Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 24

Chử Trì

06/04/2021

“Tôi tên Hoa Thịnh, là bạn trai Giang Tự Văn, chúng tôi cao trung ở bên nhau.” Hoa Thịnh nói.

Thẩm Hàm được đồng học gọi ra, nói là dưới lầu có người tìm hắn, hiện tại hai người bọn họ đều đứng bên bồn hoa mà giờ phút này Thẩm Hàm ngồi xuống, rất hứng thú mà nói: “À? Hai người sớm ở bên nhau?”

Hoa Thịnh thật gầy, mặt cũng trắng, có loại mỹ cảm bệnh trạng, Giang Tự Văn loại người này hẳn thực thích bảo hộ Hoa Thịnh loại nhu nhược này.

Nghĩ vậy, Thẩm Hàm lại muốn cười, nguyên chủ Thẩm Hàm cũng nhu nhược nha, hắn chỉ lớn lên béo mà thôi, tính cách căn bản cùng Hoa Thịnh không sai biệt lắm, vậy mà thích Hoa Thịnh không thích nguyên chủ Thẩm Hàm, vì cái gì? Còn không phải vì nguyên chủ béo lại xấu?

Quá buồn cười, đây là vai chính thế giới này?

Cẩn thận xem ưu điểm của Giang Tự Văn trừ bỏ soái còn có cái gì?

Quá buồn cười, bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa đại khái chuẩn xác thuyết minh Giang Tự Văn loại người này.

“Đúng vậy, chúng tôi cao trung ở bên nhau.” Hoa Thịnh nói.

“Vậy cậu sao mặc kệ bạn trai tốt của mình thế? Không có việc gì cùng một tên béo nói cái gì? Cậu nói buông là buông? Xin lỗi, tôi còn nói bạn trai cậu dây dưa không thôi ấy.” Thẩm Hàm nói chuyện liền nói nhiều chút, bởi vì hắn thật sự không thể lý giải Hoa Thịnh loại người này.

Kỳ thật nếu hắn lần đầu thu được bưu kiện của Thẩm Hàm, hắn sẽ quyết đoán cùng Giang Tự Văn chia tay, không nghĩ tới người này lần đầu tiên trực tiếp xem như không thấy, lần thứ hai thật sự không thể xem không thấy, cho nên mới hiện thân.

“Tôi hỏi anh ấy, anh ấy nói anh ấy thổ lộ chỉ là cùng bằng hữu đánh đố, một cái vui đùa mà thôi. Chính cậu vì hấp dẫn anh ấy lại giảm béo, tổ chức vũ hội?” Hoa Thịnh kỳ thật không có tự tin, ngữ khí cậu ta cũng không mạnh, chỉ là vô luận ngữ khí cậu ta mềm cỡ nào cũng ngăn cản không được sự thật mà cậu ta nói không có đạo lý.

“Tôi giảm béo tôi tổ chức vũ hội cùng Giang Tự Văn không có quan hệ, vì tôi nguyện ý được chưa.”

Thẩm Hàm bắt đầu không kiên nhẫn, hắn phát hiện hắn quả nhiên không thích tát pháo, không thú vị.

Người ta luôn nói bạn sẽ không đánh thức được một người giả bộ ngủ, Hoa Thịnh xem mình làm mỹ nhân giả ngủ.

“Cậu không phải sau khi Giang Tự Văn thổ lộ mới giảm béo sao?” Hoa Thịnh tựa hồ còn muốn nói cái gì nhưng Thẩm Hàm đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.

“Xin lỗi, có việc tìm bạn trai cậu, lần sau cậu còn dám tới tìm tôi vậy đừng trách tôi không khách khí.”

Thẩm Hàm thật sự phiền, hắn nguyên bản cho rằng Hoa Thịnh không tồi, vì sau khi cậu ta biết đánh cuộc kia để Giang Tự Văn đi xin lỗi nguyên chủ, tuy Giang Tự Văn không đi nhưng ít nhất Hoa Thịnh biết thị phi đúng sai, ít nhất biết đùa bỡn tình cảm người khác không đúng.

Hiện tại xem ra, tiêu chuẩn thị phi của Hoa Thịnh, đại khái chính là Giang Tự Văn còn muốn cậu ta hay không, chỉ cần Giang Tự Văn không chia tay, đại khái cậu ta có thể tha thứ cho tất cả sai lầm của Giang Tự Văn.

Tóm lại một chữ: Tiện.

Hiện tại Thẩm Hàm không muốn làm hai bọn họ chia tay, muốn hai người bọn họ thiên trường địa cửu, ngàn vạn ngàn vạn đừng tách tránh tai họa người khác.

Thẩm Hàm vừa xoay người, kết quả bị Hoa Thịnh kéo lại.

Thẩm Hàm thế giới trước luyện qua tán đả, hơn nữa trong thế giới này, hắn đã rèn luyện thời gian dài như vậy, cũng linh hoạt hơn, vì thế lúc Hoa Thịnh kéo tay hắn, Thẩm Hàm lật tay rồi sau đó cầm tay Hoa Thịnh, xoay người áp Hoa Thịnh.

Hoa Thịnh hoàn toàn không nghĩ tới Thẩm Hàm lợi hại như vậy, vì thế thanh âm mang theo khóc nức nở.

“Thẩm Hàm, cậu có thể buông tha Giang Tự Văn cùng tôi không, hai người chúng tôi thật sự không thể tách ra. Tôi quá yêu anh ấy, vì anh ấy tôi có thể trả giá.”

Thẩm Hàm vung tay Hoa Thịnh để cậu ta khôi phục tự do, vỗ vỗ tay Thẩm Hàm nói: “Cậu muốn trả giá thế nào thì trả giá như thế, nhưng đừng tưởng rằng Giang Tự Văn tốt bao nhiêu, dù hắn tốt tôi cũng chướng mắt.”

Lúc này Thẩm Hàm nói xong, thật sự xoay người đi rồi mà hắn không nghĩ tới, từ lúc Hoa Thịnh kéo tay hắn, Giang Tự Văn liền tới, gã chỉ không xuất hiện, cho nên gã lặng lẽ đứng ở sau cây cổ thụ cách đó không xa.

Giang Tự Văn thấy bộ dáng Hoa Thịnh ủy khuất lại thấy Thẩm Hàm tùy tay khống chế Hoa Thịnh, mấu chốt gã nghe được một câu cuối cùng của Thẩm Hàm.

Lời nói kia làm gã thập phần khó chịu, gã là giáo thảo, Thẩm Hàm tên béo này thế mà không có một chút tâm động, vậy thời điểm gã thổ lộ, hắn xỉu cái gì?

Thẩm Hàm đi, Giang Tự Văn cũng thu tâm tư, đến trước mặt Hoa Thịnh vì cậu ta lau nước mắt, nhẹ nhàng ôm cậu ta vào trong ngực, nhỏ giọng dỗ.

Mà Thẩm Hàm có chút buồn bực, kế hoạch nguyên bản bị Hoa Thịnh quấy rầy, đặc biệt hắn cho rằng Hoa Thịnh đáng giá quý trọng, để Giang Tự Văn mất đi cậu ta, đáng tiếc, cậu ta không đáng giá quý trọng, cậu ta quý trọng Giang Tự Văn quý trọng đến điên rồi.

Thẩm Hàm không thể lý giải Hoa Thịnh loại người này, nếu chỉ có cậu ta trả giá, nhường nhịn, tình yêu như vậy còn có ý tứ sao?

Thẩm Hàm nhớ rõ có người nói qua, người đều có nô tính, cho nên mới có nhiều nữ tính bị gia bạo như vậy, lúc nam tính xin lỗi lập tức chọn tha thứ.

Nhưng vô luận trên thế giới có bao nhiêu người chọn tha thứ thì Thẩm Hàm cũng tuyệt không tha thứ.

Hắn vĩnh viễn sẽ không ở trên lập trường tình yêu lui một bước, hắn luôn tin tình yêu bỏ ra ngang nhau, mới là tình yêu tốt nhất.

Dù một cường một nhược, hai người cũng tôn trọng lẫn nhau, vậy tình yêu của Giang Tự Văn cùng Hoa Thịnh rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Lục Trực Tu sau khi về liền nhìn Thẩm Hàm bò trên giường trầm tư, đặt đồ ăn trước mặt hắn, Lục Trực Tu hỏi: “Làm gì?”

Thẩm Hàm xoay người ngồi dậy, lấy đồ ăn bắt đầu ăn.

Trong khoảng thời gian này đều là Lục Trực Tu giúp hắn mua cơm mua đồ ăn, bởi vì Lục Trực Tu nói sợ hắn ăn calorie quá nhiều, dễ dàng lại béo về, cho nên y nghiêm khắc dựa theo một ngày nên ăn vào calorie bao nhiêu mua đồ cho Thẩm Hàm ăn.

Ăn cải trắng, Thẩm Hàm nói: “Nghĩ biện pháp kiếm tiền.”

“Em thiếu tiền?”

“Không phải em thiếu, nhà em thiếu.”

Này không phải Thẩm Hàm nói dối, Thẩm Hàm thế giới này quan hệ tốt với cha mẹ, ngẫu nhiên liên hệ.

Ngay từ đầu, Thẩm Hàm còn biệt nữu vì bản thân hắn gia đình không hoàn chỉnh, thế giới trước cũng không thể nói tốt, cho nên gặp cha mẹ thế giới này, hắn nhất thời khó thích ứng.

Cha Thẩm Hàm tên Thẩm Tùng Lâm, mẹ tên Giang Lam Chi, hai người đều là nông dân, trong lúc không phải ngày mùa, cha Thẩm Tùng Lâm sẽ đi công trường làm việc, có đôi khi cũng theo đội trang hoàng làm thợ hồ linh tinh.

Thẩm Hàm còn có một anh trai tên Thẩm Thanh cùng Thẩm Hàm quan hệ không tồi, hơn nữa gần nhất anh muốn kết hôn.

Lần trước cha mẹ gọi cho Thẩm Hàm, thuận miệng nói vài câu, nói anh định mua phòng ở nhưng trong tay anh có mười vạn, muốn hỏi cha mẹ mượn sáu bảy vạn, này có chút khó, cha mẹ tổng cộng có bốn vạn, còn phải để tiền sinh hoạt và học phí cho Thẩm Hàm, cho nên không thể giúp Thẩm Thanh nhiều ít, hai người có điểm áy náy.

Thẩm Hàm vẫn là sinh viên, không nghĩ tới những việc này, đặc biệt hắn không thích ứng mình có cha mẹ yêu thương cùng anh trai hữu hảo.

Chờ biết bọn họ đều thật lòng, Thẩm Hàm liền nghĩ kiếm tiền giúp Thẩm Thanh một chút.

Kết quả Thẩm Thanh gọi điện cho hắn, nói hắn học tập tốt, cái gì cũng không cần xen vào, cuối cùng còn gửi cho hắn hai ngàn.

Lúc nhìn trong thẻ thêm hai ngàn đồng, Thẩm Hàm có chút ngốc, thậm chí lúc về ký túc xá, mặt còn nóng.

Hắn phát hiện, nguyên lai gia đình hòa thuận là loại cảm giác này, có thể cho người bay bổng rồi lại dị thường kiên định, bởi vì biết vô luận bên ngoài phát sinh cái gì, bạn đều có một hậu thuẫn kiên cường, dù hậu thuẫn bần cùng, khả năng thất vọng nhưng mà như cũ kiên cố không phá vỡ nổi giống như nham thạch, sừng sững không ngã.

“Thiếu bao nhiêu, em mượn anh?” Lục Trực Tu hỏi.

“Được, vậy anh cho em mượn, ba tháng em nhất định trả.”

“Được.”

Thẩm Hàm không làm ra vẻ, bởi vì phòng ở anh trai hắn chờ không được, còn ba tháng liền kết hôn, hơn nữa mua phòng ở, trước kết hôn trang hoàng.

Lục Trực Tu chưa nói không cho hắn trả, y biết Thẩm Hàm kiêu ngạo, cũng biết hắn chán ghét kẻ yếu, có thể mở miệng đáp ứng mượn tiền y cũng là xem y trở thành người một nhà.

Thẩm Hàm đưa tiền cho cha mẹ, bảo cha mẹ không cần nói với anh trai, ít nhất để Thẩm Thanh an tâm kết hôn.

Thẩm Tùng Lâm cùng Giang Lam Chi hỏi vài lần, Thẩm Hàm đều nói tiền này là hắn làm công, hơn nữa nói cho bọn họ về sau không cần gửi tiền sinh hoạt, hắn kiếm tiền đơn giản.

Cha mẹ cuối cùng đáp ứng, rốt cuộc Thẩm Thanh bên kia xác thật cần tiền, hơn nữa phòng ở cũng cần.

Chỉ là hai người thương lượng một chút, quyết định sau khi Thẩm Thanh kết hôn, đi xem Thẩm Hàm, bọn họ cũng lo lắng, sợ Thẩm Hàm làm cái gì, cho nên mới có nhiều tiền như vậy.

Thẩm Hàm nghĩ nghĩ, quyết định vẫn lợi dụng sở trường, vẽ truyện tranh, hơn nữa hắn tin tưởng lấy năng lực mình, ba tháng tuyệt đối có thể bạo.

Bất quá trước đó, hắn hỏi Lục Trực Tu một chút, có nguyện ý cùng hắn hợp tác không.

“Em muốn vẽ truyện tranh, Trực Tu, anh nguyện ý viết kịch bản sao?”

“Em muốn vẽ truyện tranh?” Lục Trực Tu vẫn luôn cho rằng Thẩm Hàm tiểu đánh tiểu nháo, không nghĩ tới hắn thật sự muốn vẽ, mà Thẩm Hàm có thể hỏi y như vậy, làm lòng y nháy mắt ấm dào dạt.

“Ừ, được.”

Thẩm Hàm cười, “Đến lúc đó tiền lời chia đều, mặt khác miễn phí vẽ bìa tiểu thuyết cho anh, vẽ tranh vẽ tiểu kịch trường, thế nào?”

Lục Trực Tu gật gật đầu, Thẩm Hàm nói: “Em xem《 Tiểu kiều phu của tướng quân 》.”

Lục Trực Tu cả kinh, vành tai lập tức đỏ lên, “Em xem ở đâu?”

“Em phá giải chương trình của Tấn Giang, giải khoá sau đó xem.”

Lục Trực Tu cạn lời nhìn Thẩm Hàm, Thẩm Hàm hơi mỉm cười, ngoắc ngoắc ngón tay nói, “Hôn một cái, em nói cảm tưởng cho.”

Lục Trực Tu buông đồ ăn, lỗ tai đỏ bừng, “Anh ăn xong rồi, em……em tiếp tục ăn.”

Thẩm Hàm ha ha ha cười to, truyện kia của Lục Trực Tu là truyện được viết sớm nhất, mấu chốt truyện kia chương đầu không cốt truyện, tất cả đều là động tác.

Không sai, đó là một quyển truyện người lớn.

Mấu chốt truyện này có kết cấu bối cảnh chính kịch lớn, lịch sử đen tối có chút đen quá mức.

Thẩm Hàm mở máy tính, nhìn câu đầu tiên cười ra tiếng.

“Lục Trực Tu bẻ chân XX ra, nhìn hạ thể XX, kích động không thôi……”

“Phốc!” Cười phun, vị này hiện tại là đại thần trên Tấn Giang, tên vai chính truyện đầu tiên dùng tên của mình, ha ha ha……

Nhìn bên dưới, ai da uy, Thẩm Hàm lại bật cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook