Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chưa tới nửa phút sau, Chu Nghi Ninh lái xe về lại, cô xuống xe nhìn A Minh: "Tôi uống rượu, anh đưa tôi đi một đoạn nhé, đến chỗ nào dễ bắt taxi là được."

A Minh còn chưa kịp ngạc nhiên thì Chu Nghi Ninh đã leo lên xe.

Trong lúc A Minh lái xe, Chu Nghi Ninh thăm dò: "Thời gian này Đông ca ở đây hả?"

A Minh gật đầu: "Đúng vậy, ở đây gần trường quay, ba tháng sắp tới anh ấy sẽ sống ở đây."

Chu Nghi Ninh chau mày, ba tháng này cô có nên chuyển đi không nhỉ? Nhìn bản mặt đó ở trường quay là đủ lắm rồi, cô không muốn phải làm hàng xóm, cứ mở cửa là thấy anh ta nữa đâu.

A Minh định chở cô đến nơi cô cần tới luôn, nhưng Chu Nghi Ninh bảo anh ta dừng xe ở chỗ kín đáo, "Đây là xe của Quý Đông Dương, nếu anh đưa tôi về nhà thì tiêu đề trang nhất ngày mai là Quý Đông Dương dùng quy tắc ngầm với người mới Chu Nghi Ninh."

A Minh gãi đầu, thấy hơi khó hiểu: "Tại sao không phải là tiêu đề cô đeo bám Đông ca?"

Chu Nghi Ninh nghẹn lời, không biết phải phản bác thế nào, Quý Đông Dương là ảnh đế, còn cô là cái thá gì? Là người mới không có bất kỳ tác phẩm nào, nếu quả thực có chuyện dính dáng tới anh thì suy nghĩ đầu tiên của mọi người là cô đeo bám Quý Đông Dương.

Cô mở cửa xuống xe, quay đầu cười với A Minh: "Yên tâm đi, tôi không đeo bám Quý Đông Dương, mà anh ta cũng không chơi trò quy tắc ngầm với tôi đâu."

Cô đóng sầm cửa lại, giẫm mạnh đôi guốc của mình nghênh ngang bỏ đi.

***

Chu Nghi Ninh về nhà, mợ hỏi khi nào cô dọn ra ngoài. Vốn dĩ cô định chuẩn bị xong tủ rượu là sẽ chuyển ra, nhưng bây giờ thì cô hơi do dự.

Mợ lấy lịch ra xem: "Lúc trước cháu bảo trong tháng này đúng không? Để mợ xem ngày thế nào, à, ngày 28 tháng 9 này là ngày tốt để chuyển nhà nè."

Chỉ còn mấy ngày nữa là đến 28 tháng 9 rồi!

Chu Nghi Ninh nghĩ tới gương mặt lạnh lùng của Quý Đông Dương, cắn răng: "Dạ, vậy cứ quyết định ngày 28 tháng 9 ạ."

Anh ta là ai chứ? Việc gì cô phải thay đổi kế hoạch của mình chỉ vì anh ta?

Sáng hôm sau, Chu Nghi Ninh tới trường quay, nhân viên báo cho cô về lịch đổi cảnh quay: "Cảnh của cô và Đông ca dời đến ngày mốt."

Chu Nghi Ninh gật đâu: "Vâng."

Thay trang phục xong, cô nghe mấy thợ trang điểm đang bàn tán về Quý Đông Dương.

"Hôm nay là sinh nhật ba mươi ba tuổi của Đông ca, đoàn phim định tổ chức sinh nhật cho anh ấy, đã đặt bánh kem luôn rồi, kết quả là anh ấy phải đi tuyên truyền phim "Giải thoát", uổng công tớ mộng tối nay được ăn đại tiệc."

"Đồ tham ăn! Đông ca hiếm khi tổ chức sinh nhật lắm, chỉ thỉnh thoảng đón sinh nhật trên trường quay thôi."

"Đông ca là cung xử nữ đúng không, thảo nào lại có có yêu cầu cao với bản thân như vậy."

Chu Nghi Ninh ngồi xuống bàn trang điểm, thì ra hôm nay là sinh nhật Quý Đông Dương.

Ba mươi ba tuổi rồi, cũng có thể coi là ông già nhỉ?

Cô nhìn gương cười cười, trên mặt không chút son phấn, trông vô cùng ngây thơ, chỉ riêng đôi mắt lóe lên sự giảo hoạt.

Đoàn phim dự định sẽ liên hoan vào tối nay, nào ngờ nhân vật chính vắng mặt, mà đã lỡ đặt bánh kem và phòng hát rồi, không hủy được nên mọi người vẫn tổ chức liên hoan như kế hoạch. Weibo phim "Triều đại thái bình" đăng hình kèm theo gắn thẻ Quý Đông Dương chúc mừng sinh nhật anh.

Tính tới nay, Quý Đông Dương vào nghề mười tám năm rồi, Đông cung đã tổng hợp các tác phẩm của anh trong suốt mười tám năm đó thành một đoạn phim ngắn.

Chu Nghi Ninh lên weibo, Quý Đông Dương là cái tên được tìm kiếm nhiều nhất, cùng với đó là bộ phim điện ảnh mới nhất của anh – "Giải thoát".

Trước kia cô rất ít khi chú ý đến phim và tin tức của Quý Đông Dương nên khi xem đoạn clip đó, cô mới biết hóa ra Quý Đông Dương đã đóng nhiều phim như vậy. Hồi nhỏ cô có xem phim của anh, nhưng sau đó vì Chu Giai Huệ cùng với bữa tiệc sinh nhật năm ấy mà cô bắt đầu ghét Quý Đông Dương.

Tối đó, lúc nằm trên giường, Chu Nghi Ninh nghĩ đến lần đầu tiên Quý Đông Dương đạt được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, cô tìm thông tin, vai mà anh nhận được giải thưởng là trong phim "Đen trắng", được chiếu từ khoảng năm, sáu năm trước.

"Đen trắng" là bộ phim điện ảnh kể về cuộc chiến chống ma túy, Quý Đông Dương diễn vai một cảnh sát chuyên truy bắt tội phạm ma túy. Ngay từ lúc công chiếu, bộ phim đã gây được tiếng vang lớn, nhờ vào phim này mà Quý Đông Dương đã nhận giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất đầu tiên, tạo ra bước ngoặt lớn trong sự nghiệp. Ngay trong đêm Quý Đông Dương được nhận giải thưởng, tin tức cha mẹ của anh nghiện ma túy cũng bị tuôn ra.

Tin tức ấy đã gây ra chấn động lớn, có người còn yêu cầu anh trả lại cúp vì không xứng đáng với giải thưởng. Sau đó, không biết vì sao mà chuyện đó được đè xuống.

Trong suốt mấy tháng sau đó, Quý Đông Dương không có hoạt động gì, công ty đại diện chỉ thông báo là anh ra nước ngoài học tập.

Khi quay về, anh nhận một bộ phim điện ảnh có kinh phí lớn, năm sau đó, nhờ bộ phim này mà anh lần thứ hai nhận được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, tên tuổi của anh lại đi lên, chuyện cha mẹ cũng dần bị quên lãng, mấy năm nay thỉnh thoảng có người nhắc đến cũng bị fans mắng tan tác, hoàn toàn không có sức ảnh hưởng gì.

Chu Nghi Ninh thức đến rạng sáng mới xem xong phim "Đen trắng".

Ném iPad qua một bên, cô trùm chăn lên đầu, xem phim của anh xong bị diễn xuất của anh khuất phục là thế nào đây hả trời?

A a a a a, không được, sau này không được xem nữa!

***

Ngày 24, Quý Đông Dương trở lại đoàn phim. Không hiểu sao anh về lại khiến trường quay trở nên căng thẳng hơn trước. Hôm nay Chu Nghi Ninh lại có cảnh quay chung với anh, là cảnh ban đêm.

Hoàng thượng lật thẻ bài thị tẩm Ninh phi. Ninh phi vui mừng chuẩn bị đón hoàng đế đến tẩm cung.

Chuẩn bị xong xuôi, đợi đến trời tối, khi thái giám cất giọng báo hoàng thượng giá lâm thì tất cả mọi người mới yên tĩnh.

Trong tẩm cung, ánh nến hòa mình vui đùa cùng mùi hương thoang thoảng, Ninh phi vấn búi tóc đơn giản, mặc chiếc váy ngắn trễ ngực làm lộ ra xương quai xanh nhỏ nhắn, làn da trắng như tuyết, bờ ngực mịn màng, vòng eo xinh xắn mềm mại tựa không xương cúi người hành lễ: "Hoàng thượng cát tường."

Hoàng đế uy nghi anh tuấn đỡ tay nàng, "Ái phi không cần đa lễ."

Ninh phi nâng mắt, sóng mắt chập chờn, nàng nở nụ cười ma mị, dán cơ thể mềm mại lên người hắn, "Hoàng thượng, ngồi xuống trước đã, thần thiếp đã chuẩn bị thức ăn khuya cho người rồi."

Đạo diễn Từ nhìn vào máy quay, ông chau mày, giơ tay hô: "Cắt!"

Chu Nghi Ninh nghĩ mình lại sắp ăn mắng nên chỉ dám cúi đầu, đột nhiên nghe đạo diễn Từ nói: "Đông Dương, sao tay cậu cứ né Chu Nghi Ninh thế?"

Chu Nghi Ninh lập tức ngẩng đầu lên nhìn Quý Đông Dương. Má ơi! Từ ngày cô vào đoàn phim tới bây giờ, đây là lần đầu tiên Quý Đông Dương bị NG đấy! Ít nhất cũng là lần đầu tiên NG khi diễn cùng tay mơ như cô!

Cô thấy hưng phấn quá, muốn chế nhạo anh quá!

Quý Đông Dương im lặng mấy giây rồi nói, "Đạo diễn Từ, quay lại lần nữa đi."

Trước khi đi chuẩn bị lại, Chu Nghi Ninh vẫn không kìm được mà kiễng chân ghé vào tai anh nói nhỏ: "Ảnh đế à, lần này là do anh NG gây ảnh hưởng đến tôi đấy."

Quý Đông Dương lùi ra nửa bước, cúi đầu nhìn cô, lạnh lùng nói: "Lát nữa đừng cọ ngực vào tôi nữa."

Vừa dứt lời, anh đi ra ngoài.

Chu Nghi Ninh đứng sững sờ tại chỗ, mặt dần đỏ lên, cô vừa nhìn anh vừa giậm chân.

Cô nhập vai quá mà! Lỡ cọ thì sao chứ? Ngực to là lỗi của cô sao?!

Lúc nãy đạo diễn Từ nói gì nhỉ? Anh ta né cô? Cô có phải là rắn rết đâu mà anh ta tránh né cái gì! Rõ ràng cô mới là người bị lỗ mà!

Lúc diễn lại, tâm trạng của Chu Nghi Ninh bị ảnh hưởng nghiêm trọng nên mắc lỗi làm đạo diễn Từ mắng ầm lên: "Chu Nghi Ninh, cô lại sao thế? Nhích tới gần một chút! Đùi của người ta cũng ngồi lên cả rồi, xấu hổ cái gì nữa?"

Chu Nghi Ninh đen mặt: "Đạo diễn Từ, chú nhìn ở đâu mà ra cháu xấu hổ? Cháu có xấu hổ với chú thì cũng không xấu hổ với Quý Đông Dương đâu!"

Đạo diễn Từ: "..."

Quý Đông Dương liếc cô, cười lạnh lùng.

Chu Nghi Ninh công khai trêu chọc đạo diễn Từ, bị buộc tạm nghỉ ba mươi phút.

Đến mười một giờ tối, đạo diễn Từ mới hài lòng với cảnh quay.

Đạo diễn Từ tức giận nói với Chu Nghi Ninh: "Chu Nghi Ninh, cô mà cứ làm ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn phim thế này thì tôi sẽ cắt giảm phần diễn của cô đấy."

Chu Nghi Ninh: "... Đạo diễn Từ, chẳng phải chú là người công tư phân minh ư?"

Tối nay đạo diễn Từ bị tức quá độ, ông chưa thấy con gái con đứa nào mà lại mặt dày như Chu Nghi Ninh. Nếu mấy nữ diễn viên khác bị ông mắng đến mức ấy thì đã đỏ mắt muốn khóc rồi, nếu không thì cũng muốn chết vì xấu hổ, còn con nhóc này cứ như mình đồng da sắt, không biết đỏ mặt, càng chẳng có điểm gì là muốn khóc cả.

Ông bắt đầu hoài nghi có phải Chu Nghi Ninh lúc đi thử vai đã bị đánh tráo rồi hay không.

Đạo diễn Từ hất tay xua đuổi cô: "Đi đi đi đi, hôm nay cô hết cảnh rồi, mai cũng không có cảnh."

Chu Nghi Ninh ngượng ngùng gật đầu, về phòng hóa trang tháo trang sức và thay quần áo.

Buổi tối đầu thu, trời se lạnh, Chu Nghi Ninh mặc váy dài đi nhanh ra bãi đỗ xe, tối nay gió lớn, tóc và váy cô bị thổi bay tán loạn.

Cô thấy váy vướng víu quá nên túm lên cột lại.

Được rồi, hết bay.

Đằng sau bỗng vang lên tiếng cười êm ái: "Nghi Ninh, kiểu này là của nhà thiết kế nào thế?"

Chu Nghi Ninh quay đầu lại, Chu Duy và Quý Đông Dương đang cùng nhau đi về hướng này, đằng sau hai người là hai trợ lý của họ. Cô cúi đầu nhìn chiếc váy như bị cắt mất một nửa của mình, đùi phải và bắp chân trái bị lộ ra trong gió, cô cười: "Kiểu mới."

Chu Duy nhướn mày: "Đẹp đấy, nếu có kiểu này thật thì chị sẽ mua."

Quý Đông Dương nhìn thoáng quá đôi chân trắng muốt của Chu Nghi Ninh rồi nói với Chu Duy: "Anh về trước đây."

Chu Duy vẫy tay tạm biệt anh, Chu Nghi Ninh bĩu môi, "Chị Duy, chị có thấy lạnh không?"

Chu Duy khép chặt vạt áo khoác lại, cô nhìn chân của Chu Nghi Ninh, "Em ăn mặc như thế không lạnh mới lạ.

Chu Nghi Ninh: "Lúc đầu đâu có lạnh, Quý Đông Dương vừa xuất hiện là thấy lạnh ngay."

Chu Duy: "..."

Con bé lái câu chuyện đi đâu rồi nhỉ? Cô không theo kịp suy nghĩ của con bé cho lắm.

Chu Nghi Ninh cười: "Em cũng về đây, tạm biệt."

Chu Nghi Ninh lái xe ra ngoài, nhìn thấy đằng trước là chiếc Mercedes-Benz, cô đánh tay lái, vượt lên chiếc xe đó.

Bên trong chiếc Mercedes-Benz, A Minh: "Cô Chu lái xe nhanh ghê!"

Người đàn ông ngồi ở ghế sau đeo bịt mắt tựa đầu vào lưng ghế, không nói một lời.

A Minh nghĩ anh ngủ rồi nên tắt radio, không nói thêm gì nữa.

***

Ngày 28 tháng 9 – ngày tốt để dọn nhà, Chu Nghi Ninh chuyển ra ngoài.

Vì đào hôn nên cô không mang theo nhiều hành lý, cộng tất cả quần áo giày dép được mua sau khi đến thành phố B thì cũng chỉ có hai cái va ly to thôi. Tài xế nhà họ Tần xách hành lý lên nhà giúp cô, hỏi: "Cô Nghi Ninh có cần tôi làm gì nữa không?"

Chu Nghi Ninh lắc đầu: "Hết rồi, chú về đi."

Cô tiễn tài xế về, lúc định đóng cửa lại thì thấy Quý Đông Dương và người đại diện của anh.

Mắt hai người chạm vào nhau, Chu Nghi Ninh cười: "Đông ca, anh Dương."

Dương Huân nhìn thấy Chu Nghi Ninh thì rất kinh ngạc: "Cô sống ở đây?"

Chu Nghi Ninh gật đầu: "Vâng."

Dương Huân nhìn Quý Đông Dương, sao không nghe cậu ta nói gì thế nhỉ?

Quý Đông Dương thản nhiên nhìn Chu Nghi Ninh. Cô thấy vậy thì cười có lệ, "Em còn phải dọn dẹp nhà cửa, hai người làm gì thì làm đi."

Nói xong, cô xoay người vào nhà, đóng cửa lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tiến Về Phía Nhau

Avatar
Phở'ss Việt'ss17:12 19/12/2019
Ngoại truyện của truyện bình hoa giới giải trí

BÌNH LUẬN FACEBOOK