Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Editor:Gà tròn vo

Beta – reader: LK

Nếu đã vậy, ta thiết nghĩ phải tự tay lật lại huyết án Tô phủ thôi.

Bóp bóp cái cổ cho đỡ mỏi, ta xóa sách mọi dấu vết ở khách điếm rồi rời đi.

Trước khi đi, ta cố ý để ngựa lại, một mình lặng lẽ tìm một ngôi miếu trú tạm một đêm.

Ngày hôm sau, ta phát hiện trong kinh thành chỗ nào cũng có quan binh tuần tra đi tới đi lui.

Muốn xuất thành thì mới biết, nơi đây còn kiểm soát gắt gao hơn. Mặc kệ là già trẻ gái trai, tất cả đều kiểm tra. Đặc biệt là đi một mình thì càng phải kỹ lưỡng soát người.

Ta hít một hơi thật sâu, cảm thấy chắc đây hẳn là Hoàng Thượng đang triển khai thiên la địa võng, nhất quyết không để ta ra khỏi kinh.

Một tay chống gậy, một tay vòng sau lưng, ta đi tới đi lui, không may đụng phải người đi đường.

Người nọ cũng thật tốt tính, thấy ta bị ngã vội vàng tiến tới đỡ ta dậy, ân cần hỏi han: ” Lão bà bà không có việc gì chứ?”

Ta từ từ đứng dậy, nói: “Không sao.”

Lúc này ta mới để ý, nguyên lai là mình đâm phải một phu kiệu.

Cùng phu kiệu gật đầu cảm ơn, ta xoay người lại rời đi. Không nghĩ đến ngay lúc đó, tấm rèm cỗ kiệu bị gió thổi bay lên, ta theo bản năng liếc vào. Hóa ra người trong kiệu là Khuynh Vương.

Hoàng Thượng biết ta và Khuynh Vương vốn có quan hệ khá mật thiết. Hiện giờ ta rời cung, Hoàng Thượng không có khả năng không phái người giám sát Vương phủ. Nếu ta tìm Khuynh Vương giúp đỡ, thì không khác gì đâm đầu vào rọ.

Ta cho rằng, hiện tại tốt nhất không nên qua lại với hắn.

Nào ngờ, Khuynh Vương lại gọi ta lại.

Từ trong kiệu bước ra, hắn khẽ cười nhìn ta. Ta cũng giả bộ hơi ngửa đầu lên nhìn hắn.

Hắn chậm bước đi tới trước mắt ta, nói: “Ngươi dịch dung rất khá, chỉ tiếc rằng, trong mắt ngươi không có sự trải đời như một lão nhân mà chỉ có đề phòng. Nhiên nhi, ngươi không nên sắm vai lão nhân a.” Hắn nói rất nhỏ, nếu ta không phải người luyện võ, ta căn bản sẽ không nghe được gì.

Đôi môi hơi mấp máy, ta nhỏ giọng nói: “Đa tạ Khuynh Vương chỉ giáo, ta sẽ chú ý.”

“Nhiên nhi, có cần ta giúp gì không?”

“…..Không! Hoàng Thượng sớm biết quan hệ đồng môn của chúng ta, ta biến mất, hắn tự nhiên sẽ cho người giám sát phủ ngươi. Khuynh Vương, cám ơn ý tốt của ngươi nhưng ta không tiện nhận.” Ta nhìn hắn mỉm cười một cái rồi xoay người rời đi.

Ta căn bản không thể rời thành bởi lẽ nơi đó được canh chừng rất cẩn thận, không phải ai cũng có thể xuất thành. Sau cùng, Hoàng Thượng lại hạ lệnh ‘Phong thành’, chỉ được nhập không được xuất.

Ta quyết định giả dạng một tiểu khất tử sống qua ngày để chờ đến khi Hoàng Thượng không còn hi vọng nào, nghĩ rằng ta đã rời đi mà mở lại cổng thành. Kiểu gì Hoàng Thượng cũng không thể mãi phong thành như thế này được.

Chỉ là ta thật không nghĩ tới, làm một tiểu khất tử cũng không dễ dàng gì. Đám khất cái trong kinh thành cũng thật là “đoàn kết”, thấy ta là người lạ liền túm vào khi dễ ta.

Lúc ban đầu, ta hay ngồi ở gần cổng thành vừa thăm dò tình hình vừa gõ bát cộp cộp xin tiền.

Thấy ta tranh công cướp việc, bọn họ liền túm lại đập vỡ bát xin cơm của ta.

Khi ta tới miếu hoang ngủ, nhóm bọn chúng liền hùa nhau lại tống cổ ta ra ngoài, không cho ta đặt chân vào lãnh địa của chúng.

Ta cảm thấy, bọn họ cũng thật quá đáng quá đi.

Trở mình khinh thường, ta đem thân mình cuộn tròn dựa vào gốc cây ngủ tạm.

Hôm sau, ta lại tới cửa thành xin cơm.

Hóa ra người ta cũng phải nhìn con người rồi mới cho cơm a. Tỷ như ta đây, mang tiếng chỉ ngồi im lặng một góc thế mà không ít người vẫn nguyện ý cho tiền, bánh bao hay bánh mỳ.

Tất nhiên, thấy ta được cho nhiều vậy bọn họ hẳn phải tức đỏ mắt ra. Và kết quả, chiều tối, bọn chúng tập hợp nhau lại chắn đường ta trong một ngõ nhỏ.Ta biết lúc này đây mình tuyệt đối không được gây chú ý, nhưng bọn họ lại cứ lấn tới hết lượt này đến lượt khác, bảo ta làm sao khách khí được đây?

Châm chọc cười khỉnh đám người chắn đường mình, ta nhanh chóng đem chúng giải quyết nhanh gọn. Xong xuôi, ta nói: “Hôm nay mới chỉ là cảnh cáo. Từ nay về sau, đường ai người nấy đi, nước sông không phạm nước giếng. Còn có, chuyện ngày hôm nay nếu bị người khác biết, ta quyết không cho các ngươi toàn mạng.”

Kể từ buổi giáo huấn đó, ta bắt đầu được hưởng chuỗi ngày bình yên xin cơm.

Trời đã chuyển đông, thế là ta đã phải xin cơm suốt hai tháng rồi.

Vậy mà thị vệ canh giữ cửa thành vẫn không có chút nơi lỏng nào. Lệnh “Phong thành” của Hoàng Thượng vẫn được thực thi.

Lòng ta đâm hoảng loạn.

Ta vốn định đi Lộc thành tìm Tương Du Quân nhờ hắn tìm hiểu một số chuyện nhưng nay vẫn còn bị giữ mãi trong thành không thể nào đi được.

Ta lại thu mình vào một góc tường, cẩn thận suy nghĩ lại sự tình.

Huyết kiếp Tô gia khẳng định là có người thuê sát thủ. Nói là do bên nhà mẹ đại phu nhân cũng không phải không thể….. chỉ là ta lại cảm thấy có chút không thích hợp.

Ta nghĩ tới lời nói của Tô Thừa Cẩm hôm đó.

Bao nhiêu chi tiết cứ chồng chéo lên nhau rối tinh cả lên mà không thể gỡ khiến ta vô cùng bực bội.

Bỗng nhiên, bên tai ta nghe thấy có đám người nói chuyện.

Bọn họ nói, Lan phi – người được Hoàng Thượng sủng ái nhất đã bị bắt cóc, rất có thể là chủ sự đương nhiệm của Tô phủ, Thiên Hương. Mà hiện tại, Thiên Hương đã bị quan phủ bắt đi thẩm vẩn.

Hai tay nắm chặt nén lại cơn tức giận, đến mức móng tay đâm vào thịt ta cũng không hề cảm thấy đau đớn.

Hoàng Thượng là đang muốn ép ta lộ diện đây.

Thời điểm rời đi, ta cũng không phải không nghĩ tới Hoàng Thượng sẽ lấy Thiên Hương uy hiếp ta. Nhưng ta cho rằng, hắn chí ít cũng đã cùng Thiên Hương đồng giường cộng chẩm bao nhiêu đêm……

Hắn sao có thể làm vậy được.

Thiên Hương thì nhất định phải cứu.

Ta thẳng dậy, lại không biết một đám quan binh từ đâu tới kéo ta đi.

Ta có phần hoảng sợ, còn cho rằng bọn họ đã biết thân phận của ta. Mãi cho đến lúc sau, khi ta nhìn thấy bọn họ còn mang theo mấy tên khất cái dơ bẩn khác ta mới yên lòng được phần nào.

Quan binh đem ta và bọn khất cái này đi vào trong nhà lao.

Ta không hiểu, chúng ta bất quá cũng chỉ đi xin cơm, đâu có phạm đại tội gì mà bắt chúng ta lại.

Bị quan binh kèm sát, thúc đẩy, ta cũng chỉ biết lê chân bước đi. Từ một nơi nào đó bên trong lao ngục, ta có thể nghe thấy những âm thanh nho nhỏ.

Bước từng bước tiến sâu vào trong lao, bỗng nhiên ta nghe được một tiếng thét lớn lạc cả giọng. Tiếng thét thảm thiết đó lan tỏa ra mọi ngóc ngách trong hầm ngục này.

Không biết sao tâm tình lại chùng xuống. Trong lòng ta có một dự cảm không lành.

Đám khất cái chúng ta bị quây lại một nhóm, không dám nói năng gì. Trong không gian u lãnh này chỉ còn vang lên từng tiếng thét ghê người.

Quan binh giữ chúng ta lại bằng một sợi xích dài rồi dẫn chúng ta tới một lao phòng được xây toàn bộ bằng đá kín mít.

Đem cửa đẩy sang một bên, dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn nến, ta loáng thoáng nhìn thấy một vị thiếu niên hai tay bị thiết liên khóa trụ kéo thẳng lên trên, chỉ để mũi châm vừa chấm đất. Khuôn mặt của thiếu niên khuất trong vùng tối nên ta không thể nhìn rõ dung mạo của hắn.

Tiến qua cánh cửa, khoảng cách với thiếu niên kia được rút ngắn lại, ta có thể nhìn rất rõ dung mạo của hắn. Khuôn mặt rất đỗi quen thuộc, Thiên Hương.

Thân thể có chút run lên, tứ chi mất cảm giác. Không còn lực chống đỡ, ta ngã nhào xuống đất. Cũng may có tên binh lính kịp thời kéo ta lôi dậy.

Thạch lao rộng lớn ngoài mấy người chúng ta còn có Thiên Hương, lao đầu tay cầm ngưu tiên và hai người nữa. Một người ngồi trên ghế vàng vẻ mặt lạnh lùng – Hoàng Thượng, người còn lại đang đứng bên cạnh Hoàng Thượng chính là Tô Thừa Cẩm.

Editor:Gà tròn vo

Beta – reader: LK

Tô Thừa Cẩm nhẹ giọng nói: “Thiên Hương, ca ta rất quan tâm tới ngươi, trong kinh thành này, ca ta cũng chỉ có thể dựa vào mình ngươi. Ngươi nếu giao đại ca ra đây, Hoàng Thượng sẽ lập tức thả ngươi.”

Thiên Hương dường như không mở nổi mắt, gắng gượng nói: “Ta, ta không biết….. cho dù ta có biết….. ta cũng không nói cho các ngươi…..”

Tô Thừa Cẩm nhẹ vỗ hai tay, lao đầu liền vung roi hung hăng quất lên người Thiên Hương.

Thiên Hương chỉ biết khàn giọng la hét.

Ta muốn gào lên bảo bọn họ dừng tay, nhưng lời nói lại không thể thốt ra.

Tô Thừa Cẩm bước tới trước mặt Thiên Hương, nói: “Thiên Hương, ca ta quan tâm tới ngươi như vậy, ngươi nói xem, nếu ngươi chết đi, ca ta sẽ như thế nào?”

Thiên Hương cười lạnh một tiếng, nói: “Tiểu Nhiên đi rồi, không bao giờ….. trở lại nữa, hắn không trở lại, sẽ không biết ta sống hay đã chết.”

“A, ngươi nói cũng đúng, nhưng cho dù hắn không trở lại, ta cũng có thể cho truyền tin ngươi chết ra ngoài, đúng không? Ngươi nói, hắn có thể đau lòng mà chết hay không?”

Thiên Hương cắn chặt môi, không nói câu nào.

Đôi môi nhỏ xinh ngày nào còn cười đùa hạnh phúc, nay đã bị hắn cắn nát đến mức huyết nhục mơ hồ.

Hốc mắt dâng lên một tầng nước, thân thể không ngừng run rẩy…..

Muốn đem Thiên Hương bảo trụ trong lòng nhưng toàn thân lại dường như mất đi khí lực.

Tô Thừa Cẩm nói: “Thiên Hương, Tô Nhiên quan tâm tới ngươi, mà người ta hận nhất chính là hắn….. Ngươi nói, với quan hệ của ngươi với hắn, khi ngươi bị đám chủng hợp khất cái kia làm bẩn, hắn liệu còn thích ngươi không?”

Thiên Hương mấp máy môi, run rẩy nói: “Tiểu Nhiên sẽ không, sẽ không thay đổi, không thay đổi…..”

Tô Thừa Cẩm khẽ cười thâm hiểm, nói tiếp: “Sẽ không thay đổi sao? Ta cũng hy vọng tình cảm của hắn dành cho ngươi là không đổi. Hắn càng thích ngươi, hắn sẽ càng thống khổ.”

Tô Thừa Cẩm nhìn về phía lao đầu nói: “Gỡ bỏ xiềng xích.”

Lao đầu tuân lệnh liền đem thiết liên tháo ra.

Nháy mắt, cả người Thiên Hương đổ sụp xuống nền đất.

Hoàng Thượng lúc này mới có động tĩnh, hắn từ ghế đứng dậy, lạnh lùng lên tiếng, nói: “Thiên Hương, Trẫm cho ngươi cơ hội cuối cùng, nói cho Trẫm, Tô Nhiên còn ở kinh thành không?”

Thiên Hương ngoan cường lắc đầu, nói: “Các ngươi cứ việc giết ta đi.”

Người ta đều nói, môi càng mỏng thì người đó càng vô tình. Nghĩ lại, lời này quả thực không sai.

Từng có vô số ngày đồng giường cộng chẩm, Hoàng Thượng cư nhiên có thể nhẫn tâm với Thiên Hương đến vậy sao?

Tô Thừa Cẩm rút từ trong tay áo ra một bình sứ, nhét vào miệng chúng ta mỗi người một viên dược.

Ta biết, đây chính là xuân dược.

Thân thể nóng lên, đó là điều tất yếu xảy đến…..

Sau đó, ta trơ mắt nhìn đám khất cái đói khát lao tới ôm lấy Thiên Hương.

Rõ ràng dưới ánh nến vàng nhạt mà sao ta tưởng chừng toàn bộ đều phủ một màu đỏ.

Chớp chớp mắt mấy cái, ta không biết tại sao mình lại nhìn thấy như vậy nữa…..

Ta nhìn thấy đám người dơ bẩn kia ra sức xé rách xiêm y của Thiên Hương……

Muốn tiến tới đẩy đám người đó qua một bên nhưng thân thể lại không theo sai sử.

Thẳng đến khi bên tai nghe thấy Thiên Hương thảm thiết kêu khẽ: “Tiểu Nhiên, Tiểu Nhiên, Tiẻu Nhiên….. cứu ta…..” Lời nói còn chưa kịp dứt hẳn, không hiểu ta lấy sức lực từ đâu mà lại nhanh chóng đẩy ngã tên quan binh đứng cạnh ra, rút lấy thanh kiếm bên hông hắn lao tới chém đứt bàn tay của tên khất cái vừa xé xiêm y của Thiên Hương.

Chung quanh ồn ào hẳn lên.

Trừng mắt nhìn, phía trước vẫn là một màu đỏ.

Lúc này đây, ta chỉ có duy nhất một ý niệm, phải cứu Thiên Hương, không thể để Thiên Hương chịu ủy khuất…..

Ta tiến lên, chỉ hai ba chiêu liền giải quyết sạch đám khất cái. Xong rồi lại hướng tới bọn quan binh giao kiếm.

Nền đất đã chất lên mấy mạng người, trong khoảng không trống trải, u lãnh này chỉ còn lại mùi màu tươi.

Bước chân phù phiếm, ta bước tới bên cạnh Thiên Hương, đem hắn ôm chặt trong lòng, nhẹ giọng gọi tên của hắn.

“Thiên Hương, Thiên Hương, Thiên Hương….. Thiên Hương….. Thiên Hương…..”

Thiên Hương, là ta hại ngươi.

Thiên Hương yếu ớt vươn bàn tay khẽ xoa mặt ta, nói: “Tiểu Nhiên, ngươi không nên xuất hiện, ngươi không nên xuất hiện…..”

Ta sao có thể trơ mắt nhìn ngươi được.

Ta sao có thể không lộ diện đây? Thiên Hương…..

Nắm lấy bàn tay run run của Thiên Hương, ta nói: “Thiên Hương, kỳ thật ta vẫn còn nhớ rõ, ngươi đã từng đáp ứng ta, ở bên ta cả đời…..”

“…..Tiểu Nhiên, Tiểu Nhiên…..”

Bất chợt, có người bắt lấy tay ta.

Ta cầm lấy kiếm, muốn đem người này gạt ra thì lại bị hắn đánh rơi kiếm.

Hoàng Thượng kéo ta vào lòng, nói: “Trước kia ngươi không thắng được ta, hiện tại cũng không thể.”

Ta nói: “Ngươi buông ra.”

Hắn ôm ta càng chặt hơn, “Nhiên nhi, cả đời này ta cũng không buông ngươi ra.”

Ta càng giãy giụa, hắn càng ôm ta chặt hơn.

Bỗng nhiên, ta cảm thấy có hàn khí hướng tới sau lưng. Ta theo bản năng quay đầu lại nhìn. Cái hình ảnh này cả đời ta sẽ không thể quên được.

Tô Thừa Cẩm nhân lúc hỗn loạn đã cầm lấy trường kiếm đâm về phía ta.

Hoàng Thượng phát giác ra thì đã quá muộn, lúc này không thể trở tay đánh kịp, hắn liền ôm chặt lấy thân ta, quay vòng đổi lại vị trí hai người, đưa lưng về mũi kiếm. Cũng chính lúc này, Thiên Hương lao tới, mũi kiếm đâm thẳng vào ngực hắn.

Muốn nói mà lời ứ nghẹn trong cổ họng.

Một dòng máu tươi bắn thẳng vào mặt ta.

Bàng hoàng đi đến bên cạnh Thiên Hương, ta vội ôm lấy thân thể đang nằm ẹp trên nền nhà.

Thiên Hương nói: “Tiểu Nhiên, Hoàng Thượng có thể cho ngươi tính mạng, Thiên Hương cũng có thể.”

Ta gật đầu, nói năng lộn xộn: “Ta biết, ta biết…..”

“Tiểu Nhiên, Thiên Hương….. sợ là không ở bên ngươi….. cả đời được…..”

“Ngươi đã đáp ứng ta, ngươi không thể nuốt lời, ngươi không thể…..”

“Tiểu Nhiên, ta yêu ngươi….. ta cùng Mạc Uyên, là giả….. Tiểu Nhiên, ta yêu ngươi….. chỉ yêu mình ngươi…..”

“Ta biết, ta đều biết. Thiên Hương, ngươi cố cầm cự, ta…. ta mang ngươi tới gặp đại phu, Thiên Hương, ngươi…..”

“Ngươi đã từng học qua y dược, ngươi hẳn là biết ta không thể sống được bao lâu….. bản thân ta cũng biết rõ tình trạng của mình….. Tiểu Nhiên, ta chỉ hi vọng, thời gian cuối cùng này….. ngươi, ngươi hãy ở bên cạnh ta…..”

Thiên Hương, ta vẫn nhớ rõ bản thân đã hứa với ngươi một điều.

Cùng ngươi hành tẩu trên giang hồ, người cầm đàn, ta cầm kiếm, trở thành giai thoại trong giang hồ…..

Ngươi không thể thực hiện lời hứa ở bên ta cả đời, mà ta cũng không hoàn thành ước nguyện cùng ngươi hành tẩu.

Kỳ thât, nếu không nắm chắc thì không nên hứa hẹn làm gì. Lúc đầu tưởng chừng rất đơn giản, nhưng sự thực chứng minh, nói thì dễ còn làm thì rất khó.

Ta ôm Thiên Hương chạy ra khỏi nhà lao.

Phía sau, vệ binh cũng gắt gao theo sát…..

Mang Thiên Hương chạy ra tới cổng thành, đám quan binh thủ tại đây cũng rất biết điều liền nhường đường để ta ra khỏi thành.

Danh Sách Chương:

truyện full

Nhận xét của đọc giả về truyện Tiếu Cảnh Niên Lưu Quang

BÌNH LUẬN FACEBOOK