Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 25

Chử Trì

06/04/2021

Nhìn lịch sử đen tối của Lục Trực Tu, tâm tình Thẩm Hàm rất tốt, quên sạch chuyện Giang Tự Văn cùng Hoa Thịnh, với lại hắn cần kiếm tiền.

Mở tài khoản ngân hàng nhìn một cái, tổng cộng có bốn ngàn, trong này còn hai ngàn tiền anh trai Thẩm Thanh gửi cho hắn, bốn ngàn hắn phải dùng ba tháng tới cuối tháng mười hai, nếu hắn nếu muốn nhanh nhận tiền vậy truyện tranh của hắn nhất định phải dễ thấy, cần có công ty cùng hắn ký hợp đồng.

Này chưa đủ, tác giả truyện tranh kỳ thật là một nghề vất vả, suốt ngày ngồi trước bàn vẽ tranh, dù tốc độ của hắn nhanh cũng phải tốn rất nhiều thời gian.

Ấn đường hơi hơi nhăn lại, Thẩm Hàm cần tìm mấy trợ thủ.

Vài phút sau, Thẩm Hàm nghĩ ra biện pháp.

Hắn ở thế giới trước là tác giả truyện tranh lợi hại nhất không phải nói đùa, cho nên hắn tính thu mấy đồ đệ, đồng thời dạy bọn họ vẽ truyện tranh.

Nếu nghĩ ra hắn liền làm, ở trên mạng dán thông báo đơn giản, hắn chuẩn bị ra cửa, kết quả Lục Trực Tu trở lại.

Thẩm Hàm hơi mỉm cười, không đề cập đến lịch sử đen tối của y, rốt cuộc chính sự quan trọng, Lục Trực Tu cũng không giận mà hỏi hắn: “Muốn đi đâu thế?”

“Em đi cửa hàng dụng cụ mua đồ chuyên dụng vẽ tranh, em tra trên mạng, nơi tốt nhất là một nhà ở khu nam, em chuẩn bị đi mua đồ dùng vẽ truyện tranh.”

“Anh cùng em.”

Thẩm Hàm gật đầu, hai người đi.

Lúc này Giang Tự Văn ôm Hoa Thịnh vào trong ngực, nhỏ giọng dỗ, Hoa Thịnh hai mắt đẫm lệ mơ hồ, cậu ta cũng là tiểu vương tử trong nhà, giờ khắc này ủy khuất của cậu ta bị phóng đại.

Lần đầu nhận được video kia, cậu ta tận lực xem như không thấy được, rốt cuộc Giang Tự Văn cùng Thẩm Hàm kia không có phát sinh cái gì, cậu ta thấy này cũng không thể tính gã xuất quỹ nhưng lần hai cậu ta nhận được video liền không thể bình tĩnh, bởi vì cậu ta rất sợ Giang Tự Văn thật sự vứt bỏ cậu ta, trong video, ánh mắt Giang Tự Văn quá lộ liễu.

Cậu ta cùng Giang Tự Văn cao trung bên nhau mà hai người bọn họ quen khá sớm, hai nhà trên thương trường xem như địch nhân, trẻ con hai nhà không quản những việc của người lớn vì thế hai đứa nhỏ thành bằng hữu, cao trung hai người cùng lớp, là người đẹp nhất lớp lại đều là gay, thuận lý thành chương hai người bên nhau.

Hoa Thịnh thực thích cũng thực ỷ lại Giang Tự Văn, nhưng thành tích học tập không thi đậu đại học, vì thế cha mẹ cậu ta đưa cậu ta ra nước ngoài.

Tuy ở nước ngoài nhưng chỉ cần có cơ hội, cậu ta sẽ về nước xem Giang Tự Văn, Giang Tự Văn cũng biểu hiện thực tốt, đối cậu ta yêu quý có thêm.

Kỳ thật Hoa Thịnh không nghĩ tới Giang Tự Văn sẽ thích người khác, vì ở trước mặt cậu ta, Giang Tự Văn quá tốt, ôn tồn lễ độ, thân sĩ săn sóc, tóm lại chính là tình nhân hoàn mỹ.

Hiện tại cậu ta được Giang Tự Văn ôm, cậu ta mới hiểu được, cậu ta rất yêu rất yêu Giang Tự Văn, không thể không có gã, cậu ta thậm chí không dám tưởng tượng những ngày về sau không có Giang Tự Văn, nếu vì Giang Tự Văn đu cùng gia tộc quyết liệt cậu ta đều nguyện ý.

Càng khóc càng lợi hại, Hoa Thịnh cũng không nghĩ tới có một ngày cậu ta sẽ vì tình yêu khóc thành như vậy.

Hoa Thịnh vươn nắm tay hung hăng đấm ngực Giang Tự Văn, khổ sở nói không thành câu: “Tự Văn…… Anh sao…… Có thể đối em…… Anh vì cái gì…… Sẽ thích…… Người khác……”

Giang Tự Văn ôm Hoa Thịnh, vỗ nhẹ sau lưng cậu ta, đau lòng đến lợi hại, gã cùng Hoa Thịnh quen hai mươi mấy năm, xưng huynh gọi đệ mười lăm năm, cao nhị trở thành tình lữ, đến bây giờ năm ba, hai người nói chuyện luyến ái hơn bốn năm, gã thật không nghĩ tới không cần cậu ta.

“Đừng khóc, bảo bối, anh nào thích người khác, không phải nói sao, đó là anh cùng Chu Địch đánh cuộc nha, Chu Địch em không phải không biết, ý xấu ai cũng không nhiều như hắn, hơn nữa bọn họ nói anh thắng liền làm một bữa tiệc tối xa hoa hoan nghênh em nha. Nhà anh bên kia quản quá nghiêm, anh rất muốn hoan nghênh em thật tốt, em xuất ngoại hơn hai năm, sang năm về nước anh sao có thể không làm.” Giang Tự Văn ôn nhu an ủi, chỉ là trong đó thật giả đại khái chỉ có chính gã biết.

“Em không cần tiệc tối, em chỉ hy vọng anh yêu em.”

“Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, bảo bối đừng khóc, anh đau lòng.”

Hoa Thịnh rốt cuộc lau nước mắt, Giang Tự Văn hôn nhẹ mặt cậu ta, nhỏ giọng nói: “Bảo bối, tất cả mọi người có thể không tin anh, anh đối em là dạng gì em nên biết nha, em không thể không tin anh.”

Hoa Thịnh sửng sốt một chút, cúi đầu.

Giang Tự Văn lại nói: “Tiểu Thịnh, chúng ta quen hơn hai mươi năm, hơn nữa tên Thẩm Hàm kia béo như vậy, Chu Địch biết anh chán ghét béo mới đánh cuộc với anh, bất quá thôi, em tháng bảy sang năm về nước, anh đưa em lễ vật tốt hơn, so tiệc tối hoan nghênh càng tốt.”

Hoa Thịnh gật đầu, lại nhào vào trong ngực Giang Tự Văn.

Hoa Thịnh vì nhìn video một mình về nước cho nên không thể ở quốc nội lâu lắm, qua hai ngày liền trở về.

Đưa cậu ta về, Giang Tự Văn lại thở phào nhẹ nhõm, gã thấy cùng Hoa Thịnh bên nhau hình như có chút mệt.

Chờ gã từ sân bay trở về lại bị Chu Địch lôi kéo ra phía sau phòng học, thông qua cửa sổ cửa sau, Giang Tự Văn thấy Thẩm Hàm trên bục.

Trong phòng không bao nhiêu người, ước chừng hai mươi, nam nữ đều có, mà Thẩm Hàm đang ở trên bục giảng nói một ít tri thức về phương diện truyện tranh.

Kỳ thật hai mươi người đều học mỹ thuật nhưng L đại không có ngành cùng tiết có liên quan tới truyện tranh, mà bọn họ lại thật sự hứng thú cho nên tới nhìn xem, đối với sinh viên năm 2 học viện công trình gỗ này, bọn họ mang theo hoài nghi cũng mang theo kỳ vọng, rốt cuộc bọn họ cũng ở trên mạng thấy tranh Thẩm Hàm vẽ.

Nhưng nhân vật vẽ tốt, cùng vẽ truyện tranh tốt cũng không quan hệ trực tiếp, vì trong truyện tranh chú ý càng nhiều, mà tranh đối những nữ sinh mà nói chỉ cần manh (*) là được.

(*) Đáng yêu, dễ thương.

Nhưng một giờ sau, hai mươi người đổi mới, bọn họ phát hiện Thẩm Hàm thật sự hiểu truyện tranh lại còn có khả năng là bàn tay to, bọn họ hỏi Thẩm Hàm lại nói: “Ở thế giới này tôi không vẽ một quyển truyện tranh nào.”

Cuối cùng hai mươi người cùng Thẩm Hàm còn lại tám, bởi vì bọn họ có giờ dạy bất đồng, cho nên không thể không tìm nhiều mấy người, đến lúc đó, nếu có người tới không được cũng không vấn đề.

Lúc này, Thẩm Hàm không chú ý tới Giang Tự Văn, hắn rất bận, muốn học tập, muốn vẽ truyện tranh, có thời gian còn muốn cùng Lục Trực Tu yêu đương.

Giang Tự Văn ở phía sau cửa sửng sốt hồi lâu, bởi vì gã phát hiện Thẩm Hàm tựa hồ lại gầy, chẳng lẽ không ăn cơm tốt?

“Giang Tự Văn, Giang Tự Văn, làm sao vậy?” Chu Địch chạm chạm Giang Tự Văn, mới kéo hồn gã trở về.

“Hả, không có gì, về sau Thẩm Hàm cùng tao không quan hệ, đừng gọi tao tới gặp hắn, tao không quan tâm.”

“Không phải, tao thấy mày buồn bực cho nên mới đưa mày tìm hắn sao?”

Giang Tự Văn quay đầu: “Tìm?”

“Đúng rồi, hiện tại toàn bộ trường học đều thấy mày yêu thầm tên béo kia, nhưng hai ta là ai, tao biết mày chán ghét béo nhất, hơn nữa hắn còn kinh động Hoa Thịnh, mày không buồn bực sao? Mày không ra tay, tao giúp mày chỉnh hắn.” Chu Địch nói, hắn ta cùng Giang Tự Văn còn có Hoa Thịnh đều cùng vòng luẩn quẩn, tiêu chuẩn ăn chơi trác táng, mấu chốt lần trước đánh cuộc xác thật là hắn ta buộc Giang Tự Văn cùng hắn ta đánh, cho nên kết quả biến thành như vậy, hắn ta cũng thấy xin lỗi Giang Tự Văn.

“Mày tính làm gì?”

“Mày đừng quản, chỉ cần mày đồng ý, mặt khác đều giao cho tao, bất quá mày yên tâm, tao có chừng mực, sẽ không có nguy hiểm.”

“Kia tùy mày đi, đừng nháo quá lớn.” Nói xong, Giang Tự Văn đi, Chu Địch nhìn Thẩm Hàm trong phòng học, âm mưu toan tính.

Giang Tự Văn không nghĩ tới, lúc ấy Chu Địch nói “Sẽ không nguy hiểm” là nói hắn ta mà không phải Thẩm Hàm không có nguy hiểm, vì thế lúc gã biết Chu Địch muốn làm gì, gã thật sự sợ.

Gã sợ Chu Địch xảy ra chuyện nhưng gã càng sợ Thẩm Hàm xảy ra chuyện, hơn nữa dù không có chuyện, Thẩm Hàm sẽ không tha thứ gã.

Bị sáu người trói vứt trong kiến trúc, Thẩm Hàm mở mắt nhìn gạch, đá, thép hỏng, nhất thời chẳng biết nói gì.

Quả nhiên béo không được linh hoạt, nếu thân thể bình thường, Thẩm Hàm đối phó sáu người không vấn đề, bất quá thân thể này hiện tại quả thực cùng rỉ sắt giống, mà cao thủ đối kháng dù chậm một phần mười giây

cũng là chậm, tạo thành kết quả: Thua, hoặc thua trận hoặc thua mạng, này xem đối phương mong muốn.

Xem ra bọn họ không muốn mạng Thẩm Hàm, Thẩm Hàm ngồi dậy, tay bị trói sau người, hắn động cổ lại động tay rồi sau đó mới thấy rõ người đối diện là ai.

“Đã lâu không thấy nha, Thẩm Hàm.”

Thẩm Hàm ngồi như vậy, cũng không đứng dậy, đối người trước mặt cũng cười một trả lời: “Đã lâu không thấy, Chu Địch.”

Hai người ở thế giới này kỳ thật chỉ thấy vài lần, xem như biết đối phương là ai nhưng cũng không có giao thoa, lúc này xem như hoàn toàn quen rõ ràng.

“Nha, còn biết tao, tao cho rằng mày chỉ biết Giang Tự Văn, bất quá tao không nghĩ tới một tên béo như mày không đặt giáo thảo vào mắt, tao cũng phục mày.”

Thẩm Hàm cười, “Ờ, giáo thảo tôi chưa để vào mắt, cậu á, tôi càng không để vào mắt.”

Chu Địch cười ha ha, lúc này điện thoại vang lên, là Giang Tự Văn, hắn ta cười nói với Giang Tự Văn: “Đừng nóng vội, tao không để tao có nguy hiểm…… Hắn? Tao vẽ hoa lên mặt hắn, tao tìm người lấy axít…… A? Vì cái gì không làm, tao báo thù cho mày cũng vì Hoa Thịnh chịu ủy khuất, cậu ấy khẳng định khổ sở……. Được, mày lo lắng nhiều thế, tao treo, yên tâm, có chuyện tao chịu trách nhiệm.”

Nói xong Chu Địch tắt máy, Thẩm Hàm nghe ra đại khái, việc này không phải Giang Tự Văn chủ mưu, bất quá gã không thoát được quan hệ.

Thẩm Hàm lặng lẽ nhặt khối đá sau lưng, bắt đầu mài mòn dây thừng, biểu tình trên mặt trước sau như một bình tĩnh.

Chu Địch tắt máy, lấy ra một lọ, đồ vật kia là cái gì Thẩm Hàm tự nhiên biết.

Lại lần nữa quan sát, Thẩm Hàm xác định cửa bốn người, sau Chu Địch hai người, cả Chu Địch là bảy người, sáu người thân thủ tốt, Thẩm Hàm dùng thân thể hiện tại không phải đối thủ của bọn họ, nhưng giết Chu Địch thứ này kia thật đúng là không khó.



Bắt giặc bắt vua trước đạo lý ai cũng hiểu, nhưng người có thể bắt vua không nhiều lắm, đáng tiếc Chu Địch vận khí không tốt, Thẩm Hàm là một người trong đó.

Động tác trên tay nhanh hơn, Thẩm Hàm mặt không biểu tình nhìn Chu Địch, vì hắn ta cầm axít bước đến gần.

“Mày nói một tên béo như mày, nháo nhiều chuyện như vậy làm gì, tao có chút buồn, làm tốt béo xấu lùn của mày không tốt hả, mày nổi bật cái gì, hiện tại tốt nha, bị tao theo dõi.” Chu Địch mở nắp lọ axít, chuẩn bị hắt lên mặt Thẩm Hàm.

Thẩm Hàm hơi nghiêng về sau một chút, Chu Địch lại cười lần nữa.

“Sợ rồi sao, kêu tao ông nội.”

Thẩm Hàm vẫn luôn để tay phía sau lưng, chậm rãi đứng lên.

Chu Địch không biết dây thừng sau hắn đã cởi cũng không để trong lòng, hơn nữa hắn ta cao hơn Thẩm Hàm không ít, cho nên cười tủm tỉm mà nhìn Thẩm Hàm, cho rằng hắn đứng lên là muốn cầu xin hắn ta, kết quả Thẩm Hàm lạnh lùng cười ra tới,” Ông nội…”

Hơi dừng chút, lúc Chu Địch chưa kịp phản ứng lại, Thẩm Hàm dùng một chân đá bay lọ axit trên tay Chu Địch ra xa, tiếp theo mượn lực nhảy lên, hắn một chân đá lên gáy Chu Địch, trong miệng nói một câu,”Ông nội tôi giết cậu!”

Chu Địch bị đá một chân, lập tức không đứng được, ngã xuống lại bị Thẩm Hàm xách lên, lôi kéo hắn ta chắn trước người mình, rồi sau đó Thẩm Hàm không chút do dự sờ túi Chu Địch móc ra hai thanh chủy thủ gấp.

Thẩm Hàm đoán trong tay Chu Địch tuyệt đối còn có chuẩn bị, quả nhiên.

Đặt chủy thủ ở động mạch chủ của Chu Địch, Thẩm Hàm nói với sáu người chạy tới: “Mấy người nói tôi cắt động mạch chủ của Chu Địch nhanh hơn hay tốc độ mấy người nhanh hơn?”

Mà Chu Địch bị dọa, run run rẩy rẩy nói với sáu người: “Mấy người đều lui ra phía sau! Mau lui lại sau! Không phát hiện ông đây sắp chết sao! Mau! Mau!”

Sáu người lui ra sau, Thẩm Hàm vẫn không nhúc nhích, toàn thân tản mát lạnh lẽo, Chu Địch mạc danh run run.

Lúc này ở cửa chạy vào một người, đúng là Giang Tự Văn, gã vừa vào cũng sửng sốt, tình huống này giống như cùng Chu Địch nói không giống nhau.

Lúc này Chu Địch thấy Giang Tự Văn, gân cổ kêu: “Giang Tự Văn, mau cứu tao.”

Thẩm Hàm vui vẻ, Chu Địch lá gan như này còn dám chơi bắt cóc, thật là tìm chết.

Giang Tự Văn duỗi một tay như muốn trấn an Thẩm Hàm, gã bảo trì động tác này chậm rãi đi phía trước, thanh âm ôn hòa lại vững vàng, gã nói: “Thẩm Hàm, đừng kích động, giết Chu Địch, em ngồi tù đó, vì cái này ngồi tù không đáng, em nói đúng không, đừng hủy hoại thanh xuân mình.”

Thẩm Hàm thật muốn cười ra tới, vị đồng chí giáo thảo này chỉ số thông minh cũng chỉ như thế, hắn nếu muốn giết Chu Địch đã sớm giết, nếu không động thủ đã nói lên hắn chỉ tìm cơ hội chạy mà thôi, Giang Tự Văn trực tiếp cho rằng hắn nổi điên giết người.

Giang Tự Văn còn nghĩ khuyên mà Thẩm Hàm chỉ cười lạnh, thân thể Chu Địch trong tay Thẩm Hàm run bần bật, trường hợp trở nên thập phần xấu hổ, sáu người khác cũng không biết nên làm cái gì, nhận tiền rồi á cũng không thể đi, chỉ có thể ở một bên nhìn.

Một phút đồng hồ đình trệ, một thanh âm vang động truyền đến, sáu người ngã xuống hai, dư lại bốn lập tức phản ứng lại, quyền cước hướng người tới đánh.

Người tới động tác phi thường nhanh, dưới tình huống bọn cùng xông lên đánh, y hơi né, nhảy lên không trung, hai chân kẹp cổ, đánh ngã người kia, tiếp theo người đối diện cũng nhảy dựng lên đá một chân chỉ là chân hắn ta chưa kịp đá, đã bị người sau chặn.

Quay đầu nhìn lại, không phải người khác, đúng là Thẩm Hàm.

Chu Địch là phế vật, Giang Tự Văn cũng không đánh, dáng người nhìn qua không tồi nhưng những người cơ bắp cùng người vẫn luôn rèn luyện cơ bắp hoàn toàn bất đồng.

Thẩm Hàm cũng không xem Giang Tự Văn trong mắt, cho nên hắn tùy tay đẩy, đẩy Chu Địch qua giúp Lục Trực Tu.

Hai người liên hợp, hai ba phút, sáu người nằm, bên cạnh Chu Địch cùng Giang Tự Văn hoàn toàn ngây người, dáng vẻ hai người đánh nhau thật sự quá soái, thậm chí Chu Địch bắt đầu thừa nhận Thẩm Hàm tuy béo nhưng soái.

Giang Tự Văn không chớp mắt nhìn chằm chằm Thẩm Hàm, trái tim lại lần nữa ở lúc hắn giải quyết xong sáu người cùng Lục Trực Tu vỗ tay, mất khống chế.

“Nhanh như vậy tìm tới, cảm ơn.” Thẩm Hàm nói.

Kỳ thật lúc Thẩm Hàm cảm thấy tình huống không ổn liền gửi tin cho Lục Trực Tu, hơn nữa mở hệ thống định vị, vậy nói không chừng Lục Trực Tu có thể tìm hắn.

Giang Tự Văn tìm tới nơi này, bởi vì gã cùng Chu Địch trước kia tới nơi này, còn nói giỡn nơi này tốt để giết người phóng hỏa cưỡng gian vứt xác.

“Sẽ không có lần sau.” Lục Trực Tu nói, là cho Thẩm Hàm nghe cũng là cho mình nghe, bởi vì sau khi biết chuyện của hắn, y thật sự rất sợ, y không thể tưởng nếu Thẩm Hàm ngoài ý muốn, y sẽ thế nào.

Lục Trực Tu nghĩ thầm, về sau 24 giờ ở cùng Thẩm Hàm, kiên quyết không thể lại ra loại chuyện này, có lẽ hai người dứt khoát xuất ngoại kết hôn.

Thẩm Hàm không nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ lôi kéo Lục Trực Tu muốn đi, kết quả Chu Địch cùng Giang Tự Văn đồng thời gọi hắn.

“Thẩm Hàm!”

Quay đầu lại thanh âm Thẩm Hàm mang theo sương tuyết, “Còn có việc? Bằng không còn muốn chết? Bên kia axít hẳn còn thừa, cần tôi đổ vào mặt các cậu nhìn hiệu quả?”

Hai người nháy mắt ngậm miệng, Giang Tự Văn nhìn Thẩm Hàm, muốn giữ hắn một chút, nhưng không tìm thấy cái cớ gì, cuối cùng chỉ có thể nhìn hắn cùng Lục Trực Tu biến mất ở nơi xa.

Chu Địch làm ra chuyện này, Thẩm Hàm không truy cứu bởi vì Thẩm Hàm biết bối cảnh của bọn họ, cũng biết Chu Địch chỉ giáo huấn hắn một chút, nếu hắn thật sự làm Chu Địch bị thương, như vậy Chu gia có khả năng thương tổn cha mẹ cùng anh trai Thẩm Hàm.

Kỳ thật bọn họ muốn hướng về phía Thẩm Hàm, hắn nửa điểm không sợ, chính là trong điện thoại có thanh âm hai lão nhân ôn nhu làm hắn không đành lòng mất đi cùng với anh trai vụng về kia, Thẩm Hàm sao có thể vì mình làm bọn họ cực khổ đâu?

Với người nhà Thẩm Hàm mà nói, sinh hoạt vốn cũng thực khó khăn, tuy khó khăn nhưng bọn họ thấy đủ, bọn họ không thẹn với lương tâm, loại kiên định này Thẩm Hàm không muốn phá hư.

Có người thấy nhà thực trầm trọng

cũng có người thấy nhà cho hạnh phúc đủ tiêu trầm trọng, đối Thẩm Hàm, giờ phút này đại khái hiểu cái gì kêu gánh nặng ngọt ngào.

Chuyện này qua đi, thời gian rất lâu Thẩm Hàm cũng chưa gặp Giang Tự Văn cùng Chu Địch, một tháng sau, truyện tranh 《 Kinh thu 》của hắn cũng thuận lợi đăng kỳ đầu tiên ở tạp chí《SAUTER》, mà kỳ thứ nhất ra liền bắt đầu bạo, vô luận cốt truyện hay nhân vật đều phi thường chọc tâm người, hai ngày cuối tuần, có người thông qua internet tìm Thẩm Hàm ký kết hợp đồng.

Thẩm Hàm là tác giả vẽ tranh cùng Lục Trực Tu là tác giả cốt truyện đồng thời thanh danh truyền xa, lại qua hai tuần, kỳ thứ hai ra, một kỳ này tạp chí 《SAUTER》 doanh số tăng, điều tra nhân khí của hai vị tác giả 《 Kinh thu 》 là người thứ nhất thứ hai danh sách.

Đồng thời bản in lẻ thêm mấy tiểu kịch trường bắt đầu bán ở hiệu sách, doanh số vượt qua truyện tranh bán chạy 5 năm.

Thẩm Hàm hai tháng kiếm đủ ba mươi vạn, cùng Lục Trực Tu chia đôi, hắn được mười lăm vạn, trả y năm vạn, Thẩm Hàm còn lại mười vạn.

Tự hỏi một chút, Thẩm Hàm gửi ba vạn cho cha mẹ rồi sau đó gửi Thẩm Thanh hai vạn để lo cho kết hôn của anh, dư lại năm vạn, hắn quyết định phát tiền lương cho nhóm trợ thủ.

Tuy trên danh nghĩa là học đồ, Thẩm Hàm cũng tận lực dạy bọn họ, bất quá theo thói quen thế giới trước phát tiền lương cho nhóm trợ thủ, hai tháng này bọn họ tận tâm tận lực, xác thật nên khao bọn họ.

Chờ hết thảy đều kết thúc, Thẩm Hàm phát hiện trong tay hắn dư lại một vạn, lại nhìn Lục Trực Tu bên cạnh, Thẩm Hàm từ sau lưng ôm y, đầu gác trên vai y, cố ý mang theo khí âm nói: “Em thực nghèo.”

Lục Trực Tu duỗi tay sờ sờ đầu người dựa trên vai nói: “Anh nuôi em.”

Đã đầu tháng mười hai, thời gian ba tháng, Thẩm Hàm từ một tên béo lột xác thành một mỹ nam tử mày hẹp dài môi hồng răng trắng, mặc dù mang mắt kính cũng không thể ngăn cản ánh mắt kiêu ngạo.

Người ta nói tự tin quá mức là tự phụ, nhưng đối Thẩm Hàm, vô luận tự tin tới trình độ nào đều sẽ không gọi tự phụ, hắn tự tin mãnh liệt được nói là khí tràng.

Thoáng nghiêng đầu, Thẩm Hàm hôn tai Lục Trực Tu, “Khi nào chúng ta đi tìm phòng?”

Thân thể Lục Trực Tu nháy mắt cương, Thẩm Hàm cười ha ha, đứng thẳng thân mình, “Đùa anh.”

Lục Trực Tu cũng quay đầu lại, Thẩm Hàm dáng người hoàn mỹ, ngũ quan hoàn mỹ, ngay cả khí chất đều hoàn mỹ, Lục Trực Tu thấy có câu nói đặc biệt đúng, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.

Thẩm Hàm cười to, phong thái phi dương, xem đến nơi nào đó của Lục Trực Tu căng thẳng, nhịn không được có chút kích động mà Thẩm Hàm cắn chặt không tự nhiên của y, thật làm y hận đến ngứa răng.

Vì thế Lục Trực Tu nhìn chằm chằm người mỉm cười là Thẩm Hàm, gằn từng chữ một: “Hiện! Giờ!”

Nói xong, Lục Trực Tu lôi kéo tay Thẩm Hàm ra ngoài mà Thẩm Hàm bị y lôi kéo, hoàn toàn không phản kháng, có bạn trai còn muốn tự mình giải quyết nhu cầu sinh lý, có bệnh.

Hai người còn không ra cửa liền có người tới gõ cửa.

Lục Trực Tu buông tay mở cửa, là nam sinh cách vách nào đó, nói dưới lầu có người tìm Thẩm Hàm, Thẩm Hàm gật đầu đi xuống, Lục Trực Tu không có việc gì cũng theo xuống.

Từ chuyện Chu Địch lần trước, Lục Trực Tu cơ bản chỉ cần không có việc gì đều cùng Thẩm Hàm.

Mùa đông, mới 6 rưỡi, trời đã tối, đèn đường cũng sáng, hai người xuống lầu đều sửng sốt.

Chẳng biết ai ở dưới ký túc xá bọn họ bày nến thành một hình trái tim, ở giữa một nam sinh đứng, rất cao rất tuấn tú cười rộ lên có điểm tà khí.

Thẩm Hàm biết người này, hình như là nghiên cứu sinh hệ tiếng Trung tên Lý Vân Lai, năm đó cũng là giáo thảo.

Đang muốn tiếp tục đi, kết quả đồng học cách vách ký túc xá nói: “Chính là hắn tìm cậu.”

Thẩm Hàm cạn lời, nam sinh kéo Thẩm Hàm đến vòng nến trái tim.

Thẩm Hàm nhìn, phỏng chừng dùng vài ngàn cây nến, bằng không trái tim lớn như vậy không thể làm ra.

Thẩm Hàm đi vào, tiếp theo có người đưa cho Lý Vân Lai một bó hoa hồng thật lớn mà cậu ta nhận hoa hồng liền quỳ một gối.

Sau đó chính là một chuỗi từ thổ lộ, cái gì nhất kiến chung tình, tái kiến khó quên, cái gì bị tài hoa của hắn thuyết phục, muốn cho hắn hạnh phúc, Thẩm Hàm sau khi nghe hắn thổ xong sau, trả về một câu: “Xin lỗi, tôi đã có người trong lòng, người kia không phải cậu.”

Nói xong Thẩm Hàm xoay người, nhảy ra khỏi trận nến to đùng này mà cách đó không xa Giang Tự Văn lại nhìn Thẩm Hàm uyển chuyển nhẹ nhàng, khóe miệng lộ ra một nụ cười, gã xác định người trong lòng Thẩm Hàm tuyệt đối là gã, thậm chí trong ba tháng giảm béo, cũng thật vất vả hắn.

Giang Tự Văn tâm tình không tồi, bên cạnh Chu Địch có chút buồn bực, nói: “Hắn sẽ không thích mày đi?”

Giang Tự Văn không nói chuyện, nhưng đã quyết định, về sau không thể lạnh lùng đối Thẩm Hàm, Thẩm Hàm bày tính tình nhỏ thôi, hết thảy đều vì hấp dẫn gã chú ý thôi, tựa như đứa nhỏ càng thích ai thì càng trêu cợt người đó.

Mà Thẩm Hàm giờ phút này đã bị Lục Trực Tu lôi kéo đi thuê phòng.



Kéo Thẩm Hàm vào trong một khách sạn, Lục Trực Tu thẳng tắp nhìn chằm chằm Thẩm Hàm, Thẩm Hàm hướng giường nằm, ý là có bản lĩnh anh liền thượng.

Lúc Lục Trực Tu nghe Thẩm Hàm nói hắn có người trong lòng liền nhịn không được, một hồi lâu nhìn Thẩm Hàm là dạng này, ngọn lửa dục vọng lập tức từ dưới bụng dâng lên.

Y cúi đầu hôn Thẩm Hàm, dần dần bắt đầu mất khống chế.

Nhưng lúc hai người đều cả người lửa nóng, bên cạnh đột ngột truyền đến một giọng nữ cất cao: “Lão công, anh quá lớn.”

Đồ của Thẩm Hàm cùng Lục Trực Tu lập tức nhất trí héo.

Đối diện, cười.

Thẩm Hàm sửng sốt!

Lục Trực Tu từ trước đến nay không cười, cười lên thật sự quá đẹp, phảng phất đông tuyết tan rã, phảng phất gió xuân thổi vào mặt làm tâm Thẩm Hàm thật ngứa.

“Đi thôi, có này đó nhạc đệm, chúng ta cũng không…… Khụ, làm.” Lục Trực Tu mất nụ cười, trên mặt khôi phục thành nhất quán mặt không biểu tình, tựa hồ vừa rồi cười như một giấc mộng, căn bản không tồn tại.

“Cho nên nói, lần sau không cần gấp, tìm địa phương tốt.” Thẩm Hàm cười nói.

Lục Trực Tu có điểm quẫn, bởi vì y xác thật vì sốt ruột cho nên lôi kéo Thẩm Hàm, tùy tiện ở phụ cận cổng trường tìm khách sạn đi vào, mấu chốt nơi này chỉ cần đưa tiền là được, mặt khác đều mặc kệ, cho nên bọn học sinh phần lớn đều tới nơi này, Lục Trực Tu lần đầu tiên tới, đương nhiên không biết nơi này cách âm là cái dạng này.

“Ừ.” Lục Trực Tu trả lời.

Thẩm Hàm đi hai bước lại lần nữa giữ chặt tay Lục Trực Tu, mười ngón tay đan vào nhau, hai người đối diện, khóe môi nhếch lên, liền như vậy về ký túc xá.

Lại một tháng là cuối kỳ, Thẩm Hàm chuẩn bị hoàn thành một kỳ truyện tranh này nhanh chóng, sau đó chuẩn bị thi cuối kỳ thật tốt.

Đối với công trình gỗ, Thẩm Hàm cũng thấy hứng thú, năm nhất đều là cơ sở, hơn nữa kế thừa ký ức nguyên chủ, cho nên Thẩm Hàm học thực mau, đến bây giờ đã hoàn toàn thành đồ của hắn, mấu chốt, hắn muốn lấy học bổng, không phải bản thân cần mà để cha mẹ thế giới này nhìn.

Buổi tối về ký túc xá, hai bạn cùng phòng khác vui đùa nói hôm nay Lý Vân Lai thổ lộ, Thẩm Hàm cũng không thèm để ý, mặc cho bọn họ vui đùa, bởi vì hắn cùng Lục Trực Tu chưa từng có cố tình dấu diếm, hai người cũng biết.

Lúc mấy người vui đùa, Thẩm Hàm nhận được một cuộc gọi, ấn nghe, Thẩm Hàm nói nói một hồi liền nghiêm túc, hắn nghiêm túc làm ký túc xá ba người khác cũng đều khẩn trương.

Điện thoại dừng, Thẩm Hàm cảm thấy chính mình có điểm không bình tĩnh được, bởi vì cha mẹ thế giới này của hắn tới.

Ba bạn cùng phòng cũng khó hiểu, Thẩm Hàm không phải cùng cha mẹ quan hệ không tồi sao, vì cái gì hắn sẽ khẩn trương như vậy?

“Thẩm Hàm, nếu không…… Cậu trước tìm khách sạn cho chú và dì?” Một bạn cùng phòng nói.

Mà ánh mắt Thẩm Hàm không tự giác liền cùng Lục Trực Tu đối diện, hai người nháy mắt nhớ tới một tiếng “Lão công, anh thật lớn”, vì thế hai người bọn họ cùng nhau kiên quyết lắc lắc đầu.

“Phòng ở trường chúng ta hẳn là không tồi, không tính quý, hẳn là sẽ không có người lung tung rối loạn.” Lục Trực Tu nói, Thẩm Hàm tự nhiên minh bạch ý tứ của y, vì thế gật gật đầu.

Thẩm Hàm khẩn trương tựa hồ vẫn không giảm bớt, cuối cùng hai bạn cùng phòng nói: “Bằng không như vậy đi, chúng tớ tìm khách sạn cho chú và dì, Thẩm Hàm cậu cùng Lục Trực Tu đi nhà ga đón hai người bọn họ đi.”

Thẩm Hàm lại gật gật đầu, bởi vì hắn ở phương diện tình thân thật sự thực vụng về, hắn không trải qua quá cái gì bình thường thân tình, mặc dù là mẹ ruột Thẩm Hàm, kỳ thật bà yêu cũng không thật bình thường.

Vì cho Thẩm Hàm sinh hoạt càng tốt, thường xuyên vội đến đêm khuya, cơ bản mỗi tháng chỉ có thể rút ra một hai ngày thời gian bồi Thẩm Hàm, một hai ngày kia chính là ngày Thẩm Hàm vui sướng nhất, đáng tiếc mẹ của hắn vẫn là sớm liền qua đời.

Hít sâu một chút, Thẩm Hàm không cho chính mình suy nghĩ về hắn ở thế giới hiện thực, bởi vì hắn hiện tại không phải cái kia Thẩm Hàm, hiện tại Thẩm Hàm là con trai Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi.

Tiếng người ồn ào trong nhà ga, Thẩm Hàm rốt cuộc gặp được cha mẹ hắn, đó là hai lão nhân thuần phác, khả năng bởi vì hàng năm phơi nắng, cho nên hai người đều thực đen, đặc biệt là Thẩm Tùng Lâm.

Lại nói tên hai người đều rất có ý thơ, cơ mà là tên thôi, nhân sinh hai người bọn họ vĩnh viễn là cùng hai chữ vất vả móc nối.

Bởi vì già rồi, hai người giống như so với trí nhớ Thẩm Hàm lùn một ít, mà bọn họ nhìn thấy Thẩm Hàm, nước mắt liền rơi xuống.

Giang Lam Chi nói cũng không ra được, sờ sờ mặt Thẩm Hàm, quay đầu lại lau nước mắt.

Ở Thẩm Hàm nghi hoặc, hắn rốt cuộc nghe được Thẩm Tùng Lâm nói: “Đứa nhỏ, trong nhà không thiếu tiền, con không cần ăn mặc cần kiệm, đều gầy thành như vậy.”

Tiếp theo đó là một tiếng thở dài, “Thực xin lỗi nha đứa nhỏ, cha không bản lĩnh, làm con……”

Thẩm Tùng Lâm cũng nói không được nữa, Thẩm Hàm từ lúc nhận được điện thoại liền khẩn trương vạn phần, lại rơi xuống, nguyên lai gia đình bình thường là thế này, nguyên lai có thể hạnh phúc như vậy, nguyên lai có thể lo lắng như vậy.

Thẩm Hàm đi đến bên người Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi, kéo tay hai người, cười ha ha nói: “Ba mẹ, hai người suy nghĩ vớ vẩn gì, con không ăn mặc cần kiệm, con đây là giảm béo cho soái. Hơn nữa, con hiện tại là tác giả truyện tranh, một tháng thu vài vạn, con chỗ nào dùng đến.”

“Tác giả truyện tranh? Là cái gì?” Giang Lam Chi hỏi.

Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi thật sự già rồi, không biết cái gì là lên mạng, nhiều nhất chính là xem TV, còn đều thích xem khổ tình, nhưng người trẻ tuổi này đó, nào có người xem.

Đồ tiên tiến nhất hai người họ dùng là di động, còn là di động kiểu cũ sửa chữa, có thể thu tin nhắn liền thấy rất lợi hại.

“Ba mẹ không cần xen vào là cái gì, chỉ cần biết kiếm được tiền là được, con bây giờ còn có tám trợ thủ, tiền lương của trợ thủ đều là con phát. Ba mẹ, con trai lợi hại đó.” Thẩm Hàm cố ý dùng ngữ khí nhẹ nhàng nói.

Hắn nói xong, Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi mới bán tín bán nghi hỏi: “Thật sự?”

“Đương nhiên, bằng không ba mẹ hỏi cậu ấy, cậu ấy là bạn cùng phòng của con, cậu ấy hỗ trợ quản lý tám trợ thủ cho con.”

Lục Trực Tu gật đầu, “Thẩm Hàm dạy bọn họ vẽ truyện tranh, hơn nữa truyện tranh của cậu ấy bán rất khá, chúng con đều thực hâm mộ cậu ấy.”

Lục Trực Tu nói một câu hâm mộ kia làm Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi khắc sâu vào tâm, hai người rốt cuộc cười, nhìn người so với Thẩm Hàm nhà bọn họ cao hơn, Giang Lam Chi không thể không kiêu ngạo mà nói: “Thẩm Hàm từ nhỏ liền hiểu chuyện, con nhà người ta ầm ĩ, nó an an tĩnh tĩnh, chưa bao giờ cùng đứa nhỏ khác đoạt đồ.”

Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi ở chỗ này ba ngày, Thẩm Hàm cùng Lục Trực Tu mang theo bọn họ chơi ba ngày, đương nhiên cũng dẫn bọn họ đi ăn không ít thứ tốt, bất quá hai vị lão nhân tiết kiệm, mỗi lần đều nói Thẩm Hàm vài câu, cứ việc như vậy

lại cao hứng lợi hại, vì bọn họ biết con trai thật sự có tiền đồ.

Ba ngày sau, lúc tiễn hai người lên xe lửa, Thẩm Hàm có vài phần không thoải mái mà Thẩm Tùng Lâm nói một câu cuối “Đứa nhỏ, chuyện con và Lục Trực Tu chúng ta đã nhìn ra, cha không phải người phong kiến có thể lý giải, về sau không cần gạt chúng ta, con chỉ cần tốt là được”, một câu này làm hốc mắt Thẩm Hàm đều đỏ.

Lục Trực Tu cầm theo một bao nilon đồ ăn vặt lại đây, đưa cho Thẩm Tùng Lâm để bọn họ ăn trên xe lửa, Thẩm Tùng Lâm nhận, vỗ nhẹ tay Lục Trực Tu, xoay người đi.

Thẩm Hàm vẫn luôn đứng ở sân ga, thẳng đến xe lửa biến mất ở quỹ đạo, hắn quay đầu lại ôm chặt lấy Lục Trực Tu.

Đời này, Thẩm Hàm nghĩ thầm, đáng giá.

Có thể xuyên qua đến thế giới này, có thể gặp Lục Trực Tu, có thể gặp Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi, hắn thật sự không oán không hối hận, dù hiện tại lập tức làm hắn hôi phi yên diệt, hắn đều tiếp thu.

Lục Trực Tu ôm Thẩm Hàm nhìn sân ga, không nói lời nào.

“Ai ai, xe lửa đều đi rồi, hai người mua vé thì nhanh đi mua, xe sắp tới.”

Thẩm Hàm hơi mỉm cười, buông tay ôm Lục Trực Tu ra, nghiêng đầu thì phát hiện vành tai Lục Trực Tu lại đỏ.

Nguyên bản tâm tình mất mát dưới tiếng gầm lên của nhân viên công tác tiêu tán sạch sẽ, dư lại chỉ có nồng đậm thỏa mãn.

Ba ngày, Thẩm Hàm vẫn luôn vội, xác thật có chút mệt, trở về không lâu liền ngủ mà di động của hắn vang lên.

Lục Trực Tu đẩy Thẩm Hàm thế nào đều không tỉnh mà điện thoại treo hai lần lúc sau lại gọi lại đây, cuối cùng Lục Trực Tu không thể không nghe.

“Uy, Thẩm Hàm, ra gặp mặt chút được không?”

“Cậu là ai?”

“Anh là Giang Tự Văn, giữa chúng ta có nhiều hiểu lầm, ngày đó Lý Vân Lai thổ lộ, anh cũng ở. Thẩm Hàm, người trong lòng em là anh đúng không, trước kia xác thật là anh không đúng, anh không nên đánh cược, chúng ta ra gặp một chút có thể chứ?” Giang Tự Văn hạ thấp tư thái mình vì gã biết Thẩm Hàm kiêu ngạo, nếu không phải vì Thẩm Hàm thích mình, như vậy gã nửa điểm cơ hội đều không có.

May mắn, người trong lòng Thẩm Hàm là mình, Giang Tự Văn nghĩ thầm.

“Cậu sao lại cảm thấy người trong lòng là cậu?”

“Trừ bỏ anh còn ai vào đây, bên cạnh em trừ bỏ lùn chính là nghèo, em coi trọng bọn họ sao? Cho nên Thẩm Hàm chúng ta không cần náo loạn, chúng ta có thể thấy mặt chứ, nói một chút.”

“Thẩm Hàm em ấy đang ngủ, gọi không tỉnh.”

Giang Tự Văn nháy mắt sửng sốt, “Vậy cậu là ai?”

“Tôi là bạn trai Thẩm Hàm.”

“……”

“Thẩm Hàm hình như tỉnh, cậu còn muốn nói với em ấy sao?”

Giang Tự Văn bên kia còn không nói chuyện liền nghe thanh âm so vừa rồi thanh thúy hơn rất nhiều: “Uy, ai nha?”

Giang Tự Văn trầm mặc, Thẩm Hàm nhìn Lục Trực Tu, Lục Trực Tu không nói chuyện, Thẩm Hàm lại nói: “Không nói lời nào thì tắt đây.”

Nói xong Thẩm Hàm liền tắt máy, Thẩm Hàm ôm chặt eo Lục Trực Tu, “Em ngủ tiếp.”

“Vừa rồi gọi điện thoại là Giang Tự Văn, hắn nói người trong lòng em là hắn.”

Thẩm Hàm trợn mắt, hoàn toàn tỉnh, tỉnh lại lại vui vẻ, Giang Tự Văn này xong rồi, Thẩm Hàm nguyên bản không muốn cùng gã nháo, kết quả người này thật đúng là không biết tốt xấu.

Điện thoại lại vang, Thẩm Hàm ấn nghe, đối diện là thanh âm Giang Tự Văn: “Thẩm Hàm, chúng ta tâm sự chứ, không cần vì hai ta ủy khuất mình, tùy tiện tìm bạn trai.”

Thẩm Hàm một câu “ĐM” cũng phải nói ra, Giang Tự Văn rốt cuộc cho mình có bao nhiêu mị lực, Thẩm Hàm có bạn trai là tùy tiện tìm một người?

Buồn cười.

Thẩm Hàm thật phục thần nhân này, hơn nữa vị thần nhân này muốn làm gì, gã hình như còn không chia tay Hoa Thịnh, đây là muốn trong nhà hồng kỳ không ngã, bên ngoài cờ màu phiêu phiêu (*)?

(*) Hồng hạnh xuất tường, ngoại tình

Đáng tiếc, muốn Thẩm Hàm làm cờ màu của gã, gã chỉ có đường chết: “Uy, cậu là ai? A? Giang Tự Văn? Giang Tự Văn là ai? À à, nhớ ra rồi, xin lỗi, tôi quên mất……”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook