Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 57

Chử Trì

06/04/2021

Hai người ngồi xe bò chậm rì rì mà đến thành trấn nhân loại, không khí tựa hồ đều lộ ra hương khí, đồng ruộng một mảnh xanh, con đường hoa dại nở rộ, hương khí ngọt ngào tươi mát.

Thẩm Hàm khẽ mỉm cười, tiếp tục dựa vào vai Lâm Chi Túy, Lâm Chi Túy vì câu Thẩm Hàm vừa nói, cương hồi lâu.

Hồi lâu sau, Lâm Chi Túy duỗi tay vỗ trên đầu Thẩm Hàm, xoa sợi tóc mềm mại, khóe miệng từ trước đến nay bình thản thế nhưng cũng nhếch lên.

Lộ trình kỳ thật không xa, nhưng hai người lại như du ngoạn, đi ba ngày mới đến, đương nhiên nhân tác dụng của Sùng Minh Lô, hai người mặc dù là du ngoạn, cũng vẫn luôn không có dừng tu luyện.

Hai người bọn họ đều vì Sùng Minh Lô tu vi tăng lên, cho nên cũng cần củng cố, nếu không tu vi không xong thực dễ dàng nhập ma.

Nhập ma liền mất tâm tính, cho nên không ai nguyện ý nhập ma, trừ phi bị bất đắc dĩ.

Tới thành trấn, Thẩm Hàm cùng Lâm Chi Túy tìm khách điếm, xe bò cũng giao cho chủ quán, bảo bọn họ chiếu cố, hai người liền ra cửa.

Vừa lúc là chạng vạng, phụ cận chợ đêm cũng vừa lúc khai trương, Thẩm Hàm cùng Lâm Chi Túy nắm tay tiến vào dòng người.

Kỳ thật trong nhân loại đoạn tụ vẫn chịu khinh bỉ, nhưng mà hai người nắm tay, một lãnh ngạo, một kiều mềm, thế nhưng làm người cảm thấy thập phần xứng đôi, nếu không có đối phương, thật sự nghĩ không ra cái dạng nhân vật gì có thể xứng với một người khác, cho nên nhân loại nhìn hai người bọn họ, không ai lộ ra ánh mắt khinh bỉ, đại đa số cảm thấy nhìn hai người thập phần cảnh đẹp ý vui.

Thẩm Hàm cùng Lâm Chi Túy vốn không thèm để ý ánh mắt nhân gian, cho nên hai người nắm tay, ở chậm rãi đi.

Bên đường có các loại tiểu quán, ăn, mặc, dùng, cái gì cần có đều có, Thẩm Hàm dừng trước một tiểu quán, đó là một sạp nhỏ bán trâm cài đầu, trâm cài đầu đều là chủ quán tự chế tác, tuy không tính là hoàn mỹ nhưng cũng may độc đáo, một ít mộc thoa đơn giản cũng đặc sắc.

“Trâm này bao nhiêu tiền?” Thẩm Hàm cầm một trâm cài đầu đỏ thẫm hỏi chủ quán.

“Tám văn tiền.”

Thẩm Hàm quay đầu lại, từ tay áo Lâm Chi Túy móc ra một túi tiền màu đen, từ túi tiền lấy ra tám văn tiền, giao cho chủ quán, “Cái này ta muốn.”

“Được rồi, ngài cần gói lại sao?”

“Không cần, ta liền mang lên.” Nói xong Thẩm Hàm quay người lại, nói với Lâm Chi Túy: “Cúi đầu, ta giúp ngươi mang lên.”

Lâm Chi Túy sửng sốt, nhìn trâm cài đầu đỏ rực trong tay Thẩm Hàm, cái trâm cài đầu này phía cuối có trụy cùng sắc tua, phi thường tinh xảo, nhưng dù sao cũng là màu đỏ rực, Lâm Chi Túy nói: “Đây là nữ tử dùng.”

Thẩm Hàm lắc đầu, trả lời: “Không phải.”

Lâm Chi Túy nhìn Thẩm Hàm, thấy Thẩm Hàm không thay đổi chủ ý, cuối cùng chỉ có thể thoáng cúi đầu, tùy ý Thẩm Hàm bài bố đi.

Trên đầu Lâm Chi Túy kỳ thật có một cây trâm cài đầu, vừa lúc cố định sợi tóc, Thẩm Hàm lấy trâm cài màu đen thay vào trâm cài màu đỏ rực mình chọn, đổi xòn, Thẩm Hàm hơi hơi mỉm cười nói: “Rồi.”

Lâm Chi Túy ngẩng đầu, tóc đen hắc y hắc đồng, tuấn lãng đến không giống nhân vật thế gian, mà trâm cài đầu đỏ thẫm như cho nhân vật này sức sống, Lâm Chi Tuý vốn trầm nháy mắt nhiều thêm vài phần sinh khí.

“Đẹp.” Thẩm Hàm đánh giá. Chủ quán bên cạnh cũng sợ ngây người, hắn không nghĩ tới một trâm cài đầu nho nhỏ, mang trên đầu lại linh động thế.

Lâm Chi Túy thấy Thẩm Hàm cao hứng, liền cao hứng, với y mà nói mặc dù để y mặc một thân quần áo nữ nhân y cũng nguyện ý.

Lâm Chi Túy từ trước đến nay không hiểu tình, nhưng động tình, liền mãnh liệt, chính y đều kinh ngạc vô cùng, y muốn đưa tất cả thứ mình có cho Thẩm Hàm, muốn bảo hộ hắn, muốn hắn vĩnh viễn ở bên người, cảm tình nùng liệt đến không hòa tan được.

Thẩm Hàm tiếp tục đi phía trước, Lâm Chi Túy duỗi tay giữ chặt, Thẩm Hàm quay đầu lại, Lâm Chi Túy nói: “Thẩm Hàm, ngươi ta thành thân đi.”

Đúng vậy, không đủ, Lâm Chi Túy cảm thấy không đủ, y muốn Thẩm Hàm ở bên người, còn phải có một vị trí danh chính ngôn thuận, hoặc là nói, chính y muốn một vị trí, người khác nếu hỏi y có thể thẳng ngực nói: “Ta là phu quân hắn.”

“Ngươi cầu hôn quá không thành ý, dù sao cũng nên có nhẫn hoặc vòng tay, tính làm vật đính ước, ngươi khen ngược, há mồm liền tới rồi?”

Thẩm Hàm kỳ thật chỉ oán trách ngoài miệng, không có trách cứ Lâm Chi Túy, với lại hắn nói như vậy cũng chính là có ý hắn đáp ứng rồi, Lâm Chi Túy sau khi nghe xong lỗ tai hồng đến kỳ cục.

Có chút lắp bắp, Lâm Chi Túy nói: “Mẫu thân sắp chết cho ta ngọc ban chỉ, chúng ta sau khi trở về tặng cho ngươi.”

Thẩm Hàm cười, “Được, một khi đã như vậy, ta đây liền đáp ứng.”

“……Được.”

Có lẽ là ánh đèn chợ đêm quá tối tăm, cũng có lẽ là nhân loại ồn ào náo động cảm nhiễm chính mình, Lâm Chi Túy cảm thấy khi đó trong mắt y Thẩm Hàm phi thường quen thuộc, phảng phất nhận thức rất nhiều năm, phảng phất loại cảm tình dâng lên vẫn luôn tồn tại, chỉ là mình quên mất.

“Đi thôi, phía trước có hoành thánh, chúng ta cùng đi ăn một chén.” Thẩm Hàm nói.

“Được.” Lâm Chi Túy trả lời.

Trong nháy mắt lặng người qua đi, Lâm Chi Túy khôi phục như thường, Thẩm Hàm cũng giống như người không có việc gì, hai người ngồi ở quán hoành thánh, tiểu nhị bưng lên hai chén hoành thánh nóng hổi.

Thẩm Hàm cùng Lâm Chi Túy nhìn nhau, cười, đồng thời cúi đầu, uống một ngụm canh, giống như bái đường, động tác chỉnh tề.

“Ai nha nha, hôm nay sinh ý thật tốt, vị trí cũng hết.” Một thanh âm truyền đến, Thẩm Hàm ngẩng đầu nhìn lại, thấy một nam tử phong lưu phóng khoáng, một thân quần áo xanh thẳm sắc, gió nhẹ thổi qua, vạt áo nhẹ nhàng bay lên lại nhàn nhạt rơi xuống. Người nọ có một đôi con ngươi mang theo màu lam nhạt nhẽo, mà màu sắc này trong nhân loại không có khả năng có, Thẩm Hàm nhỏ giọng hỏi Lâm Chi Túy: “Yêu?”

Lâm Chi Túy gật gật đầu, trả lời: “Xà yêu.”

“Ai ai, hai người bên kia, không có vị trí, ta qua đó ngồi cùng có thể chứ?”

Thẩm Hàm cùng Lâm Chi Túy cũng không trả lời, xà yêu đã dọn cái ghế gấp ngồi xuống bên cạnh bàn hai người, rồi sau đó đưa ra cái gương mặt tươi cười sáng lạn, xà yêu nói: “Các ngươi khoẻ, ta tên Khúc Loan, quanh co khúc, quanh co cong, các ngươi gọi là gì?”

Khúc Loan cười sáng lạn, Lâm Chi Túy cùng Thẩm Hàm lại chợt an tĩnh xuống, bởi vì Khúc Loan còn không phải là Yêu Vương sao?

Một đời trước Khúc Loan điểm hóa Thẩm Hàm thành tinh, cuối cùng lại cùng Lâm Chi Túy là địch, hai người ở Thạch Mẫn sơn đại chiến, cuối cùng Lâm Chi Túy thắng, mà Khúc Loan hồn phi phách tán, nhưng một đời trước hai người nên là hai trăm năm sau mới gặp gỡ, khi đó tu vi Lâm Chi Túy đã tới Đại thừa kỳ, mắt thấy có thể phi thăng thành tiên, hiện tại gặp gỡ, nếu thật sự đánh lên, Lâm Chi Túy tuyệt đối không có phần thắng.

Lâm Chi Túy an tĩnh lại bởi vì Yêu Vương cùng Lang Vương kỳ thật xem như bạn tốt, mà Yêu Vương nhìn qua tuổi trẻ sức sống, như vậy cũng đã nói lên nhiều năm như vậy tu vi của hắn vẫn luôn tiến bộ, sống thêm bảy tám trăm năm tuyệt đối không thành vấn đề, mà Lang Vương tựa hồ đã không thể lại tiến bộ, cho nên Lang Vương mới luôn nhìn Lâm Chi Túy, cuối cùng hoặc là đoạt nội đan, hoặc là khi chết đoạt xá.

“Lâm Chi Túy.”

“Thẩm Hàm.”

Hai người không có dấu diếm, bởi vì đối diện là Yêu Vương, hắn nếu muốn biết, hai người dấu diếm cũng vô dụng, hơn nữa tu vi hai người cùng hắn so sánh đều kém quá xa, cho nên người nọ muốn thế nào, hai người bọn họ đã sớm mất mạng.

“Ồ ồ, Lâm Chi Túy nghe nói qua,” sau khi nói xong, Khúc Loan vừa chuyển đầu nhìn về phía Thẩm Hàm, đầy mặt đều là trách cứ, “Nói này, Tiểu Hàm Hàm ngươi không quen biết ta sao? Là ta điểm hóa ngươi thành yêu, ngươi thế nào có thể quên Khúc Loan ca ca đâu?”

Khúc Loan nói, nhích lại gần Thẩm Hàm, ngón trỏ uốn lượn, nhẹ nhàng chạm mũi Thẩm Hàm, mười phần thân mật.

Thẩm Hàm cũng không nghĩ tới Yêu Vương sẽ làm như vậy, vì thế vừa rồi khi hắn quẹt mũi chưa kịp trốn, chẳng qua lúc sau Thẩm Hàm nhanh chóng ngửa ra sau, né tránh Khúc Loan ôm chầm tới.

Lâm Chi Túy đột nhiên đứng lên, thanh âm lãnh như hàn băng, “Cút ngay!”

“A? Vì cái gì?” Yêu Vương làm bộ ngây thơ, nhìn qua thực sự có vài phần thiếu đánh.

Thẩm Hàm cũng đứng lên, kéo kéo Lâm Chi Túy, Thẩm Hàm nói: “Cảm ơn ngươi điểm hóa, chúng ta ăn no, tái kiến.”

Hiện tại cùng Yêu Vương đấu bọn họ tuyệt đối không tốt, cho nên Thẩm Hàm muốn lôi kéo Lâm Chi Túy rời đi, nhưng lúc hắn giữ chặt Lâm Chi Túy muốn rời đi, lại phát hiện mình cùng Lâm Chi Túy đều không thể động.

Khúc Loan cười tủm tỉm mà đứng lên, vỗ vỗ bả vai Lâm Chi Túy, lại vỗ vỗ bả vai Thẩm Hàm, nói: “Ai nha nha, nhân gia còn phải làm sinh ý đâu, chúng ta không cần ở chỗ này cãi nhau, ảnh hưởng không tốt.”

Nói xong, hắn giải trừ định thân thuật cho Thẩm Hàm cùng Lâm Chi Túy, rồi sau đó khi hai người phẫn nộ, Khúc Loan cười nói: “Tiểu Hàm Hàm trí nhớ của ngươi, ta bảo tồn mười mấy năm, hiện tại trả ngươi.”

Nói, ngón trỏ thon dài của Khúc Loan nhẹ nhàng điểm ấn đường Thẩm Hàm, điểm qua hắn lại ngồi xuống, lấy ấm trà đổ một chén nước, khoan thai uống lên.

Thẩm Hàm như bị cái gì đánh trúng, trong đầu bị mạnh mẽ đưa vào rất nhiều đồ vật, chờ phân ký ức loát rõ ràng, hắn cũng ngồi xuống, giơ chén trà với Khúc Loan nói: “Xin lỗi, khi đó không hiểu chuyện.”

Lâm Chi Túy không biết đã xảy ra cái gì, nhưng y cảm thấy bất an, vì thế y ngồi vào bên người Thẩm Hàm, cầm thật chặt tay hắn.

“Ừ, không có việc gì, dù sao ta cũng không hiểu chuyện, vừa lúc là một đôi. Qua hai ngày ta đi đón ngươi, chúng ta đại hôn.”

Lúc này đây Lâm Chi Túy nghe rõ, y giơ tay muốn công kích Khúc Loan, chỉ là chiêu số đi được tới một nửa đã bị Khúc Loan chấn trở về, chỉ nghe Khúc Loan cười nói: “Đùa các ngươi chơi, thật là, hai người các ngươi mắt đi mày lại, cho rằng ta nhìn không ra sao?”

Thẩm Hàm sửng sốt, chỉ nghe Khúc Loan nói: “Tuy ta đã nhìn ra, nhưng ta còn không cân bằng, với lại ta không có tiền, Phượng Hoàng Lâu ta cũng chưa dám đi, nơi đó một món đồ ăn muốn một lượng bạc. Tóm lại, các ngươi có thể cho ta mượn ít tiền sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook