Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 59

Chử Trì

06/04/2021

Da thịt thân cận, môi răng tương điệp, chăn gấm hạ hai người tận tình hưởng thụ chấn động hai bên mang tới, ngập đầu khoái cảm, hai người rốt cuộc phóng xuất ra, vui sướng tràn trề.

Tình sự qua đi, Thẩm Hàm lười biếng mà dựa vào ngực Lâm Chi Túy, hô hấp đều là khí vị tươi mát của Lâm Chi Túy.

Hai người đều đã tích cốc, nhưng Thẩm Hàm thích đồ ăn nhân gian, cho nên Lâm Chi Túy xoa xoa đầu Thẩm Hàm hỏi hắn: “Muốn ăn cái gì sao?”

Thẩm Hàm nghĩ không thể lại lãng phí thời gian, rốt cuộc bọn họ là yêu, ở nhân gian ngốc lâu, sẽ ảnh hưởng tới yêu cốt, cho nên hắn lắc đầu, nói: “Không ăn, nghỉ ngơi một canh giờ, chúng ta tới Hồ Vân tự ở Đông Sơn.”

“Hồ Vân tự? Vì cái gì?”

Nếu không nhớ lầm, Hồ Vân tự là địa bàn tu tiên của người nhân gian, người tu tiên bên trong có một người phi thường lợi hại, đã từng lấy sức của một người lay động Đông Hải khiêu khích Long thái tử, mà Long thái tử Đông Hải cuối cùng nguyện ý lưu lại hầu hạ hắn.

Đoạn chuyện xưa này là mẫu thân Lâm Chi Tuý kể cho y nghe, nhưng người tu hành ở Hồ Vân tự luôn luôn điệu thấp, tự sau đó liền không còn động tĩnh gì.

Đời trước Lâm Chi Túy đánh bậy đánh bạ mà đụng tới một tiểu đồng Hồ Vân tự, tiểu đồng bị kền kền gây thương tích, kền kền kia là yêu quái sớm hóa hình, tu vi đã đạt tới hai trăm năm, cho nên tiểu đồng hoàn toàn không phải đối thủ.

Lâm Chi Túy cũng phí một phen khí lực mới đuổi được kền kền, tiểu đồng cảm nhớ ân cứu mạng của Lâm Chi Túy, trở về cầm phúc thanh hoàn cho Lâm Chi Túy, nói là báo đáp.

Thẩm Hàm lúc này cũng không nắm chắc, rốt cuộc vì hắn thay đổi, thế giới này đã trở nên bất đồng, cho nên hắn chỉ muốn nhanh chóng có phúc thanh hoàn, rồi sau đó trở về phiến rừng cây, bởi vì không biết sao, nhân gian này luôn cho hắn một loại cảm giác ngăn cách.

Có lẽ do hắn hiện tại là yêu, người cùng yêu tựa hồ luôn có vách ngăn.

Thẩm Hàm muốn ở nhân gian một thời gian, dạo chơi cũng được, nhưng khi ở thành trấn hắn phát hiện mình thật sự không phải người, hắn vốn không thuộc về nơi này.

Kỳ thật vì Thẩm Hàm là hamster tinh, mà hamster sợ người, bọn nó phần lớn đều nhát gan, cho nên càng nhiều người, bọn nó càng bất an, bất an là bản tính hamster, vĩnh viễn không đổi được.

Thẩm Hàm không hiểu loại bất an này, Lâm Chi Túy lại hiểu, y nhẹ vỗ về gương mặt mềm nhẵn của Thẩm Hàm nói: “Được, ngươi muốn đi chúng ta liền đi.”

Thẩm Hàm giơ tay đan mười ngón tay với Lâm Chi Túy, cười một cái, nói: “Đi Hồ Vân tự xong, chúng ta về nhà.”

Lâm Chi Túy tựa hồ rất vừa lòng với hai chữ “Về nhà”, trong hai mắt tràn đầy hạnh phúc rất là thoả mãn, gật gật đầu nói: “Được, chúng ta về nhà.”

Nếu là nhà, đó là nơi về, dù đi xa bao nhiêu cũng chỉ nói là ra ngoài.

Hai người nị nị oai oai mà ở trên giường một canh giờ, rồi sau đó chuẩn bị ra cửa đi Hồ Vân tự, Thẩm Hàm nghĩ dù bị cự tuyệt, cũng sẽ có biện pháp giải quyết, nhưng làm Thẩm Hàm không nghĩ tới là, bọn họ vừa đến chân Hồ Vân tự, liền thấy một tiểu đồng mặt trắng môi hồng xinh đẹp đang bị một người mỏ nhọn mặt đen công kích.

Đúng là giống thế giới nguyên bản, Thẩm Hàm nghĩ trong lòng, liền quay đầu nói với Lâm Chi Túy: “Đi giúp tiểu hài tử kia.”

Lâm Chi Túy bị điểm tên bay ra, dù Thẩm Hàm không nói y cũng ra.

Cánh tay tiểu đồng bị mổ thương, máu ồ ạt chảy ra, đang lúc kền kền yêu kia muốn giết tiểu đồng, tiểu đồng không thể tránh, chỉ có thể dùng tay ôm chặt đầu, chờ kền kền yêu công kích, đột nhiên giữa không trung có gì đó xuất hiện.

Không thấy đau đớn như trong tưởng tượng, lại nghe tiếng hét thảm, ngẩng đầu thì phát hiện kền kền yêu bị một nam nhân đẹp đánh.

Tiểu đồng ngây thơ nhìn bọn họ, Thẩm Hàm đi đến bên tiểu đồng, nhỏ giọng hỏi: “Không có việc gì đi?”

Tiểu đồng đỏ mặt nói: “Không có việc gì.”

“Ta giúp ngươi cầm máu.”

“Ồ, cảm…… cảm ơn.”

Tiểu đồng không khỏi ngây ngốc, bởi vì Thẩm Hàm quá đẹp, mặt trắng nõn, môi đỏ bừng, đôi mắt như hạnh nhân, lông mày cong cong, vừa lúc có thể làm tức phụ nhi của nó.

Thẩm Hàm chuyên tâm vì tiểu gia hỏa này cầm máu, tiểu gia hỏa này lại dùng một khuôn mặt hồng hỏi: “Ngươi gọi là gì nha?”

Thẩm Hàm đời trước cũng nuôi đứa nhỏ, cho nên hắn dùng giọng cực kỳ mềm nhẹ, “Ta tên Thẩm Hàm, còn ngươi, ngươi tên gì?”

“Ta là Long Ngũ, nhũ danh Lượng Lượng.”

Thẩm Hàm cười, “Ngươi còn bốn ca ca hả, cho nên ngươi gọi Long Ngũ?”

“Ừ, nhà hai bá bá ta có 4 ca ca.”

Thẩm Hàm dỗ tiểu hài tử Long Ngũ lại nói chuyện phiếm, hắn chữa thương cho nhóc, nhóc không cần khẩn trương, nhưng Long Ngũ có vẻ chẳng lo lắng, bởi vì dù cánh tay chịu thương, nhóc không có tâm tư khác, với lại việc suýt bị kền kền yêu giết chết cũng quên mất.

Lâm Chi Túy cùng kền kền yêu đánh giữa không trung, thỉnh thoảng có nhánh cây bị hai người làm gãy, có lá cây nhỏ bay qua bay lại, bụi đất phi dương, có thể nói là kịch liệt.

Hai người đánh mười lăm phút, kền kền yêu rốt cuộc không địch lại, cuối cùng chạy trối chết, Lâm Chi Túy rơi xuống, liền nghe Long Ngũ dùng thanh âm mềm mại đặc trưng của tiểu hài tử nói: “Thẩm Hàm ca ca, ca có cưới nương tử chưa?”

“Không có.”

“Vậy ca có hôn ước với người khác không?”

“Không có, hỏi vậy làm gì?” Thẩm Hàm xoa xoa đầu Long Ngũ, cười nói.

“Vậy ca chờ ta lớn lên, ta cưới ca, ca làm tức phụ nhi cho ta được không, lão cha ta nói, tức phụ nhi nhất định phải xinh đẹp như vậy mới được.”

Thẩm Hàm:……

Lâm Chi Túy đi qua xách Long Ngũ lên, khuôn mặt lãnh đến dọa người, y gằn từng chữ một mà nói: “Thẩm Hàm là của ta!”

Kết quả Long Ngũ bị xách, ở giữa không trung duỗi chân, sau đó đôi tay hướng hai bên vùng vẫy, không sợ hãi mà nói: “Không sao cả, ta đoạt tới là được. Cha ta nói qua, yêu liền phải liều mạng truy, đoạt cũng được.”

Thẩm Hàm cười nghĩ rốt cuộc cha Long Ngũ này dạy nhóc thế nào, nhưng chỉ nghĩ một chút, dù sao Long Ngũ họ “Long”, đối với long bọn họ tốt nhất vẫn nên cách xa chút cho thỏa đáng.

“Không được, Thẩm Hàm cùng ta lập tức thành thân!” Lâm Chi Túy nghiêm túc kiên định mà nói với đối thủ là tiểu hài tử đang bị xách trên tay.

Thẩm Hàm bất đắc dĩ đi lên trước, cứu Long Ngũ, xem xét cánh tay nhóc, sau đó nói Lâm Chi Túy: “Không cần cùng tiểu hài tử so đo.”

Lâm Chi Túy lạnh mặt không nói chuyện, trên trán hiện hai chữ “Khó chịu” cực rõ.

Long Ngũ lại mang theo bộ dáng muốn khóc túm túm tay Thẩm Hàm hỏi: “Thẩm Hàm ca ca, ca thật sự muốn cùng người xấu như vậy thành thân sao?”

Thẩm Hàm ngồi xổm xuống, nhìn thẳng Long Ngũ, hắn nhẹ nhàng chạm mũi Long Ngũ, trả lời: “Đúng vậy, ta sẽ cùng ca ca này thành hôn.”

Long Ngũ nhìn chằm chằm Thẩm Hàm nửa ngày, phát hiện hắn không có nói giỡn, vì thế quay người lại, khóc lóc chạy, vừa chạy còn vừa kêu “Tức phụ nhi của ta không có, ô ô ô”.

Thẩm Hàm nhìn Long Ngũ chạy trốn, cạn lời, phúc thanh hoàn còn chưa có cho bọn họ đâu, sao đã chạy?

Thẩm Hàm nhìn Lâm Chi Túy, thấy y lạnh nhạt sau lưng là vẻ mặt buồn bực, vì thế hơi hơi mỉm cười, hắn nói: “Người thích ta nhiều lắm, ngươi cần phải tốt với ta nha.”

Lâm Chi Túy thấy Thẩm Hàm cười như không cười là không có sức chống cự, vì thế duỗi tay kéo Thẩm Hàm đến trong lòng ngực, gắt gao ôm lấy Thẩm Hàm, y phải mạnh hơn mới được.

Hai người cũng không rời đi, mà tiếp tục đi lên trên, nơi này phong cảnh thực đẹp, hai người đi tới, Thẩm Hàm và Lâm Chi Tuý ở giữa rừng hoa rực rỡ ngây người.

Hai người kinh sợ với cảnh độc nhất vô nhị, đột nhiên một thanh âm quen thuộc lọt vào tai, “Các ngươi sao đã đi rồi, cứu mệnh ta, ta còn không báo đáp đâu.”

Nhìn lại, hoá ra đúng là Long Ngũ.

Thẩm Hàm cười, vừa muốn nói cái gì, kết quả Long Ngũ chạy đến trước mặt Lâm Chi Túy, đưa cho y hai viên thuốc, rồi sau đó quay đầu lại nhìn Thẩm Hàm một cái, liền chạy.

“Chậm một chút, đừng để ngã.” Thẩm Hàm vừa mới dứt lời, bịch, Long Ngũ liền té ngã.

Nhưng Thẩm Hàm không tới đỡ, vì Long Ngũ xoa nước mắt lại đứng lên, sau đó nhóc còn duỗi tay ngăn cản Thẩm Hàm, nói: “Ngươi đừng tới đây, thấy ngươi ta đau lòng.”

Thẩm Hàm vì thế đứng tại chỗ, Long Ngũ bò dậy, lại hung hăng lau nước mắt, nói: “Nam nhi sẽ không vì đau khóc, chỉ biết vì tình khóc, ta đi rồi, các ngươi bảo trọng.”

Đứa nhỏ lại học dáng vẻ đại nhân, rất là đáng yêu, thấy thân ảnh bụ bẫm của nhóc rời đi, Thẩm Hàm ngẩng đầu nhìn cách đó không xa là một người như trích tiên.

Trong lòng giật mình, Thẩm Hàm biết tu vi người này đã xuất thần nhập hóa, hắn cùng Lâm Chi Túy không mảy may cảm giác được người này ở phụ cận, nhưng người này tựa hồ không có địch ý với họ, mà hướng Thẩm Hàm chắp tay, Thẩm Hàm cũng hướng người nọ chắp tay, lúc ngẩng đầu, đã không thấy bóng dáng người nọ.

“Thẩm Hàm, ngươi cùng ai chào hỏi?”

“Hẳn là phụ thân của đứa nhỏ vừa rồi, thôi, cho ta xem Long Ngũ cho ngươi cái gì.”

Lâm Chi Túy duỗi tay, hai viên hạt châu hiện ra, “Ta cũng không biết.”

Thẩm Hàm cười, “Lưu lại đi, nói không chừng về sau hữu dụng.”

Này hẳn chính là phúc thanh hoàn không sai, lại còn có hai viên, về sau nếu Lâm Chi Túy lại cuồng bạo hóa, cũng có một cái dự phòng, nhưng mấu chốt là thứ này có thể kéo ý thức Lâm Chi Túy về, ngăn cản y nhập ma, đối bọn họ mà nói thật là đủ trân quý, nhưng nếu bọn họ ăn trước?

Được phúc thanh hoàn, hai người trở về phòng nhỏ trong rừng, Lâm Chi Túy mỗi ngày đều tu luyện, Thẩm Hàm cũng vậy. Không tới mấy ngày là mười lăm, cũng chính là ngày Lâm Chi Túy cuồng bạo hóa.

Một ngày này Lâm Chi Túy sớm ra cửa, y không muốn lại làm Thẩm Hàm bị thương, nhưng y không biết, khoảnh khắc trăng tròn xuất hiện, Thẩm Hàm cũng tới bên người y.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook