vật, đương nhiên hắn cũng không có bức mình, rốt cuộc hắn còn rất nhiều thời gian.

Vương Tử Liên thi đứng nhất lớp 7, xếp thứ 2 trong khoá, thành tích có thể nói là rất tốt, với lại cậu ta cũng phục Phương Vũ Luân nhưng chung quy vẫn luôn bị đè nặng, cho nên sâu trong nội tâm, cậu ta vẫn thống hận Phương Vũ Luân tồn tại, cậu ta luôn muốn hỏi đã sinh Du sao còn sinh Lượng, cho nên lúc cậu ta tận mắt nhìn thấy cậu cùng Thẩm Hàm ôm nhau, trong lòng cậu ta thế mà có một loại hưng phấn, đó chính là nếu có thể, cậu ta có cơ hội đồng thời huỷ hai người kia.

Lúc đó nghỉ đông, Sư Hiểu kêu kêu quát quát mà hẹn Nghiêm Âu Lãng, Thẩm Hàm cùng đi ra ngoài chơi, sau Thẩm Hàm lại gọi Phương Vũ Luân, bốn người đều ở trung tâm thành phố, tụ tập rất dễ, cho nên mấy người hẹn đi vùng núi Tố Hà ở ngoại thành chơi.

Núi Tố Hà là ngọn núi nổi danh của thành phố, lúc mùa xuân có rất nhiều du khách, bởi vì hoa đào cả núi nở rộ trông rất đẹp, gió nhẹ thổi, như hoa vũ.

Nhưng trời lạnh, trên núi Tố Hà không có người, trên xe buýt, Sư Hiểu vô cùng cao hứng mà nói: “Kỳ thật mùa đông cũng rất có ý cảnh, tỷ như…… Khô thụ?”

Sư Hiểu muốn tìm lý do, dù sao cũng là cậu nói muốn đi núi Tố Hà, nhưng lúc lên xe cậu hối hận, nhưng đã đi rồi cũng không về, chỉ có thể nghĩ, nhưng suy nghĩ nửa ngày, cậu vẫn cảm thấy mình đề nghị xuẩn, nhưng thấy ba người khác đều không có ý trở về, cậu cũng chỉ có thể thành thành thật thật ngồi.

“Ờ, còn có thể rèn luyện thân thể.” Nghiêm Âu Lãng nói, cậu luôn cho Sư Hiểu mặt mũi.

Sư Hiểu cũng gật đầu nói: “Đúng đó đúng đó, nghỉ đông mỗi ngày tớ ở nhà không phải ăn chính là ngủ, thật sự cần rèn luyện.”

“Tớ cũng vậy.” Nghiêm Âu Lãng nói.

Thẩm Hàm biết Nghiêm Âu Lãng hàng năm có rèn luyện, cho nên cậu không phải tên ngốc to con, cậu chỉ không nói thôi, với lại trước mặt Sư Hiểu không thể nói, trước mặt, Nghiêm Âu Lãng kỳ thật là nam sinh thực ấm áp.

Nhìn hai người, Thẩm Hàm ở sau lưng lặng lẽ cào eo Phương Vũ Luân, Phương Vũ Luân nháy mắt cứng còng thân mình, “Làm sao vậy?”

Thẩm Hàm cười, “Không có việc gì, muốn chạm vào cậu.”

Phương Vũ Luân đỏ lỗ tai, nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Hàm, Thẩm Hàm như không có việc gì quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Kỳ thật nhà Thẩm Hàm, Phương Vũ Luân, cùng Nghiêm Âu Lãng đều có xe cùng tài xế, nhưng ba người đều ăn ý mà không nhắc tới, không phải vì phối hợp Sư Hiểu, mà là bọn họ đều thích phương thức này.

Từ đầu trạm ngồi tới chân núi Tố Hà, mấy người ở chân núi Tố Hà mua chút đồ ăn, còn mua ba lô, liền bắt đầu leo núi.

Mùa đông ít người, leo núi cũng không cần giao phí, cho nên bốn người từng bước từng bước leo lên.

Kỳ thật lúc xuân hạ, nơi này còn có xe cáp, nhưng mùa đông không làm việc, bọn họ chỉ có thể dùng chân.

Sư Hiểu cùng Nghiêm Âu Lãng đi ở phía trước, nói nói cười cười, giọng Sư Hiểu thanh thúy truyền khắp núi rừng yên tĩnh, tựa hồ làm núi rừng cũng nhiễm một loại sức sống.

Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân đi ở sau, ngẫu nhiên Thẩm Hàm trêu đùa Phương Vũ Luân, mỗi lần Phương Vũ Luân đều hồng lỗ tai nhìn Thẩm Hàm, cũng không phản kháng.

Mà nguyên bản cho rằng phong cảnh núi Tố Hà không có gì, thế mà cây cối đọng tuyết thỉnh thoảng có màu xanh lộ ra, phối hợp như vậy cũng làm người ta thấy cảnh đẹp ý vui, tựa hồ tùy tiện chụp một tấm cũng có thể làm bưu thiếp.

Đi 1/2, bốn người mới phát hiện leo núi thật sự không đơn giản như bọn họ tưởng, Sư Hiểu đằng trước hiện đã dừng ở cuối, Nghiêm Âu Lãng không có biện pháp chỉ có thể duỗi tay lôi kéo cậu, Thẩm Hàm thấy bọn họ như vậy vì thế lặng lẽ nói với Vũ Luân: “Chúng ta cũng như vậy.”

Phương Vũ Luân không hiểu, bởi vì cậu không chú ý tới phía sau có hai người tay nắm tay đi, vì thế cậu nghi vấn hỏi: “Loại nào?”

Mới vừa hỏi xong, Thẩm Hàm liền mềm dựa vào một cây đào, còn thở hổn hển nói: “Không được, tôi quá mệt mỏi.”

Phương Vũ Luân cho rằng cậu thật sự mệt mỏi, nói: “Tôi cõng cậu.”

Thẩm Hàm cười, nói: “Được.”

Cõng so với tay cầm tay càng thêm thân mật, cho nên đương nhiên tốt, Thẩm Hàm nghĩ.

Kỳ thật từ khi hai người thổ lộ tâm ý, Thẩm Hàm vẫn luôn tương đối chủ động, trừ bỏ chủ động yêu cầu lên giường, hắn xem như tận hết sức lực mà dụ hoặc Phương Vũ Luân, mà Phương Vũ Luân mỗi lần đều rõ ý Thẩm Hàm, bởi vì lỗ tai cậu bán đứng cậu, nhưng rõ ràng cậu luôn khắc chế mình, sợ làm Thẩm Hàm chịu thương tổn.

Phương Vũ Luân cõng Thẩm Hàm, Sư Hiểu cùng Nghiêm Âu Lãng tay cầm tay, bốn người tiếp tục đi về phía trước, trong quá trình này, Thẩm Hàm không thành thật mà duỗi tay chạm cổ Phương Vũ Luân, rồi sau đó tiếp tục đi xuống, thẳng đến khi đụng tới hai điểm nào đó của Phương Vũ Luân.

“Đừng lộn xộn.” Phương Vũ Luân thấp giọng nói với Thẩm Hàm trên lưng, bảo cậu thu tay lại, Thẩm Hàm không những không buông tay, còn dán lỗ tai Phương Vũ Luân nói: “Yên tâm, bọn họ nhìn cũng chẳng sao, chỉ cho rằng tôi làm ấm tay. Cậu nói, phải không?”

Một câu cuối, Thẩm Hàm vừa nói vừa thổi khí vào tai Phương Vũ Luân, nhìn tai cậu hồng thấu, tiếp tục nói: “Cậu không phải cũng thực hưởng thụ sao?”

Nói xong, Thẩm Hàm cắn vành tai Phương Vũ Luân, cả người Phương Vũ Luân run lên, thiếu chút nữa làm Thẩm Hàm ngã xuống.

“Đừng nháo, nguy hiểm.” Phương Vũ Luân rốt cuộc chịu không nổi Thẩm Hàm khiêu khích, thả Thẩm Hàm xuống, hơi mang trách cứ mà nói.

Thẩm Hàm cười vươn tay, “Bằng không tay cầm tay đi.”

Lúc này Phương Vũ Luân cũng hiểu được, vừa rồi Thẩm Hàm nói “Chúng ta cũng như vậy” là loại nào, vì thế dắt tay Thẩm Hàm, Phương Vũ Luân nhỏ giọng nói: “Bên ngoài đó, cẩn thận bị bọn họ phát hiện.”

Thẩm Hàm gật gật đầu, rồi sau đó lại lắc lắc đầu, “Tôi không sợ bọn họ phát hiện.”

Phương Vũ Luân dừng một chút, trả lời: “Tôi cũng không sợ.” Cậu đương nhiên không sợ, cậu còn hy vọng hướng toàn thế giới tuyên bố Thẩm Hàm là của mình, đáng tiếc cậu sợ ảnh hưởng đến Thẩm Hàm, với lại hiện tại bọn họ đều còn ở cao trung sinh, nếu có ngoài ý muốn, tương lai hai người có khả năng sẽ chịu ảnh hưởng.

Bốn người phí hai tiếng rưỡi mới leo đến đỉnh núi, tới đỉnh núi bọn họ ngây người, bởi vì cảnh sắc thật sự quá mỹ, toàn bộ thành thị tựa hồ đều rơi vào đáy mắt bọn họ, mênh mông màu trắng, phòng ốc, nhà lầu san sát, thế giới đều trở nên linh hoạt kỳ ảo tốt đẹp, mà bên người, Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân đối diện, Sư Hiểu cùng Nghiêm Âu Lãng đối diện, cũng tốt đẹp thuần túy.

Nói không nên lời, thiên nhiên làm bốn người không thể hình dung, nội tâm cảm động cọ rửa hai tiếng rưỡi mỏi mệt, cuối cùng mỏi mệt bị tẩy đi.

Tìm nơi sạch sẽ ngồi xuống, ánh dương mùa đông chiếu lên, ấm dào dạt, ba lô có nước ấm còn có các loại đồ ăn, tuy không ngon, lại cũng an tâm.

Bốn người lấy đồ trong ba lô ra, ngồi trên chiếu, mỗi người một chén nước, mấy người đều định uống, Thẩm Hàm đột nhiên nói: “Nói với các cậu chuyện này, Sư Hiểu, Nghiêm Âu Lãng, tôi cùng Phương Vũ Luân là người yêu.”

Lần này ba người cùng sửng sốt, Phương Vũ Luân nhìn chằm chằm Thẩm Hàm, Thẩm Hàm vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí nói với Phương Vũ Luân: “Cậu sợ sao, nói với họ ấy?”

Phương Vũ Luân như cũ nhìn chằm chằm Thẩm Hàm, “Không sợ.”

Sư Hiểu vài giây sau rốt cuộc phản ứng lại, tay run lên, cái ly nghiêng ra, nước nóng tràn ra làm cậu, ngao ngao kêu, Nghiêm Âu Lãng nôn nóng mà dò hỏi, Sư Hiểu xấu hổ vươn tay để Nghiêm Âu Lãng xem, gập ghềnh mà nói: “A, hai cậu…… Cái kia…… Cũng khá tốt, ha ha…… Ha ha ha……”

Thẩm Hàm cười nói: “Đúng vậy, chúng tôi thực tốt.”

Sư Hiểu lại lần nữa xấu hổ mà cười ra tới, đời này cậu cũng chưa nghĩ đến bên người mình thật sự có đồng tính luyến ái, nhưng vừa quay đầu, nhìn Nghiêm Âu Lãng đang thổi mu bàn tay phồng rộp của mình, đột nhiên trong lòng lộp bộp một tiếng, cậu nhanh chóng rút tay nói: “Không có việc gì, không cần thổi.”

Sư Hiểu quái dị nhìn Nghiêm Âu Lãng, Nghiêm Âu Lãng lại không thể hiểu được, Thẩm Hàm quan sát hai người phản ứng, nghĩ thầm muốn hai người này tâm ý tương thông, ba năm đều không đủ.

Cũng sau hôm nay, Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân ở tiểu khu ôm tạm biệt, Vương Tử Liên vừa lúc nhìn đến, vì thế trong lòng cậu ta cười lạnh, cậu ta sẽ mau chóng làm hai người này đều rời Túc Vân 1, cậu ta không nghĩ nhìn Thẩm Hàm cùng người khác đùa giỡn, càng thêm không nghĩ vĩnh viễn làm lão nhị Túc Vân 1.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook